19. Chương 19: Biểu đệ

Bạo Quân Nam Hậu

Chương 19: Biểu đệ

Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Thủy Tích
Sáng sớm, buổi tiệc đầy tháng của trưởng tôn nhà Tấn Dương Vương vẫn chưa chính thức bắt đầu, mọi người đã tụ lại thành từng nhóm nhỏ để bàn tán về nhân vật đang gây bão gần đây – Trang Tử Trúc.
"Nghe nói hôm nay vị vương tử mất nước kia cũng sẽ đến! Người ta đồn rằng hắn khiến bệ hạ phải ra khỏi thành mỗi ngày để thăm hắn, thật tò mò người kia trông như thế nào."
"Ta cũng tò mò. Nghe nói bệ hạ còn phong cho hắn chức quan, tặng cả nhà, lại ban cả bảng hiệu 'Trang phủ' nữa! Ngày đó, một đội cung nhân từ cổng Thanh Long đi ra, mang bảng hiệu Trang phủ đi dạo một vòng phố phường, ta cũng may mắn tận mắt nhìn thấy. Rốt cuộc hắn đã làm gì mới khiến bệ hạ phong quan cho hắn? Chẳng lẽ vì phản quốc đầu hàng sao? Thật là một vị vương tử biết thời thế!"
Lời này vừa nói ra, mọi người đều bật cười. Ca nhi nhà Lưu tướng quân Lưu Lễ Tuyền không cười, lộ ra chút bí mật: "Nghe nói là vì hắn chế tạo ra một loại vũ khí rất lợi hại, cha ta về đến nhà cũng khen hắn không dứt miệng."
"Vũ khí gì mà lợi hại như vậy?"
Lưu Lễ Tuyền cũng không thể nói rõ, chỉ đáp: "Cha ta nói, đó là cơ mật quân sự, không thể tiết lộ ra ngoài, nên cha ta cũng không nói cho ta."
"A ha, cơ mật quân sự không thể lộ ra ngoài, đại khái chỉ là lời đồn thôi. Nếu có vũ khí lợi hại thì vị kia còn là vương tử mất nước sao? Chắc là đem công lao của người khác đặt lên người hắn mà thôi."
"Bệ hạ sẽ không làm chuyện như vậy chứ? Chẳng lẽ hắn còn đẹp hơn Hoắc gia tứ ca nhi sao?"
"Xinh đẹp thì làm gì, có thể so với vương tử mỗi ngày đều hẹn hò cùng nam nhân sao?"
Nói到这里, mọi người đều khẽ cười chế giễu, không bật to như trước. Không ít ca nhi còn lấy khăn tay che miệng. Bọn họ không chờ lâu lắm, Trang Tử Trúc cũng xuất hiện.
Không có vẻ quyến rũ phong thái như trong tưởng tượng của bọn họ, Trang Tử Trúc đi giữa Trương Văn Thanh, Lương Nhã Ý, Quách Tấn Cảnh tiến vào, khí chất an tĩnh thanh nhã lịch thiệp, ngũ quan tuấn tú thanh thoát, khiến người ta vừa nhìn thấy cảm thấy thư thái, ánh mắt cứ dán chặt vào người y. Trang Tử Trúc mặc một chiếc áo dài màu trăng rằm với đường chỉ thêu nạm vàng, trên áo còn thêu mấy nhánh trúc màu tím nhạt, kết hợp vẻ đẹp quý giá với thanh cao một cách hoàn hảo. Giữa cái lạnh giá của mùa đông, Trang Tử Trúc ăn mặc không hề bị phình to, chiếc áo dài trên người phác họa nên chiếc eo duyên dáng, uyển chuyển mềm mại.
Có mấy người vừa buông lời chế giễu, ngay lập tức cảm thán: "Khí chất này, quả nhiên là vương tử a..."
"Thế mới trách, bệ hạ mỗi ngày đều phải đi gặp hắn..."
Trang Tử Trúc đi theo Quách phu nhân, Trương phu nhân, Lương phu nhân cùng nhau bái kiến Tấn Dương Vương lão Vương phi cùng Tấn Dương Vương thế tử phi, hàn huyên một hồi, trong đình liền bắt đầu rơi tuyết. Mặc Thư đi phía sau ôm một chiếc áo khoác màu tím nhạt phủ lên vai Trang Tử Trúc. Trang Tử Trúc nghiêng đầu chỉnh lại, để lộ ra chiếc cổ thanh tú ẩn hiện dưới lớp lông trắng mềm mại của áo khoác. Cổ áo buộc chặt, lớp lông màu trắng ôm lấy cổ Trang Tử Trúc, trông cực kỳ ấm áp.
