95. Chương 95: Đêm trước

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ảo ảnh Siêu Nhân Điện Quang khổng lồ xuất hiện trên sàn đấu không chỉ khiến khán giả tại hiện trường choáng váng mà cả những người xem livestream cũng phải thốt lên kinh ngạc. Hình ảnh kỳ quái và cực kỳ hài hước này khiến họ quên bẵng đây là một đấu trường loại trực tiếp nghiêm túc, cứ ngỡ như đang theo dõi một bộ phim hoạt hình dành cho trẻ em.
Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm lùi lại, ngước nhìn hình ảnh khổng lồ trên không, im lặng một lúc lâu. Đặc biệt là khi nhìn vào đôi mắt của siêu nhân, dù không có ánh sáng, nhưng họ vẫn cảm thấy như có một người đang chằm chằm nhìn mình từ phía sau cặp mắt trắng dã đó, khiến họ không khỏi rùng mình. Nhóm tu sĩ đối địch cũng không ngờ thứ này lại đột ngột xuất hiện, bị Siêu Nhân Điện Quang đánh văng, phải lùi lại mấy chục bước, lơ lửng giữa không trung mà nhìn chằm chằm vào nó, cố gắng tìm kiếm sơ hở để đột phá.
[Ôi trời ơi, đỉnh quá, cười chết mất thôi haha haha!]
[Ôi trời ơi đây là cái gì vậy!?]
[Đây cũng là trận con rối, nhưng có vẻ là một trận pháp cỡ lớn, đợi tôi giở sách ra xem nào.]
[Đây là trận con rối Thượng Cổ, được gọi là trận ảo ảnh con rối, một loại trận pháp cần rất nhiều thời gian để khắc họa. Ảo ảnh là nửa thật nửa giả, còn mắt trận thì nằm ngay trên con rối thật.]
Nửa thật nửa giả là sao?
Khán giả livestream hoàn toàn không hiểu, một lúc sau thấy nhóm tu sĩ tấn công ảo ảnh, nhưng không hề có tác dụng nào, mọi đòn tấn công đều vô hiệu. Nó giống như một hình chiếu, mọi đòn công kích đều xuyên qua vô ích.
"Điểm tinh túy của trận ảo ảnh con rối nằm ở sự linh hoạt của nó." Đại sư trận pháp trên đài cao giải thích: "Thấy không? Con rối mà tiểu tiên sinh cầm trong tay mới là thật, còn ảo ảnh chỉ là ảo ảnh mà thôi. Nhưng chỉ cần chủ trận muốn, cậu ấy có thể hoán đổi giữa thực và ảo một cách tùy ý. Loại trận pháp này không tiêu hao quá nhiều linh lực, nhưng vì sự đặc biệt của nó nên phải tốn rất nhiều thời gian để khắc họa cũng như rót linh lực vào. Nếu giờ có thêm một trận tụ linh, chủ trận chỉ cần ra lệnh một lần, nó sẽ trở thành một con rối bán tự động."
"Trận pháp Thượng Cổ lại tài tình như thế ư?"
"Ôi, thực tế thì những trận pháp này đã thất truyền, hoặc là các trận đồ đã bị người ta cất giấu không còn xuất hiện nữa." Đại sư trận pháp cảm thán: "Nếu không phải tiểu tiên sinh đã xuất bản, e rằng nghiên cứu của chúng ta về trận pháp sẽ còn chậm lại mấy trăm năm nữa. Trận con rối này cũng được nhắc tới trong sách, nhưng phải tận mắt chứng kiến mới biết nó vĩ đại đến nhường nào."
[Cảm giác mình đọc sách cũng như không.]
[Trước kia tôi luôn cho rằng trận tu không thể đánh nhau, giờ đột nhiên tôi lại thấy trận tu mới là những người đánh đỉnh nhất ấy.]
[Nếu thế thì luyện thêm vài con rối nữa, lúc nào lên sân cứ tung nó ra là xong?!]
