Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến
Chương 8: Có cậu kề bên, tớ sẽ thích
Bạn Học Tiểu Miên Thân Mến thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Trời nắng, ngày 11 tháng 10 năm 2024
Tiểu Miên thân mến,
Mỗi lần nghĩ đến chuyện về nhà, trong nhà có người anh thích là em, được nghe tiếng em, ngửi mùi hương anh thích, cuộc sống này chẳng hề vất vả như anh từng nghĩ, cũng không hề tồi tệ như người ta đồn đại.
___JY.”
“Trời nắng, ngày 4 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Ngày đầu tiên đi học sau kỳ nghỉ, thầy chủ nhiệm bất ngờ cho kiểm tra môn Toán. Không đổi chỗ hay xáo trộn ngẫu nhiên, tớ thường xuyên liếc thấy cậu nhìn tớ với vẻ mặt rầu rĩ.
Ngày thường, ngay cả khi gặp đề Lý khó, tớ cũng chưa từng thấy cậu như vậy. Một bài toán nhỏ bé thế này sao có thể làm khó cậu được? Chắc không phải đây là một trong những chiến thuật cậu dùng để phá hỏng tâm trạng làm bài của tớ đấy chứ?
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 5 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Thấy chưa, tớ đã nói là đâu làm khó được cậu mà. Cậu được 135 điểm. Đúng là tớ đã bị cậu đánh bại rồi.
Được rồi, Tiểu Miên ơi, bây giờ không chỉ là bài Văn, tớ còn có thể hỏi cậu cả bài Toán nữa.
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 8 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Hôm nay, sau tiết thể dục, khi về phòng học, cậu phát hiện trên bàn có một chai sữa. Cậu hỏi có phải tớ đặt chai sữa ở đó không, tớ bảo không phải. Rồi tớ hỏi mọi người xung quanh, nhưng không ai nhận.
Cậu cười nói, có lẽ là nữ sinh nào đó thích tớ, đặt nhầm bàn của cậu. Nhưng tớ lại nghĩ, có khi là nam sinh nào đó thích cậu nên tặng cậu đấy.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 9 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Hôm nay đổi sang tổ 1, mỗi lần nhìn lên bảng, tớ luôn nhìn thấy góc nghiêng của cậu trước tiên.
Tớ cứ thế thất thần, thật khó mà kiểm soát được.
Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 16 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Tuần thi cuối kỳ thật bận rộn. Tuần này, cậu không còn nhận được thêm thứ gì nữa.
Chẳng lẽ có người đặt nhầm bàn thật à?
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 23 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Hình như tớ đã thấy một nam sinh đáng ngờ.
Tớ cũng không biết nữa, tớ không chắc lắm.
___Khương Vũ.”
Những ngày sau khi mua bảng vẽ điện tử, trời cứ mưa liên tục. Giang Dư cười bảo: "Em thấy không, đây là sự sắp đặt của ông trời đấy."
Thôi thì, sự sắp đặt của trời cao là nhất rồi.
Thời Khâm Miên đồng tình với suy nghĩ này, ban ngày thì rúc mình trên ghế sofa, đến tối lại chui vào chăn ấm. Cô vẽ truyện, đọc thư, tiện thể còn bị Giản Đào hỏi về tiến độ công việc.
Sau khi nộp xong bản phác thảo mới nhất, Giản Đào tò mò thì thầm hỏi: "Chị Tiểu Miên ơi, vậy cuối cùng nữ chính có biết ai là người đặt chai sữa ở đó không? Đây có phải là một gợi ý (hint) không ạ?"
Thời Khâm Miên xoay cây bút cảm ứng, gõ nhẹ vào cằm: "Chị cũng không biết nữa. Không phải đâu, đây chỉ là một sự cố đáng yêu thôi mà."
Giản Đào thấy hơi tiếc nuối: "Vậy sao ạ? Em còn tưởng nam chính cố ý không nhận, hoặc có thêm nam phụ đơn phương si tình nữa chứ."
