Chương 16: Cậu sẽ… ủng hộ tớ chứ?

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến

Chương 16: Cậu sẽ… ủng hộ tớ chứ?

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Trời quang, ngày 18 tháng 10 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đúng lúc thấy cậu nói chuyện đổi chỗ ngồi với giáo viên chủ nhiệm, cậu nói cậu không thể rời xa tớ, phải có tớ bên cạnh.
Khi ấy, tớ đơ ra ngay tại chỗ, không thể nghe rõ được những gì hai người nói tiếp đó, chỉ còn hai câu nói chắc chắn của cậu mãi vang vọng trong đầu.
Thật ra, chính tớ mới là người không thể xa cậu, phải có cậu trong đời.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 20 tháng 10 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu lại về ngồi cạnh tớ như xưa.
Chiều nay cô giảng bài kiểm tra tháng trước Quốc khánh, chúng ta cùng dùng chung một tờ đề.
Cậu vẫn chăm chú nghe giảng, ghi lại từng lỗi dễ mắc phải như trước đây. Thấy tớ mất tập trung, cậu còn quay lại khẽ hỏi tớ có hiểu hay không, rồi chọn những kiến thức trọng điểm, giảng lại cho tớ.
Thế là tớ cố tình nghiêng đầu sát lại gần cậu hơn một chút.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa lâm râm, ngày 26 tháng 10 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ rất thích cậu gọi tên tớ bằng hai âm tiết giống nhau.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 1 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Trên bảng treo đồng hồ đếm ngược kỳ thi đại học.
Hôm nay còn 218 ngày nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 6 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói, đã cuối tuần rồi mà tớ vẫn còn làm bài tập, cậu muốn kéo tớ đi xem phim, nhưng chúng ta đã hứa với nhau là sẽ cùng thi vào đại học Q, tớ không thể để cậu mất mặt được.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 11 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Sau khi tan tiết thể dục đã hơi muộn, tớ đứng ngoài cửa, thấy cậu cẩn thận lau ghế ngồi cho tớ vì trước đó có bạn nam khác ngồi.
Cậu đáng yêu chết đi được.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 17 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đêm nay tớ che chắn để cậu ngủ suốt tiết tự học tối.
Tớ cũng có thể công khai ngắm cậu cả buổi học.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 22 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bánh dì tặng ngon lắm, không ngờ trong này còn có một tấm thiệp nhỏ của cậu.
Cảm ơn cậu, tớ không buồn chút nào.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 24 tháng 11 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Trong giờ giải lao, khi tớ sắp ngủ gật, lại chợt nghe được bạn ngồi bàn trước hỏi cậu, có phải cậu thích tớ không?
Tớ không còn buồn ngủ nữa.
Tớ cứ tưởng cậu sẽ không đáp, hoặc bác bỏ, ai ngờ cậu lại “ừm” ngay mà không hề suy nghĩ. Có lẽ cậu nói quá khẽ, nhưng vào tai tớ thì phóng đại vô hạn.
Cậu nói, ừm, tớ rất thích cậu ấy.
Bạn Tiểu Miên, ơi, tớ cũng thích cậu lắm.
Thật sự rất thích rất thích cậu.
___Khương Vũ.”
Thế mà anh lại nghe được câu nói hôm đó!
Mí mắt của Thời Khâm Miên co giật, khi ấy, cô rất bình tĩnh, cảm giác sung sướng hài lòng dâng trào trong tích tắc. Cô nhớ, lúc đó mình còn cười tít mắt nhìn anh đang ngủ, chỉ đáp khẽ vì sợ đánh động chính câu nói ấy.
“Ừm, tớ thích cậu ấy lắm.
Rất thích.
Ồ?
Nếu nói vậy, chẳng phải cô là người tỏ tình với anh trước sao?
Bỗng dưng Thời Khâm Miên nhận ra chuyện này, nhưng thôi, tỏ tình trước thì sao, cũng không hề xấu hổ như cô vẫn nghĩ.
