Chương 24

Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Đôi mắt đào hồng của A Chỉ, sao lại biến thành một màu đen kịt rồi?” Ta đưa tay chạm vào mắt hắn, khóe môi nở một nụ cười gượng gạo.
Tống Nhiên Chỉ vẫn im lặng, chỉ lẳng lặng nhìn ta, cho đến khi những giọt nước mắt vừa chực trào ra đã bị hắn cố nén lại.
“Trẫm phải đi rồi...” Hắn đứng dậy, bước đi dứt khoát, không hề chần chừ, cũng chẳng một lần ngoảnh đầu nhìn lại.
Bàn tay ta đưa ra giữa không trung rồi chầm chậm buông thõng xuống.
Bảo Nhi bưng thức ăn vào, thấy ta đang cười, nụ cười rạng rỡ đến mức khiến nàng khựng lại. Những lời muốn nói cũng nuốt ngược vào trong, nàng lặng lẽ quay người ra ngoài.
Ta lê bước đến bên bàn, vô thức nhét từng miếng thức ăn vào miệng. Chua, cay, mặn, ngọt... tất cả đều nhạt nhẽo đến lạ thường.
Ta gọi Bảo Nhi đến, hỏi nàng Minh tu dung hiện đang ở đâu.
Ta và Minh tu dung tổng cộng chỉ gặp nhau bốn lần, nàng ta lại bị nhốt trong lãnh cung hơn một năm, sao có thể xuất hiện vào đúng lúc này?
Nàng ta la hét muốn giết hết con cái của Tống Nhiên Chỉ, vậy mà việc đầu tiên nàng ta làm lại là chạy đến cung của ta, muốn hại đứa bé chưa kịp chào đời của ta.
Nàng ta vốn đã mất trí, ắt hẳn có kẻ đã đứng sau giật dây, mới khiến nàng ta gây ra chuyện này.
Bảo Nhi nói Minh tu dung đã bị đưa về lãnh cung, hôm qua Hoàng thượng sai người ban chỉ, e là giờ đã bị ban chết rồi.
“Hắn không hỏi han gì sao?”
Ta khó tin đến mức nhìn chằm chằm Bảo Nhi đang cúi gằm đầu trước mặt.
“Không có, Hoàng thượng thậm chí còn không gặp Minh tu dung. Thuốc độc là do Đức Toàn công công mang đến.”
Chuyện rõ ràng như vậy, ta còn nhìn ra được, cớ sao hắn lại không buồn hỏi lấy một lời, đã vội ban chết cho Minh tu dung?
Ta mặc kệ cơ thể còn yếu ớt, vùng dậy, lao ra giữa trời tuyết trắng giăng đầy.
Bảo Nhi và Ôn ma ma không ngăn nổi, chỉ đành theo sau, giúp ta buộc chặt áo choàng.
Khi ta đến được lãnh cung thì nơi đó đã không còn bóng dáng Minh tu dung nữa.
Tuyết khó khăn lắm mới tan vào đêm trừ tịch, giờ lại một lần nữa phủ kín mặt đất.
Một thái giám đi ngang qua nói, hôm qua Minh tu dung đã nôn ra rất nhiều máu, làm bẩn cả một vùng rộng. Hôm nay tuyết lại rơi dày, xem ra không cần quét dọn nữa rồi.
Lúc về, ta nhìn thấy Chiêu phi nương nương đang đứng một mình trước cửa Vĩnh Hòa Cung.
“Phải chăng tỷ tỷ đã biết điều gì đó sao?” Ta bước đến gần Chiêu phi, chợt nhớ đến những lời kỳ lạ nàng từng nói với ta vào đêm trước giao thừa.
“Ta từng thấy Dung quý phi đến lãnh cung...” Ánh mắt Chiêu phi lướt qua bụng ta, mang theo một nét đau thương mơ hồ: “Con dao đó cũng là do nàng ta để lại.”
“Đừng nói với ai việc ta nói cho muội biết. Ta chỉ muốn cùng An Lạc sống thật tốt.”
Nàng ấy nhìn ta một cái, rồi xoay người bước vào màn tuyết trắng xóa.
Ta bỗng bật cười, cười mãi, không ngừng. Tuyết vẫn cứ rơi, rơi đến mức khiến những giọt lệ nóng hổi của ta cũng hóa thành băng lạnh.
Minh tu dung chẳng qua chỉ là một con dao, một con dao bị lợi dụng đến hai lần.
Lần thứ nhất, bị Dung quý phi dùng để giết con ta.
Lần thứ hai, bị Tống Nhiên Chỉ dùng để che đậy tội lỗi của Dung quý phi...
Dung thị, ngoài Lục thị ra, chính là mối đe dọa gia tộc lớn nhất đối với hắn.
Bên trong có Chiêu Vĩnh Thái phi và Dung quý phi, bên ngoài có Vệ tướng quân cùng quân hộ vệ trấn giữ ba châu phía Đông, lại thêm thế lực tông tộc đã bồi đắp qua hàng trăm năm, nội bộ quan lại chằng chịt dây mơ rễ má, không thể xem nhẹ.
“Thật đáng thương...” Ta cười, tựa lưng vào bức tường cung điện lạnh buốt, cảm giác giá lạnh thấm tận xương tủy. “Bảo Nhi, ngươi nói xem có đúng không? Hoàng thượng... và cả ta nữa... thật đáng thương.”
Đáng thương đến mức chỉ có thể ra tay với một người mẹ đã mất trí, đáng thương đến mức ngay cả con ruột của mình cũng không thể bảo vệ được.
...
Tống Nhiên Chỉ không đến tìm ta nữa.
Ta sai cung nhân dò hỏi tin tức, cùng Bảo Nhi nấp bên ngoài Cảnh Nhân Cung, tận mắt chứng kiến từng đêm hắn đều ở lại cung của Dung quý phi…
Bảo Nhi lặng lẽ đếm từng ngày. Giấy tuyên thành đã dùng hết không biết bao nhiêu tờ.
Ta vẫn luôn chờ.