Thời Khâm Miên mỉm cười, đúng là đến tận bây giờ, cô cũng không có cách nào biết được ai là người đặt nó ở đó. Chẳng lẽ lại đi nhờ thầy chủ nhiệm điều tra camera vì một chuyện nhỏ nhặt như vậy sao?
Nhưng nhìn anh có vẻ khá căng thẳng, còn theo dõi "người đáng ngờ" suốt mấy tuần liền. Anh sợ cô bị người khác dụ dỗ đến thế sao? Thế thì tại sao anh không sớm bày tỏ lòng mình với cô, mà lại đợi đến tối về nhà mới viết những bức thư này?
Thời Khâm Miên cười cười, vuốt phẳng góc nhỏ bị gấp cong ở góc dưới bên phải bức thư. Trang giấy được cô vuốt phẳng, nhưng nếp gấp đã tồn tại suốt mười năm nên không thể nào phẳng lì trở lại được.
“Trời nắng, ngày 27 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Chúc mừng sinh nhật mười sáu tuổi nhé, sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc tràn trề!
Đúng vào lúc ngày mai thi cuối kỳ, tối nay về nhà dì mua bánh cho cậu. Thế mà cậu chẳng ăn mấy miếng, còn gom hết mang sang nhà tớ.
Cậu nói, tuyệt đối đừng bao giờ tặng quà gì, bảo rằng sau khi thi xong thì cậu sẽ kéo tớ ra ngoài mua.
Được rồi được rồi, sinh nhật của cậu nên cậu là nhất, tớ nghe lời cậu tất.
Vậy lần sau chúng ta đi chung nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 28 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Ngày đầu tiên thi cuối kỳ, vì được xếp ngẫu nhiên nên lần này chúng ta không thi chung phòng. Vô tình gặp nhau ở cầu thang, cậu giơ tay "yeah" với tớ. Xem ra cậu thi tốt lắm nhỉ.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 29 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Đáng thương chưa kìa, chú bướm bay vào lớp trong giờ nghỉ trưa khiến cậu sợ chết khiếp.
Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 30 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Thi xong rồi, nhìn cậu tự tin nghênh ngang kéo tớ đi mua quà sinh nhật thật đáng yêu.
Hóa ra cậu muốn mua tạp chí đã bỏ sót mấy số. Cậu còn hỏi tớ muốn được tặng quà gì, bảo là cũng sắp đến sinh nhật tớ rồi, tiện đường mua luôn cho tớ.
Tớ nói sao cũng được, cái gì tớ cũng thích.
Rồi tớ thấy cậu lấy cây kem "tùy" ra khỏi tủ lạnh, hỏi tớ vậy có phải là tùy tiện quá không?
Tiểu Miên à, tớ dám nói không sao? Quá tùy tiện rồi còn gì!
___Khương Vũ.”
“Mưa phùn, ngày 32 tháng 1 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Sắp được nghỉ đông rồi. Hôm nay, thầy cô chấm bài giảng lại. Nhìn cậu có vẻ đã tính toán hết rồi, nếu không thì cậu chẳng thể bình tĩnh đến thế.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Chiều nay có điểm và xếp hạng. Cậu che mắt, bịt tai, nói không dám nhìn, không muốn nghe. Ai ngờ bạn cùng bàn phía trước lắc tay cậu, hét to cho cậu nghe. Nhìn vẻ mặt cậu từ chối, kinh ngạc, không tin nổi, rồi vui mừng đến mơ hồ, tớ có cảm giác cậu sắp bay lượn vòng vòng lên đến nơi rồi đấy.
Cậu rất xứng đáng. Hãy vui vẻ tận hưởng kỳ nghỉ đông không trọn vẹn hiếm hoi này đi nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 5 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Trưa nay, cậu tức giận chạy qua nhà tớ làm bài tập. Cậu nói, vốn dĩ dự báo thời tiết đưa tin sáng nay sẽ có tuyết, ai ngờ chẳng có gì cả, ngay cả một chút mưa đá cũng không có.
