Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 3: Về nhà chung nhé
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Nắng, ngày 28 tháng 9 năm 2024
Bạn học Tiểu Miên thân mến,
Xin lỗi cậu, tớ nói dối.
Tớ sợ rồi.
___JY”
…
Hôm sau, Thời Khâm Miên ngủ đến trưa mới dậy. Vai gáy đau nhức, cô mất một lúc mới xoa cổ ngồi dậy. Một tờ giấy nằm trên gối, là do Giang Dư để lại.
Chắc là anh định gọi cô dậy nhưng thấy cô ngủ say quá, không đành lòng đánh thức nên đành đi làm trước. Cô ngủ say đến mức dường như ngất đi vì quá mệt mỏi sau ngày hôm qua.
Thời Khâm Miên cầm tờ giấy lên, cố gắng nheo đôi mắt mơ màng rồi lại mở ra, đọc lướt qua một lượt.
Sau khi kết thúc màn tỉnh giấc vật vờ, cô đọc nội dung trong giấy – đồ ăn sáng đã nấu sẵn trong nồi, em dậy chỉ cần cho vào lò vi sóng hâm nóng là được, nhớ đừng bật bếp, chờ trưa anh về.
Anh như người cha lo lắng sợ con mình chơi với lửa, hết lo cô bật bếp gas, lại sợ cô cầm bật lửa. Thậm chí anh còn giám sát, bắt cô trước khi ngủ phải để điện thoại ở bàn học sát tường, không được vừa sạc vừa chơi…
“Đã sắp 25 tuổi rồi mà,” Thời Khâm Miên lẩm bẩm, vén chăn bước xuống giường.
Nắng trưa chói chang, chỉ cần kéo màn ra, ánh sáng dịu nhẹ màu vàng nhạt đã tràn khắp cả căn phòng ngủ. Cô vươn tay, thoải mái vươn vai, đi vài bước rồi cầm điện thoại lên.
Cũng có vài tin nhắn chưa đọc, không nhiều lắm. Cô mở khóa điện thoại, mở ứng dụng, lướt đến khung chat được ghim cố định ở trên cùng.
Tin nhắn được gửi tới từ bảy giờ sáng.
“Anh vẫn dậy sớm thế kia,” lòng Thời Khâm Miên thán phục.
Thời gian vào ca làm ở đơn vị của Giang Dư là 9 giờ, nhưng thường thì hơn 6 giờ anh đã dậy rồi chạy bộ, tập thể dục, tiện đường mua đồ ăn sáng cho cô hoặc tranh thủ tắm rửa, vào bếp nấu bữa sáng xong rồi mới đi làm.
Bác sĩ từng đề nghị Thời Khâm Miên dậy sớm hít thở không khí trong lành, đi bộ, chạy chậm để hồi phục tốt hơn. Nhưng về chuyện này, Giang Dư chưa từng dỗ được cô dậy sớm, dù anh có năn nỉ ỉ ôi cũng vô ích.
Thứ tư tuần trước, anh suýt nữa đã dụ được cô dậy sớm bằng ánh mắt long lanh ướt át, ai ngờ ngay sau đó, lọ thuốc nhỏ mắt trong túi áo anh rơi “bộp” ngay trước mặt cô.
“Được lắm, anh nằm mơ đi!” Nói rồi, cô nhắm mắt lại, chui vào chăn một cách thành thạo.
Giờ đây nhớ lại, Thời Khâm Miên không thể nhịn được cười.
Cô vừa gõ chữ vừa mở cửa ra, liếc thấy bóng người trong bếp. Cô ngước lên, đúng lúc bắt gặp Giang Dư đang thò đầu ra khỏi khung cửa.
Áo khoác và những giấy tờ, bản thảo linh tinh cô vứt tối qua trên sofa phòng khách đã được dọn dẹp gọn gàng. Vài cành hướng dương nằm trong bình hoa ở gần cửa sổ lớn sát sàn, hương thơm nhè nhẹ thoảng trong phòng, cùng với tiếng “tít tít” của lò vi sóng vừa hoàn thành nhiệm vụ.
