Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 175: Ngoại truyện Long và Tiểu Phượng Hoàng (2)
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 175 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Cái tổ bất ngờ đổ sập, chú chim non đang ngủ rơi từ trên cao xuống, bị một đống bảo bối đè cho choáng váng. Đến khi chui ra được khỏi núi châu báu, nó hoảng loạn kêu lên với Chân Long đang bay trên trời, dường như không hiểu vì sao mình lại rơi khỏi cây.
Chân Long từ tầng mây đáp xuống, khi chạm đất đã hóa thành hình người, không còn là thân rồng khổng lồ nữa. Lớp vảy rồng cứng rắn như áo giáp, những phần da thịt không được vảy che phủ lộ ra đường cong cơ bắp mượt mà. Hắn vội vã tiến đến chỗ chim non, bế nó ra khỏi đống bảo bối, rồi thu dọn những món đồ đang vương vãi khắp đất.
Cái tổ chim thủng lỗ chỗ, xem ra không thể ở được nữa rồi.
Long vốn quen tự do, không ngờ tổ của Điểu tộc lại yếu ớt đến thế, hắn mới chỉ đặt vài thứ vào mà đã sập. Hắn nhặt tổ chim lên, đối mặt với ánh mắt ngơ ngác, hoảng loạn của chú chim nhỏ.
Long rất ít khi xuất hiện dưới hình dạng con người. Vừa rồi là tình huống khẩn cấp, hắn sợ móng vuốt của mình sẽ làm tổn thương chim non nên mới biến thành dạng người, trông yếu ớt hơn hình dạng yêu quái rất nhiều. Nhưng khi hóa thành người, hắn lại cảm nhận được bộ lông mềm mại của chim non, một cảm giác hoàn toàn khác so với lúc để nó nằm trong móng vuốt của mình. Thứ nhỏ bé yếu ớt này mềm đến mức không có hình dáng rõ ràng, khác hẳn với bộ lông vũ cứng rắn của đám bại tướng dưới tay hắn. Hóa ra lông tơ của chim non lại mềm mại đến thế.
Ánh mắt chim non có chút cảnh giác, vỗ cánh muốn thoát khỏi tay hắn, dường như không nhận ra hắn.
Long đành bất đắc dĩ dùng hai tay giữ chặt nó, ấp chú chim nhỏ trong lòng bàn tay: "Là ta đây mà."
Chim non sửng sốt, đôi mắt yêu đồng ngây thơ nhìn hắn, có vẻ như đang xác nhận mùi hương quen thuộc.
Long hóa một ngón tay thành móng vuốt, cố ý thu nhỏ kích thước để trêu nó, rồi nói: "Nhận ra ta chưa?"
Chim non hé miệng kêu vài tiếng, tỏ vẻ thân mật và hưng phấn, không ngừng cọ xát vào lòng bàn tay hắn. Nó hiển nhiên đã coi lòng bàn tay hắn như tổ chim mới, co chân lại ngồi xuống, ngoẹo đầu nhìn Long, thỉnh thoảng 'chíp chíp' vài tiếng để bày tỏ sự yêu thích.
"Ta mới thay đổi ngoại hình một chút mà đã không nhận ra ta sao?" Ngón tay Long khẽ co lại, chim non lập tức chổng đuôi cọ cọ, cứ ngỡ Long đang đùa với mình.
Ngón tay Long cứng đờ, không dám cử động nữa.
Chim non lại ngoẹo đầu nhìn hắn, một lúc sau bắt đầu gật gù, rồi cứ thế thiếp đi.
-
Dân chúng trên đồi rồng phát hiện, Chân Long đại nhân bắt đầu đi tuần tra. Đồi rồng là vùng đất được Chân Long che chở, nơi đây rộng lớn bát ngát, rừng rậm phủ kín, là nơi sinh sống của vô số tiểu yêu. Chân Long đại nhân bắt đầu đi tuần, tất cả yêu quái đều lo sợ vô cùng, vội phái trưởng lão trong tộc đi theo.
Chân Long đại nhân dù hóa thành hình người nhưng uy áp vẫn không hề suy giảm. Nhóm tiểu yêu không dám ngẩng đầu, nhưng có vài yêu tu với tu vi cao hơn một chút thì lặng lẽ quan sát. Dáng vẻ con người của Chân Long đại nhân mày kiếm mắt sáng, khí chất lạnh lẽo thấu xương, bọn họ chỉ dám nhìn thoáng qua một cái rồi vội cúi đầu. Nhưng đúng lúc này, họ lại thấy dưới mái tóc dài của đại nhân dường như có thứ gì đó đang ngọ nguậy. Họ nín thở nhìn, chớp mắt sau thấy một thứ bé tí đỏ chót chui ra khỏi mái tóc. Mái tóc đen như áo choàng phủ lên cơ thể bé nhỏ, nó tò mò nhìn họ, kêu một tiếng thánh thót.
