Chương 7: Yes, sir!

Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Trời nắng, ngày 1 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Năm nay có tháng 9 nhuận, nên lại đón thêm một Tết Trùng Dương.
Cô gái nghĩa hiệp có thể lực tốt thật, huấn luyện quân sự vừa kết thúc mà hôm nay cậu đã kéo tớ đi leo núi ròng rã hai tiếng đồng hồ. Nhưng quán bánh Trùng Dương cậu chọn thử hôm nay không ngon lắm.
Lần sau cứ ăn bánh bà ngoại tớ làm là tốt nhất.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 3 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Bỗng dưng hôm nay trời lạnh bất thường, dù có nắng nhưng gió thổi qua lạnh như cắt da cắt thịt.
Sáng nay đi học, tớ có mang khăn quàng cổ theo, bị cậu cười là đồ sợ lạnh. Thế nhưng, cậu vừa ra cửa đã lạnh co rúm cổ vào cổ áo đồng phục, may mà khăn quàng cổ của tớ đã 'giải cứu' cậu trên đường đến trường.
Tớ phát hiện mặt cậu càng lúc càng đỏ, gió lạnh hay đi nắng là hiện rõ ngay. Nếu tớ mà hỏi, chắc chắn cậu sẽ nói là do da mặt cậu mỏng.
Ngày mai phải nhớ nhắc cậu thoa kem chống nắng nhiều một chút, dù ngày nào nhìn mặt cậu đỏ cũng đáng yêu, nhưng có nhiều người nhìn thấy quá đấy nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 5 tháng 11 năm 2014,
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chiều nay trong tiết thể dục chơi bóng, đây là lần đầu tiên cậu chủ động đưa nước cho tớ.
Nước ngọt, vị C.
____Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 6 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Thì ra hôm qua cậu thua trò 'thật hay thách', tớ đã bảo mà, sao cậu lại tốt bụng đến mức chẳng đòi hỏi gì như vậy chứ.
___Khương Vũ.”
Hả? Là vậy sao? Trước đó cô chưa từng chủ động đưa nước cho anh ư?
Thời Khâm Miên đứng bên ban công, vừa tắm nắng vừa dựa lưng vào lan can, hoài niệm chuyện cũ.
“Một chai nước, tan học về cậu đeo cặp giúp tớ đi, hôm nay phát sách mới nặng quá.”
“Một chai nước, về nhà cậu cho tớ mượn máy chơi game nửa tiếng nhé.”
“Hai chai này, hôm nay hai chai, cậu chép bài tập giúp tớ hai lần đi, tớ không chép xong kịp!”
“Ba chai nước! Cậu giảng hai bài thi toán này cho tớ!”
“Ôi, tớ vô tình uống mất một chút rồi, cậu có còn muốn uống không?”
Thì ra toàn là cô tự ép buộc đưa, anh đành miễn cưỡng nhận, chẳng khác nào biến anh thành 'nô lệ da đen' vậy.
Thời Khâm Miên thầm nghĩ, bật cười khẽ.
“Trời nắng, ngày 7 tháng 11 năm 2014,
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay cậu buộc hai chùm tóc đuôi ngựa, khi chúng ta sánh bước bên nhau, tớ cảm thấy mọi người quay lại nhìn chúng ta nhiều hơn hẳn.
Được rồi, cậu không cần nói, tớ biết là mình được 'thơm lây' hào quang của cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa, ngày 11 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ngày mai thi giữa kỳ, sao cậu căng thẳng vậy.
Trong giờ tự học buổi tối, tớ thấy cậu lo lắng đến mức vò nát cả áo.
Nhưng không sao, chúng ta thi cùng trường mà.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 12 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Ừm… hình như tớ lại viết lạc đề môn Văn rồi. Cậu nói cậu không làm được hai bài toán cuối, không sao, đến lúc có bài thi, tớ sẽ dạy cho cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời mưa, ngày 13 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Lúc thi phần nghe tiếng Anh, bỗng có tiếng sấm rền vang, tớ ngước lên đã thấy vai cậu run bắn, nằm úp mặt xuống bàn.
