Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 176: Ngoại truyện về Long và Tiểu Phượng Hoàng (3)
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 176 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Edit: Ry
Người bạn tốt cứ thao thao bất tuyệt một hồi, nhưng Long chỉ chọn lọc nghe vài câu.
Long từng nghe nói về Phượng Hoàng. Cả Long và Phượng Hoàng đều là những chủng tộc tồn tại từ thuở khai thiên lập địa. Phượng Hoàng có thiên phú Niết Bàn đầu thai, nhưng điều đó chưa chắc đã là chuyện tốt. Bởi lẽ, khi Niết Bàn đầu thai mà thần hồn chưa thức tỉnh, sinh linh bé nhỏ này chẳng khác gì một yêu quái bình thường, vẫn phải tự mình học cách sinh tồn, khổ luyện tu hành, nếu không rất dễ chết yểu.
Thực ra, chủng tộc của sinh linh bé nhỏ này không quá quan trọng đối với Long, bởi vì trước mặt hắn, mọi sinh vật đều yếu ớt. Nếu đêm mưa hôm đó hắn không ra tay cứu giúp, có lẽ nhóc con này đã bỏ mạng trong cơn sóng gió dữ dội của Đông Hải.
"Chíp chíp." Chim non lại phun ra một vòng lửa nhỏ, hưng phấn đi tới đi lui: "Chíp chíp!" Long giơ tay gõ nhẹ lên trán nó, cười bảo: "Mới biết phun chút lửa đã hưng phấn thế này ư? Nhìn đây." Hắn giơ ngón tay, vòng lửa nhỏ bỗng ngưng tụ thành một ngọn lửa, rồi hóa thành hình lưỡi dao sắc bén.
Chim non nghiêng đầu, vỗ vỗ cánh tạo thành một luồng gió xoáy, biến chân hỏa trước mặt thành một vòng xoáy nhỏ. Long khen: "Lợi hại thật." Chim non kiêu ngạo ưỡn ngực, tiếp tục vỗ cánh, tạo ra một vòng xoáy lửa lớn hơn.
Tháng ngày ở đồi rồng cứ thế bình yên trôi qua. Long vẫn như cũ ngày ngày tìm thức ăn cho chim nhỏ, mỗi tối chơi cùng nó cho đến khi chìm vào giấc ngủ. Dần dà, chim non lớn nhanh, bộ lông vũ đỏ tươi dần được điểm xuyết một lớp ánh vàng, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh mặt trời. Thế là, sinh linh bé nhỏ ấy được gọi là Tiểu Phượng Hoàng.
Thời gian trôi nhanh như bay, tổ chim cũng liên tục được thay đổi. Hoặc là do Tiểu Phượng Hoàng lớn không vừa, hoặc là Long lỡ tay làm hỏng trong lúc chơi đùa, tóm lại mỗi cái tổ chim đều không trụ được quá một năm. Tiểu Phượng Hoàng còn chưa kịp thay lông, tổ chim đã được thay mới rồi.
"Chíp chíp." Long ngồi dưới gốc cây, đang dùng linh lực bện tổ mới cho Tiểu Phượng Hoàng: "Đừng nghịch, nghịch nữa là không có chỗ ngủ đâu." Tiểu Phượng Hoàng thân mật ngồi cạnh hắn, đôi mắt yêu đồng nhìn chằm chằm sợi linh lực vươn ra từ lòng bàn tay hắn: "Chíp chíp." Một Long một Phượng chung sống nhiều năm, Long đã có thể hiểu được tiếng kêu của Phượng Hoàng. Sinh linh bé nhỏ này tưởng yếu ớt nhưng thực tế lại học rất nhanh, thỉnh thoảng còn có thể phát ra Long ngữ. Nhưng Long ngữ không hề dễ học, Long đành phải dạy nó ngôn ngữ khác. Thời gian dần trôi, cả hai đều có thể nghe hiểu lẫn nhau.
"Muốn học không?" Long dễ như trở bàn tay đã làm xong cái tổ mới: "Linh lực trong đất trời này là để ngươi sử dụng, ngươi cần phải cảm nhận chúng, dẫn dắt chúng..." "Chíp chíp?" Tiểu Phượng Hoàng nghi hoặc. Long nói: "Đừng sợ, ta sẽ dạy cho ngươi." Dẫn linh khí vào cơ thể là chuyện quá đơn giản. Tiểu Phượng Hoàng từ nhỏ được Long che chở, ăn uống ngủ nghỉ luôn dùng những bảo bối tốt nhất thiên hạ. Những thứ đó đều chứa linh khí, được chúng tẩm bổ, nên mỗi lần Phượng Hoàng hít thở là một lần nạp linh. Nhưng đó là hành vi vô thức, Long muốn dạy nó biến phương thức tu luyện bị động này thành chủ động.