Hơn nữa, dù cô không nói thì cô cũng biết, khi đó cô đã thể hiện rất rõ ràng.
Chuyện này chẳng là gì, vì anh cũng thích cô.
“Trời quang, ngày 5 tháng 12 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 185 ngày nữa là đến kỳ thi đại học, trong phút giây nào đó, tớ cảm thấy thời gian trôi thật nhanh.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 6 tháng 12 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu lại tiến bộ trong kỳ thi giữa kỳ rồi.
Tốt quá, tớ mong cậu ngày càng tốt hơn.
Còn tớ? Tớ luôn chờ cô giáo nhỏ kèm cặp môn tiếng Anh và Ngữ văn cho tớ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 19 tháng 9 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Đã nắm tay cậu được rồi, cậu cũng nắm tay tớ.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 24 tháng 12 năm 2016
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Còn 166 ngày nữa là đến kỳ thi đại học.
Chúc mừng Giáng Sinh, năm nay đến lượt cậu tặng tớ hai quả táo.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Năm mới vui vẻ!
Ăn Tết Dương lịch ở nhà cậu, cùng cậu trải qua khoảnh khắc giao thừa.
Năm ngoái xảy ra quá nhiều chuyện, khiến tớ có phần ngẩn ngơ, đến giờ vẫn khó tin.
Có khi ngủ dậy, tớ cảm giác như đó chỉ là mơ, nhưng khi mở cửa ra, căn phòng trống vắng lại nhắc nhở tớ rằng chuyện đó đã xảy ra.
Mấy hôm trước dọn nhà, tớ tìm được nhật ký cha viết cho mẹ và mấy lá thư.
Tớ mới phát hiện, hóa ra chuyện này còn có tính di truyền sao?
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 5 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Được uống cháo Lạp Bát “thương hiệu Tiểu Miên” nóng hổi. Cảm giác như có thêm một thìa đường vào lòng.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa, ngày 9 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói tớ là học sinh kém nhất mà cậu từng dạy, cậu tức giận, giao thêm cho tớ năm bài tập điền vào chỗ trống. Nhưng bài nào tớ cũng làm sai một, hai câu, cậu lại đắc ý nói rằng cậu dạy tốt, còn tớ tiếp thu nhanh.
Sao lại dễ thương đến thế.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 16 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bảng xếp hạng thi cuối kỳ, tên của hai chúng ta đứng liền kề nhau.
Tớ nghe có người nói chúng ta thật xứng đôi.
Ừ, rất xứng đôi.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 27 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay là đêm Giao Thừa, trùng hợp cũng là sinh nhật của cậu.
Tất nhiên là phải chúc mừng sinh nhật cậu trước.
Chúc mừng cậu mở ra một chương mới, trở thành người lớn như cậu mong muốn.
Lén nhét vào giá sách của cậu nhiều cuốn sách và poster mà cậu thích, không biết bao giờ cậu mới phát hiện ra.
Rồi chúc Giao Thừa vui vẻ.
Xuân cát hạ an, thu yên đông lành.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, năm 28 tháng 1 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu đề nghị hai chúng ta viết câu đối cho nhau, rồi cùng dán lên. Cậu không với tới chỗ dán hoành phi, cũng không lấy ghế mà lại muốn ngồi trên vai tớ.
Tất nhiên tớ không từ chối yêu cầu của cậu.
Mấy hôm nay, ngày nào cậu cũng đến nhà tớ, tặng đồ cho tớ, sợ tớ cô đơn.
Cậu vất vả quá.
___Khương Vũ.”
“Tuyết rơi nhẹ, ngày 3 tháng 2 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Giờ là ba giờ sáng.
Hiếm khi có tuyết rơi ở An Thành, đây là trận tuyết đầu mùa trong năm.
Tớ lẳng lặng ước nguyện.
Tớ đoán chắc cậu đang ngủ, để tớ ước giúp cậu nhé.
___Khương Vũ.”
An Thành là một thành phố nhỏ ở miền Nam, rất ít khi có tuyết rơi vào mùa đông. Nhưng vào năm hai người bước vào tuổi mười tám, những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lác đác ở An Thành.