“Em vừa dậy à?” Giang Dư rửa tay, lau khô rồi đi ra, gật đầu ra hiệu cho cô đến gần: “Em ăn tạm chút gì đi, lát nữa chúng ta ăn trưa luôn.”
Thời Khâm Miên ngơ ngác, cầm điện thoại đứng lặng tại chỗ.
“Sao thế?”
Giang Dư lấy áo khoác mỏng trên lưng ghế, vừa ngẩng lên đã thấy Thời Khâm Miên đứng nhìn chăm chú vào một nơi, anh bước đến gần, khoác áo cho cô, ôm vai cô trêu chọc: “Em muốn xem xem anh có bỏ thuốc độc hay không hả?”
Bộ vest nghiêm túc trên người anh đã được đổi thành đồ mặc ở nhà. Chất vải mềm mại lướt nhẹ trên má cô, thoảng mùi hương hoa của loại sữa tắm quen thuộc.
Cúc áo ngủ được cài cẩn thận – trừ hai cúc áo trên cùng. Anh cúi người ngang tầm mắt, cô chỉ cần ngẩng chút là thấy lồng ngực rắn chắc, hồng hào kéo dài từ xương quai xanh xuống, cứ thế mà nhìn, không sót một “cảnh đẹp” nào.
Đúng là bỏ thuốc độc thật. Mặt cô đỏ bừng, vội vàng vươn tay cài cúc cho anh, vô cùng chính nghĩa. Cô còn đi ra sau lưng anh, đẩy anh về phía bàn ăn.
Giang Dư thản nhiên kéo ghế giúp cô, định đi lấy món canh được hâm nóng. Trong lúc chờ, Thời Khâm Miên cầm thìa soi mặt, nhìn gương mặt mờ ảo, méo mó phản chiếu trên thìa, cô bỗng nhớ mình chưa rửa mặt đánh răng! Thế là cô kêu “ối” một tiếng, vội vàng chạy vào nhà vệ sinh.
“Em nếm thử xem có…” Bước chân Giang Dư khựng lại khi anh vừa quay người, chỉ còn thấy được cái bóng tai thỏ trên mũ áo ngủ lướt qua ở góc tường.
Chạy nhanh lắm. Anh buồn cười, biết là không có vấn đề gì nhưng vẫn cúi đầu nhìn bát canh mình cầm với ánh mắt nghi ngờ.
Có tiếng nước vang lên trong nhà vệ sinh, anh bừng tỉnh, chợt bật cười vì hành động theo bản năng vừa rồi.
Mười mấy phút sau, Thời Khâm Miên đã ăn xong miếng bí đỏ cuối cùng trong bát canh. Cô nhìn Giang Dư ung dung bưng những món hấp, món xào khác ra, chờ anh ngồi xuống, bèn tò mò hỏi: “Chiều nay anh không đi làm hả?”
Canh bí đỏ nấu thêm gạo nếp và kê, đặc sánh, mịn màng, không cần thêm đường phèn cũng đã đủ ngọt rồi.
“Ừ, anh xin nghỉ.” Giang Dư đáp, thấy cô còn thèm, anh múc thêm một ít: “Mẹ em nói chiều nay bà sẽ qua thăm em.”
Thời Khâm Miên vui vẻ cầm chén, nhưng lại nhíu mày khó hiểu: “Hả? Sao mẹ em không nói với em mà chỉ nói với anh vậy?”
Giang Dư nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý “em tự nghĩ xem nào”.
“Ồ ồ ồ.” Hiểu rồi hiểu rồi, Thời Khâm Miên cười khúc khích, nâng chén lên ăn hết bát canh.