[Chết tiệt, trận tu có thể chơi kiểu đó thật à?]
[Cái này không dễ làm đâu. Tôi thử vẽ trận con rối dựa theo giáo trình rồi, có vẽ được, nhưng cũng phải mất 1-2 năm. Có rất nhiều chỗ khó hiểu, mà còn đòi hỏi sự tập trung cực cao.]
[Tự nhiên học được nhiều điều ghê, trận pháp phòng ngự bằng cát có thể biến hóa, lại còn trận ảo ảnh con rối có thể tự do hoán đổi thật giả nữa.]
[Sao mấy người vẫn còn tâm trạng để học hỏi vậy? Mắt tôi cứ dán chặt vào Siêu Nhân Điện Quang thôi.]
Có con rối hỗ trợ, Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm có cơ hội nghỉ ngơi, còn Túc Lê thì điều khiển con rối đi tuần tra xung quanh, toàn bộ khán đài bốn phía đều nằm trong tầm mắt cậu.
Đầu tiên là vị trí của người nhà mình, Túc Minh trên khán đài đã đặt tấm biển cổ vũ xuống, giơ tay vẫy vẫy và la hét.
Túc Lê ngạc nhiên, điều khiển ảo ảnh giơ tay vẫy vẫy với Túc Minh.
"Mama! Siêu Nhân Điện Quang chào con kìa!" Túc Minh kích động kéo áo mẹ Túc: "Con muốn anh hai làm cho con một Siêu Nhân Điện Quang siêu ngầu như thế này!"
Ba Túc cũng miễn cưỡng hiểu được sở thích của bọn trẻ, liền nói: "Ừ ừ, để anh hai về làm cho con chơi nhé. Nhưng mà không được mang đến trường đâu, sẽ dọa các bạn mất."
Túc Minh nhìn chằm chằm Siêu Nhân Điện Quang, đôi mắt ngày càng sáng rực: "Con biết rồi ạ."
Túc Lê nhìn một lượt, nhanh chóng xác định được khán đài cần tìm. Cậu lần theo hướng Ly Huyền Thính chỉ, tìm ra hai nhân vật khả nghi: một kẻ mặc áo choàng xám che kín mặt, người còn lại thì lại đứng rất thoải mái giữa khán đài.
Gương mặt quen thuộc, thậm chí đã từng nói chuyện.
Kẻ đứng cạnh gã đàn ông mặc áo choàng không phải ai xa lạ, chính là vị phó giám khảo tổ kiếm pháp, Thích trưởng lão của Tam Thủy kiếm phái.
'Ta thấy người rồi.' Túc Lê truyền âm cho Ly Huyền Thính: 'Mặc áo bào vàng, đứng ở hàng thứ 3 trên khán đài, là Thích trưởng lão của Tam Thủy kiếm phái.'
Tam Thủy kiếm phái là một nhánh của Kiếm Tông sau khi tách ra, thanh danh không bằng Thiên Nguyên Kiếm phái, nhưng cũng là một môn phái khá nổi tiếng. Thích trưởng lão không phải môn chủ của Tam Thủy kiếm phái, nhưng lão cũng tương đối nổi tiếng trong môn phái, rất được các đệ tử kính trọng và yêu mến. Những năm qua Đan Tu Dương trốn đông trốn tây mà vẫn nuôi dưỡng được thế lực của mình, nếu không có người hỗ trợ thì gã không thể thuận lợi như vậy, nhất là khi còn bị Kiếm Tông với thế lực trải rộng khắp nơi lùng bắt...
Nhưng nếu kẻ trợ giúp gã là tu sĩ của Kiếm Tông, lại còn là tu sĩ có địa vị cao, vậy Đan Tu Dương đúng là sẽ nắm được mọi động tĩnh.
Trần Kinh Hạc nhận tin lập tức cho thuộc hạ đi triển khai bước tiếp theo, trận tỉ thí vẫn đang tiếp tục.
