Chương 5

Bất Thiện Nhân thuộc thể loại Cổ Đại, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ta không đến tiền viện mà giả vờ bị trẹo chân, ngồi xuống một tảng đá nhỏ bên lối đi.
Ta xoa xoa cổ chân, đợi đến khi Trưởng công chúa đến gần mới vội vàng đứng dậy hành lễ.
Trưởng công chúa khẽ giơ tay, dặn dò nha hoàn đi theo:
“Đỡ cô nương ấy đến thiên phòng nghỉ ngơi.”
Ta nhìn đôi khuyên tai Đông Châu trên tai nàng, do dự rồi mở lời:
“Điện hạ khí chất trời sinh đã cao quý, lại đeo thêm vật quý giá thế này, e rằng… có phần dư thừa.”
Nha hoàn đi sau nàng lập tức biến sắc, quát:
“Lớn mật! Công chúa há là người để ngươi tùy tiện bình phẩm?”
Ta cúi mắt, vẫn liều mạng mở miệng:
“Ngoại tổ của thần nữ từng làm nghề châu báu. Thuở nhỏ, thần nữ nghe ngoại tổ nói rằng, Đông Châu nếu đặt dưới ánh mặt trời sẽ hiện cầu vồng…”
Trưởng công chúa tháo viên Đông Châu bên tai phải, nhìn kỹ một lát, liền nhận ra có điều bất ổn, quay sang dặn nha hoàn:
“Về phòng lấy một đôi khuyên tai khác.”
Không xa, đã có mấy quý nữ đang đi về phía này.
Nếu quay lại lấy khuyên tai e là không kịp nữa.
Ta vội vàng dâng lên đôi khuyên tai bạch ngọc mua dọc đường tới đây.
“Đây là món đồ thần nữ tiện tay mua khi dạo phố, chỉ là kiểu dáng tầm thường.”
Mấy tháng nay, phòng sổ sách không cấp bạc son phấn cho ta, trong túi quả thực quá túng thiếu.
Miếng bạch ngọc trên đôi khuyên tai ấy thật sự không phải thứ tốt, sắc ngọc không trong, lại còn lắm tì vết.
Thế nhưng Trưởng công chúa nhìn thấy, chỉ khẽ cười:
“Bổn cung lại thấy rất tốt.”
Khi Trưởng công chúa xuất hiện tại yến tiệc, Tiêu Quý phi vừa hay đang cùng mọi người bàn luận chuyện phân biệt Đông Châu.
Cách đơn giản nhất là đặt Đông Châu dưới ánh nắng, nếu là Đông Châu thật sẽ hiện ngũ sắc cầu vồng, còn loại giả thì sắc ngọc sẽ ám xám.
Năm nay, Đông Châu cỡ lớn tiến cống rất ít, chỉ đủ chế thành một đôi khuyên tai.
Và lúc này, đôi Đông Châu ấy đang được đeo trên tai vị Quý phi được sủng ái nhất hậu cung.
Tiêu Quý phi đắc ý nhìn về phía Trưởng công chúa, lại thấy nàng chỉ đeo một đôi khuyên tai bạch ngọc liền giận dữ mỉa mai:
“Công chúa đeo thứ hạ phẩm như vậy, không sợ làm mất thể diện hoàng gia sao?”
Trưởng công chúa cúi mắt cười:
“Gần đây Lĩnh Nam lũ lụt không dứt… bổn cung bận thay phụ hoàng lo toan việc ấy, nên không đặt tâm tư vào những chuyện này.”
“Ngược lại là Quý phi… đeo Đông Châu trị giá ngàn vàng tới dự tiệc ở Tướng phủ, quả thật là rất để tâm đến bổn cung.”
Ai cũng biết, dạo gần đây Trưởng công chúa và Thừa tướng đã quyên góp không ít tiền bạc để dựng trạm phát cháo nơi vùng tai họa.
Lời vừa dứt, vẻ ngoài lộng lẫy quá mức của Tiêu Quý phi lập tức trở nên khó coi.
Khi nha hoàn đến thiên phòng đón ta liền kể lại dáng vẻ mặt mũi xanh mét của Tiêu Quý phi lúc bấy giờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn]
Tiêu Quý phi đã tráo đổi lễ vật mà mấy ngày trước bệ hạ ban cho Trưởng công chúa nhân dịp sinh thần của người.
