126. Chương 126: Ngày nhập học

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 126 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trần Kinh Hạc hành động nhanh chóng, Liên Minh Đạo Tu khi nhận được manh mối đã lập tức triển khai điều tra Đan Tu Dương. Xác nhận rằng lấy thành phố Y làm trung tâm, tất cả những nơi khác đều từng là cứ điểm của Đan Tu Dương, càng thêm nghi ngờ Ác Linh Khí có liên quan đến hắn. Nhưng cuộc điều tra này kéo dài được hai tuần thì tin xấu ập đến. Đan Tu Dương – kẻ bị Liên Minh Đạo Tu giam giữ và bảo vệ bằng từng tầng trận pháp – sau một lần vận công đã tẩu hỏa nhập ma, cuối cùng bị Liên Minh Đạo Tu khống chế lại.
Không chỉ vậy, Thích trưởng lão cũng có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma, khiến Liên Minh Đạo Tu càng chắc chắn rằng chuyện này có liên quan đến Tam Thủy kiếm phái, bắt đầu lấy đó làm trọng tâm để điều tra sâu hơn. Nhưng mãi họ vẫn không tìm được nguồn gốc của Ác Linh Khí, mà ngày càng nhiều tu sĩ tẩu hỏa nhập ma.
Thời gian càng kéo dài, nghi vấn lại càng chồng chất.
“Vẫn đang xem lại sử sách sao?” Ly Huyền Thính đặt đĩa bánh bao nhân đậu đỏ xuống bàn: “A Ly, tạm thời đừng bận tâm mấy chuyện đó, ăn bánh bao đi.”
Túc Lê ngẩng lên khỏi tấm bản đồ: “Đã có tin tức gì về Ác Linh Khí chưa?”
Ly Huyền Thính cầm một cái bánh lên: “Ăn một cái nhé? Ta vừa làm xong.”
Túc Lê đang định cầm, Ly Huyền Thính lại nói: “Nóng đấy, để ta cầm cho.”
Túc Lê nhìn bánh bao chằm chằm, sau đó cắn một miếng, vừa nhai vừa lẩm bẩm: “Mấy ngày nay ta cứ nghĩ mãi về một chuyện, liệu có phải ngay từ đầu chúng ta đã quá chú tâm vào Ác Linh Khí mà bỏ qua một chi tiết rất đơn giản không? Nhưng ta nghĩ mãi vẫn không rõ, ngoài Ác Linh Khí ra thì còn gì nữa, nó bắt đầu từ thời Thượng Cổ, thật sự quá trùng hợp.”
Ly Huyền Thính hỏi: “Ngươi đang lo chuyện mảnh vỡ sao?”
“Ban đầu ta có lo, nhưng sau khi suy nghĩ kỹ, ta thấy không cần phải lo lắng đến thế.” Túc Lê đẩy tấm bản đồ về phía Ly Huyền Thính, trên đó có rất nhiều địa điểm được cậu đánh dấu: “Mọi chuyện vẫn chưa chắc chắn, thay vì cứ lo nghĩ cả ngày thì chi bằng cứ thuận theo tự nhiên, đến đâu hay đến đó. Dù sao thì trước khi bí cảnh xuất hiện, việc chúng ta dùng tư liệu lịch sử để phán đoán tương lai chỉ là mù quáng.”
Lời nói của Kinh Hạc hôm đó quả thực khiến cậu hơi sốt ruột, suýt chút nữa đã bị cảm xúc cuốn đi. Không hiểu vì sao, hễ là chuyện liên quan đến Ly Huyền Thính, sự bình tĩnh của cậu luôn khó tránh khỏi xao động. Túc Lê cho rằng đó là vì mình quá nóng lòng tìm kiếm mảnh vỡ, giờ bình tĩnh lại thì cậu cũng bắt đầu tính toán những chuyện khác.
Không thể vội vàng được, càng sốt ruột càng không có kết quả, tệ nhất là lại phải Niết Bàn một lần nữa, một lần nữa lừa dối thiên đạo.
Ly Huyền Thính bỗng nói: “Há miệng đi.”
Túc Lê thấy bánh bao trong tay hắn, lập tức há miệng ngậm lấy, hai má phồng lên vì được đút.
Ly Huyền Thính nhìn dáng vẻ này của thiếu niên, chợt nhớ về thời Hỗn Độn.
