27. Chương 27: Tiểu nhân

Bạo Quân Nam Hậu

Chương 27: Tiểu nhân

Bạo Quân Nam Hậu thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Thủy Tích
Đến trước cửa phủ Trang, Hoắc Đình bước xuống xe ngựa, định bê vợ ra, nhưng vợ chồng liền nói: "Dù gì cũng đã tới nơi, nói xin lỗi với hắn cũng được, nhưng trước tiên hãy mở trói cho ta đã, đừng để mấy người thủ vệ phủ tướng quân chê cười."
"Ngươi cẩn thận chút." Hoắc Đình tháo dây trói vợ ra, vợ chồng liền nhanh chóng sửa sang quần áo, trang sức, không tình nguyện nhưng vẫn bước xuống xe, tự mình đến trước cửa phủ Trang.
Hoắc Đình nhìn thấy hai tên lính canh, đầu tiên là kinh ngạc, sau đó tiến lên chào hỏi lịch sự, tự xưng là người của phủ nào, rồi sai người hầu dâng lễ vật tạ tội, xin gặp Trang Tử Trúc. Vợ đứng một bên mặt lạnh, bảo người cầm dù che cho mình, tránh tuyết phủ.
Mặc Thư đã sớm dặn lính canh không nhận Hoắc Đình, nên họ không hỏi trực tiếp mà từ chối luôn. Lễ vật Hoắc gia mang đến cũng không nhận, cổng lớn vẫn đóng chặt không mở. Vợ Hoắc định mắng chửi nhưng nghĩ nghĩ, tránh sang bên, quỳ xuống trước cửa phủ hành lễ, giữ nguyên tư thế không động, lớn tiếng lẩm bẩm: "Trang đại nhân, lão thân trong cung có lỗi với ngươi, giờ mang lễ vật đến tạ tội, ngươi đại nhân có lòng rộng, xin tha cho nhà chúng ta đi! Ta chỉ muốn ngươi hành lễ một chút thôi, thế mà phu quân ta đã bị giáng từ ngũ phẩm xuống cửu phẩm, ta từ huyện chủ cũng bị tước thành huyện quân, Trang đại nhân ngươi vừa lòng chứ?!"
Lính canh quát bảo im miệng: "Xin Hoắc phu nhân giữ yên tĩnh, mau rời đi, chớ quấy rầy chủ tử nghỉ ngơi."
Vợ Hoắc nhéo đùi, lại đấm, lớn tiếng nói: "Lão thân thật sự đến nhận lỗi với ngươi, Trang đại nhân ngươi đã hai lần từ chối lời mời đến phủ của chúng ta, lần này ta tự mình đến, ngươi không thể ngay cả cổng cũng không mở, để chúng ta quỳ trong gió tuyết à! Trang đại nhân, ngươi mở cửa ra đi, để lão thân vào xin lỗi ngươi!"
Lính canh tiến lại, giọng lạnh lùng: "Hoắc phu nhân, chủ tử nhà chúng ta bị cảm lạnh, thứ lỗi không thể tiếp đãi, xin ngươi mau rời đi, chớ quấy nhiễu."
Một lính canh khác cười lạnh: "Hơn nữa, ngươi đứng đây lẩm bẩm là cho ai nghe? Trước cửa phủ Trang cũng không phải chỗ ngươi la lối khóc lóc! Còn tiếp tục như vậy, đừng trách chúng ta vô lễ."
Vợ Hoắc nhìn xung quanh, bên cạnh phủ Trang là phủ Trương tướng quân, Lương tướng quân, Binh Bộ Thượng thư Quách đại nhân, lính canh giữ cửa bọn họ đều xuất thân từ quân đội, đã qua huấn luyện, sẽ không mở miệng nhạo báng hắn, cũng không rời khỏi vị trí, chỉ đứng đó xem kịch vui, mặt đều là chờ xem màn kịch tiếp theo. Thậm chí có người nói: "Hoắc phu nhân lại quấy nhiễu trước cửa phủ tướng quân, đừng trách chúng ta không khách khí!"
Hoắc Đình vội vàng liên thanh xin lỗi, đem vợ nhét lại vào xe ngựa, để lại lễ vật tạ lỗi cho lính canh. Hắn định ở lại nhận lỗi nhưng lính canh vô cùng cứng rắn từ chối, không nhận lễ vật. Hoắc Đình đành phải mang về, trở lại xe ngựa, tiếp tục giáo huấn vợ: "Hắn không nhận, chúng ta lại đến vài lần, ngươi đứng đó lẩm bẩm cái gì chứ."