Long ở trong mây, nhìn Tiểu Phượng Hoàng bên dưới hít thở nạp linh, sửa lại: "Không đúng, phải thở nhẹ hơn một chút." Tiểu Phượng Hoàng nói chuyện vẫn chưa lưu loát lắm: "Nhưng mà bọn chúng đều làm vậy." Khi dạy học, Long khá nghiêm khắc: "Ngươi đừng học theo đám tiểu yêu kia, cơ thể chúng trời sinh đã không bằng ngươi, cách tu luyện của chúng cũng không thích hợp với ngươi. Ngươi phải thở nhẹ hơn nữa."
Long tỉ mỉ dạy, Tiểu Phượng Hoàng cũng chật vật học. Tiểu Phượng Hoàng chạy mấy bước, phun một vòng lửa về phía Long, vòng lửa thoáng biến đổi hình dạng, nhưng bị gió lốc thổi mấy lần liền dập tắt. Long thấy vậy bất đắc dĩ cười: "Chân hỏa mà tới miệng ngươi lại chỉ phun ra được vòng lửa thôi à?" Tiểu Phượng Hoàng lại phun ra một cái, nghi hoặc: "Chíp?" "Nhìn đây." Long vươn nửa người xuống khỏi tầng mây, hắn lơ lửng giữa đỉnh mây, linh khí xung quanh nháy mắt ngưng tụ. Long gầm một tiếng thật dài, phong linh ngưng tụ trong miệng hắn phun ra, gió mạnh cuốn mây đi vạn dặm, chấn động lớn đến mức khiến toàn bộ chim chóc trên đồi rồng bay tán loạn, rung chuyển cả chín tầng trời.
Tiểu Phượng Hoàng ngây người nhìn. Long nói: "Ngươi là Phượng Hoàng, tương lai lửa của ngươi phải mạnh được như cơn gió này." Tiểu Phượng Hoàng dường như đã hiểu, mở miệng nhưng lại không phát ra âm thanh nào. Nó thử mấy lần, chỉ phát ra tiếng khí lạ. Long giật mình: "Sao vậy? Họng khó chịu à?" Tiểu Phượng Hoàng lại nỗ lực phát ra vài âm khí: "Chi... Gao?" Tộc đàn khác biệt, âm thanh phát ra cũng khác. Tiếng rồng gầm vang tận mây xanh, vững chắc hùng hậu, chuyển sang Tiểu Phượng Hoàng lại thành tiếng kêu kỳ quái non nớt. Âm thanh này vang lên, Long sửng sốt. Tiểu Phượng Hoàng lại cho rằng đã tìm ra bí quyết, hưng phấn "gao gao" mấy tiếng nữa. Long: "..." 'Ý ta là ngươi phải học khí thế, chứ không phải là tiếng gầm. Mà tiếng này khác hoàn toàn với tiếng rồng gầm, có biết không hả!'
Chủng tộc khác nhau, phương thức tu luyện của Long và Phượng cũng có những khác biệt. Hít thở nạp linh thì không sao, nhưng về sau sẽ nảy sinh vấn đề, Tiểu Phượng Hoàng chỉ có thể tự mày mò học. Mấy lần Long không chú ý, Tiểu Phượng Hoàng tự học bị sai, không khống chế được chân hỏa, thiêu trụi nửa số cây trên đỉnh đồi, ngay cả cây ngô đồng cũng cháy xém mất nửa bên. Tiểu Phượng Hoàng nhả lửa xong ấm ức, dường như không hiểu tại sao mình lại đốt cây, lí nhí nói: "Là ta đốt." Long không nỡ nói nặng nửa lời, đành phải an ủi: "Không sao, cây trên đồi rồng lớn rất nhanh." Từ đó hắn không dám đi đâu nữa, mỗi lần trước khi Phượng Hoàng phóng hỏa đều kịp thời ngăn chặn. Chủng tộc của cả hai khác nhau, nhưng có lẽ sự Niết Bàn của Phượng Hoàng cũng để lại truyền thừa, với kiểu dạy 'ẩm ương' của Long mà vẫn chưa có vấn đề gì lớn. Tuy quá trình nhiều chông gai, nhưng tu luyện cuối cùng cũng vào quỹ đạo.