Khi ấy Phượng Hoàng vẫn chỉ là một chú chim non bé xíu, còn chưa to bằng bàn tay người lớn. Hắn cứ tưởng con non Yêu tộc nào cũng rất khỏe mạnh, lúc mới mang về nuôi toàn ném cả tảng thịt yêu thú vào tổ, nghĩ rằng như vậy là đủ cho nhóc con này ăn vài ngày, rồi không để ý nữa. Mấy hôm sau hắn từ trên trời ngó xuống, thấy tảng thịt yêu thú vẫn còn nguyên, còn bé Phượng Hoàng thì rúc trong góc, trông vừa đáng thương vừa tội nghiệp.
Hắn tưởng Phượng Hoàng kén ăn, bèn hóa thành hình người xé thịt thành miếng nhỏ đút cho. Xé miếng nào đút miếng đó, nhưng nó chỉ ngậm mà không nuốt, chẳng mấy chốc đã không đút thêm được nữa.
Khi ấy hắn mới hiểu ra, vật nhỏ này không cắn được thịt.
Về sau hắn tìm thịt yêu thú mềm nhất, hóa thành hình người băm nát nhừ, rồi trộn với nước sương, từng chút từng chút nuôi Phượng Hoàng lớn lên.
Túc Lê thấy Ly Huyền Thính không nói gì, nghi hoặc nhìn hắn.
Ly Huyền Thính lại đẩy cốc nước trên bàn về phía Túc Lê: “A Ly, đừng ăn vội vàng như vậy.”
“Đâu có.” Túc Lê nuốt bánh trong miệng, đóng bản đồ lại, xoay màn hình máy tính bảng về phía Ly Huyền Thính: “Tạm bỏ qua mấy chuyện đó đi. Đây là lần đầu tiên ta làm sinh viên đó, cần chuẩn bị gì không?”
Trên màn hình là trang chủ của Đại học Thủ Đô.
***
Thư thông báo trúng tuyển của Đại học Thủ Đô đã đến, Túc Lê sắp trở thành tân sinh viên đại học.
Đang là nghỉ hè, những người từng là sinh viên Đại học Thủ Đô trong nhà đều bắt đầu nghĩ kế cho Túc Lê. Trước đó vì vụ Ác Linh Khí mà Túc Lê trở nên nôn nóng, về sau sự chú ý của cậu được chuyển sang chuyện khai giảng, bắt đầu buồn phiền về vấn đề này. Đại học Thủ Đô khai giảng vào tháng 9, và vài ngày sau khai giảng sẽ bắt đầu huấn luyện quân sự. Từ lúc vào tiểu học đến giờ, Túc Lê mới lại có cơ hội hòa nhập với tập thể bạn bè cùng lứa.
Để tránh có vấn đề khi giao lưu với bạn học, dưới sự giúp đỡ của Túc Minh, Túc Lê đã vào diễn đàn Đại học Thủ Đô, cả ngày “ngâm mình” trong khu hướng dẫn. Đọc xong, cậu còn nhất định phải trao đổi với Ly Huyền Thính cho chắc chắn, nghiễm nhiên coi chuyện nhập học thành một sự kiện cực kỳ trọng đại.
Không chỉ cậu sốt sắng, mà cả người nhà cũng bắt đầu bày mưu tính kế.
Người mừng nhất tất nhiên là mẹ Túc và Trần Kinh Hạc, vì Túc Lê ở thủ đô thì về sau họ cũng không cần liên tục chạy về núi Tức Linh nữa.
Mẹ Túc nói: “Đến lúc đó Bé Bé được nghỉ, mama sẽ tới thủ đô thăm con.”
Túc Lê hỏi: “Thế papa thì sao ạ?”
Mẹ Túc rất vô tình: “Papa phải đi làm.”
Ba Túc: “...Thứ Bảy papa cũng có thể qua chơi.”
Vài ngày sau, Túc Lê đã đọc hết hướng dẫn trên diễn đàn, trở về hỏi: “Con có thể ở ký túc xá không?”
Các phụ huynh: “...” Ở nhà không đủ sung sướng sao? Sao đứa nào cũng muốn chạy ra ngoài vậy!
Cuối cùng ba Túc bảo: “Biệt thự nhà mình cũng không xa trường lắm, Bé Bé muốn ở ký túc xá cũng được, không thích ký túc xá thì về nhà ở.”
Túc Lê là người cuối cùng trong nhà học đại học, cha mẹ Túc tranh thủ bù đắp mọi tiếc nuối trước đó.
“Hôm đó cả nhà mình mặc đồ bộ nhé, ai nhìn cũng sẽ biết chúng ta là người một nhà.”
