Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều
Chương 178: Ngoại truyện Phượng Hoàng và Tiểu Kiếm Linh (1)
Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 178 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gió xuân ấm áp thổi nhẹ trước Phượng Hoàng Thần Sơn.
"Cửu Vĩ Hồ đại nhân!"
Một nữ nhân vận váy tím kéo theo một vật cao chừng nửa người, tay còn lại cầm thanh đao. Nàng nhìn hộ vệ, lạnh nhạt hỏi: "Kinh Hạc đại nhân đang ở đâu?"
Người hộ vệ nhìn vật cao cỡ nửa người phía sau nàng, mơ hồ cảm nhận được một luồng uy áp đáng sợ tỏa ra từ nó. Hắn đáp: "Dạ bẩm Cửu Vĩ Hồ đại nhân, Kinh Hạc đại nhân đang ở hậu sơn. Ngài ấy dặn rằng khi ngài trở về thì hãy mau chóng đến đó."
Nữ nhân vận váy tím, tức Cửu Vĩ Hồ, lạnh nhạt gật đầu. Nàng rời núi đã hai năm, để đi tìm các loại báu vật cho sơn chủ. Trên đường, nàng còn diệt một con yêu thú cao cấp. Gân cốt của nó vừa hay có thể dùng để đúc binh khí, nên nàng đã rút gân, cạo xương nó, rồi vội vàng mang về cho chủ nhân.
Vừa mới đến viện Thanh Phong ở hậu sơn, một vệt sáng chợt lóe lên. Nàng bất đắc dĩ lùi lại tránh, khiến vài sợi tóc rơi xuống đất.
"Huyền Thính, như thế là không đúng." Từ trong viện, tiếng người vọng ra.
Cửu Vĩ Hồ giật mình, nghe thấy âm thanh quen thuộc liền đẩy cửa bước vào. Nàng nhìn thấy Phượng Hoàng đại nhân và một đứa bé mặc áo bào đen đang cùng ngồi xổm dưới đất. Trước mặt hai người là một kiếm trận đơn giản đang phát sáng, phía trên có treo vài luồng kiếm khí sắc bén. Kinh Hạc lo lắng đứng bên ngoài kiếm trận, nói: "Phượng Hoàng đại nhân, ngày mai có hẹn với đại yêu Lang Phong, ngài cần phải đến tiền sơn chuẩn bị."
Thiếu niên áo đỏ ngồi khoanh chân trong kiếm trận, trước mặt bày mấy tấm thẻ tre. Cậu chỉ vào một tấm: "Trận văn phải như thế này, vừa rồi ngươi vẽ quá sơ sài. Khi bày trận không được nóng nảy, phải từ từ thúc đẩy."
Đứa bé gật đầu, đôi mắt đen láy chăm chú nhìn thẻ tre, như thể muốn nhìn cho rõ, nhìn thấu tấm thẻ đó.
Kinh Hạc lại thúc giục: "Phượng Hoàng đại nhân."
Túc Ly liếc mắt: "Ngày mai hắn mới đến mà, đúng không? Ngày mai ta sẽ đến."
Kinh Hạc không đồng tình: "Ngày mai, lại ngày mai. Ba ngày trước ngài đã nói như vậy, hôm qua ngài cũng nói vậy."
Túc Ly hờ hững: "Nói thêm một ngày nữa cũng có sao đâu..."
Nói đoạn, cậu chú ý đến nữ nhân đang đứng ngoài cửa, cười nói: "Cửu Vĩ Hồ về rồi à? Mang gì về cho ta vậy?"
Cửu Vĩ Hồ lúc này mới bước từ cổng vào, kéo phần gân cốt đã được làm sạch đến trước mặt Túc Ly, nói: "Phượng Hoàng đại nhân, đây là gân cốt của thú Thanh Linh cao cấp."
Nàng vừa dứt lời, thiếu niên áo đỏ lập tức kéo đứa bé áo đen đến, dứt khoát ngồi xổm trước đống gân cốt. Cậu vừa sờ xương vừa giới thiệu: "Xương của thú Thanh Linh cực kỳ cứng rắn, có thể nung chảy cùng thiên thạch, làm phôi binh khí tốt nhất. Ngươi thử sờ xem?"