Giang Dư thừa nhận bản thân có ý đồ riêng tư, có một chuyện anh không nói thật. Là lúc anh nghe cuộc gọi từ mẹ Thời, mẹ Thời đã gọi cho anh liên tục vài cuộc, khi đó anh đang học nên không trả lời được. Vì cả hai người đều không thể về nhà ngay, Giang Dư đành chịu nên đành mở camera giám sát trong nhà ra xem. Khi thấy một cục u nhỏ trên giường, mơ màng đá chân lung tung trong giấc ngủ, anh và mẹ Thời mới thở phào.
…
Người ta nói, căng da bụng chùng da mắt.
Thời Khâm Miên ngồi ở một góc sofa, lật sách vẽ. Từ nhỏ chân cô đã lạnh quanh năm, cô rụt chân, co đầu gối sưởi ấm.
“Em định viết bản thảo ngay lập tức, không nghỉ ngơi một thời gian ư?” Giang Dư sợ cô ngồi với tư thế này lâu sẽ dễ đau lưng, bèn cầm tấm chăn mỏng đắp cho cô, ngồi xuống cạnh cô.
Thời Khâm Miên nhìn anh bằng ánh mắt biết ơn, dang hai tay ôm anh coi như lời cảm ơn. Cô nhìn giá sách đầy sách giải phẫu, bỗng cười nói: “Ừ, chắc là vậy, em học hỏi trước một chút, tranh thủ viết cho xong.”
Vốn dĩ cô không học Mỹ thuật chính quy, chỉ là rẽ ngang sang đúng lúc. Chắc có lẽ vì một ngày nào đó, cô buột miệng nói “em sẽ vẽ lại cuộc sống của chúng ta”, rồi có một người đã ủng hộ cô hết mình, tin tưởng không chút nghi ngờ, nói rằng cô chắc chắn sẽ làm được.
“Sao vậy? Sao anh lại nhìn em với vẻ mặt thù sâu như biển vậy?” Thời Khâm Miên buồn cười, cầm sách đánh vào tay Giang Dư.
“Không phải, anh sợ em không chịu được.”
“Sợ gì chứ? Chỉ cần một cú đấm của em là có thể xử đẹp cả Giang Dư luôn đấy.” Cô vừa nói vừa huơ tay múa chân.
Giang Dư cười khẽ, túm lấy nắm tay phải đang huơ lung tung kia, đặt nó lên đùi mình, xòe tay cô ra rồi bắt đầu xoa những vết chai ở khớp ngón giữa của cô.
Thời Khâm Miên nhột, muốn vùng vẫy nhưng không thoát được, đành giục anh đi. Cô nhích mông dựa đầu vào vai anh, kéo tấm chăn mỏng đắp cho anh.
Gió lùa qua màn cửa, những vệt sáng loang lổ trên sàn gỗ. Ấm trà kêu sôi ùng ục, lần này không còn kỷ tử mà cô ghét nữa.
“Giang Dư à.” Bất chợt, Thời Khâm Miên ngồi thẳng người, dịu dàng hỏi: “Anh có sợ rồi em sẽ quên anh không?”
Giang Dư đang nắm ngón tay cô, tay anh cứng đờ, khẽ nuốt nước bọt, tim hẫng một nhịp: “Sao em lại hỏi thế?”
Thời Khâm Miên nhẹ nhàng đáp: “Chẳng phải bác sĩ có nói rồi sao? Di chứng của người bị tai nạn giao thông là có thể sẽ quên những người, những chuyện đã từng xảy ra.”
“Đó là chuyện hiếm lắm, sẽ không xảy ra với Tiểu Miên may mắn đâu. Vả lại bây giờ em còn nhớ được rất nhiều chuyện anh quên mà, chẳng phải anh mới là người đãng trí trước sao?”
“Cũng đúng.” Cô cúi đầu, bật cười thành tiếng, đấm nhẹ vào lòng bàn tay anh.