Kiếp trước, đôi Đông Châu giả ấy đã khiến Trưởng công chúa mất sạch thể diện. Kiếp này, ta đã thành công lấy được thiện cảm của nàng.
Sau khi bôi thuốc lên cổ chân, ta được nha hoàn dẫn ra dự tiệc.
Phụ thân ta tuổi đã cao, mắt không còn tinh, nên thi thoảng lại liếc về phía Trưởng công chúa đang ngồi ghế chủ.
Có lẽ ông ta nghĩ mình hoa mắt nên mới thấy Trưởng công chúa đang đeo đôi khuyên tai mà ta tặng.
Cho đến khi trông thấy ta ngồi cạnh Trưởng công chúa, lại còn trò chuyện cười nói cùng nàng, ông ta mới hoàn toàn sững sờ.
Rời khỏi Tướng phủ, phụ thân cười khẩy:
“Ngươi quả thật khôn khéo, biết cách lấy lòng Trưởng công chúa.”
Lời vừa dứt, quản sự ma ma bên cạnh Trưởng công chúa đã ôm một chiếc hộp bước tới. Bà ta nói:
“Lời của Tống đại nhân rất phải. Hôm nay Trưởng công chúa của chúng ta cũng đã khen lệnh ái thông minh.”
Ma ma mở hộp ra, bên trong là một cặp chìa khóa vàng cùng một hộp trang sức mạ vàng.
Phụ thân nhìn những vật trong hộp, suýt nữa thì tức đến ngất đi.
Chỉ với một đôi khuyên tai bạch ngọc tầm thường, mà Trưởng công chúa đã nhìn thấu sự túng quẫn của ta.
Ý của nàng lúc này không thể rõ ràng hơn.
Chìa khóa vàng và hộp trang sức mạ vàng đó là lễ vật dành cho đương nhiệm chủ mẫu.
Mà hiện giờ, tổ mẫu bệnh nặng, trong hậu viện Tống phủ, người duy nhất có tư cách quản gia cũng chỉ còn lại đích nữ là ta.
Phụ thân bị ép phải giao quyền quản gia cho ta, nhưng thực chất chỉ để ta trông coi việc mua sắm, ghi chép những khoản củi, gạo, dầu, muối.
Những ngày tháng tiếp theo của ta dù không dễ chịu, nhưng cũng chưa đến mức khó sống.
Xuân qua thu tới, thời gian trôi rất nhanh.
Trong quãng thời gian này, phụ thân định gả ta cho một gã thư sinh nghèo còn chưa làm quan cho xong chuyện.
Còn ta thì chỉ buột miệng nói một câu: trước khi xuất giá, Trưởng công chúa sẽ đích thân xem xét, ông ta liền không nhắc lại nữa.
Ở kiếp này, việc Lý gia sụp đổ, so với kiếp trước thì muộn hơn đôi chút.
Kiếp trước, Lý Sinh vì tham ô kho lương cứu tế mà bị tịch biên gia sản. Còn kiếp này, ông ta lại vì lỡ tay đánh chết một ca kỹ trong kỹ viện mà bị bệ hạ cách chức.
Ta nhớ rất rõ, ở kiếp trước người đánh chết ca kỹ kia là một thân tín khác bên cạnh Hằng vương.
Ta sớm đã nghe đồn Hằng vương là kẻ háo sắc… giờ xem ra e rằng Lý Sinh chỉ là kẻ đứng ra gánh tội thay.
Nhưng ta không nghĩ ra vì sao kiếp này lại xuất hiện biến số như vậy.
Cho đến khi ta đi hiệu vải chọn vải may áo bông mùa đông, nghe mấy phụ nhân bên cạnh trò chuyện:
“Nghe nói vị tiểu thiếu gia của phủ Thái phó, được nâng niu như trứng ấy đã bị phạt quỳ từ đường ba ngày liền.”
“Cũng không biết vị tiểu thiếu gia của Thái phó phủ ấy uống phải thứ mê dược gì, mà nghe nói đã ba ngày không ăn không uống.”
“Ây da, mẫu thân hắn là Vĩnh Ninh quận chúa đó, sao có thể trơ mắt nhìn nhi tử của mình tự hủy tiền đồ, đòi lấy nữ nhi của tội thần vào cửa?”