Đứa bé lần đầu thấy vật này, dùng ngón út chạm thử, nói: "Nóng."
Túc Ly dạy bảo: "Đó là dư linh chưa tan."
Một lớn một nhỏ ngồi cạnh nhau. Túc Ly chọn một khúc xương, chuyển tay đưa cho bé con xem. Gân cốt còn linh lực nên rất nặng. Đứa bé áo đen cố hết sức ôm khúc xương vào ngực, nói: "Nặng quá."
Túc Ly chớp mắt: "Vậy đổi khúc khác nhẹ hơn."
Hai người trò chuyện rất tự nhiên, hoàn toàn phớt lờ Kinh Hạc và Cửu Vĩ Hồ.
Kinh Hạc bước đến, đau đầu nói: "Cô không nên đưa đồ cho ngài ấy vào lúc này."
"Phượng Hoàng đại nhân thích mà." Cửu Vĩ Hồ lại hỏi: "Đứa bé kia là kiếm linh của Phượng Hoàng đại nhân sao? Trước đó chỉ là một đứa bé sơ sinh thôi mà."
Nàng rời núi vào năm kiếm Huyền Thính xuất thế, ngao du bên ngoài suốt hai năm không trở về. Nàng biết kiếm bản mệnh của Phượng Hoàng đại nhân có thể huyễn hóa thành kiếm linh, nhưng lúc nàng đi, kiếm linh vẫn còn là một đứa bé sơ sinh đi chưa vững, giờ đã mang hình hài của một đứa trẻ 5-6 tuổi...
Kinh Hạc nhìn hai đứa trẻ, một lớn một nhỏ, đang ngồi đằng kia, nghiêng đầu nói với Cửu Vĩ Hồ: "Đúng vậy, kiếm linh kia phát triển rất nhanh, tư chất không tầm thường. Phượng Hoàng đại nhân dạo này tập trung dạy cậu bé kiếm trận. Cô đã từng nghe kiếm linh học kiếm trận bao giờ chưa?"
"Chưa từng." Cửu Vĩ Hồ khựng lại: "Nhưng ta nghe nói kiếm linh sẽ ghi nhớ kiếm chiêu của kiếm chủ."
"Phượng Hoàng đại nhân đang muốn cho hắn tự mình dùng kiếm, hai ngày trước còn dạy hắn học kiếm pháp biến chiêu, thậm chí còn sáng tạo ra cái gọi là 'tám mươi mốt kiếm chiêu'." Kinh Hạc nói đến đây thở dài: "Cô xem, kiếm linh học kiếm vốn đã là chuyện không thể tưởng tượng nổi rồi. Phượng Hoàng đại nhân còn muốn dạy hắn trận pháp, thuật pháp. Khắp Thần Sơn này có biết bao nhiêu sư phụ giỏi như vậy..." Trước kia, Phượng Hoàng đại nhân một tháng sẽ đến tiền sơn ít nhất 4-5 lần, nhưng từ khi dạy kiếm linh học thì không thèm đến tiền sơn nữa, lần nào cũng phải để y đến gọi.
Kinh Hạc lại nói: "Rõ ràng ngài ấy cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ..."
Cửu Vĩ Hồ đáp: "Phượng Hoàng đại nhân rất có trách nhiệm."
Kinh Hạc: "Ta đã nói với ngài ấy là để ta nuôi dạy đứa bé kia, Phượng Hoàng đại nhân lại khăng khăng tự mình làm."
Cửu Vĩ Hồ: "Đứa bé kia đâu có dính ngài."
Kinh Hạc: "..."
Kinh Hạc đã mở lời thì không ngừng lại được. Cửu Vĩ Hồ vừa nghe vừa đợi, thỉnh thoảng lại đáp vài câu chặn họng y.
Y nói được một nửa, bỗng thấy kiếm trận lóe sáng. Chỉ chớp mắt sau, thiếu niên áo đỏ đã cuốn theo một đống gân cốt, dắt tay kiếm linh, nhanh như chớp lủi vào kho binh khí. Y còn chưa kịp gọi, cánh cửa đã nặng nề đóng sập lại.
