Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 167: Thanh Tĩnh
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 167 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Mọi người hướng mắt về phía kiếm ảnh lơ lửng trên không. Thanh kiếm bay ra từ hóa thân Phượng Hoàng mang theo một luồng uy áp phi thường. Kết hợp với dáng hình yêu thú khổng lồ, nó khiến hầu hết các tu sĩ có mặt tại đây phải cúi đầu khuất phục. Đó là uy nghi bẩm sinh của bậc đế vương, cao quý rạng ngời, không thể nào chống đối.
Kiếp sét giáng xuống kiếm ảnh liên tục, nhưng không thể ngăn nó tiếp tục vươn lên, tựa như một Chân Long giáng trần, từng chút một hiện ra hoàn chỉnh trước mắt các tu sĩ.
"Khí thế kiếm này..." Trương Thủ Không không chớp mắt nhìn thanh kiếm đó, lẩm bẩm: "Yêu kiếm duy nhất..."
Những thanh kiếm khác lơ lửng trên không trung đều réo rắt cất tiếng kêu thuần phục, khiến trái tim của những kiếm tu có liên kết với chúng cũng phải rung động theo.
Cuối cùng, thanh kiếm kia hoàn toàn thoát khỏi hóa thân Phượng Hoàng. Kiếm ảnh hư ảo từ từ hạ xuống, lơ lửng trên đầu tất cả mọi người. Bí cảnh hoàn toàn sụp đổ, mưa gió cuộn đến khiến họ phải lùi lại mấy bước. Vòng xoáy linh lực trên cao cũng theo đó mà dừng lại, hóa thân Phượng Hoàng thu cánh, bầu trời đỏ rực dần phai nhạt, cuối cùng trở lại thành một ngày mưa gió bình thường.
Túc Dư Đường và Trần Kinh Hạc lập tức tiến vào núi ngay khi hóa thân yêu thú biến mất. Trận tụ linh mà họ bố trí trước đó đã bị nguồn linh lực mạnh mẽ phá hủy tan tành. Trần Kinh Hạc nhìn quanh tìm kiếm, cuối cùng thấy một bóng người quen thuộc. Y lớn tiếng gọi: "Bên này!"
Trong rừng vẫn còn vương chút ánh đỏ, như thể Nghiệp Hỏa từ trên trời giáng xuống vẫn chưa tan hết.
Túc Dư Đường cũng nhìn thấy người đó. Người đàn ông mặc áo bào đen quay lưng về phía nàng, mái tóc dài xõa xuống vai, vỏ kiếm trên lưng vẫn mãnh liệt tỏa ra kiếm khí. Trong lòng hắn đang ôm một người, người kia chỉ khoác một chiếc áo bào đơn giản, mái tóc vàng nhạt buông xõa như thác nước, đang bình yên say ngủ.
"Bé con." Túc Dư Đường tiến lên mấy bước, đến gần hai người.
Nàng nhẹ nhàng vén mái tóc dài, nhìn khuôn mặt đang ngủ bình yên của con, tảng đá trong lòng cuối cùng cũng được đặt xuống: "Chắc con mệt lắm đúng không?"
"Em ấy buồn ngủ ạ, ngủ một giấc rồi sẽ tỉnh." Ly Huyền Thính đáp.
Túc Dư Đường nhẹ nhàng thở phào: "Vậy thì tốt quá rồi."
Bao nhiêu lời Trần Kinh Hạc muốn nói đều mắc kẹt lại trong cổ họng. Thật sự quá điên rồ, trong thời gian ngắn như vậy mà lại đúc được kiếm, rốt cuộc Phượng Hoàng đại nhân đã dùng bí thuật gì? Y có quá nhiều câu hỏi, nhưng chuyện đã đến nước này, nhìn người đang say ngủ trong lòng Ly Huyền Thính, y không nỡ trách nửa lời.