Lúc thi thì nhát thế, vậy mà vừa ra khỏi phòng thi lại kiêu ngạo bảo đó là 'sấm chúc mừng cậu thi tốt trước'.
Tâm lý vững vàng đấy, đáng khen thật.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 14 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Cuộc thi sáng nay kết thúc, chiều nay được nghỉ. Cậu đã lấy mất một lon Coca, một cây kem, một ly trà sữa và hai túi khoai tây chiên vị dưa chuột của tớ với lý do 'thi tốt có thưởng' (ghi sổ).
Còn chiếm giường của tớ suốt hai tiếng.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 17 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Có kết quả rồi, cậu đạt điểm cao lắm, top 10 toàn lớp, top 100 toàn khối.
Tớ chỉ nhỉnh hơn cậu một chút, đúng lúc lại có lý do để tiếp tục kèm cậu học.
___Khương Vũ.”
Lần thi giữa kỳ năm lớp 10 ấy chính là kỳ kiểm tra đầu tiên của cả cấp ba.
Từ nhỏ, Thời Khâm Miên đã rất sợ thi thố, thường vào nhà vệ sinh vài phút cuối cùng trước khi thi, tay lạnh cóng rút giấy vệ sinh.
Cô không hề nói quá, năm phút sau khi đọc đề, cô vẫn đang run rẩy. Vậy nên trong cuộc thi đó, anh, người thi cùng trường, được cô coi làm chỗ dựa vững chắc.
Cô túm lấy áo anh, cào góc bàn anh, giật cây thước của anh, cuối cùng còn xoa tay anh, lòng thầm niệm: 'Học sinh giỏi nhập thể, học sinh giỏi nhập thể…'
Chiều hôm đầu tiên thi toán, chuông vừa reo lên, Thời Khâm Miên đã không biết cục tẩy của mình biến đâu mất.
Cô ngồi tại chỗ, lòng vừa lo lắng, vừa quay người định cầu cứu giám thị coi thi, ai ngờ lại vô tình chạm phải ánh mắt anh. Cô vội hé miệng mấp máy môi, hỏi anh có cục tẩy nào không, tẩy của cô mất rồi.
Anh dễ dàng hiểu ý cô, bèn lấy thước cắt một nửa cục tẩy đưa cho cô, nhờ giám thị chuyển giúp.
Ăn trưa xong, Thời Khâm Miên định đến quầy quà vặt mua tẩy, anh lại bất chợt xuất hiện, nhét vào tay cô cả một túi bút đầy đủ đồ dùng.
Cô mừng rỡ, vừa định nhảy lên ôm anh thì anh đã lùi ra sau như đoán trước được, còn giơ ngón trỏ ấn lên trán, 'điểm huyệt' cô.
Thời Khâm Miên ôm hụt, cô cầm túi bút hất ngón tay anh ra, bĩu môi: “Tớ đang định cảm ơn cậu luôn đấy, cậu lại từ chối, vậy thì tớ sẽ…”
“Cậu cảm ơn bằng cách khác đi.” Anh tiếp lời.
“Cách gì?”
“Thứ năm tuần sau tan học, lớp tớ đấu bóng rổ với lớp B, cậu lại mang nước đến đi.”
“…”
Thế là vào giờ tan trường thứ năm, Thời Khâm Miên tự cổ vũ bản thân, mua một bình nước khoáng 3 lít ở căng tin trường.
Cô ôm bình nước khoáng đến sân bóng rổ, chờ đến giờ giải lao, cô hùng hổ bê bình nước khoáng lên, vô cùng hào phóng: “Mời cậu uống này, uống đủ cho cả trận luôn!”
Tiếng ồn ào xung quanh lập tức biến thành tiếng cười xem trò vui, có ai lại đưa bình nước to như thế cho 'người trong lòng' đang chơi trên sân bóng rổ chứ.
Còn lâu Thời Khâm Miên mới quan tâm nhiều như thế.
Cô chỉ thấy anh giơ ngón giữa với mình, rồi cười tươi rói, chạy tới dưới tán cây bên lề sân bóng, nhặt lá cây chơi. Khi nghe thấy tiếng reo hò vì bóng vào rổ, cô bèn ngẩng đầu tìm bóng dáng anh, chờ anh kết thúc trận đấu để cùng về nhà.
