177. Chương 177: Ngoại truyện: Long và Tiểu Phượng Hoàng (4)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 177: Ngoại truyện: Long và Tiểu Phượng Hoàng (4)

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 177 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đêm đầu tiên Tiểu Phượng Hoàng có tổ mới, Long trên trời đợi mãi mà không thấy chú chim nhỏ gọi mình. Gió đêm nay mạnh hơn thường lệ một chút, hắn nằm trong mây chờ đợi không ngừng, thò đầu ra nhìn thì không thấy Tiểu Phượng Hoàng bên cạnh cây ngô đồng. Cuối cùng, hắn dùng vuốt gạt cành lá, tìm thấy Tiểu Phượng Hoàng đang say giấc trong chiếc tổ mới.
Hắn sững sờ, dùng vuốt khều chú chim nhỏ, nhưng chú chim nhỏ mặc kệ hắn, vẫn tiếp tục ngủ ngon lành.
Long bỗng thấy khó chịu. Trước đó hắn muốn dùng tổ mới để thu hút sự chú ý của Tiểu Phượng Hoàng, nhưng khi chú chim nhỏ thật sự trở về tổ trên cây thì hắn lại thấy không quen.
Long nghĩ, không nhịn được lại khều khều chú chim nhỏ.
Rõ ràng trên người hắn có nhiều vảy hơn, cái tổ mới kia có gì tốt?
Tiểu Phượng Hoàng cực kỳ thích chiếc tổ mới, đến mức mỗi sáng thức dậy muộn hơn hẳn. Tiến triển tu luyện của chú rất tốt, sau khi đột phá bình cảnh, chú không cần ai chỉ dạy cũng tự hiểu cách tu luyện. Chân hỏa phun ra mang khí thế mạnh mẽ, nhiều lần khiến chim chóc dưới chân đồi bay tán loạn.
Đám tiểu yêu gần đồi rồng cũng phát hiện một luồng uy áp mạnh mẽ, luồng uy áp này ngự trên đỉnh đồi, xen lẫn với uy áp của Chân Long. Trước kia, bọn chúng tưởng đó là đại yêu từ nơi khác đến gây sự với Long, hoảng loạn chờ đợi sự tức giận của các đại yêu. Thoáng cái đã mấy tháng trôi qua, luồng uy áp kia vẫn ở đồi rồng, nhưng Long và vị đại yêu kia chẳng có bất kỳ xích mích nào.
Bọn chúng không dám lên đỉnh đồi, ngầm đoán xem khi nào vị đại yêu kia sẽ rời đi.
Nhưng rồi nhiều năm trôi qua, Long không đi, uy áp kia cũng ngày càng mạnh.
"Vị đó hẳn là bạn tốt của Chân Long đại nhân nhỉ?"
"Nhưng nhiều năm như vậy mà vị đại yêu kia vẫn chưa đi."
"Có khi nào vị đó là yêu lữ của Chân Long đại nhân không..."
Lời này khiến tất cả tiểu yêu bừng tỉnh. Bọn chúng biết bên Đông Hải có rất nhiều đại yêu có yêu lữ của riêng mình, ví dụ như con Giao Long màu đen ở Đông Hải, nghe nói nó đã kết đôi với Hải Yêu, thậm chí đã sinh ra Tiểu Giao rồi. Theo như bọn chúng biết thì Chân Long đại nhân đã sống rất lâu, con Giao Long mấy ngàn tuổi ở Đông Hải còn có yêu lữ, không chừng vị đại yêu kia thật sự là yêu lữ của Chân Long đại nhân.
Đám tiểu yêu càng bàn tán càng thêm khoa trương, hiển nhiên đã quên mất Chân Long có nuôi một chú chim màu đỏ, mà chú chim kia đã trưởng thành rất nhiều, uy áp này tỏa ra từ chú chim đó. Khi biết trên đồi rồng có một đại yêu mới, đám tiểu yêu càng thêm chăm chút vào phần cống phẩm dâng lên mỗi ba năm.
Tiểu yêu không được cho phép thì không dám lên đỉnh đồi, cống phẩm tất nhiên được gửi lên bằng trận pháp dưới chân núi. Trận pháp cách chỗ Tiểu Phượng Hoàng tu luyện không xa nên vừa gửi lên là Long đã biết.
"Cái này ăn ngon." Tiểu Phượng Hoàng dùng cánh lục lọi trong đống cống phẩm, chọn ra quả nhỏ chú thích ăn nhất, hào hứng nói: "Long, ngươi thử đi."
Long hơi sững sờ, hắn từng nếm quả đó rồi, nhỏ xíu, ngọt, thỉnh thoảng sẽ có vị chua, không đủ để hắn nhét kẽ răng, hương vị cũng bình thường.
