174. Chương 174: Ngoại truyện Long và Tiểu Phượng Hoàng (1)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 174: Ngoại truyện Long và Tiểu Phượng Hoàng (1)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 174 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dông bão cuồn cuộn, thời tiết khắc nghiệt bao trùm cả vùng. Gió bão càn quét rừng rậm, lá cây bị cuốn lên sắc như lưỡi đao. Muôn thú chen chúc bỏ chạy, chim chóc bay tán loạn, dẫn dắt đồng loại trốn đến nơi an toàn.
"Bão lớn rồi, không biết lần này bao giờ mưa mới ngừng."
"Tất cả là do con Giao ở Đông Hải, nó lại gây sóng gió."
"Nói nhỏ thôi, đừng để đại yêu nghe được."
Mưa gió tàn phá nơi ở của tiểu yêu, gió giật cây đổ, tất cả yêu quái đều chạy về hướng Tây.
Một chú chim lớn đậu trên vách núi, cẩn thận ngậm con non của mình, theo lời thúc giục của đồng tộc mà bay lên. Đúng lúc này, nàng thấy trong khe núi có một chú chim non trụi lủi đang há miệng, không ngừng phát ra những tiếng kêu kỳ lạ.
Âm thanh ấy vô cùng nhỏ yếu, như thể đang cầu cứu.
"Con nhà ai đây, sao lại rơi xuống dưới này." Nàng mềm lòng, kêu lên với đồng tộc ở đằng xa.
Đầu đàn bay tới, móng vuốt sắc bén giẫm lên cành cây sắp gãy đầy nguy hiểm, cúi đầu ngửi chú chim non kia. Chú chim đột nhiên hoảng loạn lùi lại phía sau, nó ngửi thấy một mùi hương vô cùng đáng sợ, khiến nó kinh hãi. Chim đầu đàn vội vàng trốn đi, kêu lên với đồng tộc: "Đó là tà vật, chạy mau."
Lời nói này khiến các Điểu tộc khác kinh hãi, tiếng chim kêu vang vọng khắp vùng.
Chú chim kia sững sờ, không ngờ chim non lại là tà vật, vội vàng cắp con mình bay theo đàn. Tình huống bất ngờ phát sinh này cũng không ảnh hưởng tới tốc độ bỏ chạy của Điểu tộc. Mưa gió sắp ập đến, cơn bão lần này là do Giao Long ở Đông Hải gây ra. Con Giao ấy muốn hủy diệt rừng Thiên Diệp, nếu chúng không mau rời đi, sẽ chết dưới cơn thịnh nộ của Giao Long.
Mưa gió lớn dần, sấm chớp tạo thành những vệt sáng rạch ngang bầu trời đáng sợ.
Cành cây vừa phải chịu trọng lượng của chim lớn, vết gãy bị mưa gió quật lớn dần. Chú chim non ướt sũng trốn dưới tán cây xơ xác, từng hạt mưa to như hạt đậu giáng xuống cơ thể bé nhỏ khiến nó run rẩy bần bật. Đôi mắt to tròn nhìn lên không trung, giữa tầng mây dường như có bóng hình xuyên qua. Cảm giác bối rối và bất lực tràn ngập cơ thể bé nhỏ, nó không ngừng kêu lên những tiếng yếu ớt, kỳ lạ hướng về bầu trời.
Gió cuốn tới, cành cây trên vách núi không chịu được nữa.
Một tiếng "rắc" vang lên, cành cây gãy lìa, kéo theo chim non rơi xuống vực sâu. Đúng lúc này, từ tầng mây vươn ra một cái chân khổng lồ, móng vuốt khẽ khum lại, chim non và nhánh cây rơi vào một chỗ cứng rắn trên chân. Nó rên rỉ, tiếng kêu trở nên đáng thương, có lẽ vì đau đớn khi ngã, cũng có thể vì bị hơi lạnh của mưa thấm vào.
"Chim?"
Âm thanh cổ xưa vọng xuống từ không trung, như thể đã lâu lắm rồi mới cất lời, phát âm có chút trúc trắc, nhưng vô cùng ngạo mạn.
Chim non ngẩng đầu, đối diện với một đôi mắt to tướng.
Đó là Long từ trên trời giáng xuống, đôi mắt vàng kim thấm đẫm uy áp không thể xem thường, tựa như thiên thần đang quan sát một con kiến nhỏ bé yếu ớt.
Chim non nào biết sợ là gì, nó vẫn tiếp tục kêu về phía Chân Long, âm thanh kỳ quái khó nghe, xen lẫn trong mưa gió như tiếng muỗi kêu.