Chớp mắt đã qua hai nén nhang, tình hình cũng dần biến đổi. Thứ nhất là giao tranh ở phía Đông đã xuất hiện người bị loại, sau đó là nhóm người vây đánh Du Tư bị phản công dữ dội. Nhưng số người bị loại nhiều nhất vẫn là ở phía Túc Lê. Siêu Nhân Điện Quang Phật cản sát Phật, các chiêu thức biến hóa khôn lường cùng tốc độ hoán đổi giữa thật và ảo khiến người khác không thể theo kịp. Cộng thêm Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm đứng sau hỗ trợ nữa, thời gian càng dài thì thế cục càng trở nên rõ ràng.
[Một đạp này bay hai mạng.]
[Ngầu muốn chết, còn hay hơn cả lúc tôi xem phim ở rạp nữa.]
[... Cơ bản là phim không dám quay như thế, sẽ bị người ta chửi là thiếu logic.]
[Đây là sân đấu ảo ma nhất tôi từng thấy.]
[Chuyện gì vậy? Tại sao đang xem hội võ đạo mà tôi chẳng thấy chút hồi hộp nào hết vậy.]
Số người bị loại tăng dần, thời gian từng giây từng phút trôi đi, cuối cùng vào 3 giờ chiều, trên màn hình chỉ còn hiển thị 14 cái tên, trận hỗn chiến kết thúc.
[Ơ? Kết thúc rồi?]
[Nhanh quá vậy, tôi còn chưa xem đã mắt luôn á!]
[Hết rồi?]
Trận hỗn chiến kết thúc, tất cả tu sĩ ngừng giao chiến, nhìn lên màn hình xác nhận tên những người đã lọt vào vòng trong. Siêu Nhân Điện Quang to lớn trên sàn đấu cũng dần biến mất, cuối cùng hóa thành một vệt sáng bay về phía chân trời. Trong sân, Túc Lê thong thả cất con rối vào ba lô, tiện tay lấy ra một cái bánh mì nhỏ, đeo ba lô lên và bắt đầu gặm bánh.
Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm đều có vẻ khá chật vật, Túc Lê tiện tay biến ra hai chai nước suối, với chất giọng trẻ con hết sức chân thành hỏi: "Vất vả rồi, uống nước không?"
Tạ Hòa Phong mất một lúc mới đáp: "Cậu cũng vất vả rồi."
"Cảm ơn." Mộc Tiệm nhìn đứa trẻ này với vẻ mặt vô cùng phức tạp, hơi liếc nhìn con Siêu Nhân Điện Quang trong ba lô của cậu rồi vội vàng nhìn đi chỗ khác.
Chọc giận bạn nhỏ đúng là đáng sợ.
Trận hỗn chiến đã xong, sau đó chính là đấu lôi đài. Người chủ trì tuyên bố kết thúc, Túc Lê liền tạm biệt Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm, hồ hởi đi ra cổng. Tạ Hòa Phong vốn định hỏi Túc Lê đi đâu mà vội thế, thì lại thấy một cậu bé đang đứng ở lối ra.
Túc Lê đi tới, cậu bé kia thuần thục cầm lấy ba lô cho cậu, hai đứa trẻ sóng vai đi cạnh nhau, vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, có vẻ rất thân thiết.
"Thật đáng sợ. Lúc chiến đấu cậu ấy quá thành thạo, nên đến tận khi kết thúc tôi mới nhận ra cậu ấy vẫn chỉ là một đứa trẻ." Mộc Tiệm nhìn bóng lưng nhỏ bé kia, không khỏi nói: "Có đôi khi chúng ta không hiểu được thiên tài, nhưng Túc Lê đúng là thiên tài có thiên phú nhất mà ta từng gặp."
Tạ Hòa Phong đồng ý: "Ừ."
Mộc Tiệm: "Ta về trước chuẩn bị, ngày mai gặp lại, chúng ta sẽ là đối thủ, hi vọng chúng ta có thể chiến đấu hết sức mình."