Mọi người sôi nổi bàn tán về trang phục của Trang Tử Trúc: "Nhìn xem, tay áo cùng vạt áo khoác của hắn đều có một lớp lông mịn kìa, cổ áo còn rủ xuống hai cục bông nhỏ nữa! Giống như đang treo hai quả Tuyết Cầu vậy, đây là kiểu áo khoác của Tiêu Quốc sao, đẹp quá."
"Không thể nào chứ? Tiêu Quốc ở phía Nam, nghe nói chưa bao giờ có tuyết rơi."
Có vài ca nhi không muốn ngồi yên, đứng dậy đi kết bạn với Trang Tử Trúc. Lưu Lễ Tuyền cũng đứng dậy đi về phía Trang Tử Trúc, thích thú vươn tay chọc chọc hai cục bông trên cổ áo của Trang Tử Trúc. Trang Tử Trúc cười khúc khích nhìn hắn, nói: "Cục bông này rất dễ làm, ngươi về có thể đính thêm vài cái trên quần áo."
"Làm như thế nào?" Lưu Lễ Tuyền vô cùng hiếu học.
Trang Tử Trúc dùng tay minh họa, giải thích một lần, Lưu Lễ Tuyền lại hỏi thêm vài câu, cuối cùng mọi người cũng hiểu ra.
Nhìn mấy người đầu đội châu hoa, cài trâm vàng bạc, còn dán lên trán một đóa hoa đỏ tươi, trên mặt đắp một lớp phấn, Trang Tử Trúc nhìn lại Trương Văn Thanh, Lương Nhã Ý vài ca nhi nhà tướng cùng y không hề trang điểm, cảm giác bọn họ có lẽ hơi quá thoải mái thanh táo quá? May mắn là Tấn Dương Vương lão Vương phi cùng thế tử phi không trách bọn họ thất lễ.
Sau khi cùng nhau chia sẻ cách làm cục bông, Trang Tử Trúc nhanh chóng làm quen với các ca nhi chưa từng gặp, bị bọn họ vây quanh. Có ca nhi còn nói bóng nói gió hỏi Trang Tử Trúc chế tạo loại vũ khí gì lợi hại, Trang Tử Trúc nhất quyết nói cần phải giữ bí mật, đẩy câu hỏi trở lại. Có phu nhân lại đây chào hỏi rồi nhân tiện hỏi về chuyện hôn sự của Trang Tử Trúc, y chỉ lắc đầu nói không biết.
Không hỏi được gì, bọn họ tan đi, Lưu Lễ Tuyền còn ở lại đứng bên cạnh Trang Tử Trúc, tình nguyện dẫn Trang Tử Trúc, Trương Văn Thanh, Lương Nhã Ý, Quách Tấn Cảnh đi dạo trong hoa viên.
Lưu Lễ Tuyền cùng Tấn Dương Vương thế tử phi là anh em bà con, nên khá quen thuộc với Vương phủ, liền dẫn cả nhóm đến một gian phòng tiếp khách gần đó, vừa đẩy cửa sổ ra là có thể nhìn thấy toàn cảnh đẹp của hoa viên.
Thấy xung quanh không ai, Lưu Lễ Tuyền liền lấy ra hộp trang điểm cá nhân, nói với Trương Văn Thanh: "Biết rõ sẽ đến phủ Tấn Dương Vương sẽ gặp lão Vương phi, Văn Thanh ngươi đã đính hôn rồi không trang điểm cũng thôi, sao không nhắc bọn họ trang điểm một chút?"
Trang Tử Trúc không hiểu hỏi: "Lão Vương phi không thích người khác không trang điểm sao? Chúng ta đây chẳng phải thật sự thất lễ sao, ca nhi và phu nhân khác đều ăn diện lộng lẫy."
Lưu Lễ Tuyền nhìn Trang Tử Trúc vài lần, mở hộp trang điểm, lấy ra một hộp phấn mặt, thì thầm: "Tử Trúc ngươi từ Tiêu Quốc đến nên không biết, lão Vương phi là thúc phụ của đương kim thánh thượng, lão Vương phi thường xuyên vào cung thăm Thái Hậu nương nương. Mỗi mùa đông, bà đều sẽ chọn ca nhi hợp mắt vào cung để hầu Hoàng thượng, ca nhi khắp kinh thành đều mong muốn được gặp lão Vương phi! Hôm nay, lão Vương phi khẳng định muốn nhìn chúng ta, đến đây, ta giúp các ngươi trang điểm một chút."
Lương Nhã Ý tuy tên gọi nhã ý nhưng da ngăm, dáng người cường tráng, rất có phong cách lưng hùm vai gấu như cha mình là Lương tướng quân. Lúc này, nghe Lưu Lễ Tuyền nói, y không chút do dự phản bác: "Trang điểm cái gì chứ, một lúc sau đổ mồ hôi là trôi sạch, phiền phức chết được!"