Thời Khâm Miên nhớ về ngày tuyết rơi đầu tiên, chưa đến tám giờ sáng, cô đã đứng dưới con đường nhỏ phía trước tòa nhà, ngẩng đầu lên gọi lớn về phía phòng anh: “Việt Việt! Sáng nay có tuyết rơi! Cậu có ước không?”
Việt Việt là tên thường gọi ở nhà của anh, đã lâu rồi cô không gọi anh bằng cái tên này, vì quá phấn khích nên cô đã vô thức thốt ra lời đó.
Chết rồi, vừa dứt câu, cô vội che kín miệng.
Cô còn nhớ anh từng nói, nếu cô dám gọi anh bằng cái tên này, anh sẽ búng vào trán cô, cô cũng không muốn bị búng đau như thế trong một ngày đẹp trời như vậy.
Thời Khâm Miên nhìn cửa sổ lầu ba bị mở ra, hình như người trong nhà vừa mới dậy, thoáng mỉm cười vẫy tay với cô.
“Cậu lên nhà tớ đi.” Anh nói.
Lên nhà tớ để ăn một cú búng trán – Thời Khâm Miên thầm bổ sung nốt cả câu trong lòng. Khi cửa mở ra, cô lập tức cúi gằm mặt xuống: “Xin lỗi cậu.”
“Hả?”
Thấy anh lùi nửa bước một cách ngập ngừng, cô ngước lên: “Tớ không nên gọi cậu bằng cái tên mà cậu đã chôn giấu trong ký ức đó…”
Cô khẽ càu nhàu: “Cậu đừng búng trán tớ, đau chết đi được chứ, chiều nay chúng ta còn đi chơi mà, trán mà đỏ lên thì xấu lắm chứ…”
Anh không kiềm được nụ cười: “Cậu có vào không? Gió ở ngoài vừa to vừa lạnh.”
Thời Khâm Miên vội gật đầu: “Vào chứ vào chứ!”
Cô bước qua cửa, đi tới chỗ tiền sảnh, đã thấy anh đi vào nhà bếp bưng một cái chén lớn đến, hương thơm xộc vào mũi cô ngay lập tức.
“Đây là món gì?” Thời Khâm Miên tò mò hỏi.
“Mì thịt bò, do tớ nấu.” Anh đặt bát lên bàn, rồi quay lại lấy thìa đũa.
“Ôi! Cậu thật là tốt quá!” Thời Khâm Miên chạy đến kéo ghế: “Tuy tớ đã ăn bữa sáng xôi nếp với sữa đậu nành nhưng tớ cảm thấy bụng tớ vẫn còn chứa được.”
Anh nhìn thân người bé nhỏ trong áo phao phồng to: “Vậy cậu ăn từ từ thôi, đừng để no căng bụng.”
“Không đâu Việt Việt à, mì ấy mà, tớ chỉ ăn lót dạ chút thôi.”
Ánh mắt anh sắc lạnh như mảnh tuyết vỡ thành đá liếc sang, cô vô thức rụt cổ lại, cắn đứt một sợi mì.
Cô bèn nói lảng sang chuyện khác: “À, cậu vẫn chưa trả lời tớ đâu nhé, cậu đã ước gì trong sáng nay chưa?”
“Nhưng nếu cậu không ước cũng chẳng sao, tớ ước hộ cậu rồi đấy.”
Thật ra cô cũng không hiểu hai chữ “Việt Việt” này có gì mà khó nghe đâu, rõ ràng là êm tai lắm chứ. Nhưng cô từng nghe nói, khi chưa biết cháu là trai hay gái, ông bà anh đã chọn một cái tên có nhiều âm đọc tương tự: Duệ Duệ, có thể là Nguyệt Nguyệt, Nhạc Nhạc, Lạc Lạc… đủ kiểu.
Thôi được rồi, thế thì cô cũng chỉ có thể coi là anh bị ám ảnh bởi cái tên đó vậy.
