Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ
Sóng Gió Ngự Hồ
Bạch Sắc Tường Vi Lục - Mặc Nhĩ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mấy ngày nay, Bảo Nhi lúc nào cũng cười tươi rói không ngớt. Nàng ấy bảo rằng, hóa ra Hoàng thượng đã sớm để ý đến ta. Ta trách mắng Bảo Nhi phải chú ý lời lẽ, vậy mà nàng ấy lại mạnh dạn đáp: "Có ngài ở đây, ta sợ gì chứ?". Hôm đó, sau khi Hoàng thượng nói ra những lời đó, ta vô tình kể lại cho Bảo Nhi nghe. Thực ra, nàng ấy nói cũng có lý. Đã rất lâu rồi, ta không còn kể những câu chuyện cười vô vị, cũng chẳng còn gục đầu ngủ gật trên bàn đá nữa.
Nếu Hoàng thượng đã nói vậy, hẳn là từ lúc ta mới vào cung, người đã để mắt tới ta. Nhưng ta không thể nào đoán được tình cảm của người. Mỗi khi nghĩ đến, đầu óc ta lại trở nên rối bời, không tài nào bình tâm suy nghĩ được.
Giữa tháng Năm, vào đêm trước yến tiệc Đoan Ngọ trong cung, ta vô tình bắt gặp một nhóm công tử con nhà quan đang chơi đùa bên bờ Ngự hồ. Ban đầu, thấy bọn họ chỉ đang đùa giỡn, ta không định dừng lại. Nhưng rồi, ánh mắt ta dừng trên một thiếu niên mặc áo vải thô.
Thông thường, trong yến tiệc Đoan Ngọ, quan lại sẽ không dễ dàng đưa một nô bộc nhỏ vào cung. Dù sao, trẻ con vẫn khó tránh khỏi sự vụng về hơn người lớn.
Ôn ma ma khẽ kéo tay áo ta, nói nhỏ: "Đó là tiểu đệ của Hoàng hậu nương nương."
Lục Lạc Âm… Đệ đệ của nàng, Lục Duy An…
Bàn tay dưới tay áo ta khẽ siết chặt lại, ta từng bước tiến về phía Ngự hồ.
Lúc này, ta bắt đầu nghe thấy những lời nói của đám công tử kia: "Ngươi nghĩ với thân phận hiện tại của mình mà cũng xứng đáng bước chân vào hoàng cung sao?"
"Lúc mới vào đây, ngươi không phải rất kiêu ngạo ư? Suốt ngày kêu gào rằng sớm muộn gì tỷ tỷ ngươi cũng sẽ đón ngươi về."
"Giờ ta chẳng phải đã đưa ngươi vào cung rồi đây sao? Ngươi mau đi tìm tỷ tỷ ngươi đi!"
Thiếu niên bị chèn ép đến vậy, vậy mà vẫn đứng thẳng lưng, trên mặt không hề lộ vẻ sợ hãi. Cậu ngước nhìn ta, lại nhìn Ôn ma ma phía sau lưng ta, không hề do dự mà nhảy xuống Ngự hồ.
Sắc mặt đám công tử kia lập tức tái mét. Ta hoảng hốt kêu lên, vội vã lao đến nắm lấy cánh tay cậu. Dù sắp vào hè, nước trong Ngự hồ vẫn lạnh thấu xương.
Ta nhìn cậu dần chìm xuống đáy hồ, vội vã bơi theo. Ta muốn nói với cậu rằng, tỷ tỷ cậu không còn ở đây nữa. Nàng đã rời cung, cùng vị tiểu Tướng quân mà nàng yêu thương đi ngắm non sông bách dặm rồi.
Ngay khoảnh khắc Lục Duy An sắp chìm hẳn xuống, cuối cùng ta cũng nắm lấy tay cậu. Ta kéo Lục Duy An lên bờ. Bảo Nhi và Ôn ma ma mỗi người ôm lấy một người trong chúng ta. Bảo Nhi vừa khóc vừa trách ta sao lúc nào cũng ngốc nghếch như vậy.
Ta nhìn Ôn ma ma đang vỗ vào mặt thiếu niên, nhưng cậu vẫn không tỉnh lại. Thị vệ bao vây xung quanh, ta bảo họ không cần lo cho ta, hãy mau đưa cậu bé ấy đến Thái Y Viện. Ta nói, ta không muốn cậu bé ấy chết.
Khi Hoàng thượng đến, thị vệ đã bế Lục Duy An rời đi được một lúc rồi. Trên mặt người lộ rõ vẻ giận dữ, bước chân cũng có phần hỗn loạn.
Không để ta nói một lời, người nhận lấy áo choàng Đức Toàn công công đưa tới, quấn quanh người ta, rồi bế ta rời khỏi Ngự hồ.
"Thiếp không sao đâu…" Ta ngước nhìn người, mái tóc ướt đẫm nước dính lên y phục người.
Hoàng thượng không đáp. Ta cũng không nhìn người nữa, chỉ vươn tay ôm lấy cổ người, tựa đầu lên vai người. Ta khẽ nói với người rằng, ta thật sự rất sợ hãi. Ta nói, nếu đứa trẻ ấy chết rồi, có lẽ ta lại tiếp tục mơ thấy Hoàng hậu nương nương. Hoặc cũng có thể, ta chẳng còn mơ thấy nàng nữa, mà là không tài nào chợp mắt nổi. Nếu ban đêm không ngủ được, e rằng ban ngày cũng chẳng thể yên giấc nổi.
Hoàng thượng ban chỉ phạt đám công tử kia đến quân doanh Tây Sơn. Chu Đô úy của Mãnh Hổ Doanh nổi danh nghiêm khắc, chưa từng vị nể bất cứ ai. Người nói, sớm muộn gì cũng phải chỉnh đốn thói ngang ngược của đám công tử ăn chơi trong kinh thành này.
Ôn ma ma kể lại rằng, Hoàng thượng đã ban chỉ xóa bỏ thân phận nô bộc của Lục Duy An. Sau khi ra khỏi Thái Y Viện, cậu cũng được đưa đến Tây Sơn, mục đích không rõ ràng.
Ta bị cảm lạnh, sốt nhẹ mấy ngày, nhưng rất nhanh đã khỏi bệnh.
Hôm ấy, mặt trời vừa ló dạng, sau khi vấn an xong, Dung quý phi gọi ta lại. Nàng ta nói, dạo này Hoàng thượng hiếm khi đặt chân đến hậu cung, khiến các phi tần oán trách không ngớt.