Y thật sự sợ hãi, sợ rằng Phượng Hoàng đại nhân sẽ lại gặp chuyện. Vạn năm nữa là y cũng sẽ giống con Kim Ô già kia, không thể theo hầu Phượng Hoàng đại nhân nữa, vậy thì sẽ còn bao nhiêu tiếc nuối?
Trong rừng liên tục vang lên những tiếng bước chân.
Các tu sĩ giờ mới hoàn hồn, vội vàng chạy vào sâu bên trong. Chỉ là khi họ vừa đến gần đã bị một luồng kiếm khí từ trên trời giáng xuống ngăn cản. Kiếm khí đó vô cùng sắc bén, mạnh mẽ không cho phép chống cự; chỉ cần họ bước thêm nửa bước, nó chắc chắn sẽ chém đầu họ.
Các đại tông sư nhìn người đàn ông xa lạ đứng cạnh Trần Kinh Hạc. Hắn có mái tóc dài, mặc áo bào đen, lưng đeo vỏ kiếm.
Vừa đối mặt, họ đã cảm nhận được một luồng uy áp chưa từng có từ người hắn. Các tu sĩ trẻ không dám nhìn thẳng, nhưng Cao minh chủ thì dám, và hắn đã thấy rõ mặt người kia.
Hắn không đoán sai, dù người kia đã thay đổi trang phục, nhưng đó rõ ràng là thanh niên vẫn luôn đi theo Túc Lê.
Là một trong những người nắm quyền của tập đoàn Trần Thị hiện tại, nghe nói còn là Thái Tử. Nhưng trong lòng Cao minh chủ lại có một suy đoán đáng sợ hơn.
Trương Thủ Không ngăn cản mọi người, lên tiếng: "Dừng lại ở đây thôi, không ai được tiến thêm nữa."
Những người khác không nhận ra, nhưng ông là chủ nhân Kiếm Tông, sao lại không nhìn ra... Khí thế có thể hiệu triệu tất cả thần binh trong thiên hạ, cùng với tu vi không thể xem thường, người này chính là thanh yêu kiếm chấn động thế gian kia.
Không cần biết đứa bé họ Túc kia là người thừa kế hay là Phượng Hoàng chân chính, chỉ cần họ có chút ý đồ xấu, thanh yêu kiếm kia chắc chắn sẽ tiêu diệt tận gốc.
Với thái độ bảo vệ chủ nhân như thế, nếu họ dám tiến thêm nửa bước, hắn sẽ không màng bất cứ tình nghĩa nào, dù là đại tông sư hay tu sĩ bình thường. Hắn đang dùng hành động này để nói với tất cả, rằng hắn sẽ vì vị Phượng Hoàng kia mà đối đầu với cả thiên hạ.
E rằng sau ngày hôm nay, giới tu đạo sẽ mở ra một thời đại mới.
-
"Đây là cơm bệnh nhân à? Ba cho thêm chút đồ ăn vặt được không?"
"Ba ơi, tụi con ăn canh cá suốt nửa tháng rồi đó, ngán quá."
"Mấy thằng ranh này, trước khi bất tỉnh mấy đứa có nói vậy đâu, đòi ăn hẳn một tháng cơ mà, giờ mới được nửa tháng đã ngán?" Giọng ba Túc tràn đầy khí thế: "Mấy con cá này là tôi đích thân đi Cực Bắc bắt đấy, siêu bổ, chừng nào các cậu chưa xuống được giường thì chừng đó còn phải ăn."
Một giọng khác dịu dàng nói: "Không sao đâu chú, ăn mặn nhiều cũng không tốt, thêm chút rau quả cũng được mà."
"Đúng rồi ba, làm sườn xào chua ngọt, ớt xanh xào thịt gì đó đi chứ."
Ba Túc rất cương quyết: "Bạch Quân, cháu đừng có chiều bọn chúng. Hai thằng ranh này chỉ thích ăn thịt thôi, cho chút hạt là nở hoa luôn bây giờ. Bạch Họa Mi đã nói bây giờ cơ thể mấy đứa thiếu hụt linh lực, nên ăn linh thú đại bổ, không được hấp thụ đồ ăn tạp chất của Nhân tộc. Ngoan ngoãn ăn hết canh Linh Ngư cho tôi."
