Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 166: Yêu Kiếm
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 166 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Rèn kiếm???
Từ từ đã, Phượng Hoàng đại nhân, ngài đang đùa ư? Rèn kiếm vào lúc này sao??
Bí cảnh sắp sập, vật liệu chuẩn bị vẫn đang ở tộc Huyền Hạc, hơn nữa nơi này lại không có ai bảo vệ, thiên thời địa lợi nhân hòa đều không có lấy một điều kiện, mà vẫn đòi rèn kiếm ư!? Nếu lát nữa xảy ra chuyện thì phải làm sao đây!!
Các tu sĩ khác nghe được cũng nghi hoặc: "Cậu ấy vừa nói gì? Rèn kiếm ư?"
"Ngài khoan đã..." Trần Kinh Hạc mới nói được nửa câu.
Giọng nói từ bộ đàm đột ngột biến mất, đèn tín hiệu màu đỏ cũng tắt ngúm. Thanh Điểu ngơ ngác: "Mất liên lạc rồi..."
Sắc mặt Trần Kinh Hạc trở nên cực kỳ khó coi.
Ba Túc lùi lại, giật bản đồ từ tay tu sĩ bên cạnh, nói thẳng: "Chỗ nào phù hợp để bố trí trận tụ linh?"
Trần Kinh Hạc hoàn hồn, cắn nát đầu ngón tay để vẽ phù chú, cả không gian lập tức chấn động mơ hồ.
Đệ tử tộc Huyền Hạc đang phân bố khắp núi Tùng Lâm thấy thế sững sờ. Đây là lệnh cấm tối cao của tộc Huyền Hạc. Lệnh cấm này xuất hiện đồng nghĩa với việc từ giờ trở đi, toàn tộc phải bước vào trạng thái cảnh giác cao nhất.
Trong rừng, Đại trưởng lão tộc Kim Ô thấy lệnh cấm trên không trung, nhìn sang Diệp Tư Tế: "Tư Tế đại nhân, đây là Huyền Hạc..."
Ánh mắt già nua của Diệp Tư Tế ánh lên vẻ khác lạ: "Truyền lệnh xuống, đệ tử tộc Kim Ô phải nghe theo điều lệnh của tộc Huyền Hạc. Từ nay trở đi, tất cả tu sĩ Kim Ô hiện diện ở núi Tùng Lâm phải luôn sẵn sàng, không ai được phép trái lệnh."
Đại trưởng lão sững sờ, rồi lập tức tuân lệnh.
Trong bí cảnh, Phong Yêu bay lượn trên cao, quan sát sự biến đổi của cảnh vật. Đúng lúc này, y nhìn thấy một vòng xoáy trên không trung, rồi một bậc thang rơi thẳng từ trên trời xuống.
"Đây là cái gì?"
"Cầu thang? Dẫn đi đâu đây?"
"Chúng ta có nên ở đây chờ cứu viện không?"
Tạ Hòa Phong cầm linh vật tử mẫu nhận từ Túc Lê. Lúc này, nó đang phát ra âm thanh, từng hồi từng hồi như thúc giục. Túc Minh sững sờ: "Đại ca muốn nói gì vậy?"
Túc Úc lại nghiêm mặt: "Đi thôi."
-
Tiếng huýt dài ngân vang, Túc Lê ném bộ đàm xuống chân, nhìn Ly Huyền Thính ngày càng mờ nhạt trước mặt, thầm đưa ra quyết định. Cậu tựa vào vỏ kiếm để đứng dậy, dùng cánh tay trái còn cử động được, vẽ một trận tụ linh đơn giản xuống đất.
Bí cảnh giờ đây như một cái sàng với trăm ngàn lỗ hổng, đủ loại khí tức hỗn tạp lẫn lộn, linh lực tứ tán được trận tụ linh thu gom lại.
Ly Huyền Thính nhìn cậu: "Ngươi chắc chắn chứ?"
Bí cảnh chỉ còn một tiếng nữa là sập. Thần hồn Ly Huyền Thính là nguồn năng lượng của bí cảnh, giây phút nó sụp đổ, hắn sẽ chịu phản phệ.