“Em nói nếu, chỉ là nếu thôi…” Thời Khâm Miên nhấn mạnh: “Nếu em sắp quên anh, thế thì anh cũng phải quên em đấy, đừng ngẩn ngơ chờ đợi, anh biết chưa?”
“Mà thôi, không có chữ “nếu” này đâu, em không cho bản thân quên anh đi.” Cô tự đáp.
Vừa trả lời xong, chính bản thân Thời Khâm Miên cũng sửng sốt.
“Anh sẽ không cho phép bản thân quên em đi.”
Đó là câu nói anh từng thốt ra, đã qua lâu rồi.
Năm ấy, lên lớp 9, trường bất ngờ tổ chức thi phân ban, trùng hợp là anh bị sốt cao, nghe nhầm vài câu tiếng Anh. Khi có kết quả phân ban, cô ở lớp A, còn anh ở lớp B.
Thời gian họ gặp nhau lập tức giảm hẳn, khi Thời Khâm Miên quay đầu lại, cô không còn nhìn thấy gương mặt từng song hành cùng mình, không còn người cố ý chen đến huých tay cô mỗi giờ giải lao, cũng không còn người thu dọn bài thi và bàn học mỗi lần tan lớp.
Ban đầu, lúc tan trường, Thời Khâm Miên thường đến lớp B tìm anh. Cô đứng bên cửa sổ, thường nhìn anh giảng bài cho bạn bè xung quanh.
Học sinh trong lớp anh thấy cô, sẽ kêu la “lớp trưởng ơi, thanh mai trúc mã của cậu lại đến nữa rồi kìa”. Anh sẽ bảo mọi người đừng ồn ào rồi quay đầu mấp máy môi với cô, nói lát nữa anh sẽ đến tìm cô.
Nhưng mỗi lần chờ thêm một chút, lại đến tiết học tiếp theo.
Khó khăn lắm anh mới tranh thủ được chút thời gian rảnh, vừa nói chuyện chẳng được mấy câu với cô thì đã bị cán sự môn gọi đi.
Thời Khâm Miên tức giận quay người bỏ đi, tối đó cô cố chấp ở lại trong lớp, định làm xong bài tập mới về. Anh đã đến lớp cô, gõ bàn học vài lần, cô cố tình không để ý tới anh, chỉ cúi đầu tập trung làm bài.
Dần dần, các bạn học đều về cả, cuối cùng chỉ còn một mình cô – trong cả tòa nhà.
Thời Khâm Miên làm bài tập xong, cô dọn dẹp cặp sách, nhìn đồng hồ thì đã là hơn 7 giờ rưỡi. Đêm mùa đông thường đến sớm, đèn trong lớp vừa tắt, hành lang đã trở thành đường hầm tối tăm vô tận. Cô ho khan để cổ vũ cho bản thân, ai ngờ lại càng sợ hơn vì tiếng vọng lại.
Nếu bây giờ có anh ở đây thì tốt rồi, suy nghĩ này lóe lên trong đầu cô, nhưng cô gạt bỏ rất nhanh.
“Mới đó mà đã quên mình rồi, còn lâu mình mới cần đến anh ta!”
Thời Khâm Miên lẩm bẩm vài tiếng, lấy hết can đảm, nắm chặt quai cặp rồi bước xuống lầu.
Đèn cảm ứng ở lầu một chập chờn, tỏa ra ánh sáng mờ nhạt theo từng bước chân cô, kéo dài một cái bóng bên cột đá cạnh cầu thang.
Rồi sau đó, một chàng trai cao gầy, đội mũ lưỡi trai đen che gần nửa gương mặt bước ra từ sau cột đá, còn cầm một vật có hai đầu.
Thời Khâm Miên sợ mất hồn vía, che miệng không dám hét, liên tục lùi về phía sau. Mãi đến khi gót chân chạm đến hành lang lầu hai, cô quay người chạy bán sống bán chết, ném cặp sách lại, vắt chân lên cổ mà chạy.