Hình như còn có vài bạn học sinh lén lút lấy điện thoại ra chụp lại cảnh tượng ấy. Cuối tuần về nhà mở QQ ra, cô thấy màn hình tràn ngập thông báo @ gọi tên mình.
Cứ tưởng chuyện 'tỏ tình kỳ quặc' này sẽ dừng lại ở đó, nào ngờ mấy ngày sau lại có chuyện khác bị người ta chụp được.
Vậy… chắc anh cũng ghi lại những chuyện khác nhỉ?
Thời Khâm Miên lật bức thư khác, vừa đọc được nội dung, cô đã bật cười khúc khích.
Cô đoán không sai, bức thư tiếp theo là thế.
“Mưa rào, ngày 25 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Không ngờ hôm nay trời mưa, cậu lại băng qua màn mưa, chạy về phòng học lấy ô giúp tớ. Trong số các bạn bị kẹt lại ở phòng thiết bị, chỉ có một mình tớ có ô, cũng nhờ cậu đã quyết đoán quay lại đưa ô cho tớ.
Tuy cậu nói mình có mũ áo hoodie che mưa, nhưng nó cũng làm bằng vải mà.
Cơn mưa tầm tã như thế, tóc cậu ướt, ống quần và giày cũng ướt, vậy mà cậu vẫn mỉm cười vui vẻ, còn nói thật dễ chịu, lần sau vẫn muốn dầm mưa.
Cậu nói cậu biết tớ không thích mưa nên cậu không để tớ bị ướt.
Bạn học Tiểu Miên à, cảm ơn cậu.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 26 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hình như cậu bị ốm nhưng lại không chịu uống thuốc.
Đến tối về nhà, tớ pha thuốc cảm vào sữa bò, tuy tác dụng kém một chút, nhưng còn hơn là không uống.
Kết quả là: cậu vừa uống đã cảm thấy có gì đó là lạ, bị tớ nâng chai sữa ép uống hết.
___Khương Vũ.”
Cái tên này!
Thời Khâm Miên nhìn mặt cười vẽ ở cuối thư, cô cũng vô thức mỉm cười. Chuyện bỏ thuốc cảm vào sữa bò thì cô nhớ rất rõ, cái vị lạ lùng ấy, lúc đó cô suýt nữa nghẹn không nuốt trôi nổi.
Nhưng nói thật thì sau cái hôm đưa ô, cô không bị cảm, chỉ thường khụt khịt mũi thôi mà đã được anh chăm sóc tận tình. Nghĩ lại, cô như còn nếm được cái vị kỳ quặc kia, cô vội vàng uống chút nước chanh để át đi rồi đọc tiếp.
“Trời nắng, ngày 28 tháng 11 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tớ thấy hai tấm ảnh trên trang của cậu, cũng đẹp đó, tớ đã lưu lại. Cậu nói ảnh cậu chụp tớ thì toàn ảnh xấu, còn ảnh tớ chụp cậu thì đẹp, đúng là phân biệt đối xử rõ ràng.
Rõ ràng da tớ sắp đen hơn cậu ba tông rồi đấy.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 5 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay đăng ký tiết mục biểu diễn cho ngày hội Tết Nguyên Đán của trường.
Tớ thấy cậu ghi vào tờ báo danh là tiết mục đơn ca, hát bài “Côn Trùng Bay”.
Giờ tớ đang nghe bài này đây, nghe đi nghe lại nhiều lần rồi.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 15 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay là lần kiểm duyệt đầu tiên cho tiết mục, cậu bảo cậu sợ nên kéo tớ đi theo, nhưng tớ phát hiện cậu cũng chẳng sợ chút nào. Sân khấu lớn thế kia, một 'cô nhóc' bé xíu đứng đó mà không hề sợ chút nào.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 22 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chúc Đông chí vui vẻ, bánh trôi cậu nấu đêm nay ngon lắm.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 24 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Hôm nay là ngày diễn tập chính thức, tiếc rằng tớ không vào được, chỉ đành đứng ở cửa nghe tiếng cậu hát.