Nhưng Chân Long nghe được, đôi mắt lóe lên sự kinh ngạc, hắn nói: "Ngươi không sợ ta."
Chim non nào biết sợ là gì, nó vẫn tiếp tục kêu về phía Chân Long.
Chân Long cẩn thận cực kỳ, chim non đang nằm trong móng vuốt của hắn, đứng cũng không đứng được, tiếng kêu còn yếu ớt hơn cả chim sẻ bình thường. Sinh vật nhỏ yếu này vốn nên chết trong đêm mưa gió, không có ai phát hiện cũng chẳng được ai vươn tay cứu. Ban đầu Chân Long cũng cho là vậy, nhưng khi hắn bay ngang qua đây, lại nghe được tiếng kêu vô cùng rõ ràng. Âm thanh đó không hề chứa đựng sự sợ hãi, thế nên hắn mới từ tầng mây ló xuống, phát hiện một chú chim non sắp chết, không rõ thuộc chủng tộc nào.
Long có thể bay ngàn dặm trong một ngày, chỉ một cái trở mình đã đến khu rừng rậm xa xôi.
Trời trong xanh không gió, trên núi vọng tiếng ve rả rích. Chân Long đặt chim non vào một cái cây, nơi này an toàn với chim non, nhưng về sau có thể sống sót hay không thì phải xem chính nó.
Chim non rơi xuống cái tổ không biết của giống chim nào, những chú chim non khác trong tổ không dám nhúc nhích, chỉ trân trân nhìn nó.
Chân Long quay đi, lúc hắn chuẩn bị bay mất, lại nghe được tiếng chim kêu quen thuộc. Hắn quay đầu lại, chim non ngã ra khỏi tổ, đi hai bước thì ngã một bước, vỗ đôi cánh trụi lủi bé xíu, đôi mắt hạt đậu tràn đầy mong đợi, vất vả chạy về phía hắn.
Hắn không nhúc nhích, nhìn con chim kia vừa chạy vừa ngã, khoảng cách với hắn thì bé tí, nhưng chim non lại đi rất lâu. Cuối cùng nó đi tới dưới chân hắn, thân mật cọ vào chân hắn.
"Đi đi." Chân Long thúc giục.
Chim non tiếp tục kêu những tiếng kỳ lạ, cánh chim bám lấy vuốt rồng, nhưng lại không thể bò được lên, vuốt rồng đối với nó tựa như một ngọn núi cao. Nó ngồi bệt xuống đất, thất bại kêu vài tiếng, sau đó vẫy đôi cánh nhỏ xíu, tiếc là vẫn chưa thể bay.
Chân Long tiến lên một bước.
Chim non sợ bị bỏ lại, vội vàng bò dậy, lảo đảo chạy theo.
Đôi mắt vàng trong suốt của Chân Long nhìn chim non, nói: "Ta không biết nuôi chim."
Chim non sắp không chạy được nữa, chân nó vừa đau vừa mỏi, cuối cùng cũng chạy được tới chân rồng. Nó vội vàng chui vào kẽ chân rồng, ngây thơ cho rằng như vậy Long sẽ không bỏ lại nó.
Một rồng một chim im lặng rất lâu.
Chân Long cúi đầu muốn đẩy chim non ra khỏi kẽ chân, lại thấy nó đã co thành một cục, thiếp đi ngay tại đó.
-
Chân Long mang chim non về Đồi Rồng.
Đồi Rồng là lãnh địa của con dân hắn, nơi đây có vô số yêu quái. Hắn chưa từng nuôi chú chim nào nhỏ yếu như vậy, đúng hơn là hắn chưa nuôi chim bao giờ. Một chú chim non yếu ớt như vậy mà mang lên tầng mây, chỉ một cơn gió nhẹ cũng đủ khiến nó tan xác. Chân Long không có cách nào khác, đành phải mang nó về Đồi Rồng. Nhưng chim non bị ốm, lông tơ ướt sũng dán vào người, ỉu xìu, uể oải mở hé mắt nhìn hắn.
Chân Long mềm lòng, nghĩ trăm phương ngàn kế để ngưng tụ một chút linh lực truyền cho nó.
Sau đó chim non ốm yếu nằm trong chân hắn, cũng không cất tiếng kêu, thỉnh thoảng sẽ ngủ, nhưng mỗi lần tỉnh là sẽ mở tròn mắt nhìn hắn. Chân Long chưa từng gặp trường hợp này, đành phải đi hỏi thăm con dân của mình.
Nhóm tiểu yêu ở Đồi Rồng chưa từng gặp Chân Long, thế nên khi Chân Long hạ xuống, chúng sợ chết khiếp. Tất cả quỳ rạp không dám nhúc nhích, chờ Chân Long xách một con Điểu yêu ra, đặt trước mặt chim non, để y khám bệnh cho nó.
