Chương 10

Bán Diện Trang thuộc thể loại Trọng Sinh, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta hành lễ trước mặt Hoàng hậu, dáng vẻ không hề thua kém công chúa hoàng thất, ngay cả đường vén váy cũng đúng chuẩn không sai.
So với kiếp trước, khi hồi đáp vẫn còn lộ ra vẻ rụt rè bất an, kiếp này rõ ràng đã khiến Hoàng hậu ưng ý hơn nhiều.
Bà thấy ta không kiêu ngạo không siểm nịnh, lời lẽ có chừng mực, ánh mắt đầy tán thưởng. Khi nghe ta nói rằng sẽ biên soạn lại những vụ phá án thành sách thì càng thêm khen ngợi.
Thậm chí lúc ta đang đáp lời, một cánh bướm bạc nhẹ nhàng bay tới, đậu thẳng lên đóa hoa uốn lượn trên má trái ta.
Giữa tiết trời này, ngay cả chim còn chẳng chịu bay — thì cánh bướm ấy từ đâu mà đến? Mọi người trong điện đồng loạt kinh ngạc kêu lên.
Ngay cả Hoàng hậu cũng khựng lại.
Chỉ có ta hiểu rõ nguồn cơn của cánh bướm ấy.
Trước khi xuất phát, Liễu đại nhân đã đưa cho ta một hộp phấn bôi đặc chế từ phấn hoa Tây Vực, còn kể ta nghe một đoạn chuyện xưa:
Năm xưa, Thành Tông hoàng đế thi hành chính sách mới, mong muốn quét sạch triều đình thối nát, nhưng lại đụng chạm đến lợi ích của quá nhiều kẻ, khiến đại cục lung lay.
Thành Tông Hoàng đế bất đắc dĩ, đành phải lấy Thẩm tướng khi ấy đang kiêm nhiệm chức vụ Thái phó ra làm vật tế thần.
Một đêm đổi trắng thay đen — hiền tướng thành gian thần.
Chết trong ngục, xác bị vùi lấp không được minh oan.
Phu nhân của Thẩm tướng nghe tin, huỷ dung để tỏ lòng, quỳ ngoài cung môn bảy ngày bảy đêm, mới đổi lấy xác phu quân về an táng.
Mãi đến sau khi Nhân Tông lên ngôi, mới truy phong Thẩm tướng, hậu đãi con cháu.
Ta chợt hỏi: “Hoàng hậu cũng họ Thẩm, vậy chẳng phải…”
Hắn đáp: “Vị phu nhân quỳ bảy ngày kia, chính là tằng tổ mẫu của Hoàng hậu nương nương.”
Khi đó hắn cười, chấm chút phấn hoa vào đầu bút, khẽ tô hoa văn lên má ta:
“Hoàng hậu nương nương sẽ không để ý sẹo trên mặt ngươi. Vết sẹo nhỏ này thật ra chẳng ảnh hưởng gì, nhưng nếu đã tô vẽ thành hoa, chi bằng vẽ cho thật đẹp. Việc thành hay không là do trời, nhưng người phải hết sức mà làm. Biết đâu thật sự có thể dẫn đến dị tượng.”
“Dù thân ở bùn lầy cũng chẳng gãy gục, dù phận mỏng hèn vẫn giữ ngọc trong lòng.” —— ấy là lời đánh giá cuối cùng của Hoàng hậu dành cho ta.
Vì câu đó, sau khi yến tiệc tan, vô số quý nữ vây quanh bắt chuyện.
Ngay cả Chu Phù, tiểu thư cưng nổi danh kiêu ngạo của phủ Thượng thư cũng ríu rít bám lấy ta, cười nói lớp trang điểm trên mặt ta thật tinh tế, nếu có ngày rảnh, mong được ta dạy vẽ đôi chút.
Chúng ta dăm ba người cùng bước ra khỏi cung.
Ngay ngoài cổng, bất ngờ gặp Tiêu Lang.
Hắn đứng đó bất động nhìn ta, con ngươi co rút, gương mặt rõ ràng mang theo vẻ kinh ngạc khó che giấu.
Thì ra ta cũng có thể đứng thẳng lưng.
Thì ra làn da ta không vàng, cũng chẳng đen, thậm chí còn rất trắng.