Thấy Long không nhúc nhích, Tiểu Phượng Hoàng đành phải ngậm quả lên, ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt tràn đầy mong đợi.
Long đối diện với ánh mắt mong đợi kia, yêu hình của Tiểu Phượng Hoàng so với hắn rất nhỏ bé, thế nên tuy cái quả kia với hắn thì bé xíu, nhưng với Tiểu Phượng Hoàng lại rất lớn. Tiểu Phượng Hoàng ngậm mãi cũng vất vả, đành phải phát ra vài tiếng kêu khe khẽ, thúc giục hắn mau nếm.
Long đành phải xòe vuốt ra: "Bỏ vào đây."
Tiểu Phượng Hoàng lại lắc đầu, giương cánh bay tới trước mặt Long, mong đợi nhìn hắn.
Long khựng lại: "Ngươi muốn đút ta?"
Tiểu Phượng Hoàng gật đầu, lại dùng tiếng kêu thúc giục.
Long đành phải hơi há miệng, Tiểu Phượng Hoàng bay tới bên miệng hắn, thả cái quả kia vào, xong xuôi còn dùng cánh vỗ nhẹ lên mặt hắn.
Tiểu Phượng Hoàng: "Ăn được rồi."
Long khép miệng lại, quả kia lập tức nát bươm, nhai một cái là đã hết.
Đôi mắt yêu tròn xoe tràn đầy mong đợi, Long đành phải cố gắng nhai thêm mấy cái. Vị ngọt hơi chua lan ra trên lưỡi, hắn nói: "Cũng không tệ lắm."
"Thật à?" Tiểu Phượng Hoàng bay xuống khỏi thân rồng, bắt đầu lục lọi trong đống cống phẩm, dùng cánh chia quả thành hai phần. Một phần có năm sáu quả lớn, một phần là hai quả nhỏ: "Cái này cho Long, cái này cho ta."
Cho Long là phần có quả lớn.
Long ngẩn ra, muốn nói Tiểu Phượng Hoàng hãy giữ lại tự ăn, nhưng Tiểu Phượng Hoàng đã lại tha thêm một quả tới. Hắn đành phải há miệng nhận quả do Tiểu Phượng Hoàng đút: "Ta có thể tự ăn."
"Ta đút cho ngươi. Khi ta còn bé Long cũng đút cho ta mà, giờ ta có thể đút ngươi ăn rồi." Tiểu Phượng Hoàng bay mấy vòng, hưng phấn ngậm thêm quả nữa tới. Chú có vẻ rất cố chấp trong chuyện đút ăn này, luôn muốn đưa đồ ăn tới tận miệng Long.
Long khựng lại, đành phải chấp nhận lòng tốt của Tiểu Phượng Hoàng.
Thật ra cũng không tệ lắm, quả đầu tiên hơi chua, nhưng càng về sau quả càng ngọt. Để mấy hôm nữa hắn đi đào một cây về trồng cạnh cây ngô đồng, như vậy thì Tiểu Phượng Hoàng có thể ăn mỗi ngày.
Đêm đó, Long không bay về trời mà hóa thành hình người đứng dưới gốc ngô đồng, nhìn lên Tiểu Phượng Hoàng đã chui vào tổ: "Tiểu Phượng Hoàng, đêm nay ngủ với ta không?"
Tiểu Phượng Hoàng thò đầu ra khỏi tổ, do dự hỏi: "Hôm nay ngươi không về trời à?"
"Không về." Long khựng lại: "Hay là ta về trời nhé?"
Tiểu Phượng Hoàng vội vàng nhảy ra khỏi tổ, đáp thẳng xuống đất, đẩy ngã Long. Mặt Long vùi trong lông vũ, bị Tiểu Phượng Hoàng không ngừng cọ xát: "Đừng nghịch."
Tiểu Phượng Hoàng nhìn Long chằm chằm, bỗng nói: "Long, ta to hơn rồi."
Long đứng dậy. Lúc ở dạng rồng thì hắn không cảm nhận được chú chim nhỏ lớn nhanh, nhưng biến thành hình người mới phát hiện Tiểu Phượng Hoàng đã cao hơn hình người của hắn. Rõ ràng trước đó vẫn là một nhóc con bé xíu... Hắn giơ tay xoa đầu Tiểu Phượng Hoàng: "Vẫn còn nhỏ lắm, phải lớn hơn nữa."
Yêu hình của Tiểu Phượng Hoàng còn không to bằng vuốt của hắn, phải chân chính trưởng thành thì mới có thể coi là Phượng Hoàng.
"Ngươi không biến lớn à?" Tiểu Phượng Hoàng lại hỏi.
