94. Chương 94: Trận Đấu Hỗn Loạn và Siêu Nhân Điện Quang

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều

Chương 94: Trận Đấu Hỗn Loạn và Siêu Nhân Điện Quang

Bé Phượng Hoàng Được Cả Nhà Yêu Chiều thuộc thể loại Linh Dị, chương 94 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Ry
Đấu trường gập ghềnh, cát bụi bay mù mịt. Người chủ trì còn chưa kịp tuyên bố bắt đầu, Túc Lê đã tự mình bày ra một trận pháp chắn cát.
[Có nên nói không hổ là con trai của Túc nữ thần không nhỉ, cẩn thận ghê?]
[Túc nữ thần? Mấy người đang nói Túc Dư Đường hả?]
[Đúng rồi, fan của nữ thần đây, quảng cáo cho phim mới của chị ý.]
[Tôi nghĩ quần áo của tiểu tiên sinh đều là mẹ phối cho đấy.]
Trong khi các tu sĩ khác đang khởi động làm nóng người, Túc Lê đã bày xong trận pháp chắn cát, sau đó tìm một góc gần bức tường, bê một tảng đá đến làm ghế ngồi.
[?]
[Tiếp theo sẽ là ăn linh thực.]
[Cậu ấy là khách du lịch thứ thiệt mà.]
[Tôi còn lo cậu bé nhỏ tuổi như vậy sẽ bị người ta bắt nạt, nhưng giờ tự dưng lại thấy yên tâm lạ.]
Sự chú ý của cộng đồng mạng đổ dồn vào Túc Lê. Ban tổ chức cũng rất tâm lý, cố tình đặt một máy quay riêng ghi lại cảnh Túc Lê thư thái nghỉ ngơi, đối lập hoàn toàn với những máy quay khác đang ghi lại cảnh các thí sinh miệt mài khởi động. Rõ ràng đây là một trận hỗn chiến vô cùng nghiêm túc, nhưng lại mang đến một cảm giác vui nhộn kỳ lạ, đến mức người xem chỉ biết "hahahaha" mà không để ý cả khi người chủ trì tuyên bố bắt đầu.
Ban đầu, các tuyển thủ được bố trí rải rác khắp bốn phía trong đấu trường hình tròn, mỗi người một góc. Ngay giây phút người chủ trì tuyên bố bắt đầu, Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm lập tức lao về phía Túc Lê. May mắn thay, họ ở khá gần nên đã kịp đến chỗ cậu trước những kẻ khác. Nhưng khi đến gần, họ mới thấy trận pháp chắn cát dựng thẳng lên trời, và bên trong là cậu bé đang lụi cụi khiêng đá làm ghế.
Thấy bọn họ, Túc Lê còn chào hỏi: "Tới rồi à?"
Tạ Hòa Phong do dự gật đầu: "Cậu đang làm gì thế?"
"Ta tính toán thì thấy còn lâu lắm mới đến lượt, định ngồi đây chờ." Túc Lê nhìn quanh, thấy ở đằng kia còn mấy tảng đá, liền hỏi: "Ngồi cùng không?"
Tạ Hòa Phong: "... Xin phép quấy rầy."
[Tại sao vậy nhỉ? Thái độ của Túc Lê đúng kiểu mời người ta vào nhà làm khách ấy.]
[Ông không nói tôi không thấy gì, ông nói...]
[Ấy, sốt ruột chết mất, thằng bé này không thể căng thẳng hơn một chút được à?]
[Hình như tôi chưa thấy Túc Lê căng thẳng bao giờ thì phải?]
Ở nơi xa, các tu sĩ khác đã bắt đầu hỗn chiến, khiến đất cát bay mù mịt. Nhưng bên phía Túc Lê, nhờ có trận pháp chắn cát, mọi thứ vẫn bình yên như chốn bồng lai, không hề bị ảnh hưởng chút nào. Từ hôm qua, Tạ Hòa Phong đã nghe được tin mật rằng kiểu hỗn chiến như thế này sẽ cực kỳ có lợi cho các tu sĩ muốn hợp tác. Vòng lôi đài sau sẽ dựa vào thực lực cá nhân, nên nếu muốn loại bỏ đối thủ mạnh thì hỗn chiến chính là thời cơ tốt nhất.
Tạ Hòa Phong không phải người vong ân phụ nghĩa. Giai đoạn thứ nhất, tuy Túc Lê nói là trao đổi lợi ích, nhưng rõ ràng họ chẳng làm gì, hoàn toàn dựa vào trận pháp của Túc Lê để vượt qua. Bởi vậy, anh muốn mượn cơ hội này để trả ơn.
