Lời Hứa Tan Vỡ

Bạch Sắc Tường Vi Lục

Lời Hứa Tan Vỡ

Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta chờ hắn đến tìm, chờ hắn nói rằng chưa thể động đến Dung thị. Ta chờ hắn bảo ta hãy nhẫn nhịn thêm chút nữa, chờ hắn báo thù cho con chúng ta. Nhưng hắn mãi không đến.
Một tháng trôi qua. Rồi hai tháng, ba tháng... Tuyết mùa đông tan chảy, trăm hoa đua nở rộ. Thế nhưng, hắn vẫn bặt vô âm tín.
Hắn thậm chí chẳng buồn đến giải thích với ta dù chỉ một lời.
Ta bảo Bảo Nhi đừng đếm nữa, đừng lãng phí giấy mực vô ích. Những bức thư gửi cho mẫu thân cũng bặt vô âm tín.
Ta đem tất cả thư mẫu thân từng gửi cho ta những năm qua ra xem lại, từng bức một. Bỗng chốc, ta nhận ra một điều bất thường. Trước bức thư tháng tám năm ngoái, mẫu thân vẫn luôn gọi ta là "Xán Xán"...
Ta siết chặt lá thư trong tay, cố nén cơn run rẩy, khẽ hỏi: "Bảo Nhi, hôm nay Vũ Lưu Xuyên có trực không?"
Bảo Nhi không hiểu, chỉ ngây ngô gật đầu.
Ta giật lấy tờ giấy tuyên chỉ trên bàn, dùng sức ghì chặt cây bút trong tay phải.
Phải mất rất lâu, ta mới viết được mấy chữ:
"Phồn Nguyệt, thấy thư như gặp mặt..."
Viết xong, ta dùng sáp niêm phong lá thư, trao nó cho Bảo Nhi.
"Chủ tử, sao lại viết thư cho Phồn Nguyệt tiểu thư vậy?"
"Nhất định phải giao bức thư này cho Vũ Lưu Xuyên."
Ta không giải thích gì thêm, chỉ nghiêm giọng dặn dò:
"Nhờ huynh ấy lấy danh nghĩa của huynh ấy mà gửi đến tay Phồn Nguyệt."
Bảo Nhi còn định hỏi tiếp, nhưng cuối cùng chỉ im lặng, đóng cửa rồi rời đi.
Ta không biết suy đoán của mình có đúng không. Trước đây, ta mải mê chìm đắm trong niềm vui, cảm thấy Bảo Nhi nói đúng, còn dự định trở về hỏi rõ mẫu thân. Nhưng giờ ngẫm lại, mọi chuyện đều có gì đó thật kỳ quái.
Ta sợ...
Sợ mẫu thân đã gặp chuyện chẳng lành.
Sợ thư ta gửi cho bà bị nhị phòng giữ lại.
Cũng sợ cả Tống Nhiên Chỉ...
A Nhu. A Nhu…
Trên đời này, chỉ có một người gọi ta như vậy trong thư của mình.
Nửa tháng sau.
Đêm nhận được hồi âm từ Phồn Nguyệt, ta một mình tìm đến Bảo Hoa Điện.
Đức Toàn công công chặn ta lại, nói muốn vào trong bẩm báo trước.
"Ta đợi hắn cũng được."
Ta mỉm cười với Đức Toàn, rồi xoay người đứng lặng trước bậc thềm.
Ta đã đứng đây bao lâu rồi? Chính ta cũng không rõ nữa.
Đức Toàn công công khuyên nhủ ta, giống như năm đó, khi ta quỳ dưới trời tuyết cùng Hoàng hậu nương nương.
Những ký ức từ thuở ấy dần trỗi dậy.
Ta nhớ ánh mắt giận dữ mà kìm nén khi hắn gọi ta là “Lý Tân Nhu”.
Nhớ khoảnh khắc hắn bế ta vào Bảo Hoa Điện, thấp giọng hỏi ta liệu có ai sẵn lòng lắng nghe những gì hắn nghĩ hay không.
Nhớ lời Hoàng hậu nói rằng nàng lợi dụng ta vì Tống Nhiên Chỉ để tâm đến ta.
Biết bao tháng năm qua, ta đều tin vào điều đó.
Thực ra, đến tận bây giờ, ta vẫn tin.
Dù cho hắn chẳng thể bảo vệ con ta.
Dù cho hắn không còn đến tìm ta, mà mỗi đêm đều ngủ lại bên cạnh kẻ đã giết con chúng ta.
Dù cho mọi chuyện đã không còn như trước nữa.
Ta siết chặt bức thư trong tay đến nhăn nhúm, ánh mắt trống rỗng, không thể suy nghĩ thêm điều gì.
“Nương nương…”
Đức Toàn công công bước đến trước mặt ta, khom người làm động tác mời.
Cánh cửa mở ra.
Ta nhìn thấy Dung quý phi đang ngồi bên án thư.
Nàng ta cúi đầu mài mực cho Tống Nhiên Chỉ. Hắn cũng cúi đầu, lông mày khẽ nhíu, đôi mắt chăm chú vào tấu chương trong tay.
Ta giấu tay vào trong tay áo, hành lễ: “Thần thiếp có thể nói vài lời riêng với Hoàng thượng được không?”
Dung quý phi hiểu ngay ý ta. Chưa đợi hắn lên tiếng, nàng ta đã lặng lẽ lui ra ngoài.
Ta đứng thẳng dậy, cố gắng tỏ ra bình thản nhất có thể.
“Hoàng thượng dạo này có khỏe không?”
“Chính sự có bận rộn lắm không?”
Hắn vẫn không ngẩng đầu, chỉ khẽ gật nhẹ.
“Trẫm vẫn ổn.”
“Vậy thì…”
Ta cong môi cười, bàn tay giấu dưới tay áo siết chặt hơn nữa.
“Hoàng thượng còn nhớ lời hứa với thần thiếp không?”
Bàn tay cầm tấu chương của hắn khựng lại.
Hắn ngước mắt lên.
Ánh nến chập chờn lay động, phản chiếu đôi con ngươi sâu thẳm.
Hắn nhìn thẳng vào ta.
“Hoàng thượng còn nguyện ý cùng thần thiếp về phủ Lâm Châu không?”
Tờ thư cấn vào lòng bàn tay đau rát, mà từng con chữ trong đó lại khắc sâu vào tim ta.
[Xán Xán, thấy thư như gặp mặt. Ta mong muội bớt đau buồn. Phu nhân đã qua đời vào đầu tháng bảy năm ngoái. Vì đại nhân của phủ tham ô một khoản tiền khổng lồ, triều đình đã phái người đến điều tra. Đến cuối tháng sáu, đại nhân bị tiết độ sứ áp giải vào ngục, sau đó bị hành quyết bên ngoài phủ Lâm Châu. Vài ngày sau, phu nhân đã tự vẫn trong nha môn.]
Lời lẽ của Phồn Nguyệt.
Từng câu.
Từng chữ.
Đều cứa vào tim gan ta.