Những âm thanh ai oán liên tục vang lên, xuyên qua khe cửa truyền vào tai.
Cơ thể nặng trịch, cảm giác đau nhức lan khắp tứ chi, Túc Lê hoảng hốt mở mắt, nhìn thấy ánh nắng xuyên qua rèm cửa. Ý thức đờ đẫn dần trở lại, cậu chú ý tới bố cục căn phòng. Hình như đây là phòng trong cùng, bên ngoài còn một gian nữa, cậu nghe thấy tiếng người nhà.
Nghe tiếng, có vẻ huynh cả và Minh Minh đều không sao.
Túc Lê muốn ngồi dậy, nhưng cậu đã đánh giá quá cao bản thân. Tuy đã tỉnh lại nhưng người cậu không có chút sức nào, kinh mạch cạn kiệt linh lực đến đau đớn, trên mu bàn tay hình như còn đang cắm một cây kim, chất lỏng kỳ quái cùng với linh lực chầm chậm chảy vào người. Cũng nhờ mấy thứ này nên cậu mới có thể tỉnh sớm như vậy.
Đèn Thiên Thời đã đốt cháy tuổi thọ của cậu, đổi lấy thời gian để đúc kiếm thành công trong một canh giờ ngắn ngủi.
Với các tu sĩ khác, thiêu đốt tuổi thọ là hành động ngu muội. Nhưng Phượng Hoàng trường thọ, gần như là bất tử. Việc thiêu đốt tuổi thọ sẽ không ảnh hưởng nhiều tới cậu. Nguyên nhân dẫn tới tình trạng hiện giờ là do khi đó cậu đã cạn kiệt linh lực còn cưỡng ép đúc kiếm, khiến căn cơ bị tổn thương. Chắc chắn sẽ phải tốn kha khá thời gian để tĩnh dưỡng.
Nhưng so với việc đúc kiếm thì chút tiêu hao này chẳng đáng là gì.
Tình hình hiện giờ thế nào rồi?
Huyền Thính đâu rồi?
Túc Lê đang suy nghĩ, chợt nghe tiếng cửa mở.
Ly Huyền Thính bước vào, đối diện với ánh mắt cậu.
Trong đáy mắt Túc Lê có chút tham lam, cậu không hề che giấu mà quan sát Ly Huyền Thính, thấy hắn hoàn hảo đứng đó mới yên tâm. Cậu định nói chuyện, nhưng tiếng phát ra lại khản đặc.
Cậu bỗng thấy buồn ngủ rũ.
Ly Huyền Thính vội đi tới nhấn chuông gọi bác sĩ, bàn tay dịu dàng đặt lên đầu Túc Lê: "Đừng sợ, ta ở đây rồi."
Bạch Họa Mi dẫn theo một đám y tu tràn vào, cha mẹ Túc cũng sốt ruột đi theo. Hai huynh đệ và Phong Yêu nằm ở phòng bên kia chỉ có thể mở to mắt nhìn theo, muốn vào xem lại bị các y tu ấn về giường.
Khi Túc Lê mở mắt ra lần nữa, Ly Huyền Thính đang lau mặt cho cậu. Linh lực đã khôi phục được một chút, không còn cảm giác khô rít đau đớn như trước, nhưng cơ thể vẫn không có sức. Cậu mở to mắt nhìn Ly Huyền Thính cẩn thận lau người cho mình, nhìn mặt hắn, nhìn tay hắn, xem ra đều rất hoàn hảo, lúc rèn kiếm cho cậu không mắc lỗi nào.
Ly Huyền Thính không khỏi bật cười: "Nhìn gì thế, bác sĩ Bạch bảo bây giờ ngươi phải nghỉ ngơi."
Giọng Túc Lê vừa khẽ vừa trầm: "Nhìn ngươi."