Chỉ một lần là được duyệt!
Xuất sắc!
Chúc cậu buổi tối vui vẻ nhé, hôm nay cậu ăn tận hai quả táo.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 25 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Chúc mừng sinh nhật Khổng Tử!
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 30 tháng 12 năm 2014
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tiết mục của cậu là tiết mục thứ 6. Tối nay nhạc nền bật to hơn bình thường, nhưng tớ vẫn nghe ra giọng cậu hơi run. Khi tớ tới phòng nghỉ đón cậu, liền thấy cậu gục mặt xuống bàn khóc.
Tớ biết cậu nhớ cha cậu, chắc chắn cha cậu đang sốt ruột dõi theo từ trời cao. Bạn Tiểu Miên à, cậu cứ khóc đi, đừng cố gắng mạnh mẽ nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 1 năm 2015
Bạn học Tiểu Miên thân mến:
Tết Nguyên Đán vui vẻ, năm mới vui vẻ.
Vui vẻ.
Vui vẻ.
Vui vẻ nhé.
___Khương Vũ.”
Thời gian như bị ấn nút tạm dừng, kéo ngược cảm xúc của cô về ngày hôm đó.
Dường như những bức thư cuối cùng có phần hơi nặng nề.
Thời Khâm Miên gấp những bức thư đã đọc xong, ép dưới ly thủy tinh rồi xoay người, gập tay đặt lên lan can, lấy điện thoại ra tìm lại bài hát kia. Khúc dạo đầu mang âm sắc của máy hát đĩa cũ vang lên, như cào xé trái tim cô.
Nụ cười chợt tắt, cô mím môi cúi đầu, lồng ngực như bị lấp đầy bởi những bọt bong bóng dễ vỡ.
“Bầu trời tối dần buông, những ngôi sao sáng ngời theo cùng…”
“Côn trùng bay, côn trùng bay…”
“Em đang nhớ đến ai…”
Đang nhớ đến ai chứ?
Giờ cô nhớ rất nhiều, cả người lẫn việc, dường như cô chưa từng có sức chống trả lại dòng chảy thời gian.
Năm tháng thoi đưa, cô đã dần quên đi những chuyện vô cùng, vô cùng quan trọng.
“Cạch.”
Trong lúc thẫn thờ, Thời Khâm Miên nghe thấy tiếng cửa mở. Cô quay lại, thấy Giang Dư vừa cầm túi giữ ấm, vừa xách túi đồ bước vào.
“Em sao thế?” Anh phát hiện đôi mắt cô ửng đỏ, tay cầm túi cũng đờ ra.
“Em không sao.” Thời Khâm Miên cười lắc đầu, cất những thứ trên ban công vào.
Cô đến chỗ bàn ăn, nhìn vào túi giữ ấm, thấy có bánh dâu nên hơi bất ngờ: “Sao tự dưng anh mua bánh thế?”
Giang Dư mỉm cười đáp: “Đang trên đường về nhà thì anh có linh cảm rằng em đang buồn nên mua chút đồ ngọt.”
Thời Khâm Miên nheo mắt: “Không phải anh chột dạ vì có chuyện giấu em đó chứ?”
“Không mà, anh thề.”
Mãi một lúc, anh mới buông hai bàn tay vừa giơ lên đầu hàng: “Thôi được rồi, thật ra là lần trước anh thấy em đổi ảnh nền WeChat thành mấy cái bánh nhỏ, nghĩ chắc dạo này em muốn ăn.”
Hả?
Trong mắt anh, cô là người mê ăn đến vậy sao?
Thời Khâm Miên bật cười, lém lỉnh vô cùng: “Lát nữa em đổi hình nền WeChat thành tràn ngập nhân dân tệ.”
Cô lấy bánh và dao nĩa, rồi sau đó điện thoại có âm báo nhận được tiền.
“Em nhắc anh rồi đó, đúng là anh chưa nộp tiền lương tháng này cho em. Ngày đầu đi làm sau kỳ nghỉ nên anh bận quá, quên mất.” Giang Dư giật mình nhớ ra, anh giải thích.