Vì "khát" tuyết quá, cậu liền lôi cây kem duy nhất còn sót lại từ mùa hè ra ăn trong cái lạnh căm căm.
Vậy sau này, chúng ta đến phía Bắc học đại học đi. Năm nào ở đó cũng có tuyết rơi không dứt, nhưng đừng đi xa quá. Đi xa, tớ sợ cậu lạnh.
Tớ nhận được quà sinh nhật từ cậu rồi, thích lắm thích lắm.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 7 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Cơm chiên trứng cậu làm ngon lắm, cả cơm cháy cũng ngon nữa.
___Khương Vũ.”
Cơm cháy gì chứ? Rõ ràng đó là những hạt cơm cháy khét ở đáy nồi mà. Sao cô lại không nhận ra khẩu vị của anh lúc đó độc đáo đến thế nhỉ?
Nếu đã vậy thì hôm nào cô làm cơm cháy cho Giang Dư ăn thử xem sao?
Một ý nghĩ "xấu xa" bất chợt trỗi dậy trong đầu Thời Khâm Miên. Tự bật cười với suy nghĩ của mình, cô nhanh tay lật tiếp những bức thư sau.
“Trời nắng, ngày 10 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Cậu nói bài tập nghỉ đông cậu làm xong bị mẹ xé hết rồi. Thế nên cậu đến đây làm nũng, giả vờ đáng thương để xin đáp án của tớ.
Tiếc rằng, bài tập của tớ cũng bị mẹ tớ lấy đi. Nhưng tớ chẳng thiệt thòi gì, vì tớ nghe cậu gọi mình là anh khi cậu mè nheo giả vờ.
Tuy… tuy là bị cậu đấm mấy cú đấy ^^
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 12 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Tết vui vẻ nhé!
Chúc ngủ ngon.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 14 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Ngày mai cậu sẽ về nhà ngoại ăn Tết. Cậu bảo cậu sẽ ở đó đến khoảng cuối tháng mới về. Tớ thấy cậu có vẻ lưu luyến, cứ nhìn chằm chằm vào đống bài tập nghỉ đông trên mặt bàn tớ…
Thôi thì, nếu cậu về mà vẫn chưa làm xong thì tớ sẽ hoàn thành nhiệm vụ chép bài giúp cậu.
Còn nữa, chúc mừng Valentine nhé!
___Khương Vũ.”
“Mưa to, ngày 16 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Cậu thật sự rất thích chạy đi chơi lúc trời mưa nhỉ.
Trong video, tớ thấy bàn tay và gương mặt cậu đỏ bừng vì lạnh, thế mà cậu vẫn còn cười được.
Nhưng thôi, cậu vui là tốt nhất.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 18 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Giao thừa vui vẻ nhé!
Hôm nay nhà tớ ăn bánh trôi nhân vừng đen với đậu phộng.
Buổi tối nhận được điện thoại của cậu. Cậu nói để ăn được chiếc bánh bao nhân có đồng xu bên trong, cậu đã ăn đến no căng bụng.
Không giấu gì cậu, dù cậu không đưa điện thoại ra xa để ợ, tớ vẫn nghe rõ mà.
Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 19 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Chúc mừng năm mới!
Cậu về, tớ lì xì cho cậu nhé.
___Khương Vũ.”
“Trời nhiều mây, ngày 22 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Ừm… tại sao tớ lại có cảm giác như mình là đứa trẻ bị bỏ lại vậy nhỉ?
Cảm giác thật lạ, khó nói thành lời…
___Khương Vũ.”
“Trời mưa phùn, ngày 25 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Cậu về rồi, về cùng một đống bài tập chưa làm. Hình như cậu hơi đen vì nắng, tóc cũng dài hơn. À còn nữa, hôm nay cậu vừa bước xuống xe đã chạy tới ôm chầm lấy tớ, rồi nhảy lên bám chặt trên người tớ.
