Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 4: Chúng ta của mười năm sau
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
“Trời âm u, ngày 5 tháng 10 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến
Tớ vẫn luôn sợ cậu sẽ nhớ lại, nhưng tớ càng sợ cậu sẽ quên.
___JY”
…
Sau khi chính thức bắt tay vào tập tiếp theo của bộ truyện tranh, những ngày tháng sau đó cứ lặp đi lặp lại một cách máy móc.
Thời Khâm Miên thích kéo chiếc ghế bập bênh ra ban công nhỏ, vừa tắm nắng vừa xem kịch bản. Cô đặt tập tranh ký họa trên đùi, hễ có linh cảm là lại phác thảo vài cảnh.
Cô thường nằm dài suốt cả trưa, chỉ yên lặng, không chủ động nói chuyện với ai và cũng không muốn tán gẫu.
Giang Dư gợi ý cô nhận nuôi một chú mèo hay cún con để trong nhà vui tươi hơn, nhưng lần nào cũng bị từ chối. Cô ngồi xếp bằng trước bàn ăn, cắm nĩa vào đĩa hoa quả do anh mang đến, những quả đã được rửa sạch và cắt gọt tỉ mỉ, nghiêm túc nói: “Có thể em sẽ không chăm sóc chúng tốt đâu, thôi đừng để chúng phải chịu khổ vì em thì hơn.”
“Được.” Giang Dư cười đáp: “Vậy anh sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc bạn nhỏ duy nhất trong nhà.”
Giang Dư nói là làm, trong kỳ nghỉ mùng 1 tháng 10, ba bữa cơm mỗi ngày đều do một tay anh nấu, thậm chí còn làm cho Thời Khâm Miên một thực đơn để cô gọi món hằng ngày.
Đi kèm với đó là những “phiếu phần thưởng” để đổi lấy công sức của anh, nội dung không giới hạn, ví dụ như:
1. Ôm anh một cái.
2. Hôn anh một cái.
3. Đi dạo mát với anh.
4. Đêm nay Tiểu Miên không được thức khuya, ngủ trước 10 giờ rưỡi tối.
5. Hai người cùng nghỉ ngơi ba tiếng, không được làm việc.
…
Trong những ngày nghỉ cuối cùng, Giản Đào và Nghê Sơ Nhĩ đến chơi nhà Thời Khâm Miên.
Đến tối, sau khi về, hai người bọn họ sôi nổi trò chuyện trong nhóm chat ba chị em. Trong phòng bếp, Giang Dư đang làm bánh nướng phô mai chanh vani.
Hương bơ sữa, hương vani và vị ngọt ngào lan tỏa khắp phòng. Thời Khâm Miên gõ phím, mũi cứ hít hà như thể cả người cô đã ngập chìm trong mùi thơm ngào ngạt đó.
Sau khi nặn xong đế scone, nhồi nhân phô mai rồi cho vào lò nướng, Giang Dư múc một thìa phô mai còn dư thật đầy cho Thời Khâm Miên nếm thử. Anh vừa bước ra khỏi bếp đã thấy cô nhíu mày, đầu khẽ gật gù, hướng về phía phòng bếp, nhưng mắt vẫn dán vào màn hình điện thoại.
Giang Dư cười hỏi: “Cô nàng này đang giải quyết vấn đề khó cỡ nào vậy?”
Thời Khâm Miên biết hình tượng mèo con tham ăn của mình đã bị phát hiện, cô đáp rõ ràng: “Em đang giải quyết vấn đề khó là làm sao có thể ăn được bánh phô mai ngon tuyệt ngay lập tức.”
Cô ngước lên, vừa thấy chiếc thìa inox trong tay Giang Dư, cô đã cười nói: “Được, bây giờ em đã giải quyết xong hơn một nửa rồi.”
Cô há miệng chờ đút.
Vỏ chanh bào sợi ngâm đường trộn lẫn trong phô mai nguyên vị hơi chua, béo ngậy và mát lạnh, như viên kẹo cầu vồng bọc đường chua, chỉ cần cắn một miếng là những mùi vị khác nhau như bùng nổ trong miệng.
Thời Khâm Miên nuốt xuống, khen tới tấp: “Ngon, ngon quá!”
Giang Dư tiến lại gần, nghiêm túc nhìn cô: “Vẻ mặt này là sao thế?”
“Vẻ mặt nào cơ?”