“Thế thì xấu hổ lắm, thôi đừng mẹ ạ.”
“Mẹ, mẹ nhét nhiều quần áo như vậy làm gì?”
“Bé Bé đừng mang máy tính bảng nhé, đợi học quân sự xong hẵng mang.”
“Không cần quá nhiều đồ đâu, nhà mình ở ngay gần trường mà, cần gì thì về nhà lấy.”
Còn nửa tháng nữa mới nhập học, nhưng các phụ huynh đã đóng gói xong hành lý cho Túc Lê.
Ngày khai giảng, sinh viên từ khắp nơi trên cả nước đổ về Đại học Thủ Đô.
Diễn đàn Đại học Thủ Đô, khu vực dành cho tân sinh viên, cứ dịp này mỗi năm lại rộn ràng. Nhóm đàn em mới nhập học luôn là mục tiêu trọng điểm của các đàn anh đàn chị. Các câu lạc bộ chiêu mộ thành viên mới, cùng sinh viên hiệp hội thể thao ngồi ở quầy, nhìn thầy Túc – giáo viên chỉ đạo của họ – nôn nóng gọi điện thoại: “Tắc đường sao? Sao lại thế này? Đã dặn mọi người đi sớm rồi cơ mà?”
Mấy sinh viên buồn bực: “Chuyện gì vậy ạ?”
Thần Tử: “Nghe nói em trai anh Úc là sinh viên năm nay, anh ấy đang gọi điện cho người nhà.”
Túc Úc đột nhiên lớn giọng: “Cái gì? Bé Lê với Huyền Thính chạy mất rồi?”
Mấy sinh viên đang nghe lỏm: “...”
Thần Tử: “Trốn... trốn học sao?”
Túc Úc cúp máy, đi thẳng ra ngoài.
Thần Tử gọi với theo: “Anh đi đâu vậy, chương trình sắp bắt đầu rồi!”
“Đi bắt người.”
***
Con đường bên ngoài Đại học Thủ Đô có hai hàng xe dài dằng dặc, mẹ Túc mở cửa sổ nhìn ra, không thấy hai đứa con đâu nữa.
Trần Kinh Hạc vội vàng an ủi: “Chắc là sốt ruột muốn báo danh sớm chăng? Lát nữa đông người thì xếp hàng sẽ rất lâu.”
Ba Túc đang lái xe, nghe vậy bảo: “Sao phải sốt ruột như vậy, đồ đạc cũng không mang theo.”
“Họ không đi theo đâu đúng không?” Túc Lê quay đầu nhìn, chỉ thấy hàng xe dài miên man.
Ly Huyền Thính nhìn tay trái của mình bị nắm chặt, cùng Túc Lê trốn sau gốc cây: “Không đuổi theo đâu.”
Túc Lê thở phào, giơ tay đội mũ lên cho Huyền Thính: “Đi vội quá ta chỉ kịp lấy hai cái mũ, hôm nay nắng thật đấy.”
Hôm qua mọi người đều nói là muốn đi cùng, nhưng năm ngoái lúc Túc Minh nhập học đã gây ra hỗn loạn, về sau còn có cả fan của mẹ Túc đến hiện trường. Năm nay bên trường cố ý thông báo trước, cộng thêm Túc Lê cực lực phản đối, cả nhà mới không xuất hiện quá hoành tráng.
Nhưng dù đã cố gắng khiêm tốn, gia đình họ Túc lên đồ vẫn rất chói lòa. Cũng may sáng sớm ra ngoài đã gặp tắc đường, thấy sắp đến trường, khó khăn lắm mới có cơ hội, Túc Lê bèn kéo Ly Huyền Thính xuống xe.
“Cửa Đông hơi xa, từ đó đến khu báo danh sẽ phải đi bộ khá lâu.”
Ly Huyền Thính nhìn sổ tay cho sinh viên mới: “Giờ qua đó sẽ không có nhiều người, chúng ta đi làm thủ tục trước.”
Sinh viên đến cổng Đông quả thực không nhiều, bên này phần lớn là các phòng học.
Hai người lượn quanh một vòng mới tìm được chỗ báo danh, vừa đi được một lúc thì gặp tình nguyện viên đón tân sinh viên.
“Chào em, sinh viên mới à?” Người kia đi tới, chưa nói hết đã chú ý đến khuôn mặt của hai người, một trong số đó lại rất quen thuộc: “Đàn anh Huyền Thính!?”