Kinh Hạc: "!!! Ngài chờ đó cho tôi, hôm nay ngài nhất định phải đến tiền sơn."
Cửu Vĩ Hồ ngẩn người, cũng theo Kinh Hạc đến trước cổng kho binh khí, khuyên nhủ: "Ngày mai đi cũng không muộn."
Nàng nói tiếp: "Phượng Hoàng đại nhân, vật liệu lần trước ngài muốn tôi mang đến rồi đây, ngài có muốn ngày mai..."
Cánh cửa bỗng hé mở, một bàn tay thò ra vẫy vẫy trước mặt hai người.
Cửu Vĩ Hồ sửng sốt, đặt túi càn khôn vào bàn tay kia.
Thiếu niên cầm túi, giọng nói trong trẻo vọng ra: "Cảm ơn nhé, lần tới đi Trung Nguyên ta sẽ mua bánh bao thịt cho cô."
Cửu Vĩ Hồ: "Phải là bánh nhân thịt gà nhé."
Thiếu niên đáp: "Không thành vấn đề."
Nói xong, cánh cửa lại đóng lại.
Kinh Hạc: "... Bánh nhân thịt gà?"
Cửu Vĩ Hồ hờ hững nhìn sang, thuận miệng hỏi: "Kinh Hạc đại nhân cũng thích bánh bao nhân thịt gà à?"
Kinh Hạc: "..."
***
Tiếng cằn nhằn của Kinh Hạc bị chặn lại bên ngoài cánh cửa nặng nề. Túc Ly dốc hết đồ trong túi càn khôn ra. Không dốc ra thì không biết, vừa dốc cái đã tạo thành một ngọn núi nhỏ. Bé con áo đen đi theo Túc Ly sửng sốt, vội vàng lùi lại mấy bước. Thấy bóng hình màu đỏ kia bị chôn vùi, cậu bé mờ mịt, luống cuống đứng bên ngoài núi vật liệu.
"A Ly, A Ly ngươi ở đâu?" Huyền Thính ôm một khúc xương. Vì quá nặng nên cậu bé ngã bệt xuống đất, ngửa đầu nhìn đống vật liệu cao như núi, bối rối vô cùng, vội vàng gọi mấy tiếng.
"Bên này." Túc Ly leo ra khỏi núi vật liệu, khua tay chuyển động linh lực. Các vật liệu lộn xộn đều bay lên, theo linh lực chỉ dẫn bay vào các túi càn khôn tương ứng treo trên giá binh khí. Cậu nhẹ nhàng đáp xuống, bế đứa nhỏ dưới đất lên, nói: "Ta đây."
Huyền Thính giật mình, gật đầu: "Mấy thứ kia nặng quá, ta không cầm được."
"Ngươi còn nhỏ, đợi lớn lên mấy thứ này đối với ngươi sẽ dễ như trở bàn tay." Túc Ly phủi bụi trên vạt áo, bỗng chú ý đến lòng bàn tay Huyền Thính có mấy vệt đỏ. Cậu giật mình, ngồi xổm xuống trước mặt đứa nhỏ: "Huyền Thính, cho ta xem tay nào."
Huyền Thính ngoan ngoãn xòe tay ra, sau đó cảm nhận được linh lực ấm áp tẩm bổ lòng bàn tay: "A Ly?"
Túc Ly vuốt ve vết đỏ, nhớ ra tiểu kiếm linh còn rất yếu. Huyền Thính là linh hồn do kiếm hóa thành, nhưng cũng như mọi sinh linh khác, binh khí cũng cần thời gian để khai mở linh trí. Huyền Thính đã hóa hình, nhưng trước khi hoàn toàn trưởng thành, linh thể của hắn rất yếu ớt. Cậu nhìn cổ áo Huyền Thính, bỗng hỏi: "Ngọc ta cho ngươi đâu?"
Huyền Thính nhìn đi chỗ khác, đáp: "Ta để lại chỗ cũ rồi, miếng ngọc kia rất quan trọng với A Ly."