Tớ ước lượng xem thì cậu không béo hơn bao nhiêu sau những món ăn Tết cả, nhưng tớ phát hiện mình phải công nhận một việc. Khi cậu ôm cổ tớ, tớ cảm giác mặt tớ đỏ bừng lên – rất rõ ràng…
___Khương Vũ.”
“Trời âm u, ngày 26 tháng 2 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Tớ chưa từng thấy cậu tập trung làm bài tập đến thế. Nhìn cậu cố trợn mắt, không dám ngủ gật, tớ khó mà nhịn cười được.
___Khương Vũ.”
“Trời nắng, ngày 1 tháng 3 năm 2015
Tiểu Miên thân mến,
Mai là khai giảng, mà 9 giờ 30 phút tối nay cậu lại nhắn tin vui cho tớ, bảo là đã làm bù hết bài tập rồi!
Tớ đơn phương tặng cậu danh hiệu "thần quản lý thời gian" đấy!
Vậy chúc cậu ngủ ngon nhé.
___Khương Vũ.”
Thời Khâm Miên nhớ lại, ấy là dịp Tết Âm lịch duy nhất cô về nhà ngoại trong ba năm cấp ba.
Ngày thứ hai sau khi về, tức là hôm 16, trời đổ mưa xối xả.
Cô ăn trưa xong, đứng bên cửa sổ, nhìn cánh đồng rộng và những mảng xanh mờ ảo chìm trong làn mưa. Trong đầu cô bất chợt nảy lên ý nghĩ muốn lao ra ngoài đi dạo trong mưa. Suy nghĩ ấy chợt lóe lên thôi nhưng lại choáng ngợp hết tâm trí cô.
Cô không nghĩ nhiều, đeo ủng đi mưa, tìm một chiếc áo phao có mũ chống nước rồi chạy xuống lầu.
Bà Thời đang trò chuyện, ăn đậu phộng với bà ngoại cô trong phòng khách. Thấy cô ào ào lao xuống, bà bắt buộc cô phải đem ô theo. Để chắc chắn, bà Thời còn dặn dò rằng lúc cô về, quần áo không được ướt. Nếu không thì bà sẽ đóng cửa không cho vào nhà.
Kế hoạch dầm mưa của Thời Khâm Miên tan tành, nhưng nghĩ lại thì miễn cưỡng cũng được. Thế là cô cầm chiếc ô dài cũ kỹ kia.
Khi ấy, điện thoại cô không có nhiều dữ liệu di động, mỗi tháng chỉ được 300MB, thêm chút ít tích góp nhờ đăng nhập điểm danh đổi thưởng.
Cô đứng dưới mái hiên, cắn răng đổi toàn bộ số thẻ lưu lượng đã tích góp được. 300MB tức khắc nhảy vọt thành 800MB.
Thời Khâm Miên hài lòng bật dữ liệu di động, vào QQ, tìm avatar của anh. Mới chỉ mưa có một tiếng mà đường đã đọng một lớp nước mỏng.
Cô đi ủng dầm mưa, giẫm tung bọt nước. Đến lúc che ô tới nơi trống trải, cô bèn gọi video cho anh.
Vài giây sau, có người bắt máy. Một gương mặt lướt qua màn hình, sau đó camera chĩa vào đống bài tập Toán đầy mặt bàn.
Thời Khâm Miên không vui: "Cậu đừng xoay camera, tớ không muốn nhìn thấy số và công thức chi chít vào lúc này đâu, đau đầu lắm."
Trong điện thoại, hình như anh bật cười. Anh cũng không hỏi nhiều, ngoan ngoãn đổi sang camera trước. Ống kính hướng xuống từ trên cao, kiểu thường làm lộ nọng cằm nhưng với anh thì không hề. Dễ dàng nhận thấy đường nét trên cằm anh rất gọn gàng. Anh mặc chiếc áo len cổ lọ màu kem, khóe môi hơi cong, dịu dàng đến lạ.