Anh trêu: “Trông em như vừa nói xấu anh rồi nhận hối lộ từ anh ấy vậy.”
Thời Khâm Miên bị nói trúng tim đen, cô đưa màn hình điện thoại tới trước mặt Giang Dư, để anh đọc tin nhắn trong nhóm.
[Giản Đào Đào Đào Tử: Lạy ở đâu mới tìm được người bạn trai kiêm người chồng tốt đến vậy? Chắc chắn em sẽ cực kỳ thành tâm!]
[Giản Đào Đào Đào Tử: chị Tiểu Miên, xin cho bí kíp TAT!]
[Thời Khâm Miên: ha ha ha ha ha.]
[Nghê Sơ Nhĩ: Cũng mạnh dạn thật đấy, một lúc đòi cả hai.]
[Giản Đào Đào Đào Tử: Đây có là gì đâu chị, con gái phải có những thứ này mới có sức để sống cuộc đời hạnh phúc chứ.]
[Nghê Sơ Nhĩ: Mặt tà ác.jpg]
[Thời Khâm Miên: để chị nghĩ xem…]
[Thời Khâm Miên: Chắc là đầu thai lại rồi nuôi dưỡng từ nhỏ.]
[Giản Đào Đào Đào Tử: Nuôi chồng từ bé!]
[Nghê Sơ Nhĩ: giận quá, Đào Tử, em giành lời thoại của chị!]
Thời Khâm Miên khoanh tay trước ngực, đắc ý nói: “Em đâu nói xấu anh, rõ là đang khen anh mà.”
Giang Dư không nói gì, anh nhìn màn hình rồi lại nhìn cô, nhíu mày cười đầy ẩn ý. Thời Khâm Miên có dự cảm chẳng lành: “Khoan đã, chắc không phải anh lướt lên rồi đó chứ?”
Cô lập tức đứng dậy giật lại điện thoại, nhưng Giang Dư đã nhanh tay giơ điện thoại lên cao. Cô ra sức nhảy lên, không khác gì lúc còn bé chơi nhảy để chạm vào ván cửa.
Giang Dư kéo dài giọng: “Nuôi – chồng – từ – bé?”
Thời Khâm Miên ngừng nhảy, ôm chầm lấy anh như gấu koala ôm cây.
“Giang – Dư?”
Khi xưa, mỗi lần cô sắp giận dỗi với anh thì đều kéo dài giọng và cất tiếng như một “hồi còi báo động” thế này. Rồi sau đó, sẽ luôn có một “bình cứu hỏa độc quyền” tới ôm ấp dỗ dành cô.
Giang Dư nhìn Thời Khâm Miên ôm chặt lấy mình, chợt bật cười: “Xem ra chồng nuôi từ bé này được em dạy dỗ giỏi đấy.”
“Hả?” Hoàn toàn khác hẳn lời thoại trong đầu cô đoán.
Thấy hơi sến là sao nhỉ?
“Ding!”
Tiếng chuông lò nướng báo hiệu đã xong, sau 20 phút ở 180 độ. Túi áo ngủ của Thời Khâm Miên bỗng trở nên nặng trĩu, chiếc điện thoại đã được nhét vào đó.
Giang Dư đứng vững như một thân cây, vỗ nhẹ lên chú gấu koala trước mặt: “Chồng em phải đi làm rồi.”
Thời Khâm Miên nhìn Giang Dư tiện tay vớ lấy chiếc tạp dề được vắt trên lưng ghế, đưa tay ra sau lưng thắt nơ một cách thành thạo, cô lén lút chụp bóng lưng anh, gửi ảnh vào nhóm ba người.
[Thời Khâm Miên: chuẩn bị ăn khuya.]
[Giản Đào Đào Đào Tử: chị ơi, em mù rồi.]
[Nghê Sơ Nhĩ: thế thì tốt chứ sao!]
[Giản Đào Đào Đào Tử: hu hu hu.]
[Thời Khâm Miên: Không sao, mù cũng không sao đâu em, có vị giác là được. Vài ngày nữa chị sẽ cho hai người ăn scone phô mai~!]
[Giản Đào Đào Đào Tử: Phô mai ngon, hai người thì hết thuốc chữa.]
[Nghê Sơ Nhĩ: Khả năng đối đáp của Tiểu Miên đã tiến bộ (vỗ tay chúc mừng)]
[Thời Khâm Miên: he he (vỗ tay chúc mừng)]
“Lại khen gì anh đó?”
