Chương 17: Nghe Trộm

Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên

Chương 17: Nghe Trộm

Bạch Tuyết Ca - Vụ Viên thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối đến, Châu Đàn về phủ dùng bữa tối cùng Khúc Du, điều này nằm ngoài dự liệu của nàng.
Khúc Du về phủ đã quá giờ Tuất. Thấy nàng mệt mỏi, Vận ma ma liền sai nhà bếp nhanh chóng nổi lửa, chẳng mấy chốc sáu món ăn và một món canh đã được dọn lên bàn.
Hôm trước, khi về thăm nhà, nàng thuận miệng nhắc với mẫu thân một câu. Ngay hôm sau, mấy bà quản gia già dặn kinh nghiệm, vừa trung thành vừa tháo vát, lập tức được cử đến Khúc phủ. Có những người này san sẻ công việc, chẳng mấy chốc Châu phủ đã dần đi vào nề nếp.
Vận ma ma và Đức thúc làm việc cực kỳ tỉ mỉ, thưởng phạt phân minh. Thêm vào đó, Châu phủ chưa từng đánh đập hạ nhân, nên chỉ trong thời gian ngắn, toàn bộ Châu phủ đã vận hành ngăn nắp, có trật tự, khiến hạ nhân cũng hăng hái hơn trước.
Khúc Du cầm đũa nếm thử món cá kho Bát Trân trước mặt, quả nhiên hương vị ngon hơn trước rất nhiều lần. Dù nàng vốn không có tâm trạng thưởng thức, cũng không khỏi khen một câu rằng nhà bếp đã rất dụng tâm.
Vận ma ma đứng một bên vui mừng nói: “Thực đơn mà phu nhân viết cho nhà bếp trước đây, sư phụ đứng bếp rất thích thú, còn nhờ lão nô xin phu nhân thêm vài tờ. Chỉ là có mấy chữ, dường như là ‘hỏa thối’*, sư phụ không hiểu là ý gì…”
*Hỏa thối (火腿) là bắp đùi heo muối mặn (giăm bông) dùng ở thời hiện đại.
“Khụ, khụ…” Khúc Du sặc một tiếng. Nàng đang định trả lời thì lại nghe thấy tên gác cổng đột nhiên đến báo tin Châu Đàn đã về.
Châu Đàn chưa kịp thay quan phục, tháo mũ đã bước thẳng đến Đoàn Loan Viện nơi nàng dùng bữa. Khúc Du từ xa đã thấy áo bào quan màu đỏ thẫm của chàng. Đợi chàng bước vào cửa, nàng liền quan tâm hỏi: “Án tình tiến triển thế nào rồi?”
Châu Đàn không lên tiếng, chỉ im lặng ngồi vào chỗ, đợi Vận ma ma đưa đũa bạc rồi cụp mắt tự mình dùng bữa.
Chàng vừa về, mấy nha hoàn và Vận ma ma cũng không dám nói thêm lời nào. Khúc Du ngẩng đầu đưa mắt ra hiệu một cái, mọi người liền lui xuống, còn chu đáo đóng cửa lại cho hai người.
Trên bàn chỉ có một món tráng miệng, loại quả Ambala1 này lúc bấy giờ vừa mới du nhập vào Trung Nguyên không lâu. Khúc Du thấy ở chỗ thu mua, liền vui vẻ viết cho đầu bếp một món Dương Chi Cam Lộ2 ướp lạnh. Vì nước cốt dừa khó tìm, nguyên liệu chính đã được thay bằng sữa tươi, nhưng hương vị không khác biệt là bao.
*1Quả Ambala thông thường chỉ quả xoài của Ấn Độ. Trong Đại Đường Tây Vực Ký có ghi, đó là một loại trái cây vô cùng trân quý. Tương truyền xoài theo chân cao tăng Đại Đường – ngài Huyền Trang du nhập vào Trung Quốc.
2Dương Chi Cam Lộ là món chè xoài bưởi nổi tiếng của người HongKong.
Châu Đàn có vẻ rất thích món tráng miệng này, nhưng chàng không dám ăn nhiều, chỉ giữ tần suất cứ ba lần gắp thức ăn thì uống một thìa, cố giữ nhịp độ như thể sợ người khác phát hiện ra.
Khúc Du chống tay nhìn chàng, trong lòng từ từ hồi tưởng lại lời ủy thác trước đó của Yên Vô Bằng.