Vợ Hoắc tỏ vẻ không phục: "Nếu ta không nói vài câu, ai biết tên Trang Tử Trúc kia lại lòng dạ hẹp hòi thế nào, không phải chỉ để hắn hành lễ thôi sao, lại trả thù nhà chúng ta như vậy."
Hoắc Đình tức giận: "Mấy tên lính canh trước cửa phủ Trang lúc nãy, ngươi có nhìn kỹ chưa hả? Đó là cấm quân tuần tra trong hoàng cung! Lúc ta lên triều có gặp qua vài lần, ngay cả cấm quân Hoàng Thượng cũng phái tới đây giữ cửa, ngươi còn dám cố ý đắc tội hắn."
Vợ Hoắc không nói, nghẹn một hơi, trở về phủ Hoắc. Chẳng bao lâu, vợ Hoắc còn chưa kịp uống một ngụm trà nóng, người gác cổng đã đến báo tin mấy vị phu nhân phủ tướng quân đến thăm hắn.
Đi đầu là hàng xóm của Trang Tử Trúc, Lương phu nhân cùng Trương phu nhân. Lương tướng quân và Trương tướng quân là Đại tướng quân quan nhất phẩm, phu nhân của bọn họ cũng được thỉnh phong nhất phẩm cáo mệnh phu nhân. So ra, còn cao hơn phẩm cấp lúc trước của huyện chủ Xương Nhạc, nay đương nhiên cao hơn nhiều vợ Hoắc.
Vợ Hoắc cảm thấy mấy vị phu nhân tướng quân tới phủ hắn rất kỳ quái. Sau khi thay đổi trang phục, hắn ra ngoài đón khách, nghênh tiếp năm vị phu nhân vào thính đường, định ngồi xuống, Lương phu nhân liền nói: "Chúng ta đến là vì muốn đưa lễ vật cập kê lúc sáng cho Ngưng Thanh, sáng nay thân mình có chút không thoải mái, không có tới được nên rất ngượng ngùng."
Vợ Hoắc nói nhanh: "Không sao." Bên kia Trương phu nhân cũng nói: "Chúng ta cũng vậy, nhưng là Hoắc huyện quân à, Thái Hậu đều có lời khen ngợi ngươi, giao cho ngươi dạy dỗ lễ nghi cho Trang đại nhân, nhưng mà... sao hôm nay chúng ta đến đây cũng không thấy huyện quân đứng ra hành lễ vậy? Này cũng không hợp lễ nghi lắm nha?"
"!" Cuối cùng vợ Hoắc đã biết mục đích những người này đến đây hôm nay, hóa ra là báo thù cho Trang Tử Trúc, còn đến chê cười hắn vừa bị tước tước vị!
Nhưng bởi vì phẩm cấp không cao bằng mấy vị cáo mệnh phu nhân nên vợ Hoắc đành ngậm oán khí, nhất nhất quỳ gối hành lễ. Lương phu nhân che miệng cười nhạo: "Không hổ là người do đích thân Thái Hậu nương nương xem trọng, lễ nghi của huyện quân quả thật rất chuẩn xác."
Vợ Hoắc sắp bị tức chết rồi, hành lễ là điều đương nhiên phải làm nhưng chịu không nổi những phu nhân này bắt tay nhau cười nhạo hắn! Đều là một đám tiểu nhân nịnh nọt, thấy Trang Tử Trúc được Hoàng Thượng chú ý cho nên mới kéo nhau đến chà đạp hắn đây mà!
Lúc này, vợ Hoắc cũng đã hoàn toàn quên mất ngày đó chính mình đã lấy phẩm cấp ra ức hiếp Trang Tử Trúc hành lễ thế nào.
Năm vị phu nhân đến thăm một chút, hai bên lời nói không hợp nhau, ngồi trong chốc lát đã nhanh chóng rời đi. Trước khi bọn họ rời đi, lại có vài vị cáo mệnh phu nhân tam phẩm dắt tay nhau đến, cũng lấy cớ mang lễ vật cho Ngưng Thanh, nhưng thật ra là đến "thăm hỏi" hắn.
Vốn dĩ, mỗi lần các phu nhân gặp mặt đều có thể miễn lễ tiết, cũng không ai quá để ý chuyện này, nhưng lần này vợ Hoắc đều tự mình phá đi đường lui, ai bảo hắn thích ức hiếp người, lại còn yêu cầu cao, hành lễ không chuẩn cũng không bỏ qua.