Mộc Tiệm cũng có cùng ý tưởng. Hôm qua, huynh ấy còn nghe lỏm được mấy tu sĩ định hợp tác ra tay với Túc Lê. Thật ra điều này cũng dễ hiểu, bởi cả hai giai đoạn trước, tu sĩ gây chú ý nhất chính là Túc Lê. Mà Túc Lê lại là một đứa trẻ, không có nhiều kinh nghiệm. Dù trận pháp có xuất sắc đến mấy thì cậu cũng mới chỉ tu hành được vài năm, nếu bị mấy tu sĩ liên tiếp gây áp lực, chưa chắc đã chống đỡ được.
Quả nhiên, một lúc sau, đã có vài tu sĩ lợi dụng cát bụi để đột kích.
Tạ Hòa Phong không nghĩ nhiều, lập tức tiến lên, một kiếm đánh bay hai người. Cùng lúc đó, dây leo của Mộc Tiệm bao vây khu vực xung quanh họ, tạo điểm tựa cực tốt cho Tạ Hòa Phong. Cả hai theo bản năng phối hợp, tạo thành trở ngại cực lớn cho nhóm tu sĩ kia. Nhưng tổng cộng có đến 5 người tấn công, họ nhanh chóng phân công nhau để tiếp tục công kích.
Túc Lê thấy vậy, thoáng quan sát xung quanh, nhanh chóng nắm bắt được tình hình trong sân. Ở đằng xa còn có vài tu sĩ đang chạy tới, xem ra bọn họ đúng là mục tiêu lớn.
Túc Lê cảm thán: "Chúng ta được hoan nghênh thật."
"Cái gì?" Tạ Hòa Phong khựng lại.
Túc Lê chỉ vào nhóm tu sĩ đang chạy tới: "Thấy không, đông vui thế còn gì?"
Đám tu sĩ thứ hai gia nhập cuộc chiến, khiến tình thế vốn đã hơi hỗn loạn lại càng trở nên hỗn loạn hơn. Cộng với 5 tu sĩ ban đầu, có tổng cộng 8 người tấn công. Dù Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm có hợp tác thì cũng vô cùng vất vả.
[Vãi, đám tu sĩ này quá đáng thật đấy, thế mà chơi trò hội đồng.]
[Hãy xem mấy máy quay kia kìa, một mình Du Tư đang đấu với 5 người đấy. Tôi đoán là họ muốn nhân cơ hội này để loại bỏ 3 người mạnh nhất.]
[Đừng có nói người ta chơi bẩn, cái này nằm trong phạm vi quy tắc. Phần thưởng của hội võ đạo năm nay phong phú như vậy, họ động lòng cũng là bình thường.]
[Ơ... Tại sao lại như thế?]
[Chà, toàn là thanh niên của thời đại mới. Trước kia ta đi bí cảnh thì chuyện này nhan nhản, quen là sẽ thấy bình thường.]
[Nhưng mà ban nãy không thấy Túc Lê bày trận pháp, chẳng lẽ thằng bé tính trông cậy hết vào Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm?]
Trên đài cao, nơi đặt ghế của ban tổ chức và các vị đại tông sư, tình huống trong sân hiện rõ mồn một trong mắt họ.
"Túc Lê vẫn không có động tĩnh gì nhỉ?" Một vị đang theo dõi Tạ Hòa Phong bỗng chú ý tới động thái của Túc Lê: "Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm có thể kéo dài thời gian, nhưng dần dà linh lực của họ cũng sẽ cạn kiệt. Bây giờ hẳn là thời điểm tốt nhất để bày trận, nhưng Túc Lê lại không hề nhúc nhích."
"Chắc là thằng bé đang tính toán gì đó?" Một người khác nói: "Thằng bé vẫn luôn quan sát xung quanh."
Một đại sư trận pháp suy tư: "Không phải là không có động tĩnh gì. Trận pháp kia có lẽ không phải là trận chắn cát bình thường."
Thế nhưng cụ thể đó là trận pháp gì thì lão vẫn chưa nhìn ra, vì thông tin còn quá ít.
-
Giữa tiếng người huyên náo, một bóng người mặc áo bào bước ra từ lối đi dành cho nhân viên. Các tu sĩ thấy lão đều nhiệt tình chào hỏi. Cuối cùng, lão rẽ lên khán đài, hòa lẫn vào đám đông người xem.
Một người đàn ông mặc áo choàng màu xám đi tới bên cạnh lão: "Kho vũ khí đã tăng cường người canh gác, ta đã thất thủ."
Ánh mắt người mặc áo bào rơi xuống sân đấu, giọng nói rõ ràng đã được ngụy trang, nghe khàn vô cùng: "Xem ra lần trước đã gây ra động tĩnh khá lớn. Không ngờ bọn chúng lại tăng cường người gác nhanh đến vậy, thật khó khăn."