“Còn nữa, mai chúng ta đi chọn bảng vẽ mới nhé, hôm qua em nói cái cũ hơi trục trặc rồi.”
Lần này, người bất ngờ là Thời Khâm Miên, hôm qua chắc cô chỉ buột miệng thôi, bản thân cô cũng không để bụng. Cô cúi đầu nhìn số tiền được chuyển vào tài khoản, chưa bao giờ nhiều đến thế.
Chẳng hiểu sao cô lại thấy buồn cười, bèn nghiêng đầu, cong môi mỉm cười.
Thời Khâm Miên nhận tiền rồi chuyển nguyên vẹn sang một tài khoản ngân hàng khác. Cô đặt điện thoại xuống, xắn chút bánh ngọt đưa đến bên môi Giang Dư: “Được, mai đi nhé.”
Giang Dư cúi người, nhìn chăm chú vào đôi mắt cô như đang quan sát, dỗ dành mà nói: “Yes, sir!”
Đêm nay, Thời Khâm Miên đi ngủ sớm, ngủ thật say.
Hôm sau tỉnh giấc, tinh thần sảng khoái, cô vẽ suốt hai tiếng đồng hồ như thường lệ. Ăn sáng xong, hai người xuất phát theo kế hoạch ban đầu.
Cô đã chọn sẵn thương hiệu và mẫu bảng vẽ nên tới nơi là đi thẳng đến quầy bán. Sau khi thử phần cảm ứng, cô thấy ổn nên quyết định mua loại này.
Nghe tiếng 'tít' sau khi Giang Dư quét mã thanh toán, Thời Khâm Miên ôm bảng vẽ mỉm cười hồn nhiên với anh, rồi ôm bảng vẽ tung tăng bước ra khỏi cửa hàng hệt như một đứa bé được cha mẹ mua cho món đồ chơi mình thích nhất.
Dọc đường, cô không chịu đưa bảng vẽ cho anh cầm, Giang Dư không nắm được tay cô, đành vòng tay ôm lấy cánh tay cô.
Vì là buổi chiều đang làm việc nên không đông người qua lại, nắng cũng dịu dàng nên hai người họ ung dung tản bộ. Khi đến chỗ đèn giao thông ở ngã tư, Thời Khâm Miên thấy màn hình LED lớn ở trung tâm thương mại phía trước, đang chiếu quảng cáo của một công ty du lịch.
Cô xem hẳn hai lần, lay lay tay Giang Dư: “Giang Dư, chúng ta đi du lịch nhé?”
“Được.” Giang Dư đã phát hiện cô nhìn chằm chằm vào màn hình từ lâu, anh cúi đầu nhìn cô: “Em muốn đi lúc nào?”
Đèn xanh đã sáng, hai người băng qua đường. Thời Khâm Miên lấy điện thoại ra xem lịch, tìm ngày phù hợp.
“Cuối tháng 12 đi, khoảng vào dịp Noel ấy, khi đó em cũng nộp bản thảo xong rồi.”
Cô hỏi: “Mấy hôm nay anh có bận không? Nếu khó xin nghỉ thì chúng ta đi vào dịp năm mới.”
Giang Dư đáp ngay, gần như không hề suy nghĩ, đã đồng ý: “Tất nhiên là được, anh vẫn còn giữ quyền nghỉ phép vào tuần trăng mật mà.”
Thời Khâm Miên mỉm cười kéo anh vào bóng râm ven đường: “Được, vậy mấy ngày tiếp theo, chúng ta cùng xem nên đi đâu vào dịp nghỉ.”
“Ừ, nghe em tất.”
“Anh như thế khiến em cảm thấy mình chuyên quyền quá đó!” Thời Khâm Miên cố ý huých vào người anh.
Giang Dư nhún vai: “Em đã từng nghe chưa nhỉ?”
“Hửm?”
Anh nói: “Nghe lời vợ là sẽ giàu sang.”
Anh vừa dứt lời, đã trúng một đòn khiến đầu nghiêng qua một bên, là do Thời Khâm Miên giơ tay gạt đi khuôn mặt anh đang kề sát.
Cô ngước lên, cười mắng: “…Anh đàng hoàng chút nào.”