Trước đó Túc Lê không hề cân nhắc đến vấn đề này, vì cậu cho rằng Ly Huyền Thính đã tự mình tính toán đường lui. Nhưng thực tế thì thần hồn của hắn quá yếu, nếu chịu phản phệ, chắc chắn sẽ bị tổn hại... Cậu phải bảo vệ thần hồn của hắn trước khi bí cảnh sụp đổ.
Mà Ly Huyền Thính là kiếm linh, cách bảo vệ tốt nhất chính là nhập vào thân kiếm Huyền Thính.
"Ta chắc chắn." Túc Lê ngồi trong trận tụ linh, nhanh chóng khôi phục linh lực của mình. Cậu tham lam hấp thụ linh lực từ bốn phương tám hướng, biết rằng từ giờ mình sẽ phải giành giật từng giây với bí cảnh.
Cậu gọi ra kho binh khí, lấy một đài rèn kiếm từ bên trong.
Xương rồng được đặt ngay chính giữa đài, Cửu Thiên Huyền Thiết, Thâm Hải Vẫn Thiết, Lưu Huỳnh Huyết... Tất cả vật liệu được lấy ra từ kho binh khí. Túc Lê không có thời gian phân chia, cậu dốc hết mọi thứ ra, bình tĩnh nói: "Ta sẽ không làm chuyện mà mình không chắc. Huyền Thính, tới nước này rồi, ta không thể lại mất ngươi nữa."
Ly Huyền Thính sững sờ: "Cùng lắm ta chỉ bị hao tổn thần hồn thôi. A Ly, ngoan nào, bây giờ linh lực của ngươi đã cạn kiệt, không nên mạo hiểm." Hắn vừa định tiến lên, đã bị một luồng linh lực kỳ lạ cuốn lấy. Vỏ kiếm trong tay Túc Lê chẳng biết từ khi nào đã bay đến trước mặt hắn, như một phong ấn vô hình cố định hắn tại chỗ.
"Ta đã tốn nhiều năm tâm huyết để rèn ra ngươi, trước khi Niết Bàn ta đã hạ quyết tâm." Túc Lê tụ lực thổi lửa, tỉnh táo giải thích: "Kiếm Huyền Thính có thể gánh chịu thiên kiếp. Dù năm đó ngươi làm gãy thân kiếm, nhưng chỉ cần còn đủ mảnh vỡ, đủ vật liệu thì việc nối phần gãy và rèn lại thân kiếm không phải là chuyện khó."
Ly Huyền Thính nhíu mày, không đồng ý: "Trước đây ngươi đã nói với ta, để đúc lại thân kiếm sẽ cần rất nhiều năm... Chỉ có một canh giờ, quá mạo hiểm."
"Có chuẩn bị kỹ lưỡng thì sẽ không phải là mạo hiểm."
Túc Lê lấy từ trong kho binh khí ra một ngọn đèn đá đen tuyền. Bên trong chụp đèn lại không có nến. Ly Huyền Thính vừa nhìn thấy nó, con ngươi lập tức co rụt lại. Hắn vùng vẫy muốn thoát khỏi trói buộc của vỏ kiếm, nhưng bất lực, chỉ có thể trơ mắt nhìn Túc Lê thả Phượng Hoàng Thần Hỏa vào trong đèn.
Ngọn đèn sáng bừng, bay thẳng lên trời, một luồng linh lực vô hình bao phủ xuống.
Gió ngừng thổi, Ly Huyền Thính cũng đứng yên bất động. Túc Lê thở dài, nếu là trước kia cậu sẽ không mạo hiểm rèn kiếm trong bí cảnh. Nhưng kho binh khí của cậu ở đây, bên trong cất giữ đủ loại thần binh linh vật Thượng Cổ, còn có những bảo vật hiếm có mà nhóm Kinh Hạc đã tìm kiếm nhiều năm.