Ly Huyền Thính lau xong mặt cho cậu, lại cẩn thận lau từng ngón tay cho Túc Lê, dịu dàng êm ái: "Mai muốn ăn gì đây?"
Túc Lê: "Có thể ăn ớt xanh xào thịt được không?"
Hai người ăn ý không nhắc tới chuyện đúc kiếm, như thể mọi thứ chưa từng xảy ra, ngày hôm đó họ chỉ là tới núi Tùng Lâm du lịch, khi về lại khôi phục sinh hoạt như trước kia. Nhưng Túc Lê vẫn cảm thấy Ly Huyền Thính có một chút thay đổi. Trước kia Ly Huyền Thính luôn dịu dàng dung túng cậu, nhưng Ly Huyền Thính hiện giờ lại có thêm chút cứng rắn.
Ví dụ như không cho cậu xuống giường, hay tự tay đánh răng rửa mặt cho cậu...
Gần chỗ cửa ra vào có một chiếc sô pha nhỏ, mỗi lần Túc Lê mở mắt đều có thể nhìn thấy bạn trai ngồi đó nghỉ ngơi, hoặc là làm việc, hoặc là đọc sách. Thỉnh thoảng nhìn lén bị phát hiện, Ly Huyền Thính sẽ tới hôn cậu.
Ớt xanh xào thịt tất nhiên là không có, ba Túc rất nghiêm khắc trong vấn đề liên quan tới sức khỏe của các con, đối xử công bằng.
Túc Lê bị ép ăn canh Linh Ngư cùng huynh đệ, nhưng Ly Huyền Thính sẽ lén cho cậu ăn riêng. Không biết hắn học ở đâu mà có thể làm thức ăn chay có vị như thịt xào ớt xanh. Cậu không được ăn thịt xào thật, nhưng cũng nếm được hương vị ngon ngọt.
Tất nhiên là không thể để huynh cả và Minh Minh biết.
Bọn họ đang ở bệnh viện của Bạch Họa Mi, tất cả tu sĩ bị thương ở núi Tùng Lâm đều được đưa tới đây trị liệu, đợi ngày xuất viện. Các tu sĩ ở bên ngoài gần như không có ai bị thương, chủ yếu là nhóm tu sĩ ở trong bí cảnh. Họ mắc chung một bệnh, đó là linh lực bị rút sạch, kinh mạch có tổn thương, phải nằm trên giường chừng một hai tháng. Vết thương cũng không đồng đều, người tu vi thấp thì khôi phục rất nhanh, khỏe một cái là tới phòng bệnh của đám Túc Úc thăm hỏi.
Nghe nói là đánh nhau mà đánh ra tình chiến hữu, một đám tu sĩ coi Túc Úc như huynh đệ tốt, còn hẹn nhau xuất viện đi xem triển lãm mô hình.
Túc Úc vừa được xuống giường là lập tức chống gậy chạy vào phòng trong. Túc Lê hỏi chuyện này, Túc Úc còn thấm thía vỗ vai đệ đệ, nói rằng: "Đều là đàn ông cả, nhiệt huyết chưa lạnh."
Còn làm động tác ám chỉ Túc Lê đừng quên vụ mô hình đã hứa, sau đó bị ba Túc đuổi về giường.
Mỗi ngày Trần Kinh Hạc đều tới, đến là lải nhải không ngừng, nói còn nhiều hơn cả người nhà cậu. Một khi gặp phải Tiểu Kim Ô, hai người chắc chắn sẽ cãi cọ ầm ĩ, có điều không cãi trong phòng bệnh mà ăn ý dẫn nhau ra ngoài cãi. Cãi xong, họ còn rất anh kính em nhường, tiến vào phòng bệnh dặn dò Túc Lê giữ gìn sức khỏe rồi xin phép ra về.
Túc Lê hỏi Ly Huyền Thính: "Quan hệ của họ chừng nào mới tốt lên đây?"
