Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 15: Khi cậu chạy đến, có ánh sáng cạnh bên
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Cậu càng vui vẻ bình an hơn tớ, tớ sẽ càng vui hơn.”
Đọc dòng chữ này, Thời Khâm Miên bất giác khựng lại.
Cô còn nhớ, đó là kỳ nghỉ hè cuối năm lớp 11. Cô xem ngày tốt, chọn một hôm nắng đẹp, đến chùa cầu phúc và xin bùa cùng anh.
Hương khói lượn lờ trước chính điện, người qua kẻ lại tấp nập.
Bồ Tát cúi mắt, từ bi độ chúng sinh, cũng tự độ chính mình.
Cô cung kính quỳ lạy, khấn nguyện điều ước.
Xong việc, cô quay lại, thấy anh vẫn chắp tay, nhắm mắt, lặng lẽ niệm Phật. Cô xin cho anh một chuỗi tràng hạt chu sa và một lá bùa bình an, dặn anh phải luôn mang theo bên mình.
“Tớ xin bình an cho cậu hai lần đấy,” Thời Khâm Miên nói. “Lúc nãy trong chính điện, tớ cũng xin bình an cho cậu rồi.”
“Còn cậu thì sao? Vừa rồi cậu khấn điều gì vậy?” Cô tò mò hỏi.
Anh mỉm cười nhìn cô: “Tớ cũng cầu, cho cả hai chúng ta luôn bình an.”
Nhưng cậu phải vui vẻ, và bình an hơn tớ.
Rốt cuộc, đến bây giờ Thời Khâm Miên đã hiểu ra, hóa ra khi đó anh vẫn không thốt ra nửa câu còn lại. Còn chiếc vòng chuỗi kia bỗng đứt lìa trong một nhiệm vụ quan trọng sáu năm trước.
Hôm đó, anh kể chuyện này cho cô nghe, còn an ủi rằng chiếc vòng chuỗi đã hoàn thành sứ mệnh, chắn một tai ương giúp anh. Anh bảo cô đừng sợ, vì anh vẫn còn giữ lá bùa bình an.
Lá bùa bình an, để bảo đảm bình an.
Nhưng anh lại mong cô được bình an hơn mình…
…
Lại thêm vài cơn mưa tầm tã.
Giữa hạ tuần tháng 11, An Thành chính thức bước vào mùa đông.
Ngày đón Pudding cũng sắp đến.
Hoàng hôn một ngày cuối tuần, Thời Khâm Miên ôm chú cún nhỏ ngủ trưa lần cuối, lau sạch miệng nó sau khi ăn vặt xong. Ở chỗ thang máy, cô bế Pudding trao lại cho Tạ Tri Dậu: “Tạm biệt con nhé, dì sẽ nhớ con lắm.”
Tạ Tri Dậu ôm đã quen tay, nắm móng vuốt chú cún lắc lắc mấy cái: “Pudding mau cảm ơn anh chị đi con.”
“Đúng là làm khó nó,” Giang Dư mỉm cười gãi cằm cún, nhẹ nhàng trêu. “Tạm biệt!”
“Gâu!”
Cún con há miệng một lúc mới kêu một tiếng non nớt. Hai bên trò chuyện thêm một lúc, bọn họ mới về nhà.
Đóng cửa rồi, hai người không hẹn mà cùng đứng yên ở huyền quan, như thể chưa quen với việc phòng khách bỗng trở nên thật yên ắng. Cảm nhận không khí có gì đó là lạ, Thời Khâm Miên lén liếc Giang Dư, phát hiện anh cũng đang “lén lút” nhìn lại cô.
“…”
“…”
Lẳng lặng nhìn nhau một lúc, Thời Khâm Miên bật cười trước, đẩy tay Giang Dư: “Anh làm gì vậy chứ!”
“Anh có làm gì đâu,” Giang Dư giả vờ vươn vai, hoạt động tay chân như đang bận rộn lắm. Anh bước về trước: “Em đói chưa? Tối nay em muốn ăn gì để anh chuẩn bị?”