Nói rồi gã bật cười: "Có điều ta không dám nghĩ đến việc đấu với Túc Lê sẽ như thế nào. Lúc là đồng đội của cậu ấy ta đã cảm nhận được sự đáng sợ rồi, nếu trở thành đối thủ thì không biết sẽ còn phải chịu áp lực lớn đến mức nào nữa."
Tạ Hòa Phong nhìn gã, sau đó nói: "Ngày mai gặp."
"Ngày mai gặp."
Túc Lê ra ngoài, con siêu nhân trong ba lô tất nhiên đã về tay Túc Minh. Bạn nhỏ bị Siêu Nhân Điện Quang trong sàn đấu làm cho mê mẩn, thích đến nỗi không chịu buông tay, miệng còn liên tục lẩm bẩm gì đó.
Trần Kinh Hạc đã phái người đi điều tra Thích trưởng lão, mấy tiếng sau đã có kết quả, nói rằng lần theo manh mối này, họ đã điều tra ra được rất nhiều thứ.
"Một mảnh vỡ đang nằm trong tay họ Thích đó?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê suy tư: "Nếu Đan Tu Dương chỉ tiếp xúc với ông ta thì chắc là vậy, chứ ta cũng không nghĩ ra ông ta sẽ cất nó ở đâu khác."
Nói tới đây cậu không khỏi có chút kích động. Tìm mảnh vỡ mấy năm nay, giờ có cơ hội một lần thu hoạch được hai mảnh. Mà nếu ký ức của cậu không sai thì chỉ còn một mảnh cuối cùng... Kinh Hạc có một tấm bản đồ, chưa biết chừng chỉ mấy năm nữa là cậu có thể đúc lại thân kiếm cho Ly Huyền Thính, khôi phục tất cả ký ức và thần lực của huynh ấy.
"Vui vậy sao?" Ly Huyền Thính hỏi.
Túc Lê gật đầu: "Tất nhiên rồi, với cả..."
Túc Lê bỗng khựng lại.
Ly Huyền Thính nghi hoặc nhìn cậu: "Sao thế?"
Túc Lê bỗng chú ý đến chiều cao của Ly Huyền Thính. Trước giờ Ly Huyền Thính luôn cao hơn cậu, nhưng khi thật sự nhận ra điều đó thì Túc Lê lại có một cảm giác vô cùng thân thuộc. Cậu hỏi: "Ngươi có thể xoa đầu ta không?"
Ly Huyền Thính ngẩn ra, nhưng vẫn đặt tay lên đầu Túc Lê: "Như vậy à?"
Túc Lê nhắm mắt, một lát sau mở ra bảo: "Ừm."
Hơi khác với bàn tay trong mơ, lại có cảm giác đồng bộ kỳ lạ. Người kia khi xoa đầu cậu cũng là như vậy, nhẹ nhàng, dịu dàng.
"Anh ơi!" Tiếng Túc Minh vọng tới: "Về nhà rồi làm cho em mấy Siêu Nhân Điện Quang được không? Em có Taro với Ace!"
Túc Lê hoàn hồn: "Được thôi."
Túc Minh hưng phấn: "Ngầu quá ----!"
Cả nhà ra ngoài ăn cơm, đến tối mới trở về khách sạn. Tuyển thủ có một ngày nghỉ ngơi, ba Túc định tranh thủ đưa bọn trẻ tới khu du lịch núi Tùng Lâm. Đến đây lâu như vậy rồi mà toàn đi chơi trong thành phố, vẫn chưa có cơ hội dạo quanh vùng núi này. Tối đó, Túc Lê cùng ba Túc lên kế hoạch xem ngày mai sẽ đi đâu, thì bỗng nhận được điện thoại của Túc Úc.
Không rảnh tay nên cậu mở loa ngoài.