Giang Dư hỏi một cách tự nhiên, bưng đồ nướng đến đặt lên bàn cơm.
“Hi hi.” Thời Khâm Miên ngẩng đầu, đôi mắt cong lên thành nụ cười rạng rỡ: “Có khen anh đâu, khen em làm sao có thể dạy dỗ người ta tốt đến thế.”
Tháng mười vừa bắt đầu, khắp thành phố ngát hương quế.
Hoa quế khô cô tự làm mấy hôm trước đã có dịp phát huy tác dụng. Vài cánh nhỏ lặng lẽ ẩn phía sau lát chanh tươi trên cùng, trông cực kỳ đẹp mắt.
Bấy giờ, Giang Dư mới nhận ra hai chữ mà người nào đó cố ý nhấn mạnh. Chẳng phải vậy sao? Một cử chỉ, một nụ cười giản đơn của cô đã có thể khiến anh khắc cốt ghi tâm suốt mười năm.
Giang Dư bật cười, anh cầm một miếng phô mai, nhanh tay nhét vào cái miệng đang líu lo, rồi nhìn cô với ánh mắt mong chờ: “Nào, chúng ta đi kiểm tra thành quả đi.”
Vị ngọt bên môi, Thời Khâm Miên vẫn còn ngẩn ngơ nên vô thức há miệng. Kết quả là không ổn chút nào, cô vừa cắn một miếng đã cảm giác trong miệng mình như có một lò nướng 180 độ đang bật lại: “$%#$%^%&^^&* (Nóng, nóng chết em mất!)”
Đến khi bánh nguội rồi, Thời Khâm Miên mới lấy túi hút chân không, gói chỗ còn lại rồi cất vào tủ đông.
Để có dịp rồi mang đến cửa hàng sách vậy, cô nghĩ.
Có tiếng chén đũa lạch cạch vang lên trong phòng bếp, Thời Khâm Miên nghe vậy bèn đi vào định giúp. Giang Dư vừa cảm nhận được một hơi ấm kề sát vào lưng, đã quay người túm lấy hai bàn tay đang cởi nơ tạp dề của anh.
Cô bị giữ lại, bèn ngước nhìn anh: “Em tới dọn giúp anh này.”
Giang Dư không đồng ý, chỉ lấy một tờ giấy ra khỏi túi: “Em đọc đi.”
Đó là “phiếu phần thưởng”, tối nay cô bốc trúng gói dịch vụ combo “ăn khuya – tắm rửa – ngủ sớm”. Cô không chịu đọc, vẫn dán chặt sau lưng Giang Dư: “Em đây không đành lòng để anh ở phòng bếp một mình mà.”
Giang Dư mỉm cười, dứt khoát nhấc cổ áo sau lưng cô, kéo vào phòng tắm, vừa đi vừa trêu: “Không đành lòng ấy hả? Vậy anh sẽ dọn nhanh thôi, lát nữa anh đến.”
Lát nữa anh đến?
Tắm chung à?
Thời Khâm Miên lập tức đỏ mặt, không giãy giụa mà còn đẩy Giang Dư ra khỏi cửa, không quên dặn dò: “Vậy anh từ từ dọn nha.”
Giang Dư nghe tiếng khóa “cạch” vang lên trong phòng tắm, lại càng cười tươi hơn.
Lúc về phòng bếp, anh nhìn thấy một tờ giấy ghi chú được dán trên bàn, không biết có phải cô vô tình để lại lúc chia bánh hay không. Giang Dư bước vào định cất đi rồi hỏi cô.
Trên tờ giấy ghi chú hình trái tim màu đỏ, gồm hai dòng nội dung được viết nắn nót:
Đồng chí Tiểu Giang vất vả rồi! Bánh scone ngon xỉu!
Tờ giấy này là phiếu phần thưởng, có thể đổi lấy bất cứ việc gì anh muốn, miễn là trong khả năng của em (hôn gió).
Giang Dư bật cười thành tiếng, nhìn về phía phòng tắm, anh nghe được tiếng nước chảy nho nhỏ vang lên.
Anh nghiêm túc cất tờ giấy ghi chú vào ốp điện thoại. Lúc trước cô cũng hay viết những tấm phiếu phần thưởng linh tinh như thế, tiếc là anh không giữ được tấm nào. Đây là tờ đầu tiên sau khi cô bắt đầu viết lại, anh phải giữ thật kỹ.