"Vậy ngươi tính xử lý thế nào?" Người mặc áo choàng hỏi: "Nếu không trộm được thì Chuông Thiên Thu sẽ rơi vào tay kẻ khác."
"Không vội, nếu chúng ta không thể động thủ trong kho vũ khí thì hãy đợi đến lúc hội võ đạo lấy Chuông Thiên Thu ra." Kẻ mặc áo bào cười nói: "Trong số những người ở bên dưới, ngươi cảm thấy ai sẽ là người chiến thắng?"
Gã áo choàng nghe vậy, giọng điệu không khỏi nặng nề hơn: "Lão hỏi thế sao ta biết được? Ta lại không chú ý hội võ đạo năm nay có những ai."
Nói rồi, gã nhìn xuống dưới, lại nhìn tên tu sĩ trên màn hình: "Chắc là Tạ Hòa Phong hoặc Du Tư. Trong đám thanh niên, hai tên đó là nổi tiếng nhất."
"Chưa chắc." Kẻ mặc áo bào chỉ vào đứa nhỏ phía sau Tạ Hòa Phong: "Chưa biết chừng thằng bé đó mới là người chiến thắng."
"Túc Lê?" Gã áo choàng thấy đứa nhỏ kia, không khỏi nghĩ tới một chuyện, lạnh giọng nói: "Thằng oắt con đó rất khó chơi. Bây giờ ta vẫn còn đang bị Trần Kinh Hạc bám đuôi. Không biết tên đó lấy tình báo từ đâu mà còn khó đối phó hơn cả Kiếm Tông."
Kẻ mặc áo bào mỉm cười: "Tu Dương, cứ yên tâm chờ đợi đi. Chuông Thiên Thu cuối cùng sẽ rơi vào tay một trong số những tu sĩ dưới đó. Chúng ta muốn lấy được nó thì chỉ có thể ra tay với họ. Túc Lê và Du Tư không thể là mục tiêu của chúng ta, vì thế lực sau lưng bọn chúng quá lớn. Vậy nên, để thành công thì Tạ Hòa Phong phải là người chiến thắng."
Đan Tu Dương khựng lại: "Tạ Hòa Phong? À phải rồi, ta nhớ thằng nhãi đó là tán tu, không có thế lực nào chống lưng."
Kẻ mặc áo bào nói tiếp: "Hãy cho người tiếp tục tìm cơ hội lẻn vào kho vũ khí, nhưng chúng ta cũng không được bỏ lỡ một quân cờ như Tạ Hòa Phong."
Tiếng hai người bị âm thanh náo nhiệt xung quanh che lấp. Máy truyền tin trên tai Trần Kinh Hạc lập lòe ánh đỏ, y nhìn về phía khán đài bên trái.
Ly Huyền Thính hỏi: "Tìm được rồi?"
"Tìm được rồi. Quả nhiên là ở trên khán đài." Trần Kinh Hạc nhíu mày: "Chỉ là quá nhiều người, hai tên đó lại đứng ở góc khuất. Người của ta không dám tới quá gần nên không thấy rõ kẻ kia là ai."
Ly Huyền Thính mỉm cười, nhìn Túc Lê trong sân: "Không sao, A Ly sẽ có cách."
Túc Minh ôm tấm bảng cổ vũ, cố gắng quan sát xem Túc Lê ở đâu. Tiếc là trận chiến diễn ra quá kịch liệt, cậu nhóc không thấy được anh hai. Cậu nhóc nói: "Papa, bị che mất rồi."
Mẹ Túc cũng nói: "Thiết kế tệ quá, lần sau anh viết thư cho ban tổ chức đi, đề nghị bọn họ đổi thành sân xi măng, chứ thế này sao mà chụp ảnh được."
Ba Túc giải thích: "Anh nghe nói lúc đấu võ đài là sân xi măng."
Mẹ Túc điều chỉnh máy ảnh, mãi mới thấy được tình huống trong sân, hơi nhíu mày: "Bé con định làm gì vậy?"
Trong sân đấu, thế công của Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm dần chậm lại. Các tu sĩ đang đấu với họ trở nên ăn ý hơn. Trước đó, đám người kia dè chừng Túc Lê nên mới không dùng hết sức. Nay thấy Túc Lê không có động tĩnh gì, họ liền dứt khoát xông lên.
Tạ Hòa Phong đã hiểu, đám người này đến đã có chuẩn bị, mục tiêu là anh và Túc Lê.
Mộc Tiệm ngập ngừng nói: "Cứ tiếp tục như vậy không ổn, linh lực của chúng ta tiêu hao quá nhanh."
