Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ta yêu hắn sao? Ta đang cố gắng yêu hắn, và ta tin rằng rồi sẽ có một ngày như thế.
"Ừm." Ta mỉm cười gật đầu: "Ta yêu hắn."
Ngụy Lưu Xuyên dường như khựng lại một thoáng, ta lờ mờ nhận ra một chút gợn sóng trong ánh mắt y, nhưng y nhanh chóng che giấu, nụ cười rạng rỡ lập tức xua tan mọi dao động, không để lại chút dấu vết nào.
Y nói: "Vậy thì tốt."
"Tân Nhu, muội biết đấy, chúng ta đã lớn lên bên nhau từ thuở bé, ta chỉ là không yên lòng về muội." Y rụt tay về, cẩn thận đặt chiếc khăn vào hòm thuốc bên cạnh: “Muội cũng biết ta đam mê y thuật, mà Thái Y Viện chính là nơi tốt nhất để ta thể hiện tài năng của mình.”
"Vậy nên ta nghĩ, nhân tiện khi ta đến dự tuyển vào Thái Y Viện, có lẽ cũng có thể tiện đường ghé thăm muội."
Ngụy Lưu Xuyên vẫn mỉm cười hệt như đêm xuân năm nào, khi ta vô tình tựa vào vai y ngủ quên, lúc tỉnh dậy thấy y ngửa đầu nhìn trời, khóe môi mang theo ý cười, dẫu gió có thổi mạnh đến đâu cũng không thể xua tan.
Nếu đúng là chỉ "tiện đường" thôi, thì tốt. Ít nhất về sau, ta và y sẽ không còn phải mang nặng gánh lo nào về nhau nữa.
Khi Tống Nhiên Chỉ đến, Ngụy Lưu Xuyên vừa vặn đóng lại hòm thuốc.
Bảo Nhi có chút hoảng hốt đi theo sau Tống Nhiên Chỉ. Ta mỉm cười trấn an nàng rồi hành lễ với hắn.
"Hoàng thượng chớ lo lắng…" Ngụy Lưu Xuyên lại lên tiếng trước, có lẽ đã chuẩn bị sẵn lý do: “Chiêu nghi chỉ là cơ thể hơi nhiễm lạnh, không có gì đáng ngại cả.”
Tống Nhiên Chỉ xoay người nhìn y, hỏi có cần điều dưỡng gì không.
Ta kéo tay hắn dưới lớp tay áo, nói rằng ta không muốn uống thuốc.
“A Nhu...” Tống Nhiên Chỉ tỏ vẻ bất đắc dĩ, lại dịu dàng dỗ dành ta: “Thuốc đắng dã tật.”
"Hôm qua ngài vừa hứa với ta rồi còn gì."
Tống Nhiên Chỉ im lặng, dường như nhất thời không biết nên quyết định ra sao.
"Bệ hạ, tình trạng của Chiêu nghi không cần dùng thuốc. Thần sẽ kê vài thang canh bổ, để Ngự Thiện Phòng sắc cho người dùng là được."
Ngụy Lưu Xuyên mở miệng giúp ta giải vây.
Ta sáng mắt nhìn y đầy ngưỡng mộ, còn Tống Nhiên Chỉ cũng thở phào nhẹ nhõm. Nếu không, ta cũng tò mò không biết hắn sẽ chọn thế nào.
Nhưng nghĩ lại, dù thế nào thì người chịu khổ vẫn là ta, nên cũng chẳng có gì đáng để tò mò cả.
Sau khi Ngụy Lưu Xuyên rời đi, Tống Nhiên Chỉ cũng chỉ ở lại một lát rồi phải đi.
Hắn nói dạo này bận rộn, nhưng lúc nào cũng sẽ dành thời gian đến thăm ta. Hắn dặn ta cứ ở yên trong điện, đừng chạy lung tung, nếu không lỡ hắn đến mà không tìm thấy ta thì sao.
"Vậy ta chẳng phải sẽ trở thành hòn vọng phu rồi sao?"
Hắn cười rạng rỡ, trông vô cùng vui vẻ: "Vậy thì phải vất vả cho A Nhu đợi phu quân rồi."
Ta biết Tống Nhiên Chỉ đang vui, vì ta gọi hắn là "phu quân".
Tống Nhiên Chỉ thật sự đã thay đổi rất nhiều, đến mức ta thậm chí không còn nhớ nổi dáng vẻ hắn từng chán ghét ta lúc ban đầu nữa.
Trong lòng ta như có một cảm giác ấm áp len lỏi, một thứ thật kỳ diệu, giống như lần đầu tiên ta nhìn thấy những vì sao trong đôi mắt cong như trăng non của hắn, khiến ta ngẩn ngơ.
"A Nhu đợi phu quân."
Ta không kìm được mà đáp lại như vậy.
13
Ta chẳng thể nuốt trôi những món ăn thường ngày, chỉ có bát canh bổ mà Ngụy Lưu Xuyên sai người chuẩn bị là còn có thể miễn cưỡng uống được đôi chút.
Cuối tháng tám, trời đổ cơn mưa lớn, tiết trời se lạnh hơn hẳn. Bụng ta cũng dần nhô lên rõ rệt.
Bức thư ta gửi mẫu thân vào đầu tháng đã nhận được hồi âm. Trong thư, ta báo tin mình đã mang thai, nói với bà rằng nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ xin Hoàng thượng cho phép rời cung một chuyến để gặp bà. Ta cũng kể rằng Hoàng thượng đối xử với ta rất tốt, ngày ngày mong chờ hài tử này chào đời.
Bức thư mẫu thân gửi lại vô cùng đơn giản. Bà kể chuyện ở phủ Linh Châu, nói rằng mấy ngày trước vừa đi du hồ, nhưng tiết trời oi bức khiến bà chẳng được vui trọn vẹn. Bà dặn ta đừng lo lắng cho bà, bảo rằng những năm gần đây, phụ thân đã đối xử với bà tốt hơn rất nhiều.
Cuối thư, bà nhắn nhủ: "A Nhu, con ở trong cung phải thật tốt, phải hiểu rõ chừng mực, đừng tùy tiện nổi giận..."
Ta khẽ sững người. Từ nhỏ đến lớn, mẫu thân luôn gọi nhũ danh của ta là Xán Xán. Bởi năm ấy, giữa trời đông giá rét bỗng xuất hiện ánh dương hiếm hoi, rọi xuống mặt tuyết lấp lánh, phụ thân mới đặt cho ta cái tên đó.
Suốt bao năm qua, dù là phụ thân hay mẫu thân, chưa từng có ai gọi ta là “A Nhu”.