Những tài liệu này ở đời sau đã gần như tuyệt tích. Trần Kinh Hạc tìm kiếm mười năm cũng không đủ.
Nhưng giờ cậu có chúng trong tay, còn có Đèn Thiên Thời. Ngọn đèn đá này cậu lấy từ tay một vị tu sĩ Nhân tộc đã chết, nó dùng tuổi thọ làm cái giá để khống chế thời gian. Đối với bên ngoài, việc rèn kiếm trong một canh giờ là bất khả thi. Nhưng cậu có Đèn Thiên Thời, một canh giờ có thể hóa thành trăm ngàn năm.
Chỉ cần không ngừng thiêu đốt tuổi thọ, Túc Lê sẽ có thể vĩnh viễn khống chế thời gian ở nơi này.
Linh lực tràn vào cơ thể, làm dịu đi linh mạch khô cạn.
Cậu khôi phục sức lực, đứng dậy, chậm rãi đi tới bên Ly Huyền Thính. Quỳ một gối trước mặt hắn, cậu thành kính và trang nghiêm hôn bạn trai của mình: "Sẽ nhanh thôi, chờ ta nhé."
Nụ hôn kết thúc, yêu đồng của Túc Lê đỏ rực. Cậu vươn tay, Ly Huyền Thính hóa thành một đốm long hồn.
Đốm long hồn chỉ to bằng lòng bàn tay, tỏa ra vầng sáng trắng lấp lánh của Chân Long. Túc Lê cẩn thận cất đi, hít một hơi thật sâu, rồi kéo ảnh kiếm từ thần hồn ra.
Vẫn Thiết đỏ rực, ảnh kiếm vỡ thành bảy mảnh.
Lửa Phượng Hoàng cực nóng tràn vào đài rèn kiếm. Túc Lê đứng trên cao nhìn xuống, hai tay kết ấn. Phượng Hoàng Thần Lực bạt ngàn kéo lấy khúc xương kia, vững vàng nâng nó vào đài rèn rực lửa. Chỉ trong chốc lát, đồ đằng Phượng Hoàng lại nở rộ trong không gian. Tiếng phượng gáy vang tận mây xanh, đất trời vì thế mà rung động.
Mái tóc dài vàng nhạt tản ra, thời gian lặng lẽ trôi.
Đồ đằng rung động không ngừng kêu gọi. Trên mặt Túc Lê hiện rõ hoa văn đỏ rực, yêu tướng triển khai sau lưng cậu.
Phượng Hoàng giương cánh, sải cánh dài tới tận trời, lông vũ đỏ bay loạn, hưởng ứng với tiếng rồng ngâm.
Túc Lê như thể trở lại vạn năm trước, đứng trước đài rèn kiếm, nhìn lên Phượng Hoàng Thần Hỏa ngút tận trời mây. Phôi kiếm đỏ rực, cậu hao hết tâm huyết. Cuối cùng, cậu cẩn thận từng li từng tí lấy đốm long hồn từ thần hồn mình ra.
Thoáng chốc, cậu lại đứng trước đài rèn kiếm, một lần nữa tự tay rèn từng chút món thần binh tuyệt thế kết nối với thần hồn mình.
Đốm long hồn óng ánh yếu ớt hiện lên, ánh mắt Túc Lê kiên định nhìn về phía trước.
Hai tay cậu nâng hắn lên, đưa vào đài rèn kiếm, hệt như vạn năm trước.
-
Từ vòng xoáy trên trời rơi xuống một bậc thang. Bước lên đó, đám Túc Úc nháy mắt tới một không gian khác.
Mưa gió gào thét, sấm rền không ngớt, tiếng reo mừng rỡ của mọi người vọng tới.
"Kinh Hạc đại nhân! Người trong bí cảnh đã ra rồi!"
"Mau tới đỡ họ, xem có ai bị thương không!"
"Những người khác đâu rồi, mau qua đây."
