Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân
Chương 40
Bề Tôi Đắc Lực - Hoàng Đồng Tả Luân thuộc thể loại Linh Dị, chương 40 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một lúc sau, Đàm Sĩ Chương quay lại, đẩy cửa bước vào nhà, trên mặt thoáng hiện vẻ mệt mỏi. Không phải là thể xác kiệt sức, mà là sự kìm nén sâu thẳm trong lòng. Phùng Liễm Thần đứng ngoài quan sát mọi việc, không tiện nói gì.
Một bà cụ đi theo sau y, Đàm Ân Nhã gọi là bà dì. Đàm Ân Nhã vẫn chịu nghe lời bà dì này, ngày lễ lớn mà hai mẹ con cãi vã, đến nỗi để bà lão nghe được phải vội vàng chạy đến hòa giải. Bà xoa đầu Đàm Ân Nhã, lau mặt cho cô bé, dỗ dành xong rồi kéo cô bé về nhà mình đón Tết Trung Thu.
Phùng Liễm Thần đứng dậy chào, vẫy tay với Đàm Ân Nhã: "Hẹn gặp lại."
Đàm Ân Nhã tiễn anh ra cửa, hứa: "Anh cứ về đi, em sẽ chăm sóc Mimi thật tốt."
Đàm Sĩ Chương không đi cùng họ, y lái xe chở Phùng Liễm Thần về, dọc đường nói: "Xin lỗi, còn chưa ăn nổi miếng cơm."
Phùng Liễm Thần hiểu được: "Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh. Cứ thả tôi xuống ở lối vào tàu điện ngầm phía trước, tôi sẽ tự về."
"Mẹ tôi đang ở nhà dì út, họ không cần tôi." Đàm Sĩ Chương không dừng xe. "Đi đâu nữa?"
"Đi đâu?"
"Ừ, còn chưa hết Trung Thu đấy, Ân Nhã sang nhà bà dì rồi, tôi phải làm sao? Chúng ta cùng nhau đối phó vậy."
Phùng Liễm Thần khựng lại vài giây, vẻ mặt vẫn không thay đổi, cũng chẳng rõ là muốn hay không muốn. Đối với con người hiện đại, nhất là những ai độc thân, ngày lễ truyền thống dường như là thứ mà ăn mừng cũng được, không cũng chẳng sao. Nếu hôm nay không ra ngoài ăn bữa cơm này, có lẽ anh sẽ chỉ ở nhà, sửa xong đường ống nước, ngủ một giấc ngon lành cho đến khi mặt trời lặn rồi lại xem TV.
Cuối cùng, hai người đàn ông không nghĩ ra được nơi nào tốt hơn để đi, rồi chẳng hiểu sao lại quay về nhà Phùng Liễm Thần. Sân nhà anh vẫn còn bừa bộn như bãi chiến trường, cần phải dọn dẹp. Dù sao cũng đã đến, Đàm Sĩ Chương dùng vòi nước giúp anh rửa sạch nền đất, lau sạch ván gỗ dưới mái hiên, dọn dẹp bồn hoa, dáng vẻ rất chuyên nghiệp, nhưng lại toát lên một nét bí ẩn khó tả.
Phùng Liễm Thần cầm mảnh giẻ lau, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn y. Đương nhiên là anh không dám sai bảo sếp, nhưng Đàm Sĩ Chương vẫn chủ động xắn tay áo lên làm việc, y đứng bên luống hoa, cúi người đào đất bằng chiếc xẻng nhỏ, trông thật sự bình dị. Y đã thay quần áo cũ của Phùng Liễm Thần, kích cỡ hơi chật so với cơ thể của Đàm Sĩ Chương, đường nét cơ bắp căng ra theo từng cử động. Phùng Liễm Thần xoa thái dương rồi nhìn đi chỗ khác.
Sau nửa buổi chiều bận rộn, Phùng Liễm Thần đi mua đồ ở siêu thị gần nhà, nhưng vì đã lười nấu nướng, giải pháp đơn giản nhất là ăn lẩu. Kéo ổ điện lên bàn ăn, dời bếp từ sang, đun nước dùng lẩu sôi bùng lên, cho chả bò cùng nhiều loại viên nấm khác nhau vào. Nước chấm thì tự làm bằng dầu mè và gia vị. Phùng Liễm Thần tinh ý, cứ thế gắp thức ăn đã chín cho vị khách quý này. Nói đi cũng phải nói lại, người ta cũng làm việc cho anh suốt buổi chiều, nên được ưu tiên.
Ăn xong thì trời đã tối, Đàm Sĩ Chương vẫn không có dấu hiệu muốn về. Trong sân có hai chiếc ghế mây ít khi dùng đến, buổi chiều đã lau chùi sạch sẽ, hai người quyết định ra ngoài sân ngắm trăng. Bánh trung thu do công ty phát, Phùng Liễm Thần lấy bánh ra khỏi tủ lạnh, cắt đôi, cho vào bát nhỏ, đưa cho Đàm Sĩ Chương.