[Aaaaaa nguy hiểm quá!]
[Sao Túc Lê vẫn bất động vậy, sốt ruột chết mất.]
[Thằng bé tệ thật đấy, Tạ Hòa Phong với Mộc Tiệm đến là để giúp nó, kết quả nó ngồi yên mặc kệ người ta, còn nhìn đông nhìn tây không biết làm cái gì.]
[Vãi, có động tĩnh rồi kìa!]
Túc Lê quan sát xung quanh, sau đó nhận được thông tin Ly Huyền Thính truyền tới từ biển ý thức, ngẩng đầu nhìn lên khán đài.
Tìm được rồi à?
Cậu phất tay, trận pháp chắn cát cứng cáp thẳng đứng bỗng trở nên mềm mại, mềm như bọt biển. Mọi công kích của các tu sĩ đánh vào đó đều được nhẹ nhàng hóa giải. Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm thấy thế lập tức rút lui, trở vào trong trận pháp chắn cát, sau đó nghe Túc Lê lẩm bẩm.
"Tường quá cao, như vậy không thấy được mặt..."
Tạ Hòa Phong và Mộc Tiệm sửng sốt, không thấy được mặt là sao?
Họ để ý hình như Túc Lê đang quan sát khán đài, nhưng không biết cậu muốn tìm cái gì.
[Ơ, cậu bé đang lục tìm gì vậy?]
[Không thể nào, lúc này còn ăn vặt? Mau giải quyết mấy tu sĩ kia đi.]
[Từ từ, không phải là đồ ăn vặt...]
[Siêu... Siêu Nhân Điện Quang??]
[???????????]
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, Túc Lê lấy mô hình Siêu Nhân Điện Quang dài bằng nửa cánh tay cậu ra khỏi ba lô. Cậu nhấn cái đèn đỏ đang sáng trước ngực nó, rồi đặt xuống tảng đá bên hông. Cậu kết ấn tay, một trận pháp liền triển khai dưới chân Siêu Nhân Điện Quang, sau đó một vầng hào quang màu đỏ dần dâng lên ở nơi tiếp xúc với trận pháp.
[Vãi chưởng!!!!!]
[Siêu... Siêu Nhân Điện Quang biến hình?!]
[Ngầu quá vậy!!!!!!!]
Trong khi các tu sĩ xung quanh còn đang nỗ lực phá trận pháp chắn cát, Túc Lê dùng tay ra hiệu. Siêu Nhân Điện Quang bên dưới lập tức làm động tác biến thân. Sau đó, một cột sáng đâm thẳng lên trời, ảo ảnh Siêu Nhân Điện Quang khổng lồ hiện lên trên sân đấu.
"Đây là cái gì!????"
"Người máy cơ quan gì đây??"
"Không phải là người máy! Đó là Siêu Nhân Điện Quang!!!"
"Cái gì???"
"Trời ơi động tác biến hình chuẩn chỉnh này chỉ có dân trong nghề mới biết thôi."
Các đại tông sư trên đài cao cũng sững sờ, nhìn "con rối" với vẻ ngoài kỳ lạ kia mà không biết phải nói gì.
"Đây là trận con rối? Không đúng, trận con rối là cái tác động vào con búp bê..."
Đại sư trận pháp đã hiểu: "Đây là một trong những trận con rối, trận ảo ảnh con rối, một trong những trận pháp Thượng Cổ."
Trong lúc tất cả còn đang há hốc mồm kinh ngạc, Túc Lê ngoắc tay. Siêu Nhân Điện Quang mini lập tức tung một cú đấm móc, và ảo ảnh trên không trung cũng chuyển động theo, đấm bay tất cả tu sĩ quanh trận pháp chắn cát.
Túc Minh ngồi ở khán đài, mắt sáng như sao: "Oa ---- Siêu Nhân Điện Quang đánh quái thú!"
Các phụ huynh ngồi xung quanh thì nhìn ảo ảnh trên không trung với ánh mắt hết sức phức tạp: "...?"
Lời tác giả muốn nói:
Một buổi tối nào đó
Túc Lê đang vẽ trận pháp, nghe vậy ngẩng đầu lên hỏi: "Tại sao phải làm động tác này ạ?"
Túc Úc – người trong nghề kiêm chỉ đạo động tác cho con rối – đáp: "Đây là tư thế tiêu chuẩn của Siêu Nhân Điện Quang, biến hình phải dùng động tác này!"
Túc Lê: Ồ!
Túc Úc: Còn đây nữa này: đá bay, cú đấm sấm sét, tay cắt kim loại...
Túc Lê ghi chép lại: "Em hiểu rồi."