“A a a chú bảo vệ cứu cháu với!”
Hình như chàng trai đang bước chậm lên lầu hai giật mình vì tiếng hét chói tai này, anh bịt tai, bước qua ba bậc thang, túm lấy cái cặp sách “hy sinh anh dũng” rồi phủi bụi. Anh vọng ra phía cuối hành lang: “Thời Khâm Miên, cậu quay lại đi, là tôi đây này.”
Chàng trai tiếp tục bước về trước: “Nếu cậu không quay lại, trà sữa tớ mua cho cậu sẽ nguội mất.”
Cái thứ vật hai đầu gì đó là hai cái ống hút to anh cắm hộ cô. Chẳng biết vì lý do gì, anh cứ nghĩ là uống bằng hai ống hút khác nhau sẽ cho hai hương vị trà sữa khác nhau.
Cô đã quay lại. Anh cong tay cốc nhẹ vào đầu Thời Khâm Miên, thấy cô cúi đầu tủi thân, bèn bật cười khẽ: “Cậu gào như thế, chú bảo vệ sợ đến hồn bay phách lạc mất thôi.”
Rồi sau đó, Thời Khâm Miên rụt gáy lại, vì ngón tay anh chạm vào nó.
“Lạnh quá.”
Nói xong, anh cởi khăn choàng ra, quấn lên cổ cô, hạ giọng thì thầm: “Chúng ta về chung đi.”
“Thôi.” Thời Khâm Miên cứng đầu đáp.
“Vậy làm sao cậu mới chịu về chung?” Anh ngồi xuống, mỉm cười như dỗ trẻ con.
Thời Khâm Miên quay đầu không nói gì.
“Tớ cõng cậu nhé?”
Chỉ mới lớp 9 mà anh đã cao gần một mét tám, trông không khác gì một người anh trai lớn hơn cô vài tuổi đang dỗ dành cô em gái cưng của mình, nhưng rõ ràng cô còn lớn hơn anh vài ngày đấy nhé.
Thời Khâm Miên vung tay vỗ mạnh vào vành mũ của anh, che hết cả gương mặt anh. Anh suýt lảo đảo, chống tay xuống đất, tiện thể cúi đầu.
“Cậu không chủ động đến tìm tớ, không ở lại chờ tớ, lại càng không giảng bài cho tớ, cậu chỉ biết…”
Anh vừa nghe cô liệt kê “tội trạng” vừa kiên nhẫn cúi xuống buộc dây giày và kéo tất cho cô. Cảm nhận được cái ấm áp ở mắt cá chân, Thời Khâm Miên cúi đầu nhìn anh, cố nén nhịp tim đập mạnh, thở dài nói: “Cậu sắp quên tớ rồi.”
“Oan quá.”
Anh cười rồi thở dài, đứng dậy lấy khăn lau khóe mắt cho cô, không biết là do lạnh hay do sợ mà mắt cô đã rưng rưng: “Sao lại như thế được, chúng ta đã hẹn cùng thi một trường cấp ba, cùng vào một đại học, tớ sẽ không cho phép bản thân quên cậu.”
“Lúc tớ tìm cậu thì cậu đang thi, tớ không dám làm phiền. Đi học, tan học tớ luôn đi theo sau lưng cậu, chỉ cần cậu quay lại là có thể thấy tớ, còn giảng bài…” Anh nhìn phòng học, ra vẻ tội nghiệp: “Cô giáo Tiểu Miên ơi, hay là cậu giảng cho tớ đề tiếng anh mới phát hôm nay đi? Tớ suýt nữa thì 'toang' rồi đấy.”
“…” Thời Khâm Miên dễ bị lay động cảm xúc: “Thế cậu khổ quá nhỉ.”
“Đúng vậy, tớ khổ lắm.”
“Vậy bây giờ cậu có thể đi về chung với một người khổ như tớ không?” Anh hỏi.