Âm thanh đó vô cùng kỳ lạ, không giống tiếng chim non của các Điểu tộc thông thường. Nhưng chú chim non này kêu rất tự tin, còn ưỡn ngực nhỏ, dường như đang chào hỏi họ.
Nhóm tiểu yêu sửng sốt, càng thêm tò mò.
Đây chính là chú chim mà Chân Long đại nhân nuôi sao? Đáng yêu thật đó!
"Đừng có nghịch." Chân Long giơ tay giữ lấy chim non trên vai: "Coi chừng rơi xuống đấy."
Chim non 'chíp' một tiếng.
Chân Long dùng đầu ngón tay ấn đầu nó: "Vật nhỏ, ngoan nào."
Đồi rồng rất rộng lớn, chuyến tuần tra của Chân Long kéo dài một thời gian. Nhóm tiểu yêu nơm nớp lo sợ, hoàn toàn không biết Chân Long có ý đồ gì, đành phải mỗi ngày cử người đi theo hắn. Không biết tại sao, Chân Long đại nhân hình như rất chú ý đến Điểu tộc, mỗi ngày tuần tra đều đi vòng quanh nơi ở của họ. Khiến nhóm Điểu tộc sợ hãi nhiều ngày, lo Chân Long đại nhân sẽ đuổi tộc của họ đi. Mãi cho đến khi Chân Long đại nhân kết thúc chuyến tuần tra, họ mới yên tâm.
Họ không hề biết rằng, lúc không có ai, Long và chim non đã đứng dưới gốc cây. Hắn dùng giọng điệu thương lượng hỏi: "Cái tổ này thì sao? Phong Linh Điểu luôn xây tổ rất vững chắc. Ngươi có thích không?"
Đáp lại hắn là cái mông của chú chim nhỏ, bộ lông đuôi đỏ rực vừa ấm áp vừa đẹp đẽ cọ lên cổ hắn. Cuối cùng chú chim nhỏ quắp lấy tóc hắn, vỗ cánh bay lên, tìm một chỗ khác để làm tổ.
"Vật nhỏ?"
Long không nhận được câu trả lời, bèn giơ tay lên, mò lấy chú chim nhỏ.
Chim non làm tổ giữa hai cái sừng rồng, dựa vào sừng rồng mà ngủ. Đối với nó thì dù là tổ chim tốt đến mấy cũng không dễ chịu bằng thân rồng.
Chuyến tuần tra cuối cùng cũng kết thúc, Long dẫn chim non đi xem tất cả nơi sinh sống của Điểu tộc trong lãnh địa, nhưng chim non chẳng ưng cái tổ nào. Hết cách, hắn quyết định dùng tổ của Phong Linh Điểu. Nếu chim non không thích, hắn có thể đổi sang loại khác, cứ thử hết tất cả, vật nhỏ kén chọn này hẳn sẽ tìm được thứ nó thích.
Ngày đầu tiên thay tổ mới, trời vừa tối chim non đã 'chiêm chiếp' kêu. Long không thể làm gì khác, đành phải ngồi cạnh tổ trông chừng nó. Cũng không biết nguyên nhân từ đâu, chim non trước đây không hề đỏng đảnh như vậy, sau mấy ngày ngủ trên người hắn, giờ phải có hắn ở bên cạnh mới chịu ngủ.
Trong lòng cảm thấy vui, nhưng Long vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng lẩm bẩm: "Đỏng đảnh, làm chim thì không được đỏng đảnh như vậy." Long lại thấy không thể cứ nuông chiều nó mãi như vậy. Thế giới bên ngoài đồi rồng quá nguy hiểm, một ngày nào đó vật nhỏ này sẽ trưởng thành, lỡ bị hắn nuôi hỏng thì sẽ không sống được lâu.
Thế là hắn chỉ bầu bạn với chim non hai ngày, sau đó chọn rất nhiều bảo bối, đặt vào tổ chim mới để nó có đồ chơi, rồi hóa thành nguyên hình bay về trong mây.
Ngày đầu tiên Long rời đi, chim non cứ kêu mãi không thôi.