Nàng không biết Yên Vô Bằng có quen biết nguyên chủ Khúc Du ban đầu hay không, có nhận ra thân phận của nàng không. Nhưng thế lực gia tộc bên ngoại của nàng yếu ớt, nếu thực sự muốn làm theo lời Yên Vô Bằng mà kín đáo di chuyển người của Phương Tâm Các vào lúc cần thiết, tốt nhất là tìm Châu Đàn giúp đỡ.
Thế nhưng nàng bây giờ lại không tin tưởng Châu Đàn.
Vô số nghi hoặc chất chồng trong lòng luôn khiến Khúc Du không kìm được mà nghĩ đến tình huống xấu nhất.
Kỳ thực, tình huống xấu nhất chẳng qua là Châu Đàn và Bành Việt cấu kết với nhau, nói không chừng còn nhúng tay vào chuyện Phương Tâm Các. Lúc này, chàng ta chẳng qua là giả vờ làm theo thủ tục. Nàng cầu cứu xong, Châu Đàn liền ngay lập tức báo cho Bành Việt, tìm cách bưng bít mọi chuyện.
Nếu là vậy, Châu Đàn tại sao lại dám để nàng xen vào chuyện này?
Huống hồ, nàng luôn cảm thấy, nếu không phải nhờ sự nhắc nhở của Châu Đàn trước khi đi, e rằng nàng đã không chú ý đến mụ tú bà kia.
Khúc Du nhắm mắt lại, luôn nhớ đến vẻ mặt của Châu Đàn khi chứng kiến cô nương đó nhảy lầu. Một người có thể lộ ra vẻ mặt như vậy…
Khúc Du đang suy nghĩ miên man, Châu Đàn lại không biết đã ăn xong từ lúc nào. Chàng nhẹ nhàng đặt chiếc đũa xuống, lấy khăn lụa lau miệng, rồi nói: “Điển Hình Tự chỉ có một người họ Yên. Hình bộ đã phái người đi bắt hắn rồi, nhưng người này là tâm phúc của Bành đại nhân tại Điển Hình Tự Khanh. Bành đại nhân vừa rồi sai người đến nói muốn ghé thăm phủ, khi hắn tới, cô không cần ra mặt.”
Khúc Du bưng bát chè Dương Chi Cam Lộ qua, đẩy đến trước mặt chàng: “Vì sao?”
Châu Đàn cúi đầu nhìn một cái, mím môi, cố gắng phớt lờ món ngọt mà chàng hẳn là rất thích này, rồi nói: “Không cần hỏi nhiều.”
Nói xong, chàng liền không nói thêm lời nào, tự mình rời khỏi viện. Lúc đi, chàng còn dặn dò một câu, bảo Vận ma ma mở Tân Tễ Đường để nghênh đón khách.
Thì ra Châu Đàn cố ý trở về là để gặp Bành Việt, nhưng có chuyện gì mà họ không thể nói ở Hình bộ ư?
Khúc Du lập tức đứng dậy theo Châu Đàn đi ra ngoài.
Tân Tễ Đường là do nàng tự tay bài trí. Rèm châu và bình phong hai bên có thể che chắn, Châu Đàn về phòng thay y phục, nàng liền tìm cách lẻn vào Tân Tễ Đường trước.
Bành Việt đến rất nhanh. Sau khi kêu hạ nhân lui xuống, hai người liền bắt đầu nói chuyện phiếm.
Rèm châu cách chỗ ngồi ở chính đường khá xa, Khúc Du không dám thò đầu ra, chỉ có thể lờ mờ nghe thấy Bành Việt ước chừng đã quá tuổi tứ tuần, giọng nói có chút giống Lương An trước đây, trơn tru giả tạo: “Châu hiền đệ, sao không thấy phu nhân đến? Ngài trước đây luôn cô quả một mình, nghe nói phu nhân nổi tiếng khắp kinh đô, coi như đã có người… Ngài cũng nên…”
Âm thanh phía sau có chút mơ hồ, Khúc Du không nghe rõ, chỉ nghe thấy giọng Châu Đàn vốn lạnh lùng vang lên: “Nội tử thân thể không khỏe, không tiện gặp khách, Bành đại nhân thứ lỗi.”