Long đã quen với việc từ trên trời nhìn xuống Tiểu Phượng Hoàng đứng thẳng trên cây ngô đồng. Chú chim nhỏ vẫn chưa lớn hẳn, lông vũ trên người đã thay được một nửa, khác hẳn bộ lông đỏ tươi hồi bé. Sau khi trưởng thành, Phượng Hoàng có lông cánh đầy đủ, lông vũ cũng không còn là màu đỏ thuần nữa, mà đã pha lẫn thêm nhiều sắc thái khác. Long không thể miêu tả hết, nhìn qua thì vẫn là lông đỏ, nhưng thực tế lại đẹp hơn bộ lông đỏ trước kia rất nhiều. Sinh linh bé nhỏ hắn nuôi đúng là không tầm thường, là Phượng Hoàng Niết Bàn chuyển sinh, cũng là chú chim xinh đẹp nhất trong Điểu tộc.
Tu luyện phải dựa vào bản thân, Long không thể can thiệp quá nhiều, chỉ dẫn vài câu rồi để Tiểu Phượng Hoàng tự mình lĩnh hội. Tiểu Phượng Hoàng thỉnh thoảng sẽ ngồi thiền nhập linh, nửa ngày không cựa quậy. Long không có việc gì làm, bèn tới Đông Hải tìm quả Nguyên Linh. Linh quả này được đồn rằng có thể chữa trị vô số vết thương chí mạng, vậy mà lại bị hắn dùng như đồ ăn để ngày ngày đút cho Tiểu Phượng Hoàng. Về sau, cây Nguyên Linh ở Đông Hải bị hắn vặt trụi, Long bèn đi Tây Sơn tìm Hoa Thần Tuyền... Ngày tháng cứ thế đơn giản trôi qua.
Trong đêm, Tiểu Phượng Hoàng ngẩng đầu nhìn trời mây: "Ngươi có xuống không?" Long từ trên trời đáp xuống, cuộn mình bên cạnh cây ngô đồng, lẳng lặng nhìn nó. Tiểu Phượng Hoàng thu cánh lại, ngồi xuống cạnh Long, tựa vào hắn: "Ngủ thôi." Long bật cười: "Sao không về tổ của ngươi ngủ đi, xuống đây làm gì?" Tiểu Phượng Hoàng không đáp. Lông vũ của nó cọ vào lớp vảy rồng cứng rắn. So với tổ chim thoải mái dễ chịu thì vảy rồng đúng là không êm ái chút nào. Nhưng mùi hương của Long khiến nó rất yên tâm, giống như cái đêm nó mới mở linh trí, nỗ lực kêu gọi Điểu tộc bay lượn trên cao, chỉ đổi lại sự lảng tránh từ họ. Chỉ có Long, trong đêm mưa gió đó đã mang nó đi. "Móng cần mài rồi à?" Long cười. Tiểu Phượng Hoàng rụt lại móng vuốt đang sờ lên vảy rồng: "Ta không cần mài móng." Long lại hỏi: "Tổ không phù hợp à? Hay là ta thay vật liệu làm cho ngươi một cái mới nhé? Khi còn bé ngươi thích tổ Phong Linh Điểu, ta sẽ làm cho ngươi cái lớn hơn..." Tiểu Phượng Hoàng nói: "Ta không thích Phong Linh Điểu." Long hỏi: "Vậy thích cái gì?" Tiểu Phượng Hoàng không đáp, rất tự nhiên tựa vào Long. Nó thích nhất là mùi hương trên thân rồng, nếu phải nói tổ chim nó thích nhất là gì, vậy chắc chắn đó là cái tổ bên cạnh Long.