Long ở trên trời chứng kiến tất cả. Chim non đã khỏe mạnh hơn, lông vũ đỏ bóng mượt, không còn là bộ dạng ướt sũng trụi lủi hồi mới gặp nữa. Đây là lần đầu hắn thấy một chú chim có bộ lông vũ đỏ như vậy, phần lông đuôi hình như còn ánh vàng, không biết là giống chim từ đâu tới. Đó là bộ lông vũ đẹp nhất mà hắn từng thấy, lòng hắn thầm nghĩ, vật nhỏ này lớn lên chắc chắn sẽ rất đẹp.
Chim non kêu mãi cũng mệt, mở to đôi mắt tròn xoe nhìn lên trời, nhất định không chịu ngủ. Long ở trong tầng mây, hắn có thể thấy chim non, chỉ cần nhìn đôi mắt trong veo của nó là hắn sẽ không nhịn được mà muốn tới gần. Hắn thầm nghĩ, đừng kêu nữa, ngươi phải quen với việc sống một mình.
Chim non không nhìn thấy hắn, nhưng cứ trông mong nhìn lên trời, như thể biết hắn ở đó, chỉ cần nhìn là sẽ có lúc bắt gặp ánh mắt hắn nhìn lại. Chim non thức cả đêm, Long xuyên qua tầng mây quan sát nó, thấy chốc chốc nó lại kêu một tiếng, âm thanh lanh lảnh trong veo dần trở nên yếu ớt, đến về sau đã khản đặc, nhưng vẫn bướng bỉnh ngửa đầu lên trời kêu mãi. Long nhìn cả đêm, cuối cùng thở dài, thò móng vuốt xuống, nhẹ nhàng đẩy nó: "Đỏng đảnh."
Chim non ngửi được mùi hương quen thuộc, thân mật ôm lấy móng vuốt rồng, kể cả khi nó không ôm được thì cũng muốn dựa vào cọ một hồi. "Yên nào." Long nghe được tiếng kêu khàn khàn của chim non: "Ngủ đi."
Chim non tựa vào móng vuốt rồng ngủ.
Long cứ duy trì tư thế thò móng vuốt từ trên xuống như vậy, trong lòng không khỏi nghĩ, nó yếu ớt đến thế, về sau hắn phải làm sao để nuôi lớn đây?
Những ngày sau đó, mỗi tối Long đều phải dỗ chim non đi ngủ, ban ngày thì chơi với nó. Dần dà, Long nghe hiểu được tiếng kêu của chú chim nhỏ. Kêu to một chút là đang vui, là đang gọi hắn; kêu nhỏ hơn thì là đói rồi, buồn, muốn hắn dỗ dành.
Ban đầu chim non uống nước sương ngọt, rất dễ nuôi. Nhưng nó phát triển rất nhanh, chẳng mấy mà nước sương đã không còn đủ thỏa mãn nó nữa. Mỗi ngày đều đói sớm, đói là bụng sẽ kêu vang. Khi đó Long mới biết, nước sương chỉ dùng để nuôi chim non, nhưng cứ nuôi mãi thì không được, thứ này không đủ cho vật nhỏ phát triển.
Long chưa từng có con, việc nuôi chim đều là bắt chước học hỏi từ Điểu tộc, mỗi khi gặp phải vấn đề không biết đều triệu vài tiểu yêu Điểu tộc tới hỏi. Điểu tộc trả lời rất tích cực, sợ Chân Long đại nhân tức giận đuổi họ ra khỏi đồi rồng.
Thế là Long biết được phương pháp nuôi con của Điểu tộc, định thử từng cách một. Hắn phát hiện chim non đỏng đảnh vậy thôi chứ cũng không hề kén ăn. Chẳng qua là mỗi lần ăn thịt đều muốn hắn biến thành hình người ngồi cạnh, xé thịt ra thành từng sợi nhỏ, đút cho từng chút một.
Long đã tìm đúng phương pháp, không ngại phiền phức, kiên nhẫn đút chim non mỗi ngày.
Thời gian nhanh chóng trôi, chim non dần lớn lên, từ to bằng lòng bàn tay đến mức hai tay của hắn cũng không ấp được nữa, tổ chim phải đổi cái mới. Long đi khắp bốn phương tìm bảo vật quý giá về để dựng tổ mới cho chú chim nhỏ của mình.
-
Long thích dạo chơi bốn bể, nhưng dạo này đột nhiên rất 'ngoan', chỉ ở nhà không ra ngoài, cũng không quản chuyện gì, thỉnh thoảng đi thu thập các món đồ chơi nhỏ quý giá. Người khác hỏi hắn, hắn cũng chỉ nói là đang nuôi một vật nhỏ yếu ớt.