Thời Khâm Miên nghĩ ngợi: “Cơm chiên nhé… cơm chiên thịt gà rong biển cay.”
Nói rồi, cô giơ một ngón tay ra: “Thêm một quả trứng chần.”
“Được,” anh vui vẻ nhận lời.
Hai người chia công việc cho nhau, Giang Dư nấu món tối trong bếp, còn Thời Khâm Miên thì đến chỗ cạnh sofa, dọn gọn đống quần áo trái mùa đã xếp từ sáng.
Mấy năm nay, quần áo của cô đều khá đơn giản, chủ yếu là đen, trắng, xám. Thỉnh thoảng, vài món sáng màu là để dự sự kiện. Đồ của Giang Dư cũng khá hơn cô một chút nhưng cũng không nhiều.
Thời Khâm Miên nhìn mấy chồng quần áo cùng màu trên sofa, cô chợt nhớ câu đùa của Giản Đào: quần áo của hai người bày ra có thể chơi Happy Eliminate.
Phép ví von này quá chính xác, Thời Khâm Miên thầm nghĩ rồi nhếch môi mỉm cười. Cô cúi người lôi bộ đồ ngủ tai thỏ đôi duy nhất của hai người đặt lên trên cùng.
Lần này thì nhẹ nhõm hơn nhiều, cô vỗ tay hài lòng rồi tới gần bàn ăn. Thịt gà vừa được xào chín, sốt cay hòa quyện vào bốc lên mùi thơm nồng khiến cổ người ta ngứa ngáy.
Thời Khâm Miên vô thức nuốt nước bọt, cô kéo ghế ngồi xuống, cầm một trái quýt trên đĩa hoa quả ra, bóc ăn trước. Quýt mùa này rất mọng nước, múi quýt căng tràn múp míp.
Cô biết anh không thích ăn xơ trắng của quýt, thế là ăn quýt của mình xong, cô lại lột thêm một quả khác, gỡ sạch xơ trắng ra. Làm quen tay rồi nên không mất nhiều thời gian. Xử lý xong, cô lấy khăn ướt lau đầu ngón tay hơi vàng.
Trong tầm mắt cô, màn hình điện thoại Giang Dư để bừa trên bàn bỗng sáng lên. Cô nhìn kỹ lại, đó là một số điện thoại lạ trong nước.
“Giang Dư, có ai gọi anh này!” Thời Khâm Miên vừa gọi với vào bếp, vừa lấy điện thoại ra: “Đợi chút, em đem vào cho anh.”
Trong tiếng máy hút mùi ù ù, Giang Dư nhạy bén nghe thấy tiếng nói của Thời Khâm Miên. Anh quay người ra hiệu cho cô, bảo cô nghe giúp anh cũng được. Thời Khâm Miên sửng sốt rồi gật đầu, cô lại ngồi xuống, ấn vào nút nghe máy.
“Alo, xin chào?” Thời Khâm Miên dè dặt hỏi.
“Chào cô, đây là tiệm Áo Cưới Khinh Mạn.”
Hả? Áo cưới?
Thời Khâm Miên cầm điện thoại trong nỗi hoang mang, nhìn lại lần nữa, xác nhận đây là một số điện thoại lạ chứ không hề được ghi tên gì.
Áo cưới gì?
Gọi nhầm số ư?
“Thưa cô?”
Giọng nữ trong ống nghe kéo Thời Khâm Miên ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.
“…À, chào cô,” cô sực tỉnh.
“Tôi xin phép xác nhận thông tin cá nhân của cô nhé, cô là cô Thời Khâm Miên phải không ạ?”
Thời Khâm Miên ngạc nhiên, có vẻ không giống gọi nhầm số chút nào.
Cô đáp “vâng”.