Sau khi dọn dẹp phòng bếp xong, Giang Dư lại về phòng làm việc, chuẩn bị bài giảng cho ngày mai rồi đi tắm. Lúc anh về phòng ngủ thì Thời Khâm Miên đã nằm trên giường, trên chăn trải mấy tờ báo được trải rộng, phía trên là từng chồng thư từ đã được phân loại.
Anh bưng ly nước mật đến bên giường, đưa cho cô: “Đây là gì vậy em?”
Thời Khâm Miên cầm cốc thủy tinh, hai tay xoa vào nhau để làm ấm, ngước nhìn anh: “Thư mà anh từng viết đó, đây là tài liệu thực tế cho bộ truyện tranh em vẽ lần này.”
Cô nhích qua một bên, chia sẻ chăn với anh.
“Anh còn nhớ có một hoạt động rất nổi tiếng hồi ấy là viết thư cho mình của mười năm sau không?” Thời Khâm Miên uống xong ly nước mật, lấy bức thư nằm trên cùng đưa cho anh: “Đây là bức đầu tiên của anh!”
Đôi mắt Giang Dư sáng ngời, khá bất ngờ. Anh nhớ lại, đúng là có chuyện này nhưng khi đó anh đã cất thư ở đâu?
“Anh mau đọc đi.” Thời Khâm Miên sốt ruột nói.
Giang Dư mỉm cười đổi bức thư với cô, đặt cốc nước xuống: “Em vui thế này vì đọc được bài văn do học sinh tiểu học viết hả?”
Cô nở nụ cười với anh cùng biểu cảm “anh đoán xem”.
Cô vẫn nhớ vào năm lớp 10 ấy, bọn họ chưa phân ban, mỗi lần thi xong là giáo viên dạy văn thường chỉ vào Giang Dư đang ngồi cạnh cô, chân thành khuyên bảo: “Hay là em bảo bạn cùng bàn của em dạy cho em cách viết văn không bị lạc đề nữa nhé? Cô biết em rất chăm chỉ và nghiêm túc nhưng phải viết đúng trọng tâm chứ…”
Giang Dư vừa thấy Thời Khâm Miên quay đầu cười lén là biết ngay cô lại nhớ tới quá khứ đáng xấu hổ năm đó của anh. Anh cong tay vờ búng vào trán cô trong không khí, cô nhăn mặt trêu anh.
Giang Dư mở bức thư ra.
Chữ viết rất đẹp nhưng có thể thấy rõ sự hồi hộp trong giây phút viết bức thư đầu tiên, có xóa vài chỗ. Phần trên vốn định vẽ một con rồng nhưng cuối cùng lại biến thành một quái thú nhỏ kỳ lạ.
“Nắng, ngày 14 tháng 10 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Bỗng dưng cậu bảo tớ viết thư cho bản thân mình của mười năm sau, nhưng tớ nhận ra mình chẳng viết được gì. Thế thì tớ viết cho cậu vậy, cũng xem như thế đi. Nhưng chuyện quan trọng đầu tiên, tớ phải nói rõ trước, hai chữ “thân mến” này không phải tớ cố ý thêm vào đâu, mà là được in sẵn trên giấy rồi.
Nhưng đọc đi đọc lại nhiều lần, không hiểu sao tớ cũng thấy êm tai khi đọc, bạn học Tiểu Miên thân mến (xóa).
Xin chào bạn học Tiểu Miên của mười năm sau, tớ là hàng xóm, là bạn cùng bàn thân thiết mười năm trước của cậu.
Hôm nay, vào cái ngày mười năm về trước này, chúng ta vừa lên lớp 10. Bây giờ tớ không còn lo lắng khi thi phân ban, cũng không nghe nhầm mấy câu nghe hiểu tiếng Anh như hồi lớp 9 nữa, nhờ thế mà chúng ta được học cùng lớp, lại còn ngồi cùng bàn.
Bây giờ, ngày của mười năm sau, chúng ta đã 25 rồi nhỉ.
Cậu nói phải có một gia đình của riêng mình, muốn ở nhà nuôi mèo và chó, vẽ bức tranh mình thích, ăn những món mình yêu, ngày nào cũng vui vẻ, mong là cậu đã thực hiện được.
Còn tớ thì sao? Mười năm sau, chắc chắn tớ vẫn ở bên cạnh cậu (xóa)… nhỉ?
Tóm lại, chúng ta của mười năm sau đều có thể trở thành người rất tốt.
Khương Vũ.”