Có một ngày, một người bạn của Long từ phương xa tới thăm hắn. Người bạn vừa tới đồi rồng đã thấy Chân Long oai hùng nằm trên đỉnh đồi ngủ gật, vảy rồng dưới ánh mặt trời tỏa sáng rực rỡ. Y tới gần, cất giọng chào, nhưng mới nói được một nửa đã nhận phải ánh mắt lạnh thấu xương của Long, lập tức ngậm miệng: "Mới một thời gian không gặp..."
Trên đầu Long đột nhiên xuất hiện một nhúm lông đỏ. Người bạn giật mình, tới gần quan sát mới nhận ra là một chú chim nhỏ không biết trời cao đất rộng, dám cả gan nằm ngủ trên sừng rồng. Đừng nói những yêu quái tu vi cao thâm như họ, thậm chí là các yêu quái lớn tuổi sống từ thuở khai thiên lập địa, ở trước mặt Chân Long cũng phải cung kính. Mặc dù Chân Long không chinh chiến bốn phương, nhưng ở thế giới Hỗn Độn này, tất cả yêu quái đều biết không nên gây sự với hắn. Hắn vẫy đuôi một cái là có thể tạo ra thiên tai, khiến đất trời rung chuyển.
Nhưng không ngờ có một ngày, y lại có thể thấy trên đầu Long xuất hiện một sinh linh khác. Người bạn sốc nặng: "Đây là vật nhỏ mà ngươi nuôi sao?"
Long lười biếng đáp: "Không nhỏ."
Người bạn: "Vấn đề nằm ở nhỏ hay không nhỏ sao?"
Chiều đến mức để cho nó trèo lên đầu kìa!!!!
Bé chim đỏ trên đầu Long cựa quậy, nhưng vẫn thiu thiu ngủ, dường như không hề có tính cảnh giác với bên ngoài. Người bạn lại càng tò mò, tới gần hơn quan sát: "Đây là Điểu tộc nào vậy, Hỗn Độn có giống chim nào có bộ lông đỏ thuần chủng như vậy sao? Không đúng, lông vũ này còn có ánh kim..." Y cẩn thận quan sát, phát hiện đây là một chú chim non, cánh chim chưa phát triển. Nhìn qua thì bộ lông là màu đỏ, nhưng nếu để ý sẽ thấy có ánh vàng ẩn bên dưới.
"Ta nhặt được." Long cũng không biết là giống chim gì: "Phẩm cấp không thấp, nó không sợ ta."
Người bạn giơ tay muốn sờ, bị Long nhìn cho phải rụt về: "Chim không rõ lai lịch mà ngươi cũng dám nuôi. Mà lông vũ đỏ, hình như ta nghe ở đâu rồi, cái này trưởng bối trong tộc từng nhắc đến. Ngươi để ta sờ thử xem, xem rốt cuộc nó là chim trống hay chim mái."
Y nói xong là vươn tay, bé chim đỏ trên đầu Long bỗng mở mắt, đôi mắt yêu đồng nhuộm đỏ, lập tức phun ra một luồng chân hỏa thuần chất. Người bạn không tránh kịp, hai cái râu trên đầu bị đốt trụi, sợ hãi lùi về sau mấy bước.
Ngọn lửa này vừa thuần khiết vừa cháy bỏng. Y là đại yêu tu vi cao siêu, thân thể da tóc đã thoát ly phàm thể, nhưng gặp loại lửa này cũng không dám đùa giỡn.
Long hờ hững giương mắt: "Không sờ nữa à?"
"Đó không phải là vấn đề." Giọng người bạn tràn đầy không dám tin, trong đầu y hiện ra một cái tên, hít sâu một hơi: "Đại nhân, ngài có biết ngài đang nuôi con gì không? Nó rất có thể là Phượng Hoàng trong truyền thuyết đó!"
Bé chim đỏ ợ một cái, phả ra khói.
Long nghe thế nhìn lên, chỉ thấy được lông đuôi của chim non, hờ hững đáp: "Vậy sao?" Chẳng trách lông vũ lại đẹp như vậy, sờ còn rất thích.
[Tác giả có lời muốn nói]
Người bạn: Tiện tay nhặt về Phượng Hoàng... Mở túi mù cũng không ảo diệu được như thế.
Long: À.
Tiểu Phượng Hoàng: Chíp