Điểu yêu nhận được ân huệ, vội vàng mang tới thảo dược chữa thương, cuộn chim non thành một cục.
"Không sợ ta à?"
"Ngươi nhỏ quá vậy?"
"Ngươi là giống chim gì?"
"Ngươi liệu có sống sót được không?"
Chân Long nán lại Đồi Rồng. Khi chim non chưa tỉnh, hắn không kìm được mà hỏi, đại khái là hy vọng chú chim nhỏ yếu ớt này có thể cất vài tiếng kêu đáp lại hắn. Tốt nhất là nó còn sống, nếu chết thì quá đáng tiếc, đây là lần đầu tiên hắn muốn nuôi một sinh vật nhỏ yếu đến vậy.
Các con dân của Đồi Rồng quỳ rạp trên đất, nghe Chân Long nói chuyện với con chim đang thoi thóp kia, không dám phát ra tiếng động nào. Cuối cùng vẫn là Chân Long chủ động hỏi bọn họ, bởi vì hắn cho rằng chim non ngủ trong kẽ chân mình bị lạnh.
Hỏi bọn họ làm sao để xây tổ.
Xây tổ là sở trường của Điểu tộc, cũng là một công việc đòi hỏi sự tinh tế, tỉ mỉ. Trưởng lão Điểu tộc vội vàng giải thích cách xây tổ, Long nghe được một nửa, không mấy tán đồng. Dùng cành khô lá vụn để dựng tổ thì quá keo kiệt... Thế là hắn giao chim non cho Điểu tộc, xoay người bay lên tầng mây, đến Vạn Vật Chi Sâm xa xôi nhổ một gốc ngô đồng cổ thụ, rồi từ ven hồ Vạn Trầm cướp lấy cây linh sâm vạn năm mà Ngao Ngư vất vả cất giấu, còn lấy cả viêm diệp thảo.
Ngô đồng được trồng trên Đồi Rồng, linh sâm bị bẻ rễ, cùng với viêm diệp thảo tạo thành chiếc tổ đầu tiên cho chim non.
Vừa ấm áp vừa kiên cố, linh khí từ linh sâm liên tục được cung cấp cho nó.
Con dân Đồi Rồng đã hiểu, Chân Long nuôi một chú chim nhỏ, không rõ chủng tộc, nhưng lại vô cùng nâng niu.
Từ đó Chân Long thường xuyên giáng xuống Đồi Rồng. Dần dà, nhóm tiểu yêu cũng tự biết ý không quấy rầy nữa, thỉnh thoảng sẽ mang đến đồ ăn dành cho "thú cưng" mới của Chân Long.
Long ngủ giữa mây trời, tổ chim nằm trên ngọn ngô đồng, thế nên hắn chỉ cần cúi xuống là sẽ nhìn thấy chim non.
Chim non khỏi bệnh rồi, vừa mở mắt là nhìn hắn. Hắn cẩn thận từng li từng tí thò chân xuống, khẽ gảy chim non một cái. Chim non không những không sợ mà còn giơ cánh ôm chặt lấy vuốt rồng.
"Ta không biết tộc đàn của ngươi có yêu cầu gì với chỗ ở, nhưng sinh vật cổ xưa nhất của tộc ngươi là Phượng Hoàng dường như không phải ngô đồng thì không chịu đậu, chắc ngô đồng là tốt nhất nhỉ?"
Chim non kêu vài tiếng, lại cọ vào chân hắn.
Long cẩn thận vô cùng, hắn sợ mình không khống chế được sức sẽ làm chim non bị thương, lại rất tò mò với hành vi gần gũi này. Hắn không cảm nhận được cú chạm bé nhỏ đến mức gần như không có ấy, nhưng cũng biết chim non rất thích mình.
Nuôi lâu ngày, hắn chỉ muốn dành những thứ tốt nhất cho chim non.
Trong cái tổ dựng từ rễ linh sâm, ngoài chim nhỏ ra thì còn có giao châu cực phẩm Long tìm được ở Đông Hải, có quả phong linh vạn năm mới kết trái, có đá dạ quang... Những bảo bối này chồng chất trong tổ, mỗi ngày chim non đều phải chen chúc giữa đống kho báu, nhưng Long lại cảm thấy vẫn chưa đủ, tiếp tục nhét thêm đồ vào đó.
Cuối cùng có một ngày, bởi vì Long mang tới quá nhiều thứ.
Chiếc tổ chim đầu tiên của chim non đã bị sập.