Các tu sĩ trong bí cảnh vừa ra ngoài đã cảm thấy trống rỗng tận cùng. Linh lực tràn đầy cơ thể ở giây phút bước chân ra như thể bị rút cạn sạch. Túc Úc rã rời ngã xuống đất. Nhìn cha mẹ vội vàng chạy tới, câu đầu tiên cậu thốt ra lại là: "Ba ơi, chừng nào mới được ăn cơm vậy ạ?"
Ba Túc chạy tới, vốn định mắng hai đứa con, nhưng thấy cảnh này cũng không rảnh tức giận. Một tay ông vác Túc Úc, tay kia vác Túc Minh. Túc Minh mệt tới nỗi ngất lịm, chỉ có bụng là kiên cường réo mấy tiếng.
Hốc mắt ông nóng lên, hít mũi một cái: "Về nhà ba sẽ làm mì xào hải sản cho hai đứa."
Túc Úc run run giơ ngón cái, sau đó gục đầu ngủ thiếp đi.
Sắc mặt Trần Kinh Hạc vẫn trầm trọng: "Phượng Hoàng đại nhân và Huyền Thính vẫn chưa ra ngoài."
Thanh Điểu nói: "Các tu sĩ kia nói rằng họ được một bậc thang chọc trời chỉ dẫn ra khỏi bí cảnh. Họ vừa ra thì bí cảnh sập."
Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Không... Vẫn chưa sập đâu."
Y tu vội vàng chạy đến, xác nhận các tu sĩ chỉ là tiêu hao quá nhiều linh lực nên hôn mê: "Nghỉ ngơi một hai ngày là sẽ khỏe lại. Nhưng dùng linh lực cũng không thể cạn kiệt đến mức này, họ giống như bị thứ gì đó hút khô hơn thì đúng hơn."
Mẹ Túc ngẩn người ra, nhìn sang trận tụ linh vẫn đang vận hành ở khắp các địa điểm.
Rốt cuộc bé con định rèn kiếm kiểu gì mà sắp rút cạn cả một linh mạch rồi...
"Đó là gì?!"
"Trời ơi, trong vòng xoáy có đồ đằng kìa."
"Chao ôi, đồ đằng to lớn thế."
"Có ai nghe được tiếng gì không?"
Từ vòng xoáy chui ra một đồ đằng hoa mỹ, là hình ảnh chim phượng giương cánh khắp bầu trời.
Trong mưa gió, chú chim phượng kia như vượt ngàn bão giông, màu đỏ chiếm lĩnh nửa bầu trời, khiến những hạt mưa cũng hóa đỏ. Các tu sĩ ở núi Tùng Lâm chứng kiến kỳ quan trên trời, mặt mũi tràn đầy chấn động. Đó là Phượng Hoàng đang giương cánh, là Phượng Hoàng trong truyền thuyết đang nhuộm đỏ cả bầu trời.
Diệp Tư Tế chạy tới chứng kiến cảnh này, lập tức quỳ xuống hành đại lễ.
Ngay sau đó, tất cả tu sĩ tộc Kim Ô và Huyền Hạc đều đồng loạt quỳ xuống.
Trần Kinh Hạc cố nén nước mắt, quỳ ở hàng đầu.
Con ngươi Túc Dư Đường phản chiếu ánh đỏ, uy áp trong huyết mạch mơ hồ hưởng ứng. Chị run giọng: "Là yêu tướng của Phượng Hoàng."
Khác với yêu tướng năm đó, đây là yêu Phượng Hoàng hoàn mỹ nhất.
Cao minh chủ cứng đờ: "Kinh Hạc tiên sinh nói bí cảnh này là Phượng Hoàng Thần Sơn, vậy đây hẳn là yêu tướng của Phượng Hoàng chân chính..."
"Yêu tướng của Phượng Hoàng Thượng Cổ ư!?"
"Đứa bé kia có thể triệu hồi yêu tướng của Phượng Hoàng Thượng Cổ ư, sao có thể..."
"Vừa nãy thằng bé nói muốn rèn kiếm, dùng yêu tướng Phượng Hoàng để rèn kiếm, rốt cuộc nó muốn làm gì?"
