Chương 19: Trừng phạt

Bại Lộ Tai Thỏ Sẽ Bị Vai Ác Âm U Điên Cuồng Ăn Mất thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trì Yến Đình sắc mặt tối sầm, tựa như quỷ dữ bò ra từ địa ngục. Khi nhìn thấy Bạch Đường trên giường, đôi mắt hắn đỏ ngầu, sự giận dữ bùng lên không thể kiềm chế. Hắn một cước đá thẳng vào ngực tên mập mạp đang định nhào tới.
“Băm vằm hắn cho ta!”
Trì Yến Đình dùng chăn quấn lấy Bạch Đường, bàn tay hắn siết mạnh, tức thì làm đứt đôi sợi dây thừng vốn đang trói chặt tay cậu – thứ mà dù Bạch Đường cố gắng thế nào cũng không thể nào cởi ra được.
Đám bảo tiêu bên ngoài nghe lệnh liền lập tức xông vào, lôi tên béo đang nôn ra máu ra ngoài. Cánh cửa bị đá đến móp méo cũng bị đóng sầm lại.
“Bảo bảo, ta đã nói bao nhiêu lần rồi… không được tự ý ra ngoài.” Trì Yến Đình sắc mặt lạnh như băng, cúi đầu cắn lên cổ tay Bạch Đường như một hình phạt. “Cho ta một lời giải thích. Vì sao lại lén lút ra ngoài?”
Bạch Đường nước mắt giàn giụa, cúi đầu không dám nhìn thẳng nam nhân trước mặt. Những ngón tay nhỏ nhắn, mảnh mai của cậu bấu chặt lấy áo hắn.
Giọng nói run rẩy yếu ớt: “Về nhà…”
Chỉ cần… đưa em về nhà.
Đừng ở lại nơi này nữa, lạnh quá, đau quá… xin hãy ôm em một cái.
Ngón tay cậu buông lơi, đôi tay mềm yếu vòng chặt lấy eo người đàn ông, rúc vào lòng hắn: “Đau…”
Trì Yến Đình ánh mắt lạnh lẽo, sát khí vẫn còn lẩn khuất trong đáy mắt. Ý nghĩ muốn bóp chết con thỏ nhỏ này càng lúc càng mãnh liệt. Hắn hít sâu một hơi, kéo tay Bạch Đường ra khỏi người mình.
Giọng nói trầm thấp không mang chút tình cảm: “Nằm yên, cởi quần áo ra. Ta muốn kiểm tra.”
Bạch Đường mở to đôi mắt hạnh, nước mắt lã chã rơi xuống. Đối mặt với vẻ lạnh lùng vô tình đó, toàn thân cậu cứng đờ, trái tim thắt lại đau đớn. Đôi môi tái nhợt bị cắn đến bật máu.
“Về nhà được không? Về nhà rồi kiểm tra…”
“Không được.” Giọng nói trầm khàn vang bên tai, không chút nào thương lượng.
Bạch Đường hoảng sợ đến mức không dám động đậy, ánh mắt rưng rưng nhìn người trước mặt.
Ngón tay Trì Yến Đình trượt lên cổ cậu, khẽ ấn lấy yết hầu bé nhỏ đang run rẩy.
Bạch Đường nuốt nước bọt, cảm giác yết hầu mình chuyển động dưới lòng bàn tay hắn, giọng lí nhí:
“Đừng như vậy… em sợ.”
“Sợ? Sợ thì đừng có tự ý bỏ ra ngoài. Ta có phải đã quá nuông chiều em, khiến gan em to đến mức này?”
【Đường Đường, điểm chán ghét đã tăng lên 10 điểm… hiện tại là 20 rồi!】007 lo lắng thì thầm trong đầu cậu. 【Mới 20 điểm mà hắn đã như thế này, vậy đến 100 điểm sẽ ra sao trời!】
Bạch Đường cả người run lẩy bẩy, sắc mặt tái nhợt, thì thầm: “77… em có cảm giác mình sẽ chết ở đây…”
【Không đâu! Với tính cách của vai ác, cậu cắn hắn một cái đi!】
“Em… em không dám…” Giọng Bạch Đường run run, “Bây giờ anh ấy còn đáng sợ hơn trước nhiều lắm…”
Ngón tay cậu bị bẻ ra, làn da trắng mịn vừa lộ ra liền nổi da gà.
Bàn tay to khô ráo lướt nhẹ bên hông cậu, khiến đầu Bạch Đường váng vất, vừa sợ vừa thẹn.