Ly Huyền Thính đáp: "Quan hệ của họ chẳng phải vẫn luôn rất tốt sao?"
Túc Lê khựng lại, cũng đúng, Trần Kinh Hạc chẳng cãi nhau với ai bao giờ, nhưng cứ gặp Kim Ô là phải đấu võ mồm một trận.
Những tháng ngày ở bệnh viện vô cùng buồn tẻ, tỉnh dậy chỉ nằm trên giường, đi ngủ cũng nằm trên giường.
Bạch Họa Mi nói cậu sẽ tốn nhiều thời gian để khôi phục hơn mọi người, còn cẩn thận dặn đi dặn lại rằng trong lúc dưỡng bệnh phải nghe theo lời dặn của bác sĩ các thứ. Mỗi lần ông tới khám, Ly Huyền Thính sẽ luôn im lặng ngồi bên cạnh. Túc Lê cho rằng Bạch Họa Mi đang chuyện bé xé ra to, cơ thể cậu như thế nào chẳng lẽ cậu không biết?
Sự náo nhiệt đến từ chiếc TV đang chiếu phim hoạt hình ở phòng bệnh của Túc Minh và Túc Úc. Ba huynh đệ ngồi trong phòng xem TV, tiết mục do huynh cả quyết định, ôn lại các bộ phim người máy siêu nhân tuổi thơ. Kết quả là Túc Úc vừa xem vừa rút khăn giấy, Túc Minh im lặng không nói gì. Túc Lê thì ngồi tựa vào Huyền Thính, vừa ăn đồ ăn vặt bạn trai làm riêng cho, vừa say sưa xem phim.
Hồi bé không được xem hết, giờ nằm viện coi như cày lại một lượt.
Ly Huyền Thính còn mang tới cho cậu rất nhiều sách, đặt thêm một chiếc giá sách trong phòng bệnh, trên giá toàn là sách chuyên ngành của Túc Lê. Nếu không phải Bạch Họa Mi lấy mạng ra ngăn cản thì tập đoàn Trần Thị giàu nứt đố đổ vách còn muốn xây luôn cả thư viện, phòng thí nghiệm và phòng chiếu phim cao cấp ở dãy phòng dành cho bệnh nhân VIP.
Hai bên đều lùi một bước, cuối cùng ba Túc tranh thủ được cơ hội, xây một căn bếp cao cấp ở bên ngoài phòng bệnh.
Mỗi ngày hắn và Ly Huyền Thính sẽ nghiên cứu món ăn mới, khiến các tu sĩ ở tầng này luôn phải chìm vào giấc ngủ trong đói khát. Số đơn đặt thức ăn ngoài tăng vọt, đến mức anh giao hàng còn quen mặt, chỉ cần nhìn đuôi số điện thoại là biết phòng bệnh nào.
Thời tiết ẩm ướt chuyển sang nóng bức, xuân đã qua hạ sắp tới rồi.
Buổi tối, Ly Huyền Thính bưng chậu nước từ phòng tắm ra, chuẩn bị lau người cho Túc Lê.
Tay phải Túc Lê không có sức, cậu cố gắng ngồi tựa vào thành giường, ánh mắt nhìn Ly Huyền Thính hơi lập lòe: "Huyền Thính, ta muốn tắm bồn."
"Ngươi vẫn đang truyền nước biển." Ly Huyền Thính ngồi bên giường bệnh xắn tay áo Túc Lê lên, nhẹ nhàng lau cho cậu.
Túc Lê nhìn Ly Huyền Thính chằm chằm, khi khăn mặt lau tới ngón tay, cậu lại dùng móng tay cào nhẹ vào lòng bàn tay hắn.
Rất nhẹ nhàng, như có như không trêu chọc.
Ly Huyền Thính dừng tay, ánh mắt sâu thẳm nhìn Túc Lê: "Nhất định muốn tắm bồn sao?"
Túc Lê gật đầu, chăm chú nhìn hắn: "Ngươi bế ta đi tắm được không?"