Đầu dây bên kia loáng thoáng có tiếng Bạch Quân nói chuyện, mà Túc Úc im lặng một lúc lâu mới nghiêm giọng nói: "Em làm rất tốt, anh rất vui mừng."
Ba Túc nghe thế nhíu mày: "Vui cái gì? Thứ Bảy này nhớ tới sớm đấy, mẹ anh bảo có việc tìm anh đấy."
"Vâng vâng." Túc Úc qua loa đáp lời ba Túc, lại nói với Túc Lê: "Anh còn mấy mô hình nữa, cuối tuần anh sẽ mang cho em. Đến lúc đó chúng ta sẽ thương lượng làm động tác khác, hệ thống động tác của bọn họ khác nhau..."
Tiếng Bạch Quân lại vang lên: "Túc Úc, rốt cuộc có ăn cơm không đấy? Nguội bây giờ."
Túc Úc: "Đây đây, để tôi nói chuyện xong với em tôi đã."
Bạch Quân: "Không ăn là nguội thật đấy."
Túc Úc: "Sắp xong rồi sắp xong rồi."
Ba Túc nghe một lúc, quả quyết tắt điện thoại, nói với Túc Lê: "Con cứ kệ anh đi, anh con cả ngày chỉ tìm cách dạy hư các em thôi. Chỗ này thì sao nhỉ? Có nhiều khu trò chơi, con và bé Minh đều có thể chơi, cả Huyền Thính nữa. Ở đây còn có công viên nước..."
Sáng hôm sau, cả nhà bốn người chuẩn bị xong xuôi, xách theo hộp cơm tình yêu mà ba Túc đã dậy sớm làm, vội vàng chạy đến khu du lịch, vừa mở cửa là ùa vào bên trong. Túc Lê nắm rõ địa hình vùng núi Tùng Lâm trong lòng bàn tay, không cần nhìn bản đồ cũng có thể dẫn người nhà đến đúng địa điểm. Trong núi Tùng Lâm có rất nhiều điểm ngắm cảnh, đài quan sát mà Túc Lê đã sử dụng trong sân thí luyện hóa ra lại là một công trình trò chơi ngoài đời thực, vừa tới nơi, Túc Minh đã kích động chạy vào ngay.
Hai năm trước, ba Túc từng dẫn bọn trẻ đi công viên trò chơi. Lúc đó Túc Lê không biết công viên trò chơi là gì, được papa dắt đi chơi một vòng thì mở ra một thế giới mới. Khi biết những thứ này đều là những món đồ chơi do Nhân tộc nghiên cứu ra thì cậu lại có thêm nhận thức mới về thế giới hiện đại này. Chẳng qua là mỗi lần tới chỗ nào đó lạ, papa kiểu gì cũng sẽ dặn cậu không được dùng linh lực kiểm tra bên trong, nói rằng mấy thứ này nếu không hoạt động đúng sẽ làm tổn thương tới Nhân tộc bình thường, nên phải hết sức cẩn thận.
Tất nhiên là Túc Lê nghe lời, chỉ là sự tò mò về những điều mới lạ quá lớn, mỗi lần chỉ có thể chơi mà không thể soi xét bên trong khiến cậu bứt rứt vô cùng.
Về sau ba Túc dựng hẳn một cái vòng quay ngựa gỗ ở núi Tức Linh, Túc Lê xem mấy lần là đã hết hứng thú, Túc Minh thì chơi mãi không chán. Hôm nay tới đây, thấy đủ loại trò chơi, tay Túc Lê lại ngứa ngáy.
Ly Huyền Thính như nghe được tiếng lòng của cậu: "Lần trước ta đi công tác với Kinh Hạc, y đầu tư vào một công viên ở thành phố G, ta cũng đầu tư một chút."
Túc Lê nghiêng đầu: "Thật không?"
Ly Huyền Thính gật đầu: "Lần sau ta sẽ bao trọn cả công viên, dẫn ngươi đi chơi."
Mắt Túc Lê sáng lên: "Được! Khi nào?"