Gương mặt đỏ bừng đầy xấu hổ của cậu lại khiến Trì Yến Đình cảm thấy một vẻ quyến rũ đặc biệt.
“Bảo bảo cũng dùng gương mặt này để câu dẫn người khác sao?”
Bàn tay hắn trượt dần theo eo Bạch Đường xuống dưới…
Yết hầu khô khốc, hô hấp gấp gáp.
“A Đình…” Bạch Đường run rẩy gọi tên hắn, rồi được ôm chặt vào lòng.
Đầu mũi đau nhức, trái tim đập loạn. Cậu vội nhắm mắt lại khi bắt gặp ánh nhìn của nam nhân, cố giả vờ như chưa thấy gì.
Vài phút sau, hai người mới tách ra, hơi thở vẫn còn hỗn loạn.
Bạch Đường nước mắt lưng tròng, đôi môi ướt mềm run rẩy nhìn Trì Yến Đình, ánh mắt long lanh như muốn nói: Đừng hung dữ với em nữa…
“Về nhà rồi tính sổ với em.” Trì Yến Đình cúi đầu, cắn mạnh lên chóp mũi thỏ con một cái. Cơn tức giận trong hắn phần nào dịu xuống bởi ánh mắt đáng thương kia.
Nhưng… vẫn chưa xong đâu.
Mang thỏ con về nhà, hắn trầm mặt đến mức có thể dọa người ta. Ôm Bạch Đường chặt trong ngực, Trì Yến Đình lấy thuốc sát trùng lau chỗ đùi bị va đập của cậu.
“Đau…” Bạch Đường nhìn vết thương đỏ ửng, nước mắt lại rơi.
【Tát hắn một cái đi, Đường Đường!】
“Phiền anh nhẹ tay chút…” cậu nhỏ giọng nói.
Bạch Đường giơ tay định đánh, nhưng lại bị nam nhân nhanh tay bắt lấy. Trì Yến Đình khẽ nhướng mày: “Hừm.”
“Bảo bối à, ta còn chưa hết giận đâu.”
Bạch Đường rưng rức, lồng ngực nhỏ như thỏ con ép sát vào bức tường lạnh buốt, run lên từng chặp…
Mặt nước còn lăn tăn gợn sóng, hơi nóng mờ mịt phủ kín cả phòng tắm.
Trì Yến Đình cúi đầu tựa lên cổ Bạch Đường, sống mũi cao thẳng chạm vào làn da trắng nõn, khẽ hít sâu: “Bảo bối ngoan, trên người thơm quá…”
Mùi thơm ngọt dịu ấy là từ chính cơ thể Bạch Đường tỏa ra, chỉ khi thân mật tiếp xúc mới có thể cảm nhận rõ rệt được.
Ba ngày.
Cậu đã bị bắt làm đủ thứ chuyện không cam tâm tình nguyện.
【Đường Đường! Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi! Cậu có biết mấy ngày qua tôi đã phải đối mặt với đống cảnh mosaic kinh hoàng thế nào không hả!】007 nức nở oán trách.
“77…” Bạch Đường nặng nề mở mắt, chỉ vừa mở miệng đã bị chính giọng nói của mình làm cho sửng sốt.
Giọng thiếu niên trong trẻo ngày nào giờ đã khàn đặc như chiếc loa rè, yếu ớt nghẹn ngào, nghe chẳng rõ cậu đang nói gì.
Cổ cậu cứng ngắc xoay chậm lại được chút, đập vào mắt là bình hoa bách hợp đặt trên bàn, vài giọt nước còn đọng lại trên cánh hoa, khiến trí óc cậu như bị điện giật… những chuyện xảy ra suốt ba ngày qua ào ạt hiện về.
...
Vừa nhìn thấy bó hoa bách hợp còn ướt trong bình, eo cậu liền nhói đau, chân mềm nhũn.
“Bảo bối, còn đau ở đâu không? Khó chịu lắm sao?”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai khiến Bạch Đường cứng đờ toàn thân. Dưới lớp chăn, cậu vươn tay tóm lấy cánh tay đang ôm chặt eo mình, bóp mạnh.
“Cút đi!”
“Giọng còn khàn kìa.” Trì Yến Đình ôm cậu thật chặt, mặt tựa vào lồng ngực gầy yếu của Bạch Đường, dịu dàng nói: “Lần này tha cho bảo bối trước vậy.”