Bạch Sắc Tường Vi Lục
Gặp lại cố nhân
Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta dõi theo bóng Bảo Nhi chạy ra ngoài, rồi mới chuyển ánh mắt sang người đang đứng trước mặt.
Hoàng thượng nói muốn sắc phong ta làm phi, hỏi ta có cảm thấy không vừa lòng không.
Hắn hiểu rõ, ta cũng hiểu rõ.
Thân phận ta thấp kém, được sắc phong làm phi đã là ân sủng lớn lao.
Ta nói với hắn rằng ta rất vui mừng, hoàn toàn không có gì bất mãn.
“A Nhu.”
“Thiếp ở đây…”
Vẻ mặt hắn trông có vẻ phức tạp, rõ ràng là lúc nên vui mừng, nhưng lại mang theo nỗi bi thương khó tả.
“Chúng ta có con rồi, A Nhu…” Hắn cúi xuống áp trán vào trán ta, rồi nhẹ nhàng chạm vào chóp mũi ta: “Nàng phải luôn nhớ đến đứa trẻ này, phải luôn nghĩ về nó.”
“Từng giây từng phút, ngay cả khi là vì đứa trẻ này…”
Hắn nói năng không mạch lạc, lại như có điều chưa nói hết.
Ta không hiểu, nhưng vẫn nhẹ giọng đáp lại.
Ta sẽ ghi nhớ quyết tâm của bản thân, sẽ thử yêu hắn, cho đến khi hắn không còn yêu ta nữa.
Ta sẽ đối xử tốt với đứa trẻ này, dù có một ngày hắn không còn vui mừng vì sự ra đời của nó, ta vẫn sẽ mãi mãi bảo vệ nó.
Khi Bảo Nhi quay lại, Hoàng thượng đã rời đi được một lúc lâu.
Nàng ấy im lặng không nói một lời, chỉ mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm ta, khiến ta cảm thấy có chút e ngại.
Một lúc lâu sau, nàng ấy hỏi ta: “Chủ tử còn thích Ngụy Lưu Xuyên không?”
“Chúng ta không thể nào nữa rồi…” Không phải là không thích, mà là không thể.
Câu này, ta chỉ dám nói với Bảo Nhi.
“Ngài ấy muốn gặp chủ tử…” Bảo Nhi đứng trước giường, đầu cúi thấp, khuôn mặt chìm trong bóng tối: “Ngài ấy đã cầu xin ta rất lâu, ngài ấy nói chỉ cần gặp một lần thôi là đủ.”
“Nếu chủ tử không muốn gặp thì chúng ta không gặp…” Nàng ấy ngẩng đầu lên, có vẻ sốt ruột: “Chủ tử bây giờ vừa mới mang thai, ta biết chủ tử nên tránh mặt ngài ấy vào lúc này, chỉ là ngài ấy nói… ngài ấy có chuyện nhất định phải tự mình hỏi cho rõ một lần…”
“Ta biết đây là chuyện không nên làm, nhưng ta vẫn nói giúp ngài ấy mà hỏi thử… ta chỉ là…”
Bảo Nhi ngừng lại, lại cúi đầu chìm trong bóng tối.
Ta đoán sai rồi, ta cứ nghĩ với tính cách của Bảo Nhi, nàng ấy sẽ khiến Ngụy Lưu Xuyên khó lòng từ bỏ, không ngờ người bận lòng lại là nàng ấy.
“Chỉ là cái gì?” Ta hỏi.
“Chỉ là có chút đau lòng…” Nàng ấy ngập ngừng nói.
“Đau lòng ai?”
Bảo Nhi ngước mắt lên, ánh mắt có phần né tránh: “Đau lòng Ngụy Lưu Xuyên…”
“Thật sao?” Ta hơi ngạc nhiên, nhưng lại không thích nhìn thấy dáng vẻ rụt rè của nàng ấy, thế là bỗng nhiên nảy ra ý muốn trêu đùa.
Ta thu lại nét mặt, làm ra vẻ thất vọng: “Ta còn tưởng ngươi đau lòng ta cơ…”
“A? À, đúng vậy! Ta chỉ đau lòng chủ tử thôi, ta không hề đau lòng ngài ấy đâu, chủ tử đừng hiểu lầm!” Nàng ấy hoảng lên, cuống quýt đến mức nói năng lộn xộn cả lên.
Ta bật cười, vỗ đùi cười nàng ấy ngốc quá chừng!
Ta nói với nàng ấy rằng ta sẽ gặp Ngụy Lưu Xuyên, bởi vì trước đây mỗi lần y nói muốn gặp ta, ta đều lập tức chạy đến.
Có lẽ đây là lần cuối cùng rồi.
Việc một thái y gặp phi tần trong cung vốn dĩ không phải chuyện quá khó khăn.
Ngày hôm sau, Bảo Nhi đến Thái Y Viện thỉnh thái y, lấy lý do rằng Chiêu nghi cảm thấy không khỏe, có lẽ là do đang mang thai, cần vị thái y đã bắt mạch cho nàng ấy hôm qua đến xem lại.
Khi Ngụy Lưu Xuyên đến, Bảo Nhi liền đuổi hết các cung nữ ra ngoài, còn cố tình sai Ôn ma ma đi pha trà nóng, nói rằng ta không thể uống đồ lạnh.
Sau khi mọi người rời đi, Bảo Nhi nói nàng ấy ra ngoài hóng gió, bảo ta cứ yên tâm trò chuyện.
“Huynh về từ khi nào?” Ta đặt tay lên bàn, ra hiệu cho y cũng nên ngồi xuống cho tiện nói chuyện.
“Mùa đông năm ngoái.” Y đặt tay lên cổ tay ta, ánh mắt dừng lại trên vết sẹo ở cánh tay ta.
Y hỏi ta có sống tốt không.
Ta gật đầu, ta nói trong cung có rất nhiều thứ hiếm lạ để chiêm ngưỡng, các phi tần cũng không ngang ngược như trong truyện vẫn viết.
“Còn Hoàng thượng?”
Ta thoáng ngập ngừng, nhưng rồi lại nở nụ cười: “Hắn cũng rất tốt.”
“Hắn là một quân vương tốt, tâm tư tinh tế, đối xử với ta cũng rất tốt.”
“Hắn yêu muội sao?”
Ta ngước lên, chạm phải ánh mắt kia, đôi mắt giống hệt Hoàng thượng.
Nếu tiến lại gần thêm chút nữa, có lẽ ta sẽ nhìn thấy chính mình đang hoang mang trong đó.