Đàm Sĩ Chương thoải mái ngả người ra sau ghế, hỏi: "Hôm qua chính xác thì các cậu nói chuyện gì, sao lại họp muộn thế?"
Tất nhiên, điểm mấu chốt ở đây không phải là "sao lại họp muộn thế", mà là "chính xác thì nói chuyện gì."
Tất nhiên là Đàm Sĩ Chương có quyền xem biên bản cuộc họp ban lãnh đạo của Chìa Khóa Ánh Sao, nhưng những gì cuối cùng được đóng dấu và ban hành chỉ là một vài mục chính được liệt kê khô khan theo hình thức, trong khi phần lớn nội dung cuộc họp nằm ở chỗ tôi một câu anh một câu nói qua nói lại, người ngoài không thể nào biết được. Y không có ở đó, không nhìn thấy, không nghe thấy, nhưng chẳng phải vẫn còn Phùng Liễm Thần đó sao?
Phùng Liễm Thần ngồi xuống, thuận miệng nói như phàn nàn về chuyện gần cuối ngày làm việc hôm qua Tề Xuân Sinh mới thông báo họp, nên mới muộn như vậy. Hơn nữa, ý tưởng của các thành viên trong nhóm lãnh đạo mới phần lớn đều trái ngược nhau. Công ty mới không phải là một trò chơi đồ hàng đơn giản, một khi muốn hoạt động thật sự thì sẽ liên quan đến đầu tư tài chính, tranh giành quyền lực, định hướng kinh doanh và điều chỉnh nhân sự... trong mọi khía cạnh đều tồn tại những cuộc đối đầu lớn nhỏ.
Đàm Sĩ Chương chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đáp lại, tay cầm thìa nhỏ khều kem trong bát.
Hai người trò chuyện như thể đang tán gẫu về những vấn đề vụn vặt trong công việc, nhưng cả hai đều hiểu rõ mục đích thực sự của cuộc trò chuyện.
Đến cuối cùng, thật ra Phùng Liễm Thần vẫn phải hỏi ý kiến: "Tôi không có ý kiến gì với sếp Tiền này, mọi người đều muốn dòng sản phẩm No.7 thành công, mục tiêu vốn dĩ là thống nhất, tôi chỉ không chắc, thật ra thì anh ta nghĩ tôi không đáng tin, hay tôi có vấn đề gì đó? Nếu mọi việc cứ tiếp diễn như thế này, tôi có thể thấy trước rằng công việc sau này sẽ rất khó triển khai, lãng phí thời gian chỉ khiến mọi người thêm khó chịu."
Nói xong, anh phát hiện Đàm Sĩ Chương đang nhìn về phía mình, môi hơi cong lên, vẻ mặt thả lỏng, dường như không coi trọng chuyện này.
Đàm Sĩ Chương khuyên anh: "Đừng tạo quá nhiều áp lực cho bản thân. Người khác có năng lực thì cứ để họ làm, tận hưởng tự do chẳng phải tốt hơn sao?"
Điều này có nghĩa là y không muốn Phùng Liễm Thần thể hiện mình trong Chìa Khóa Ánh Sao, hay nói đúng hơn là càng không muốn Chìa Khóa Ánh Sao quá thành công.
Phùng Liễm Thần hiểu ý, âm thầm tính toán trong lòng, ngoài mặt chỉ cười trừ cho qua chuyện.
Đàm Sĩ Chương quay lại nhìn anh: "Trước đây lúc cậu mới vào làm, có tham gia hoạt động team building, từng chơi trò một người ngã ngửa từ trên bục xuống, một nhóm người khác ở dưới đưa tay ra đỡ, nghe nói mục đích là... để xây dựng sự ăn ý, tin tưởng và dựa dẫm lẫn nhau?"
Phùng Liễm Thần nói: "Tôi vào làm lâu lắm rồi, không nhớ chính xác, nhưng hình như khoảng hai năm trở lại đây."
Đàm Sĩ Chương nói: "Ý tôi là, đến bây giờ, tôi cảm thấy cậu có thể tin tưởng tôi nhiều hơn một chút."
Phùng Liễm Thần lúc này mới hiểu ra, mỉm cười nói: "Thật sao?"
Đàm Sĩ Chương xua đuổi một con côn trùng nhỏ, nói đùa: "Nếu không thì sao, là tôi không đủ tin cậy, hay không đủ khả năng chống lưng cho cậu?"
