Lời từ biệt

Bạch Sắc Tường Vi Lục thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta nhìn Tống Nhiên Chỉ.
Hắn chỉ cách ta chưa đầy một trượng.
Lại một lần nữa, ta hỏi.
“Hoàng thượng có còn nguyện ý cùng thần thiếp về phủ Lâm Châu không?”
Ta chờ hắn lên tiếng.
Chờ hắn nói hắn nguyện ý.
Chờ hắn tự mình kể cho ta nghe về cái gọi là đại nghĩa, về trách nhiệm mà hắn gánh vác.
Ta muốn chính miệng hắn nói với ta.
Nói rằng phụ thân ta tội không thể tha thứ.
Nói rằng hắn không hề cố ý giết mẫu thân ta.
Nói rằng hắn chưa từng muốn che giấu ta đến tận bây giờ.
Ta muốn hắn nói rằng, hắn chỉ sợ ta đau lòng.
Rằng hắn không còn lựa chọn nào khác.
Ta từng nói rồi, ta nguyện ý nghe.
Nghe tất cả suy nghĩ của hắn.
Nghe về cái gọi là đại nghĩa lẫm liệt.
Nghe về những điều bất đắc dĩ mà hắn phải làm.
Nhưng hắn không nói.
Hắn thậm chí chẳng buồn nói với ta rằng mẫu thân và phụ thân ta đã chết.
Hắn chỉ cúi đầu, tiếp tục phê duyệt tấu chương, thốt ra một câu: "Công vụ bận rộn."
Ta nên làm thế nào đây, Tống Nhiên Chỉ?
Ngươi che giấu tất cả, duy trì vẻ chính trực cao thượng của mình, lại một mình gánh chịu mọi oán hận.
Ngươi tự phong kín bản thân đến mức ấy, làm sao ta có thể hiểu được ngươi đây?
"Thần thiếp xin cáo lui…"
Ta cúi đầu, xoay người rời khỏi Bảo Hoa Điện.
Dù là lời giải thích ta đã đợi suốt mùa xuân năm ấy, hay lần này, những lời đại nghĩa mà ngươi lười chẳng muốn thốt ra…
Nếu một ngày nào đó ngươi lại muốn mở lòng, e rằng ta cũng chẳng còn tâm trạng để nghe nữa.
Bất kể là trước kia hay bây giờ, dù ngươi đã từng yêu ta hay vẫn còn yêu ta, ta đều không muốn truy cứu nữa.
Mà dù có muốn truy cứu, cũng đã chẳng còn cách nào nữa rồi.
16
Ta nhờ Vũ Lưu Xuyên hỏi sư phụ của Minh Dược Đường xem liệu có thể đốt chút giấy tiền vàng mã cho mẫu thân ta không.
Y gật đầu, nói sẽ viết thư nhờ sư phụ lo liệu.
"Tân Nhu."
Trước khi rời đi, Vũ Lưu Xuyên bỗng quay đầu lại.
Bàn tay y siết chặt dây thừng hòm thuốc, ngón tay không ngừng gỡ sợi chỉ bị bung ra.
"Ta nghe đồng liêu ở Thái Y Viện nói… Dung quý phi đã mang thai rồi."
Ta siết chặt khăn tay, cố nuốt xuống vị đắng nghẹn nơi cổ họng, mỉm cười đáp: "Đó là chuyện tốt."
"Muội vẫn còn yêu hắn sao?" Y lại hỏi.
Ta còn yêu hắn sao... Hay ta đã từng yêu hắn ư?
Ngay cả điều ấy, ta cũng không rõ.
Chỉ là bây giờ, yêu hay không yêu, cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
"Lưu Xuyên ca ca đã từng yêu ai chưa?" Ta không đáp, chỉ lẳng lặng ném câu hỏi ấy về phía y, coi như một cách né tránh.
Vũ Lưu Xuyên sững người. Bàn tay đang giữ dây hòm thuốc cũng khựng lại theo.
Một lát sau, y đáp: "Chưa từng yêu ai."
Ta im lặng, bất giác nhớ đến Bảo Nhi trong đêm hè năm ngoái, lần ta gặp lại Vũ Lưu Xuyên.
"Có lẽ vì mất con, thân thể ta cũng không còn được như trước nữa." Ta dời mắt nhìn y, khóe môi khẽ nhếch lên, nụ cười lần này vương chút ý cười thật sự. "Dạo này huynh có thể thường xuyên ghé thăm ta không?"
Ánh mắt ta lướt qua khung cửa, dừng lại nơi Bảo Nhi đang đùa nghịch ngoài sân, khẽ lẩm bẩm: "Sẽ có người được vui vẻ hơn một chút."
"Được."
Vũ Lưu Xuyên cuối cùng cũng buông thõng tay, giọng nói hiếm khi trong trẻo đến vậy.
Ta nghĩ, nếu ta không nhầm, Bảo Nhi có lẽ thích y.
Ta thường nhớ lại khi còn ở phủ Lâm Châu, mỗi lần ta trêu chọc khiến Vũ Lưu Xuyên đỏ mặt, Bảo Nhi luôn thì thầm bên tai ta: "Sao ta không thể khiến huynh ấy đỏ mặt nhỉ?"
Rồi đến ngày Vũ Lưu Xuyên rời Lâm Châu, Bảo Nhi cũng khóc không ít hơn ta.
Thì ra, khi ấy ta chỉ một lòng hướng về y mà chẳng hề nhận ra bên cạnh mình còn có một cô gái nhỏ đồng trang lứa, lặng lẽ ươm mầm thứ tình cảm ngây ngô đầu đời.
Từ đó về sau, mỗi lần Vũ Lưu Xuyên đến Vĩnh Hòa Cung, ta lại tìm đủ cách tạo cơ hội cho y và Bảo Nhi được gần gũi nhau hơn.
Họ cùng nhau ra Ngự Hoa Viên hái sương hoa, cùng xuống Ngự Thiện Phòng nấu thuốc bổ, cùng đến Khố Phòng lấy trà và vải vóc...
Ta sai họ trồng hoa trong viện, Bảo Nhi thường chê Vũ Lưu Xuyên vụng về, còn y không phục, lớn tiếng biện minh rằng bàn tay này chuyên cứu người, làm việc lúc nào cũng tỉ mỉ cẩn thận, sao có thể vụng về được!
Những lúc ấy, ta chỉ ngồi tựa vào ghế, lặng lẽ mỉm cười nhìn họ, như cách mẫu thân từng mỉm cười nhìn ta khi còn thơ bé.
Suốt mấy tháng qua, lấy cớ thân thể không khỏe, dù trong cung có không ít lời đồn đại, ta vẫn khéo léo tìm cách xoa dịu mọi chuyện.
Bảo Nhi cũng chẳng còn bận lòng về việc ta không được Hoàng thượng sủng ái, mà ngày ngày đều ngồi trước khóm kim trà hoa, vừa tưới nước, vừa khe khẽ tụng niệm.