"Cậu muốn xem cái gì?" Anh hỏi.
"Cậu."
Khi trời mưa, tiếng lòng cô cũng bật thốt.
Tí tách.
Tí tách.
Thời Khâm Miên thấy cổ họng anh nhấp nhô, hàng mi dài khẽ chớp chớp run nhẹ. Rồi cô nghe tiếng nói như lạc đi vọng từ bên kia đầu dây: "Cậu lại ra ngoài trong mưa to à?"
"Ừ đấy." Thời Khâm Miên hoàn hồn, mỉm cười với anh: "Nhưng giờ tớ có che ô mà! Cho cậu xem này, phong cảnh ngoài đây tuyệt lắm!"
Cô nói tiếp: "Cậu đừng ù lì trong nhà mãi. Trời mưa cũng có nét đẹp riêng, sao cậu lại ghét trời mưa thế?"
Mạng hơi lag, gương mặt cô chập chờn trên màn hình. Rồi cô chuyển sang bàn tay đổi ô sang bên kia, cuối cùng mới là khung cảnh mờ ảo núi non xanh ngắt phía trước.
Thời Khâm Miên nghiêng đầu, cán ô gác lên cổ. Cô vừa đi vừa chỉ vào phong cảnh núi non nước chảy phía trước, giới thiệu cho anh nghe.
Rồi khi vai mỏi, cô vô thức nhún vai để đỡ mỏi. Vì đang hăng say quá nên cô quên mất cán ô còn đang kẹp bên cổ.
"Phần phật" một tiếng, chiếc ô bị gió thổi bay đi.
"Ê!" Thời Khâm Miên khẽ kêu lên, vội cất điện thoại rồi quay người đuổi theo chiếc ô. Gương mặt anh trong màn hình hơi căng thẳng, người anh vô thức ngồi thẳng hơn.
Luống cuống một hồi, Thời Khâm Miên bị ướt mưa. Khi cô quay lại cuộc gọi, trong màn hình là một Thời Khâm Miên tóc ướt dính bết hai bên gò má. Nét mặt cô càng hớn hở, nụ cười càng tươi tắn, chẳng hề cáu kỉnh vì bị ướt mưa.
"Thích quá đi, thích quá đi!" Thời Khâm Miên hào hứng nói với anh.
"Cậu thật là…" Anh bật cười bất đắc dĩ: "Đừng để mai lại bị cảm sốt như lần trước đấy nhé."
"Không đâu, lát nữa tớ phải đi mua khăn lau khô. Mẹ nói nếu bị ướt mưa thì sẽ không cho tớ vào nhà, tớ chưa muốn ăn ngủ ngoài đường đâu."
"Dì đặt ra quy tắc như thế là đúng rồi."
Thời Khâm Miên "hừ" nhẹ, quay ngoắt đi, giả vờ định tắt máy.
"Chờ cậu về rồi, hôm nào cậu cũng dẫn tớ đi dầm mưa nhé?"
Mưa rơi tí tách trên mặt ô, như những chú mèo tung tăng nhảy trên mặt kính. Thời Khâm Miên thoáng nghe thấy tiếng anh nói nhưng không rõ lắm.
"Hả? Mới nãy cậu nói gì đó?" cô hỏi.
"Tớ nói là…" Anh chầm chậm đáp: "Chờ cậu về, hôm nào cậu dẫn tớ đi dầm mưa nhé..."
Nụ cười rạng rỡ bừng lên trên gương mặt Thời Khâm Miên, mà bản thân cô còn chưa nhận ra: "Chà, chẳng phải cậu ghét trời mưa sao?"
"Tớ nghĩ nếu có cậu đi cùng, chắc là tớ sẽ thích."