“Tớ ước rồi.” Anh nói.
Vài tiếng trẻ con kêu thét, cười đùa vang lên ngoài cửa sổ.
Mì tỏa khói nóng hổi, hai ánh mắt chạm nhau một cách cẩn trọng trong màn sương mờ.
Anh không để câu nói của cô trôi lửng lơ quá lâu giữa bầu không khí ấm áp này: “Tớ cũng ước hộ cậu nữa.”
“H?” Thời Khâm Miên nhai thịt bò, chớp chớp mắt.
“Tớ ước hộ cậu ba điều ước.” Anh nói.
“Thế thì tớ có thể thực hiện sáu điều ước.” Cô đung đưa hai chân theo bản năng mỗi khi vui vẻ, mũi dép bông khẽ cọ vào mắt cá chân anh: “Nhưng tớ chỉ ước giúp cậu hai điều thôi.”
Cô giơ tay ra hiệu cho anh đừng sốt ruột: “Tuy chỉ có hai điều ước nhưng một trong số đó lại có ý nghĩa hơn bất kỳ điều gì khác, đó là…”
“Điều gì muốn cũng sẽ có được.”
“Vạn sự như ý.”
“Cậu cũng đoán được mà nhỉ, ý nghĩa cũng gần giống nhau thôi.” Thời Khâm Miên đặt đũa xuống, nghiêm túc nghĩ ngợi: “Cậu nói xem, ông trời có cảm thấy chúng ta tham lam không?”
“Tớ nghĩ là không, bốn chữ dễ nhớ hơn cả một bài văn dài ấy chứ.” Anh an ủi.
Thời Khâm Miên bật cười: “Tớ cảm thấy cậu nói rất đúng.”
“Vậy cậu đã ước ba điều gì vậy?” Cô hỏi, khum tay lại bên tai như đang thu sóng.
“Lát nữa tớ sẽ nói.”
“Cậu, sao cậu tuyệt tình thế…
Chậc, tuyệt tình đến vậy.
Ba điều ước anh chưa nói ra.
Thời Khâm Miên ôm lòng tò mò, thử một lần xem có may mắn hay không – cô lật sang trang sau.
“Tuyết rơi nhẹ, ngày 4 tháng 2 năm 2027
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Nếu không thể nói cho cậu biết ba điều ước tớ đã ước thì tớ viết ở đây vậy.
1. Mong bạn Tiểu Miên khỏe mạnh.
2. Mong bạn Tiểu Miên luôn suôn sẻ trong học tập, thi cử.
3. Mong bạn Tiểu Miên sẽ mãi thích tớ.
___Khương Vũ.”
Thấy chưa.
Em biết ngay là anh sẽ viết ra mà, em hiểu rõ anh lắm rồi.
Thời Khâm Miên khó kìm được lời thì thầm trong lòng, còn nữa, tất nhiên là em vẫn sẽ mãi thích anh mà.
“Trời quang, ngày 5 tháng 2 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cậu nói tớ nên lưu lại kỷ niệm gì đó vào ngày tròn 18, thế là thuê mấy bộ Hán phục để chụp ảnh.
Quần áo đỏ rực, cậu còn đội cho tớ mũ hình đầu hổ. Nhìn vào ống kính của cậu, tớ luôn thấy trước tiên là đôi mắt sáng rỡ và nụ cười rạng rỡ ấy.
Kỹ thuật chụp của dì và cậu luôn rất tốt.
Tớ thích lắm.
___Khương Vũ.”
“Trời quang, ngày 10 tháng 2 năm 2017
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Vài ngày cuối kỳ nghỉ, tớ đã đọc xong bức thư của cha. Có một chuyện tớ đã giấu rất lâu chưa nói, nhưng gần đây ý nghĩ ấy ngày càng trở nên mãnh liệt.
Bạn Tiểu Miên à, tớ nghĩ mình rất có thể sẽ đi theo con đường của cha, làm một cảnh sát phòng chống ma túy.
Cậu… sẽ ủng hộ tớ chứ?
___Khương Vũ.”