Các tu sĩ xung quanh chấn động vô cùng, không hiểu sao đám tu sĩ Điểu tộc kiêu ngạo này lại đồng loạt quỳ xuống. Nhưng chỉ một lúc sau, cơ thể họ cũng chịu uy áp, cảm giác thuần phục hiện lên, khiến họ cũng phải quỳ xuống.
Lúc này, bên trên yêu tướng Phượng Hoàng trong vòng xoáy linh lực, bỗng giáng xuống một thanh kiếm đen tuyền.
Kiếm của tất cả kiếm tu có mặt ở đây đều đồng loạt bay lên trời. Môn chủ Thiên Nguyên Kiếm Phái Kiếm Tông, kiếm tu số một hiện tại của Nhân tộc, Trương Thủ Không đứng ở hàng đầu. Ông nhìn vô số thanh kiếm bay lên không trung, đến cả thanh kiếm trong tay ông cũng mơ hồ kêu ong ong. Ông sững sờ, nhìn thanh kiếm thoát khỏi vỏ, trở thành một phần trong ngàn vạn thanh kiếm khác.
"Kiếm của các kiếm tu..."
"Sao trong yêu tướng của Phượng Hoàng lại xuất hiện kiếm chứ?"
"Hình như ta nghe được tiếng rồng ngâm... Chẳng lẽ ta nghe nhầm sao?"
"Đây là Vạn Kiếm Quy Tông." Trong mắt Trương Thủ Không là sự rung động tột cùng: "Giây phút thần kiếm hiện thế, ngàn vạn kiếm khí sẽ phải thuần phục dưới kiếm uy của nó. Ta từng đọc trong sách cổ của Kiếm Tông, rằng thời Thượng Cổ từng xuất hiện vô số danh kiếm. Mỗi danh kiếm ra đời đều ít nhiều khiến các thanh kiếm có phẩm chất thấp hơn phải thuần phục nó..."
"Kiếm đạo của Phượng Hoàng là viên mãn, đến nay lưu truyền vô số danh kiếm, nhưng không một danh kiếm nào có thể sánh được với thanh yêu kiếm duy nhất thời Thượng Cổ." Trương Thủ Không run giọng: "Đó là kiếm bản mệnh của Phượng Hoàng, là thần kiếm hiếm thấy trên đời, cũng là thanh yêu kiếm duy nhất từ cổ chí kim. Trong sách có ghi, thanh kiếm duy nhất có thể tạo ra cảnh tượng Vạn Kiếm Quy Tông chính là nó."
Các đại tông sư khác chưa từng nghe về truyền thuyết này: "Tại sao chúng ta chưa từng biết đến điều này?"
"Thanh kiếm bản mệnh đó vào năm Phượng Hoàng ngã xuống cũng vỡ nát, trong sách cũng chỉ ghi rải rác mấy dòng." Trương Thủ Không nói: "Nhưng ta nhớ tên của thanh kiếm đó là ---"
"Huyền Thính."
Cao minh chủ nghe vậy sửng sốt: Huyền Thính!?
Hắn nhớ bên cạnh đứa bé Phượng Hoàng kia luôn có một thanh niên đi theo, hình như cũng tên là Huyền Thính.
Lúc này, bầu trời ầm vang một tiếng.
Dưới cái nhìn chăm chú của tất cả, Phượng Hoàng giương cánh bay đi, vòng xoáy chồng chất, tất cả kiếm khí cũng réo lên từng hồi.
Chỉ chốc lát sau, bầu trời bỗng đen kịt, ánh chớp cuồn cuộn trong mây.
Cánh phượng đỏ lửa, phượng gáy kiếm rít, đất trời cũng phải lu mờ.
Vuốt rồng rơi xuống, mũi kiếm lóe lên sắc bén.
Vạn tượng giữa thiên địa, Túc Lê đờ đẫn nhìn ánh kiếm, rơi từ trên không trung xuống.
Cuối cùng, cậu được một người ôm vào lòng, sự ấm áp bủa vây lấy cậu.
"Huyền Thính."
"Ta ở đây."