Vợ Hoắc đem từng vị phu nhân đến đây hôm nay đều ghi nhớ kĩ trong đầu, nhưng về sau người tới thật sự quá nhiều, hắn căn bản cũng không nhớ hết được, chỉ có thể đổ hết lên đầu Trang Tử Trúc, nghĩ đến tương lai nhất định không tha thứ cho y.
Các phu nhân phủ tướng quân sau khi cười nhạo vợ Hoắc xong, ra khỏi phủ Hoắc, lại đi tới thăm Trang Tử Trúc, kể lại chuyện vợ Hoắc sau khi bị tước tước phải cung kính hành lễ với bọn họ cho Trang Tử Trúc nghe để y cùng họ vui vẻ.
Vợ Hoắc ồn ào bên ngoài cửa phủ, Trang Tử Trúc đã sớm đoán được chuyện hắn đã bị tước tước vị, lúc các phu nhân chế nhạo vợ Hoắc, Trang Tử Trúc cũng có chút cảm giác 'quả thật đó là quả báu hắn nên nhận', chỉ là hơi chút nghi hoặc, vợ Hoắc bị tước còn tự mình đến cửa nhận lỗi, đồng thời Thái Hậu cũng tặng lễ vật cho mình, này cũng quá nhanh đi.
Trang Tử Trúc tiễn đi các phu nhân, lại tự hỏi một chút, quyết định viết sổ con cho Tuyên Hằng Nghị.
Lúc còn ở Tiêu Quốc, y đã được phong chức quan tam phẩm, trong lúc nghiên cứu chế tạo hỏa khí trong quân doanh ở ngoại ô kinh thành, ngoại trừ quen biết các vị tướng quân cùng với quan viên Binh Bộ, cũng không có giao lưu với những người khác.
Sau khi hoàn thành nghiên cứu, hỏa khí là bí mật quân sự, chỉ có các tướng lĩnh cấp cao cùng với các binh lính Tiêu Quốc có mặt trong trận đấu lúc ấy mới có thể biết đến uy lực của hỏa khí, đa số các quan viên, gia quyến, nhóm hoàng thân quý tộc trong kinh thành đều không biết nhiều lắm.
Vì thế, đối với những người ngoài thì chức quan, nhà ở, ân sủng từ Hoàng Thượng, vân vân, Trang Tử Trúc đều không xứng đáng có được. Hơn nữa y chỉ là một ca nhi, trong lòng những người đó có ý tưởng khác thì khó có thể tránh được, dễ dàng bị người ghen ghét, thậm chí còn ảnh hưởng đến danh dự Hoàng Đế. Hoàng Đế càng cho y vinh quang lại càng khiến cho các quan viên khác mang đến ảnh hưởng không tốt cho hắn.
Hiện tại vợ Hoắc bị phạt, Trang Tử Trúc liền nộp lên sổ con, tấu thỉnh Hoàng Thượng, đông săn vào nửa tháng sau, nên mời các sử giả nước láng giềng đến tham dự, đem lựu đạn oanh tạc một đồi núi nhỏ, sử dụng súng ống trong buổi đi săn, đồng thời cũng trang bị cho binh lính cấm quân để họ biểu diễn một màn uy lực của vũ khí mới này, làm cho các nước khác kinh sợ, đây cũng là một phương pháp không cần chiến cũng thắng.
Lúc đó, từ các quan viên trong kinh đến sứ giả các nước cũng không dám lại khinh thường y.
Trang Tử Trúc cũng đem bản vẽ kết cấu súng kết hợp dao nhỏ kẹp vào sổ con, cho thấy chính mình trong lúc nghỉ ngơi cũng không hề lười biếng, sáng kiến vẫn luôn ùn ùn không dứt, có thể vì Hoàng Thượng nghiên cứu ra càng nhiều vũ khí mới, hoàn toàn xứng đáng nắm giữ chức vụ chưởng quản Hỏa khí doanh.
Khi tấu chương của Trang Tử Trúc đưa đến trên ngự án của Tuyên Hằng Nghị, Tuyên Hằng Nghị vừa nhìn thấy là tấu chương của Trang Tử Trúc, buồn bực vì bị cự tuyệt ngoài cửa không gặp mấy ngày trước lập tức tan thành mây khói, khóe miệng nâng lên một nụ cười mỉm.
Tuyên Hằng Nghị đọc xong liền chuẩn tấu, cười nói: "Tử Trúc có ý nghĩ giống trẫm, đây là tâm ý thương thông đi."
Lý Thuận đứng một bên hầu hạ làm bộ như không nghe thấy gì.