Túc Ly bất đắc dĩ bế đứa nhỏ lên. Kiếm linh trong ngực cậu bé vừa nhẹ vừa gầy, không tốn mấy sức lực. Cậu bước nhanh đến chỗ tủ, lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo. Quả nhiên, ngọc Phượng Hoàng được đặt ngay ngắn bên trong.
"Ngươi phải đeo trên người." Túc Ly đeo ngọc lên cổ Huyền Thính: "Lần sau nếu ta thấy ngươi tháo ra, ta sẽ không đưa ngươi ra ngoài chơi nữa. Lần trước ngươi nói muốn theo ta đi Trung Nguyên, nhớ không?"
"Kinh Hạc bảo ngọc này có thể bảo mệnh." Huyền Thính nắm chặt miếng ngọc, nói: "Cho A Ly đeo."
Túc Ly cười: "Đừng có nghe y nói lung tung. Con nít phải đeo miếng ngọc này thì mới lớn nhanh được."
Huyền Thính nghe vậy sửng sốt, đôi mắt nghiêm túc nhìn Túc Ly: "Thật sao?"
"Thật." Giọng Túc Ly nhẹ nhàng hơn: "Ngươi phải bình an lớn lên."
"Ta phải mau chóng lớn lên." Huyền Thính nghiêm túc gật đầu: "Đợi lớn lên rồi, ta sẽ có thể bảo vệ A Ly."
Túc Ly ngẩn người, bỗng nghĩ đến một chuyện, cười nói: "Được."
Huyền Thính quay đầu nhìn đống xương dưới đất, đi đến khúc gần mình nhất, nỗ lực nhấc lên: "A Ly nhìn này, ta có thể cầm nó."
Túc Ly xoa đầu hắn.
Huyền Thính bỗng nhìn thấy vỏ kiếm ở chính giữa đài cao – thứ cùng nguồn gốc với hắn – được đặt ngay ngắn trên đài bày kiếm cao nhất trong kho binh khí, xung quanh có vô số kiếm trận bảo vệ. Hắn gọi: "A Ly."
Túc Ly nghi hoặc: "Sao vậy?"
"Ngươi nói là cái đó nặng hơn." Huyền Thính nhỏ giọng hỏi: "Ta có thể thử cầm nó không?"
Túc Ly khoát tay, vỏ kiếm lập tức bay đến trước mặt hai người. Lúc rơi xuống tay Huyền Thính, nó đã thu nhỏ lại rất nhiều. Vỏ kiếm cũng nặng, nhưng không nặng bằng xương cốt. Đôi mắt Huyền Thính hơi sáng lên.
***
Trước khi đại yêu Lang Phong đến, Túc Ly ra khỏi kho binh khí, đến tiền sơn đi dạo, liền bị Kinh Hạc lôi vào thư phòng cẩn thận dặn dò. Nói xong chuyện quan trọng, Kinh Hạc mới chú ý đến vỏ kiếm trong tay Huyền Thính. Đôi mắt y co rụt lại: "Phượng Hoàng đại nhân, đó là vỏ kiếm!"
Ngày kiếm linh chào đời, thân kiếm đã hóa linh, nhưng vỏ kiếm thì vẫn còn đó. Sách cổ mà Kinh Hạc từng đọc có ghi rằng, do thân kiếm hóa linh quá sớm, chưa kịp thu nạp tất cả kiếm thể, nên phải đợi kiếm linh hoàn toàn trưởng thành mới có thể nắm giữ vỏ kiếm. Vỏ kiếm này liên quan đến tính mạng của Phượng Hoàng, thường ngày luôn được Phượng Hoàng đại nhân cất giữ, chỉ sợ rơi vào tay kẻ xấu.
"Cho hắn chơi một chút cũng không sao." Túc Ly không nghĩ nhiều: "Vả lại, chúng cũng cùng một nguồn gốc mà ra."