Bụng Thời Khâm Miên no căng trà sữa, định lên tiếng thì đã ợ một tiếng rõ to. Mặt cô đỏ bừng ngay tức khắc, lập tức bước về phía cổng trường, bỏ lại anh sau lưng.
Đúng là anh đã thực hiện những gì anh hứa với cô.
Học cùng trường cấp ba, là bạn cùng lớp một năm, vài lần bị gọi vào phòng giáo viên vì tuổi dậy thì bồng bột.
Rồi bọn họ lại học cùng trường đại học, dù khác ngành, hai người vẫn đến dự giờ lớp của nhau, rồi vì buồn ngủ nên bị giáo viên đánh thức, điểm danh, rồi ngạc nhiên “Ủa, bạn này không học ngành chúng ta, siêng năng quá nhỉ.”
Lúc còn nhỏ, cha mẹ hai nhà thường đùa vui, nói sau này chúng ta coi như thông gia đi. Vậy mà sau này lại thành thông gia thật.
Còn bây giờ, Giang Dư kéo Thời Khâm Miên vào lòng: “Đúng, không có chữ “nếu” này, sẽ không quên đâu.”
Anh tự trêu chọc bản thân: “Dẫu có thế nào, bạn Tiểu Miên cũng không quên chú cún con Giang.”
“Anh!” Thời Khâm Miên véo đùi anh một cái, cười ra nước mắt, làm gì có ai tự đặt biệt danh này cho mình chứ?
Giang Dư cũng cười, anh khẽ nâng cằm cô, chuyển sang chuyện khác: “Em ăn trái cây không?”
“Ăn!”
“Muốn anh xoa tay không?”
“Muốn!”
“Còn muốn đánh nhau không?”
“…?”
“Ai muốn đánh nhau?”
Ở hiên nhà, có hai tiếng giày cao gót cộc cộc vang vọng, bà Thời vừa vịn tường cởi giày, quay người xách túi đồ, vừa bước vào nhà đã cất tiếng.
“Mẹ!”
Thời Khâm Miên vội vàng nhảy khỏi ghế sofa, vội chạy đến mách: “Là Giang Dư đấy mẹ! Giang Dư nói muốn đánh nhau với con, mẹ mau đánh anh ấy đi!”
“Ôi, đánh nhau thế nào? Để mẹ xem nào.” Mẹ Thời nhìn người này rồi đến người kia.
Thời Khâm Miên kề sát vào cho bà nhìn rõ: “Bàn tay này đánh đau chết được.”
“Mẹ ơi.”
Nhân vật chính vừa bị điểm mặt đã lẳng lặng đứng sau lưng Thời Khâm Miên từ khi nào, còn xách đồ giúp bà Thời, tiếng “mẹ” này nghe có vẻ ngại ngùng.
Thời Khâm Miên phì cười, cô quay đầu vỗ vào lưng Giang Dư một cái, mượn oai của mẹ. Giang Dư ăn đòn, chẳng những không trốn mà anh còn cười cười, ngước nhìn bà Thời.
Ánh mắt đó hơi lạ. Thời Khâm Miên càng nghĩ càng cảm thấy tại sao mình trông như kẻ vừa ăn cướp vừa la làng vậy.
“Anh cười em hả?” Cô hỏi.
“Làm gì có.” Giang Dư ra vẻ vô tội.
“Mẹ!” Thời Khâm Miên cầu cứu: “Mẹ nói đi, có phải ban nãy Giang Dư vừa cười con không?”
Bà Thời nhìn con gái yêu đang nháy mắt lia lịa với mình, rồi nhìn đứa con rể yêu chiều vợ hết mực đang đứng ngay cạnh, bỗng nhiên bà quyết định thiên vị một lần: “Miên Miên à, có lẽ… có lẽ Giang Dư chỉ thấy răng hơi nóng nên phải cười hé ra cho mát thôi con.”