Nhưng là, vừa mới cười Tuyên Hằng Nghị liền mặt ủ mày Ê. Vốn dĩ hắn cho Trang Tử Trúc hồi kinh là muốn y nghỉ ngơi, lại ngoài dự kiến bị vợ Hoắc trộn lẫn một hồi, Trang Tử Trúc lại muốn trở lại vùng ngoại ô bận việc, nghĩ như vậy, liền cảm giác gặp thì ít mà xa cách thì nhiều, chuyện tình của chính mình gặp thật nhiều trắc trở.
Được Hoàng Thượng cho phép, Trang Tử Trúc ở trong phủ thu thập hành lý, liền lập tức trở về Hỏa khí doanh, chuẩn bị vũ khí cho đông săn. Mà Hoắc Đình trong phủ Hoắc cũng đang thu thập hành lý, chuẩn bị ăn Tết xong liền đi phía Nam nhậm chức.
Bên cạnh, vợ Hoắc lại ngồi không, không thèm thu dọn đồ đạc, Hoắc Đình sau khi làm xong xuôi, thở dài nói với vợ Hoắc: "Ngươi cùng ta đi nhậm chức, đi đến phía Nam, ngươi vẫn là huyện quân có phẩm cấp, tuy rằng so với trước đây rất thấp nhưng còn khá hơn dân thường nhiều."
Vợ Hoắc vẫn ngồi không nhúc nhích hỏi: "Thật sự phải đi phía Nam sao? Năm này làm sao mà ta sống nổi? Ngươi không muốn phục khởi sao?"
Hoắc Đình lại thở dài: "Thánh chỉ đều đã tiếp, sau khi ăn Tết phải khởi hành đi nhậm chức, sao có thể sửa được? Rời đi nơi này cũng tốt, quan lớn quý nhân trong kinh thành quá nhiều. Hôm nay, người tới từng nhóm từng nhóm đều bắt ngươi phải hành lễ, về sau ắt hẳn không được thoải mái đâu."
Vợ Hoắc ngậm lại miệng, càng thêm ghi hận Trang Tử Trúc. Hắn nghĩ rồi lại nghĩ, như thế nào đều cảm thấy không cam tâm, rời khỏi phòng, gọi tới quản gia, nhỏ giọng thì thầm bên tai hắn.
Quản gia khuyên nhủ: "Phu nhân, chưa nói là có thể thành công hay không nhưng việc này nếu để người trên biết---"
Vợ Hoắc mở trừng hai mắt, mắng: "Ngươi không thể làm sạch sẽ sao? Tóm lại ngươi cũng đừng lộ diện."
Quản gia chỉ phải nhận mệnh rời đi, hắn giả vờ mang lễ vật đến phủ Trang lại sai người ở con đường phía Đông thám thính hành tung của Trang Tử Trúc, chỉ thu được tin tức Trang Tử Trúc mười ngày rồi không ra cửa, hoàn toàn không biết chuyện Trang Tử Trúc đã sớm rời nhà đi Hỏa khí doanh.
Vợ Hoắc tức giận nắm lấy lỗ tai quản gia trách phạt.
Sắp đến Đông săn, nhóm người được quản gia phái đi nhận được tin tức Trang Tử Trúc đã hồi phủ.
Trong lòng vợ Hoắc vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ cơ hội cuối cùng cũng tới.
Bên kia, phủ Trang.
Lính canh giữ cửa tận chức tận trách báo cáo với Trang Tử Trúc, gần mười ngày, phủ Hoắc đều phái người đến đưa quà nhận lỗi, đặt ở bên ngoài cổng, còn có bọn du côn lưu manh khả nghi thường xuyên lui đến, thỉnh Trang Tử Trúc ra cửa cần phải cẩn thận, lính canh sẽ mang theo nhiều người đi theo Trang Tử Trúc.
Trang Tử Trúc nói tiếng: "Đã biết." Lấy ra một cây súng kết hợp dao đưa cho Mặc Thư để hắn mang theo bên người phòng thân.
Còn năm ngày là đến đông săn, năm ngày này, Trang Tử Trúc cũng không định ở lại trong phủ. Bích Thủy các, Thanh Khê các, (*) vân vân, y còn chưa có đi qua, đi vào cổ đại, có cơ hội sao lại không đến thưởng thức một chút.
(*) Bích Thuỷ các, Thanh Khê các,... là thanh lâu, tửu quán mà trong đó có người bán nghệ kiểu nhảy múa đồ í, nó cùng nằm trong một cái ngõ nhỏ, cho nên chương sau mình sẽ gọi chung là đi ngõ nhỏ nhé.