Quách Tấn Cảnh phun một ngụm nước miếng, cười nói: "Ngươi thật ngốc, tham gia yến hội chứ có phải luyện võ đâu? Tuyết rơi làm sao có thể đổ mồ hôi."
Lương Nhã Ý tùy tiện luyện vài động tác, thậm chí bắt đầu đứng tấn, một bên nói: "Ngồi yên không luyện võ rất nhàm chán, vẫn là đông săn thú thích hơn nhiều."
Trang Tử Trúc không ngừng cúi đầu cười, lại nghe Trương Văn Thanh trào phúng: "Tiểu tử nhà Tống hôm nay sẽ đến! Ngươi thật sự không muốn trang điểm sao?"
Lương Nhã Ý hỏi ngược lại: "Sao ngươi biết hắn hôm nay sẽ đến?"
Trương Văn Thanh bất đắc dĩ nói: "Vị hôn phu kia mách cho."
Lúc này Lương Nhã Ý mới vừa lòng ngồi nghiêm chỉnh lại, đồng ý để Lưu Lễ Tuyền phết một chút phấn lên khuôn mặt ngăm đen của y cho trắng hơn một chút. Trang Tử Trúc lại phết một ít phấn lên cổ để da mặt và cổ không bị hai tông màu khác nhau.
Lương Nhã Ý cảm ơn Trang Tử Trúc, vừa lòng soi gương, cũng không luyện võ nữa, kiên nhẫn nhìn ra phía hoa viên. Lưu Lễ Tuyện định giúp Trang Tử Trúc trang điểm, Trang Tử Trúc lại khéo léo từ chối.
Lưu Lễ Tuyền khó hiểu hỏi: "Sao Tử Trúc không trang điểm, làm sao có thể so với Hoắc gia tứ ca nhi được?"
Trang Tử Trúc cảm thấy kỳ quái: "Ta đến dự tiệc đầy tháng, sao phải so sánh với người khác?"
Lưu Lễ Tuyền ngạc nhiên nói: "Hoắc gia tứ ca nhi tên là Hoắc Ngưng Thanh, tháng này vừa đến tuổi cập kê, năm sau sẽ phải nói chuyện hôn sự. Bên ngoài đồn rằng sáu năm nay bệ hạ không lập hậu là để chờ hắn lớn lên! Hôm nay, hắn nhất định sẽ trang điểm lộng lẫy đến dự yến hội, xem! Hắn đến rồi!"
Ngoài hoa viên bỗng náo nhiệt lên, một chiếc váy đỏ tươi xẹt qua khung cảnh tuyết trắng, người tới mặc hồng y lộng lẫy, giữa trán điểm một hoa mẫu đơn, mắt long lanh như nước, diễm lệ vô song. Ngay cả Trang Tử Trúc với thẩm mỹ quan không đồng nhất với người Chương Quốc cũng phải khen ngợi một câu.
Còn phía trước, Tuyên Hằng Nghị khoác long bào màu vàng kim, đang cùng Tấn Dương Vương và Tấn Dương Vương thế tử ngắm hoa mai, các ca nhi và phu nhân đều quỳ đầy đất.
Lưu Lễ Tuyền liếc nhìn, tự động lờ đi hai người Tấn Dương Vương và thế tử, cảm thán: "Thật là một đôi bích nhân, cảnh đẹp ý vui."
Dứt lời, Lưu Lễ Tuyền lại cẩn thận liếc Trang Tử Trúc một cái.
Trang Tử Trúc kỳ quái nhìn Lưu Lễ Tuyền, không nói gì.
Trương Văn Thanh lo lắng hỏi Trang Tử Trúc: "Ngươi đừng giận nhé."
Trang Tử Trúc càng thấy kỳ quái: "Ta giận gì?"
Lương Nhã Ý buông gương, hào phóng kêu: "Không sao, không sao, chúng ta cũng nên ra ngoài hành lễ thôi."
....
Ở một phía khác của Mai viên, Hoắc Ngưng Thanh buông xuống mi mắt, mỉm cười hỏi Tuyên Hằng Nghị: "Biểu ca, hôm đến thật sớm. Từ lần săn thú mùa hạ đến giờ, vài tháng rồi không gặp biểu ca, Ngưng Thanh nhớ lắm."
Tuyên Hằng Nghị nhìn ngắm xung quanh, chỉ 'Ôm' một tiếng.
Hoắc Ngưng Thanh không ngẩng đầu, bước nhanh tới sau Tuyên Hằng Nghị, thì thầm hỏi: "Biểu ca có nhớ Ngưng Thanh không?"
"Không." Tuyên Hằng Nghị tiếp tục nhìn ngắm xung quanh, trả lời thẳng thừng.
Hoắc Ngưng Thanh: "..."
Tấn Dương Vương cùng Tấn Dương Vương thế tử vẫn đứng bên cạnh: "..."
Không nhớ thì thôi, vẫn là giả vờ không nghe thấy đi.