Phải rồi, ngay cả tiểu thư quý tộc được nuông chiều không dầm mưa dãi nắng cũng không trắng bằng một người suốt bao năm dùng mũ sa che mặt quanh năm như ta.
Làm sao mà không trắng cho được?
Chu Phù cười tươi chào hỏi:
“Lang ca ca, huynh đến đón Vương tỷ tỷ à? Đây là Tang tỷ tỷ, cũng là người Vân An, trước đây hai người có biết nhau không?”
Ta nhìn gương mặt hắn cố tỏ ra bình tĩnh, nhẹ nhàng mỉm cười:
“Không quen. Ta chưa từng biết vị công tử này.”
Như hắn mong muốn.
Nhưng chẳng hiểu sao, sau câu nói ấy, sắc máu trên mặt Tiêu Lang dần dần bị rút cạn.
Vài lần mấp máy môi, nhưng không thốt ra được tiếng nào.
Chỉ lặng lẽ nói một câu:
“Hoá ra là đồng hương. Hôm nay được gặp cô nương, thật sự là vinh hạnh.”
Tâm ý rõ ràng, dù gặp lại cũng coi như chẳng quen biết.
Chỉ là… Tiêu Lang, ngươi cứ nhìn ta chằm chằm như vậy để làm gì?
Ta đã hoàn thành sứ mệnh lên kinh, thu dọn hành lý, chuẩn bị trở về Vân An.
Ngày rời thành, vừa khéo lại trùng đúng với hôn lễ của Tiêu Lang.
Quả nhiên rình rang long trọng, phô trương hơn người, mười dặm hồng trang kéo dài không dứt, tiếng nhạc cưới vang lên làm chấn động cả nửa bầu trời.
Đường phố chật kín người qua kẻ lại, xe ngựa kẹt cứng giữa đường, không thể tiến cũng chẳng thể lui.
Tựa vào rèm xe được vén khẽ, ta bình thản ngắm nhìn một lúc lâu.
Lờ mờ nghe thấy tiếng người bàn tán ven đường, cũng chẳng ngoài mấy câu như “trai tài gái sắc”, “trời sinh một đôi” cho hợp cảnh hợp thời.
Thỉnh thoảng có người nói xen vào, rằng hình như nhớ mang máng Tiêu đại công tử từng có hôn ước, là cô nương nhà nào không rõ, nhưng chắc chắn không phải nhà họ Vương.
Có người liền đáp:
“Huynh đài lạc hậu quá rồi, nhà họ Tiêu hủy hôn từ lâu rồi. Huống chi… cô nương nào có thể so được với Vương gia?”
Người ban nãy ấp úng nói:
“À… thì ra là vậy… chỉ là… cô nương bị từ hôn kia…”
“Cũng không phải họ Tiêu đơn phương từ hôn, nghe nói là cô nương đó tự mình tới cửa từ hôn đấy.”
“Gì cơ? Cái gì?!”
Ngay lúc ấy, có tiếng gõ nhẹ lên vách xe — là Liễu đại nhân.
Hắn ôn hoà nói với ta:
“Người quá đông, e là phải đợi thêm một lúc. Nếu cảm thấy ngột ngạt, chi bằng xuống xe đi dạo một lát?”
Đi xa quá thì không tiện, lỡ đâu dòng người tản bớt, xe ngựa lại có thể tiếp tục lên đường. Vừa hay gần đó có một quán trà, có thể ghé vào nghỉ chân một lát.
Trong quán trà, khách hầu hết đều ra phố xem náo nhiệt, chỉ còn lác đác vài người, có một vị kể chuyện đang ngồi lười biếng gật gù vì vắng khách.
Liễu đại nhân trả tiền, bốp một tiếng đập bàn mở màn, tiếng kể chuyện vang lên, thế là tiếng nhạc hỷ huyên náo ngoài kia dường như cũng bị đẩy xa đi vài phần.
Ta thầm nghĩ, Liễu đại nhân quả thực là người ôn hòa dịu dàng, như một cơn gió xuân nhẹ nhàng lướt qua cành liễu rủ — có thể gặp được hắn, chính là phúc phần lớn nhất trong cả hai đời ta cộng lại.