“Vâng thưa cô, chuyện là thế này, chồng cô đầu tháng 4 có đặt may váy cưới bên tôi. Giờ váy đã về, cô chọn thời gian sang thử nhé, nếu chỗ nào không vừa thì bên tôi sẽ chỉnh sửa lại.”
“Hả? Chồng tôi? Đầu tháng tư?”
Thời Khâm Miên càng nghe càng ngơ ngác, cô không hề biết đến chuyện này. Vả lại, ảnh cưới cô chụp với Giang Dư đã từ tháng 7 rồi.
“Vâng ạ, nhưng khi đó chồng cô không đăng ký bằng tên anh ấy, chỉ để lại tên cô và hai số điện thoại. Bên tôi gọi số đầu tiên nhưng không ai nghe máy, đây là số thứ hai.”
Nhân viên tiệm áo cưới nghe tiếng nói hoang mang của Thời Khâm Miên, chắc cũng hiểu được chuyện gì đang xảy ra, bèn cười nói: “Chắc đây là sự bất ngờ anh ấy muốn dành cho cô nên không nói với cô. Mấy hôm nữa, cô có thể bàn bạc thời gian với chồng rồi dành thời gian đến đây nhé.”
Thời Khâm Miên quay lại nhìn Giang Dư – vừa hay anh đã nấu xong, đang cầm đĩa thức ăn, xoay người tới gần cô. Cô vẫy tay với anh, nói với nhân viên kia: “Cô chờ chút nhé, tôi đưa điện thoại cho anh ấy, hai người xác nhận lại chút đi, tôi không hiểu rõ lắm, thật ngại quá.”
“Vâng, không sao thưa cô Thời.”
Giang Dư đặt đĩa thức ăn xuống, nhìn chiếc điện thoại trong tay cô: “Sao thế? Ai vậy em?”
“Một tiệm áo cưới,” Thời Khâm Miên nghiêng đầu. “Hai người nói chuyện nhé.”
Sự hoang mang của Giang Dư chẳng kém gì cô lúc nãy. Cô nhìn vẻ mặt anh, bật cười khẽ rồi cúi đầu cầm thìa ăn cơm chiên, không nhìn Giang Dư ra ban công nghe máy nữa.
Sau vài phút, anh cầm điện thoại về bàn.
“Tình hình sao rồi anh?”
Giọng Thời Khâm Miên hơi trầm, hơi khàn nhẹ, cô ngước lên với đôi mắt đỏ hoe.
“Là…” Giang Dư cầm quả quýt được đặt trên khăn, rồi khi thấy gương mặt cô, tim anh thắt lại: “Em sao thế?”
Thời Khâm Miên buông thìa, lòng hơi bất đắc dĩ: “Có phải lần này anh cho nhiều tương ớt hơn bình thường không? Lúc nãy em vô tình ăn nhiều nên bị sặc.”
“Anh vẫn cho hai thìa như cũ mà.”
Anh định tới tủ lạnh lấy sữa cho cô, cô lại xua tay cản: “Không sao, em đỡ hơn rồi.”
“Vậy áo cưới kia…” Cô lại nhắc đến chuyện áo cưới, còn ngẩng mặt mỉm cười nhìn anh.
Hàng mi Giang Dư khẽ run vài lần, ngón tay vò tờ giấy. Không trốn nổi ánh mắt cô, anh cười đáp: “Ừ, bất ngờ, anh muốn để em mặc lúc đi tuần trăng mật.”
“Vậy à…” Thời Khâm Miên ra vẻ suy tư, dưới bàn, cô khẽ đá vào bắp chân anh: “Thế anh tính hơi xa đấy. Tháng tư, chúng ta còn chưa có giấy chứng nhận kết hôn nữa là.”
Cô rất thích nhìn vẻ kinh ngạc của anh, còn chêm vào: “Sao anh nghĩ là em sẽ không đột ngột đổi ý?”
Giang Dư bị hỏi bí, anh cúi đầu, nhấc chân móc lấy chân cô: “Anh sợ, nên không dám nói trước.”