Long ngẩn ra: "Ngươi không thích hình dạng này của ta à?"
Tiểu Phượng Hoàng nói: "Thích, nhưng mà lúc ngủ ngươi luôn biến lớn mà?"
Long đã hiểu, Tiểu Phượng Hoàng quen ngủ trên vảy của hắn rồi, hình người quá nhỏ, da còn mềm.
Hắn biến về yêu hình, cuộn mình nằm cạnh gốc ngô đồng: "Lên đi."
Tiểu Phượng Hoàng bay lên, đáp xuống chỗ trống Long đã chừa ra cho mình. Được bao phủ trong vảy rồng, chú thu cánh lại, thoải mái tựa vào Long như bao lần trước đó.
Long nằm sấp, mắt nhìn Tiểu Phượng Hoàng được mình bảo vệ, thầm nghĩ chú chim nhỏ này đúng là thích ngủ trên vảy rồng, cũng không biết sao lại thành thế này, làm gì có chú chim nào lại thích ngủ trên vảy rồng cứng rắn kia chứ?
Được rồi, e rằng khắp thiên hạ chỉ có mỗi chú chim này.
Tiểu Phượng Hoàng tựa vào Long, ngây thơ hỏi: "Long, ngươi hóa nhỏ lại bằng cách nào vậy? Còn biến thành một hình dạng rất lạ nữa."
Lúc này Long mới nhớ ra, hắn đã nuôi Tiểu Phượng Hoàng được mười mấy năm, nhưng chưa từng thấy Tiểu Phượng Hoàng hóa thành hình người. Đây là sơ suất của hắn, các yêu tộc khác luôn học hóa hình từ rất sớm, hắn đã quen sống với Tiểu Phượng Hoàng nên quên mất việc phải dạy chú điều này. Hắn nói: "Đó là thiên phú bẩm sinh của yêu, ngươi cũng có thể hóa thành hình người."
"Phải hóa như thế nào?" Tiểu Phượng Hoàng hỏi.
Long đành phải dạy Tiểu Phượng Hoàng cách hóa hình, nhưng Tiểu Phượng Hoàng thử mấy lần vẫn không được: "Đừng sốt ruột, ngươi học thêm vài lần sẽ làm được thôi."
Tiểu Phượng Hoàng cũng không quá thất vọng, trò chuyện với Long một hồi, dần dần nói chuyện được vài câu rồi im lặng, tựa vào vảy rồng ngủ say.
Mấy ngày sau, mỗi tối Long đều gọi Tiểu Phượng Hoàng ngủ chung. Dần dần, chiếc tổ trên cây ngô đồng bị Tiểu Phượng Hoàng bỏ quên sang một bên, một Long một Phượng trở lại những tháng ngày trước đó.
Lần đầu tiên Tiểu Phượng Hoàng hóa thành hình người là một buổi tối. Long ngủ say, sáng hôm sau tỉnh lại không nhìn thấy bộ lông đỏ quen thuộc, tìm một hồi mới thấy trong khe giữa lớp vảy rồng có một thiếu niên xinh đẹp. Thiếu niên ngoan ngoãn nằm đó, bị lớp vảy xung quanh tì vào, làn da trắng nõn non mịn bị hằn đầy vết đỏ mà vẫn không tỉnh lại.
Long sững sờ, không hiểu, sau đó mới nhận ra mùi của Tiểu Phượng Hoàng tỏa ra từ thiếu niên.
Mái tóc dài màu vàng nhạt buông xõa sau lưng cậu, có vài sợi đỏ lẫn trong đó, trên người thiếu niên cũng có một ít phượng văn.
Long cứng đờ, giơ tay muốn khều thiếu niên, nhưng giơ tới trước mặt lại rụt về. Hắn hóa thành hình người, dang tay ôm chặt lấy Tiểu Phượng Hoàng. Động tĩnh này khiến thiếu niên mơ màng tỉnh giấc.
Đôi mắt yêu màu đỏ của thiếu niên trong veo, ngơ ngác phản chiếu khuôn mặt Long, cánh tay gầy yếu choàng lên vai hắn: "Long?"
Long ôm eo cậu, hơi ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt cậu, thầm nghĩ đôi mắt này đẹp hơn Đá Lam Tinh dưới đáy biển sâu rất nhiều. Hắn dịu dàng nói: "Tiểu Phượng Hoàng, ngươi biết hóa hình rồi."
Tiểu Phượng Hoàng đạp đôi chân không chạm đất, theo bản năng chống tay lên vai Long. Cậu có thể cảm nhận được bàn tay to lớn đặt bên eo, cậu đang được Long bế.