Kinh Hạc đành bó tay, chỉ có thể đồng ý, quay sang dặn dò Huyền Thính: "Huyền Thính, cậu phải mau chóng trưởng thành nhé, như vậy mới có thể bảo vệ được kiếm chủ của mình, rõ chưa nào?"
Huyền Thính nghe vậy, bàn tay ôm vỏ kiếm siết chặt: "Rõ."
"Đừng nghe Kinh Hạc nói lung tung." Túc Ly khoác tay lên vai Huyền Thính: "Ta sẽ bảo vệ ngươi, còn ngươi thì phải bình an lớn lên."
Đại yêu Lang Phong đến khiến Phượng Hoàng Thần Sơn náo nhiệt suốt hai ngày. Công việc xong xuôi, Túc Ly sốt ruột muốn về hậu sơn. Cậu phát hiện Huyền Thính trở nên dính người hơn. Cậu đi đâu hắn cũng theo đó, tay không quên ôm theo cái vỏ kiếm kia.
Lúc ở trong kho binh khí, Túc Ly nói: "Huyền Thính, ngươi chán thì có thể ra ngoài chơi với các tiểu yêu khác."
Huyền Thính lắc đầu, hắn phải đi theo A Ly, như vậy mới làm tròn chức trách của kiếm linh.
Trong kho binh khí có vô số vật liệu. Túc Ly thích rèn thần binh linh vật, về khoản này thiên phú của cậu cực cao, mỗi thứ chế tạo ra đều vang danh thiên hạ. Phượng Hoàng Thần Sơn, từ tiền sơn đến hậu viện, gần như mỗi yêu tu đều có một món binh khí cậu tặng, vậy mà trong kho binh khí vẫn còn hơn ngàn thần binh.
Lúc rèn đồ, Túc Ly làm việc không biết ngày đêm, thường xuyên nhốt mình trong phòng hơn một tháng. Huyền Thính sẽ luôn yên lặng đi theo cậu, thỉnh thoảng giúp cậu lấy chút vật liệu, quét dọn tro bụi trên đài bày kiếm. Lúc rảnh rỗi, Túc Ly sẽ dạy cho hắn các loại thuật pháp. Nếu Huyền Thính học xong, hai người sẽ lén lút trốn khỏi núi, đến nhân gian xem cuộc sống, ăn bánh bao thịt nóng hổi.
Ngày tháng cứ như vậy trôi qua. Hai người cùng nhau đi qua núi cao, cũng đi qua biển sâu. Những lần như vậy thường là đi lén lút. Thỉnh thoảng sẽ bị Kinh Hạc tóm được, cả hai lại chạy về trốn trong kho binh khí. Tiếng cằn nhằn của Kinh Hạc bị chặn lại bên ngoài cánh cửa. Một lớn một nhỏ chia sẻ cho nhau đồ ăn vặt lấy từ nhân gian.
"A?" Túc Ly cầm một miếng thịt nhỏ: "Huyền Thính há miệng nào."
Huyền Thính rất nghe lời há miệng ra. Ăn xong, cậu bé cũng lấy một miếng to nhất trong giấy gói, giơ lên cao: "A Ly, a?"
Túc Ly rất tự nhiên để kiếm linh đút ăn, tiện tay mở sách: "Hôm nay chúng ta học cái này..."
Trong kho binh khí không có giường. Mỗi lần mệt, Túc Ly sẽ nằm ngủ luôn trên đất, thỉnh thoảng là nằm trên đống xương cốt vật liệu, có khi ngủ trên thiên thạch... Mỗi lần dọn dẹp đài bày kiếm xong trở lại, việc đầu tiên Huyền Thính làm là đẩy đống vật liệu nặng nề kia ra, tìm kiếm chủ của mình ở bên trong. Sau đó, hắn sẽ dọn dẹp đống đồ rơi vãi xung quanh, tạo một khoảng trống cho kiếm chủ có thể nằm thoải mái, cuối cùng mới nằm ngay ngắn bên cạnh.
Hắn là một kiếm linh tốt. Trước khi ngủ, hắn luôn nắm lấy ngón tay kiếm chủ, xác nhận xung quanh an toàn rồi mới cùng kiếm chủ chìm vào giấc ngủ.