Ly Huyền Thính: "Đợi ngươi thi xong, có ngày nghỉ thì chúng ta cùng đi."
"Bé Lê, Huyền Thính!" Tiếng mẹ Túc vọng tới: "Nhìn ống kính nào!"
Cả hai cùng quay đầu, khoảnh khắc đó được giữ lại trong chiếc điện thoại ở cách đó không xa. Mẹ Túc thỏa mãn nhìn bức ảnh, lại nói: "Nào, qua đây mẹ chụp cho thêm mấy tấm nữa."
Mẹ Túc chụp ảnh Túc Lê và Ly Huyền Thính xong lại đi chụp Túc Minh đang chơi máy bay xoay tròn, chỉ trong mấy phút đã chụp mấy chục tấm, còn chọn ra vài tấm để đăng Weibo.
Ba Túc đã tìm được một bãi cỏ để trải thảm, sửa soạn đồ đạc xong mới gọi mọi người: "Ăn cơm thôi!"
Đêm trước vòng đấu quan trọng nhất của hội võ đạo, diễn đàn bắt đầu mở bàn cược, rất nhiều tu sĩ vừa đặt linh thạch vừa lục lọi tin tức về các tu sĩ sẽ đấu lôi đài. Là một trong những tu sĩ được quan tâm nhất, tên Túc Lê là từ khóa tìm kiếm hàng đầu trên diễn đàn. So với những người khác đang tu luyện, nghỉ ngơi để chuẩn bị cho cuộc chiến, cậu lại cùng người nhà đi dạo chơi ở khu du lịch núi Tùng Lâm. Những người khác cho rằng cậu đang chuẩn bị trận pháp cho trận đấu ngày mai, không ngờ Túc Lê còn chẳng buồn chuẩn bị gì, trong tất cả các tu sĩ sẽ đấu lôi đài ngày mai, cậu là người thả lỏng nhất.
Vòng đấu bắt đầu vào Thứ Bảy, Túc Lê dậy sớm, cùng Ly Huyền Thính đến chân núi mua bữa sáng.
Ly Huyền Thính hỏi: "Muốn ăn bánh bao nhân gì?"
"Nhân đậu." Túc Lê còn dặn thêm: "Mua 3 cái nhé."
Ly Huyền Thính lại nói: "Phải đánh ít nhất 3 trận lôi đài, hay là mua thêm cháo ngũ cốc nhỉ? Bỏ vào bình nhỏ, về có thể cho thêm chút linh tuyền vào."
"Thế mua đỗ xanh nữa..."
Chủ tiệm thấy hai bạn nhỏ mới sáng sớm đã đến đây mua bữa sáng, không khỏi cười hỏi: "Mấy đứa mua nhiều thế có ăn hết được không?"
"Được ạ." Túc Lê nhìn thực đơn trên đầu: "Cháu muốn một cái bánh đậu đỏ nữa."
Ly Huyền Thính nhìn ông chủ: "Chú cho em ấy thêm một cái bánh đậu đỏ ạ."
Túc Úc dẫn theo Bạch Quân chạy từ nội thành đến, hẹn gặp người nhà ở bên ngoài đấu trường.
Đấu lôi đài nên càng có đông người đến hiện trường xem, Túc Úc vừa thấy Túc Lê đã không nhịn được mà nhìn chằm chằm vào ba lô của cậu. Tiếc là hôm nay Túc Lê không dùng ba lô trong suốt, không thấy được bên trong có bỏ cái gì.
Túc Lê chào hỏi Bạch Quân xong, thấy Túc Úc vẫn cứ nhìn mình thì hỏi: "Sao thế ạ?"
Túc Úc liếc mẹ ở đằng kia, thì thầm hỏi: "Có mang không?"
Túc Úc: Có mang không?
Bé Lê: Mang cái gì ạ?
Túc Úc: Cái đó đó!
Bé Lê: ??? Cái nào?
Túc Úc: Siêu Nhân Điện Quang á!!