Cậu hơi cúi xuống nhìn Long, từ đôi mắt hắn thấy được dáng vẻ hiện tại của mình. Tóc của cậu là màu vàng, khác hẳn với tóc đen của Long.
Hai người một cao một thấp, Tiểu Phượng Hoàng không nhịn được giơ tay nghịch tóc mái của Long, cười hỏi: "Tại sao ta không giống ngươi?"
"Tất nhiên là không giống rồi, ngươi là Phượng Hoàng." Long đặt Tiểu Phượng Hoàng xuống, giờ mới chú ý cậu đang trần truồng, đành phải dùng linh lực hóa ra cho cậu một cái áo, sau đó dạy nhóc con này cách hóa lông vũ thành quần áo che kín cơ thể.
Tiểu Phượng Hoàng rất hứng thú với hình người, lanh lợi chạy qua chạy lại trước mặt Long, luôn có thể hỏi ra những câu rất kỳ lạ. Cậu ngây thơ lớn lên trong sự nuông chiều của Long, không biết nhiều, nhưng học rất nhanh.
"Ta không biến về được." Tiểu Phượng Hoàng đột nhiên nhận ra một vấn đề.
Long kiên nhẫn dạy: "Biến về không khó, ngươi chỉ cần nghĩ tới yêu hình của mình, dùng linh lực thúc đẩy là có thể biến về."
Tiểu Phượng Hoàng làm thử, nhanh chóng nắm bắt được cách biến qua biến lại, thậm chí còn biết biến ra các hình dáng khác. Cậu như đứa trẻ nhận được đồ chơi mới, thử hết cái này đến cái kia, còn chạy tới trước mặt Long biến hóa. Có khi còn dùng lông vũ biến ra vuốt rồng, khiến Long bật cười to. Tiểu Phượng Hoàng đang thích hình người, tối đi ngủ cũng ở dạng người. Cậu ngồi trong tổ của mình, giờ mới phát hiện ra tổ đã trở nên rộng lớn.
Đây là một trải nghiệm cực kỳ mới với Tiểu Phượng Hoàng, lần đầu tiên cậu ở cái tổ lớn như vậy.
"Long, đêm nay chúng ta có thể ngủ ở đây không?" Thiếu niên ghé vào tổ chim hỏi hắn.
Long khựng lại: "Yêu hình của ta sẽ làm vỡ tổ của ngươi."
Tiểu Phượng Hoàng: "Vậy ngươi biến thành giống ta đi!"
Long bật cười: "Chẳng phải ngươi thích yêu hình của ta à?"
"Ta thích ngươi." Tiểu Phượng Hoàng cười giục: "Mau lên nào."
Long đành phải biến thành hình người, theo Tiểu Phượng Hoàng vào tổ. Lúc nằm trên vảy của mình, hắn có một cảm giác rất lạ. Nhưng trong tổ này, ngoài mùi rồng ra thì còn có một mùi hương ấm áp, thư giãn, đó là mùi của Tiểu Phượng Hoàng. Sau khi biến thành người, hắn có thể rõ ràng cảm nhận bản thân được bao bọc trong thứ mùi hương này, một trải nghiệm rất đặc biệt.
"Ngươi nói là muốn ngủ mà?" Long vỗ nhẹ người trong lồng ngực, thấy cậu cứ ngó nghiêng nhìn quanh thì đành giơ tay ra: "Gối vào đây."
Tiểu Phượng Hoàng gối đầu lên tay hắn, giơ tay nghịch tóc của Long, lại cầm tóc của mình so sánh: "Ngươi đẹp."
Long không nhịn được giơ tay xoa đầu cậu: "Ngươi đẹp hơn."
Nằm trong tổ, ngẩng lên là có thể thấy trời sao bên ngoài tán cây.
Ánh sao lấp lánh, gió nhẹ mơn man, tiếng lá cây xào xạc lấn át tiếng trò chuyện của Tiểu Phượng Hoàng, cuối cùng hắn chỉ nghe được tiếng hít thở khe khẽ bên tai. Long quay sang, người trong ngực đã nhắm mắt thiếp đi, tay vẫn không quên nắm lấy hai lọn tóc.
Long sững sờ, nhấc tay lên, thấy tóc quấn quanh.
Hai lọn tóc đen và vàng nhạt xoắn vào nhau rối bời, Tiểu Phượng Hoàng đã quấn tóc của cả hai lại, còn thắt thành nút.
Long nhìn một lúc lâu, trong mắt không khỏi hiện lên vẻ dịu dàng, cẩn thận đặt nút thắt kia vào lòng bàn tay đang mở của thiếu niên.
Thiếu niên khe khẽ nỉ non, vô thức nắm chặt, như thể đang nắm lấy báu vật đẹp nhất thế gian.