Long suy tư, Phượng Hoàng hồi nhỏ dễ hiểu hơn nhiều. Lúc đó còn bé, thích cái gì đều phân chia rạch ròi. Nhưng mà chú chim nhỏ hắn nuôi ngày càng thông minh, từ yêu ghét rõ ràng đã biết che giấu. Tiểu Phượng Hoàng dựa vào Long ngủ rất say. Long đã sống một cuộc đời đằng đẵng lại chìm vào suy tư, hắn không biết nên làm cái tổ như thế nào cho chú chim nhỏ nhà mình. Gió trên đồi rồng rất lớn, Long chẳng có cảm giác gì, nhưng cơ thể bé nhỏ của Phượng Hoàng mơ hồ tỏa ra nhiệt lượng. Hắn cẩn thận từng li từng tí quấn quanh chú chim. Có lẽ là hơi ấm tỏa ra từ người Phượng Hoàng làm hắn dễ chịu, Long cũng nhắm mắt nghỉ ngơi. Tiếc là Tiểu Phượng Hoàng chưa chịu nổi gió trời, nếu không mang nhóc con này lên mây ở cũng là một lựa chọn tốt. Trong lúc nghĩ ngợi, Long dần chìm sâu vào giấc ngủ hiếm hoi. Trong mơ, hắn đi khắp bốn bể tìm đủ loại tổ chim, nhưng sinh linh bé nhỏ ấy không thích một cái nào, hết gãi rồi sờ vảy của hắn, nói muốn dùng vảy rồng làm tổ chim. Có lẽ là hình ảnh trong mộng quá kinh dị, hắn bừng tỉnh. Trời đêm lờ mờ ánh sao, Long dùng móng vuốt gẩy Tiểu Phượng Hoàng đang nằm ở eo mình. Nhóc con ngủ say bị đẩy cho ngã trái ngã phải, thậm chí còn không sợ sắc bén, trong lúc ngủ mơ dùng cánh chim ôm lấy vuốt rồng. Long cảm thấy Tiểu Phượng Hoàng mơ mộng hão huyền, thế gian này chưa ai có thể nhổ vảy rồng để xây tổ.
Nhưng ngày hôm sau, trong lúc Tiểu Phượng Hoàng đi tu luyện, hắn phát hiện một miếng vảy rồng trong tổ chim. Vảy rồng được giấu rất kỹ, nếu không phải hắn quyết định làm tổ mới thì cũng sẽ không phát hiện thứ được giấu trong khe giữa mấy nhánh cây này. Đây là vảy của hắn, là lớp vảy ở ngoài cùng, thỉnh thoảng sẽ tự thay vảy rụng xuống, giống như Điểu tộc rụng lông vũ vậy. Ngày thường hắn không chú ý, hôm nay lại tìm được cả đống vảy to nhỏ trong tổ của Tiểu Phượng Hoàng, có chừng bảy tám cái, giấu ở dưới đáy, đặt mấy món bảo bối khác lên che.
Tiểu Phượng Hoàng tu luyện về, lập tức nhận ra tổ chim trên cây không còn. Nó ngơ ngác: "Long, tổ của ta đâu?" Long rất bình thản, thực chất là ngầm quan sát Phượng Hoàng: "Cái đó bị ta vứt rồi, hôm khác ta làm tổ mới cho." Hắn để ý thấy Tiểu Phượng Hoàng đi qua đi lại nhìn, còn đi tới dưới chân hắn xem, dường như là muốn tìm xem cái tổ bị vứt đi đâu, trên mặt lộ vẻ mất mát. Long hơi chột dạ hỏi: "Sao vậy? Ngươi thích cái tổ kia lắm à?" Tiểu Phượng Hoàng gật đầu, rồi lại lắc đầu. Long không hiểu, muốn hỏi thêm thì Phượng Hoàng đã chạy mất. Có lẽ là ảo giác của hắn, nhưng từ khi hắn vứt cái tổ kia đi, Tiểu Phượng Hoàng càng thêm quấn quýt hắn. Ít nói hơn, không có việc gì làm là sấn tới chỗ hắn. Thỉnh thoảng Long sẽ về trong mây nghỉ ngơi, nhưng gần đây cứ mỗi lần hắn lên trời, sinh linh bé nhỏ kia sẽ đứng ở dưới nhìn lên, dáng vẻ rất cô đơn. Long mềm lòng, đành phải xuống dỗ dành.
Tiểu Phượng Hoàng không có tổ, mấy ngày nay ngủ trên sừng rồng, đêm còn muốn tìm chỗ nào thoải mái nhất trên thân rồng để nằm. Tiểu Phượng Hoàng ngủ ngon lành, Long lại vì chuyện khác mà tiếp tục băn khoăn. Nhất là mỗi khi đêm xuống, thỉnh thoảng Phượng Hoàng ngủ say sẽ vươn móng cạy vảy của hắn. Chút động tĩnh này bình thường thì còn không bằng gãi ngứa... Thời gian trôi nhanh, tổ chim mới vẫn chưa thấy. Đợi đến khi Tiểu Phượng Hoàng có thể phun ra chân hỏa mạnh mẽ, nó nhận được một cái tổ mới. Tổ này khác hẳn những cái tổ trước, ở chính giữa là một cái vảy rồng to lớn, sáng ngời lấp lánh, kết hợp với những cái vảy bện ở xung quanh, tô điểm cho nhau, vừa đẹp vừa đặc biệt. Đó là một cái tổ làm từ vảy rồng, cũng là cái tổ mà Phượng Hoàng thích nhất cả đời.
[Tác giả có lời muốn nói] Long: Thích không?