Bành Việt cười sảng khoái: “Không sao. Nói đến, hôm nay ta đến cửa, chắc hẳn hiền đệ biết ý đồ của ta. Ta gọi Châu đại nhân một tiếng hiền đệ, thực ra… Phó đại tướng công trước giờ… Quý phi và Cửu hoàng tử lại…”
Hắn nói vài câu, Châu Đàn lại đáp vài câu. Cuộc đối thoại của hai người thực ra không có gì quá đáng. Khúc Du chỉ nghe ra Bành Việt này trong cuộc tranh chấp Tể – Chấp đương triều, hẳn là thuộc phe Tể phụ Phó Khánh Niên, rõ ràng ủng hộ Phó quý phi và Cửu hoàng tử.
Quý phi đã ban hôn cho Châu Đàn, chặn đứng hôn sự giữa chàng và con gái của Chấp chính Cao Tắc. Chắc hẳn ý đồ Bành Việt đến cửa lần này cũng là muốn lôi kéo Châu Đàn.
Hai người tán gẫu một hồi lâu mới chuyển sang chuyện Yên Vô Bằng. Điều khiến Khúc Du bất ngờ là Bành Việt lại tuyên bố hoàn toàn không quan tâm đến Yên Vô Bằng này, bảo Châu Đàn không cần nể mặt hắn, cứ tùy ý triệu thẩm.
Bành Việt muốn đẩy hết mọi tội lỗi lên đầu Yên Vô Bằng, nàng không hề bất ngờ. Nhưng nghe giọng điệu của Bành Việt, rõ ràng là hắn rất tự tin, không hề sợ hãi.
Nếu hắn có cấu kết với Châu Đàn, sẽ không nói những lời như vậy trước mặt hắn.
Không cấu kết, lại mặc cho Hình bộ triệu thẩm, hắn làm sao có thể đảm bảo Yên Vô Bằng nhất định không gây bất lợi cho hắn?
Khúc Du vừa suy nghĩ những vấn đề này trong lòng, vừa hơi an tâm. Châu Đàn và Bành Việt không hề hay biết nàng ở đây, sẽ không cố ý nói cho nàng nghe. Chắc rằng Châu Đàn dù lòng có lạnh lùng cứng rắn đến đâu, cũng không đến nỗi kết bè kết phái với loại người như Bành Việt, làm những hành động táng tận lương tâm.
Tiếng cười của Bành Việt không ngừng truyền đến từ ngoài rèm. Khúc Du vươn tay sờ sờ bình sứ thanh hoa cao bằng nàng trước mặt, cảm giác lạnh lẽo kích thích khiến nàng rùng mình, tỉnh táo hẳn lên.
Bành Việt làm sao đảm bảo Yên Vô Bằng không gây bất lợi cho hắn? Hắn vì sao lại cố chấp đến gặp Châu Đàn giữa đêm? Khúc Du vốn nghĩ hắn đến để xin xỏ cho Yên Vô Bằng, nhưng cuộc đối thoại này của hai người, căn bản không có giá trị gì.
Dường như để chứng thực phỏng đoán của nàng, ngoài cửa vang lên một tràng tiếng chân hỗn loạn.
Hạ Tam xuất hiện ở cửa, giọng điệu hoảng loạn: “Đại nhân—”
Khí chất Châu Đàn nhàn nhạt, ngầm ẩn chứa sự không vui: “Ta đang tiếp khách.”
Hạ Tam lại không màng đến quy tắc: “Đại nhân, phố Đông… Nửa canh giờ trước có nhà dân bốc cháy. Bọn thuộc hạ tuy canh giữ nghiêm ngặt, nhưng nhất thời không kịp xoay xở, lúc xe cứu hỏa đến, đã muộn rồi.”
Làm sao đảm bảo? — Đương nhiên là giết người diệt khẩu!
Hắn đến trước Châu Đàn ở đây chính là để tách mình ra, rũ sạch mọi liên can!
Khúc Du siết chặt chiếc trâm gỗ trong tay, trượt theo chiếc bình sứ thanh hoa mà ngồi sụp xuống đất.
Không biết Yên Vô Bằng có đoán được hành động của hắn không?
Châu Đàn ngồi thẳng trên ghế chính liếc nhìn Bành Việt một bên. Bành Việt giả vờ kinh ngạc thốt lên một tiếng, ánh mắt lại mang theo sự đắc ý: “Châu đại nhân, ngài phái người đi canh chừng nghi phạm nào ở phố Đông vậy? Đây là ý gì, nghi phạm nay đã thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn rồi ư?”