Ly Huyền Thính biết người này, hình như là sinh viên cùng ngành Hệ thống: “Tôi dẫn em ấy đi đăng ký là được, cậu giúp những người khác đi.”
“À vâng vâng.” Sinh viên kia đờ người ra, không nhịn được nhìn theo hai người, sau đó báo tin vào nhóm chat.
--- [Tin cực sốc, tao thấy đàn anh Huyền Thính dẫn tân sinh viên đi đăng ký!]
Tin này vừa nhắn, nhóm chat ngành Hệ thống lập tức nổ tung.
Ly Huyền Thính chắc chắn là nhân vật nổi tiếng của Đại học Thủ Đô, học hai bằng cùng lúc, nghiên cứu sinh lại thi chuyên ngành khác, đề tài nghiên cứu tiến sĩ còn được trường đặt làm dự án trọng điểm và đã được phê duyệt. Người này hiếm khi đến trường, nhưng thi cử luôn đứng top 1. Người không ở giang hồ, nhưng giang hồ lại đầy rẫy truyền thuyết về hắn, fan hâm mộ trải rộng cả ba chuyên ngành, hình ảnh được dán trên tường vinh quang, đã thành gương mặt thân quen của cả trường. Nghe nói lần cuối hắn xuất hiện trong trường vẫn là mấy tháng trước, bị lộ thông tin là anh em với thầy Túc “ma quỷ” bên ngành Thể thao, về sau thì không thấy tin tức gì nữa.
Không ngờ học kỳ này mới khai giảng, Ly Huyền Thính đã về trường, hơn nữa còn dẫn theo một em sinh viên năm nhất!
Phải biết rằng ngoài việc học ra, Ly Huyền Thính chưa bao giờ có hứng thú với chuyện gì khác, đến cả giáo sư muốn tìm hắn cũng phải hẹn trước, thế mà lại có ngày hắn dẫn tân sinh viên đi đăng ký.
[Nam hay nữ vậy trời?]
[Nam, đội mũ nên không thấy rõ mặt, nhưng đảm bảo là đẹp trai.]
[Người thân sao?]
[Đàn anh Huyền Thính có nhiều họ hàng thân thích vậy sao? Nào là thầy Túc, rồi còn cậu Túc Minh bên Học viện Máy tính nữa chứ.]
Cũng không lâu sau, diễn đàn lại có thêm tin mới ---
“Có ai đang ở chỗ tiếp đón sinh viên mới bên sân thể thao không? Nghe nói Viện Máy tính tổ chức hoạt động chào đón sinh viên mới, gặp đúng ‘thánh phá đảo’! Người ta làm xong cả 8 đề tính logic!”
[??? Viện Máy tính gặp phải ‘đầu máy tính’ à?]
[Hay thật, bên kia năm nào đón tân sinh viên cũng thích ra oai phủ đầu mà đúng không?]
[Nghe nói cậu đó thắng được con robot...]
[???]
“Đây là phần thưởng sao?” Túc Lê cầm hộp quà được đóng gói tinh xảo từ tay người kia, gật đầu nói: “Cảm ơn.”
Trưởng câu lạc bộ đưa quà mà lòng đau như cắt: “Không cần cảm ơn, cậu có muốn tham gia câu lạc bộ không?”
Túc Lê lưu loát ký tên và để lại số điện thoại.
“Tiếp theo đi đâu đây?” Túc Lê đã đi dạo một vòng xong.
Ly Huyền Thính nói: “Đăng ký ở tòa nhà bên kia, chúng ta qua đó trước.”
Cách đó không xa, sinh viên hiệp hội thể thao đứng ở cổng, nhìn chằm chằm Túc Lê và Ly Huyền Thính, hỏi: “Đàn anh. Không nhận nhầm đâu đúng không?”
Thần Tử nghĩ, sao mà nhầm được, hắn từng đứng ngay cạnh bọn họ ở KFC. Đây chính là nhóm em trai ‘ngoan’ của anh Túc đó, cả đời hắn cũng không quên được.
Thần Tử đã có tính toán, mở danh bạ ra: “Tụi mày đi theo hai người họ, để anh báo cáo với lãnh đạo.”
Sau đó hắn bấm gọi cho Túc Úc.
--- Đối phương đã cúp máy.
Thần Tử: “...?”
--- Cuộc gọi bị từ chối.
Thần Tử: “!!!”
Hắn bị block rồi.
Thần Tử: Anh Úc, anh sẽ phải hối hận. Câu chuyện chạy trốn nơi vườn trường của Phượng Hoàng bá đạo và tiểu kiếm linh của hắn.