Anh sợ.
Đa phần, anh luôn nói với cô là đừng sợ.
Tiểu Miên, em đừng sợ.
Em đừng sợ, mấy hôm nữa là xong rồi.
Em đừng sợ nhé Tiểu Miên, anh sẽ về ngay thôi mà.
…
Thời Khâm Miên nhìn vẻ căng thẳng của Giang Dư, cô mỉm cười: “Thôi thôi, em không trêu anh nữa, anh đừng hoảng. Ăn trước đã, cơm chiên sắp nguội mất rồi.”
Giang Dư ậm ừ đáp, rồi anh hỏi chuyện khác: “Giờ em có muốn đi du lịch ở đâu không? Lần trước anh nghe em nhắc đến Tây Tạng.”
“Vẫn chưa,” Thời Khâm Miên cắn thịt gà. “Mấy hôm nay em vẽ tối tăm mặt mày để kịp tiến độ.”
“Nhưng đúng là em cũng muốn đi Tây Tạng, muốn quay kinh luân, nhìn cờ phướn. Cho em mấy hôm nữa để em quyết định nhé.”
Giang Dư gật đầu.
Mãi một lúc sau, bỗng dưng anh e dè hỏi: “Có phải em trách anh không báo sớm cho em chuyện áo cưới không?”
Thời Khâm Miên tròn mắt: “Làm gì có chứ, ai mà không thích áo cưới!”
“Thế là tốt rồi,” Giang Dư thở phào. “Trong mấy ngày tới, chúng ta rảnh thì đi lấy áo cưới trước nhé?”
“Ừm, được đó…”
Thời Khâm Miên cụp mắt đồng ý, nhưng lồng ngực lại nóng cháy như ăn phải tương ớt. Cô nghĩ ngợi một lúc, chợt nói: “Vậy lúc đó chúng ta tìm studio chụp thật đẹp, chụp nhiều ảnh để dành sau này nhé.”
…
Ngày qua ngày, chồng thư trên bàn mỗi lúc một vơi dần đi.
Mỗi khi Thời Khâm Miên vẽ xong, ngồi thơ thẩn mơ màng, cô luôn nhìn thoáng qua chồng thư chưa mở. Phong bì ố vàng nặng nề, chứa đựng quá nhiều điều. Những chữ trong đó mười năm sau vẫn bắn thẳng vào tim cô, im lặng mà sâu sắc.
Vẽ một hồi lại mệt, cô đặt bút cảm ứng xuống, vươn vai giãn cơ, ngồi xếp bằng dựa vào lưng ghế, đưa tay lấy chiếc phong bì trên cùng.
“Trời quang, ngày 6 tháng 9 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Tối qua, tớ nằm mơ thấy cậu đang ngồi trong lớp, lại đột nhiên quay nhìn chỗ tớ. Không biết cậu thấy gì mà vẻ mặt hoảng hốt, bất chấp thầy đang giảng trên bục, cậu chạy tới túm lấy tớ.
Nhưng tớ lại thấy cậu chạy xuyên qua cơ thể mình.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa lâm râm, ngày 16 tháng 9 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Tớ phát hiện cậu lén lau nước mắt.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 21 tháng 9 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Bọn họ cũng gặp tớ trong mơ rồi, tớ vui lắm.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 29 tháng 9 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
May mà đêm nay tớ ra ngoài tìm cậu, nếu không, tớ sẽ hối hận suốt đời.
Cậu đừng sợ, sau này hai chúng ta cùng về nhà.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 8 tháng 10 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Tớ thấy cậu đứng ở cuối hành lang, mỉm cười với tớ rồi chạy tới ôm tớ.
Khi cậu chạy đến đây, ánh sáng kề bên cậu.
___Khương Vũ.”
Đồ ngốc, chắc anh không biết, khi đó em cũng nhìn thấy ánh sáng bên anh.