Câu nói trước đó của Phùng Liễm Thần thực ra không hề có ý nghi ngờ, hơn nữa anh cũng biết Đàm Sĩ Chương quả thực đã đứng sau lưng anh. Dù không ai nói ra nhưng trong lòng Phùng Liễm Thần vẫn biết rõ.
Khi trưởng phòng Thu mua Vương Nham từ chức, Đàm Nguyệt Tiên và các lãnh đạo khác đã quyết định bổ nhiệm Phùng Liễm Thần làm phó tổng giám đốc của Chìa Khóa Ánh Sao từ trước đó. Giờ đã thăng chức cho anh, chẳng lẽ nhất định phải để anh quay lại đảm nhận trách nhiệm trợ lý cao cấp của tập đoàn?
Thực ra, không có gì là chắc như đinh đóng cột cả, không thiếu ứng viên phù hợp, chỉ cần thông báo một tiếng là sẽ có rất nhiều người sẵn sàng ứng tuyển ngay. Hoàng Đại Quân tuy có phần tin tưởng Phùng Liễm Thần nhưng luôn giữ khoảng cách, không hoàn toàn dựa vào anh như Đàm Nho. Đàm Nguyệt Tiên cố gắng hết sức để đối xử tốt với anh, nhưng chỉ đến mức không nợ anh điều gì là đủ, chưa chắc đã lo chu đáo cho anh mọi mặt.
Phùng Liễm Thần là người đầu tiên phát hiện ra những việc làm mờ ám của Tôn Chí Hào và Vương Nham, báo cho Đàm Sĩ Chương. Chắc chắn hai người kia sẽ bị công ty kỷ luật, nhưng kèm theo đó, chức vụ trợ lý cao cấp lại là thứ Đàm Sĩ Chương đã giành về cho anh. Tuy đây không phải là một cuộc trao đổi ngang giá, mục đích chính của Đàm Sĩ Chương vẫn là vì bản thân mình, nhưng y cũng thật sự coi Phùng Liễm Thần như một đồng minh cùng chung lợi ích. Nếu muốn anh làm việc cho mình, y phải cho anh những quyền lợi xứng đáng.
Bằng cách này, vai trò kép này đã tạo cho Phùng Liễm Thần một chỗ đứng để vừa tiến vừa thoái. Nếu Đàm Sĩ Chương muốn nhúng tay vào hoạt động của Chìa Khóa Ánh Sao, Phùng Liễm Thần có thể đứng ra làm đại diện cho y; nếu Đàm Sĩ Chương chỉ không muốn Chìa Khóa Ánh Sao quá nổi bật, anh hoàn toàn có thể nhượng bộ, thể hiện rằng công việc chính của mình vẫn sẽ tập trung ở tập đoàn, chỉ giữ một vị trí hình thức ở công ty mới. Bất kể tương lai của Chìa Khóa Ánh Sao tốt hay xấu cũng sẽ không liên quan nhiều đến Phùng Liễm Thần, ít nhất là không đến mức khiến anh mất đi chỗ đứng của mình.
Hơn nữa, với tư cách là "người của tập đoàn" duy nhất tại đây, có nhiệm vụ chịu trách nhiệm trực tiếp trước Hoàng Đại Quân, Phùng Liễm Thần sẽ có địa vị cao nhất trong nhóm phó tổng giám đốc của Chìa Khóa Ánh Sao. Chỉ cần anh chịu thể hiện, anh sẽ là người có cấp bậc cao nhất trong đội ngũ lãnh đạo, chỉ đứng sau tổng giám đốc Tề Xuân Sinh. Ngay cả Tề Xuân Sinh cũng khá khách sáo với Phùng Liễm Thần, ngoại trừ loại người cứng đầu không biết nhìn thời thế như Tiền Khắc, tối qua ngoài phó tổng Tiền, còn ai trong phòng họp dám đối đầu với anh?
Phùng Liễm Thần đương nhiên biết người khác cũng đang quan sát thái độ của mình. Hiểu được sự đời là một kỹ năng, trong những việc như vậy, người ta sẽ luôn đối xử tùy theo thể diện của từng người. Thậm chí người khác có thể còn đang giữ thái độ đứng ngoài xem kịch, nếu anh tỏ ra cứng rắn, sau này người khác mới nhún nhường; còn nếu anh tự mình lùi bước, thì không thể trách họ mềm nắn rắn buông. Sự ngông cuồng của Tiền Khắc có thể nói là do Phùng Liễm Thần ngầm chấp thuận. Không phải anh không có bản lĩnh phản bác, mà là cố tình tỏ ra mình còn non nớt, vừa bị người có kinh nghiệm thuyết giảng là sẽ lúng túng. Sau đó, chỉ cần nhìn thoáng qua đội ngũ lãnh đạo sẽ biết ngay ai nặng ai nhẹ.
May mắn là anh luôn đoán đúng ý cấp trên, nếu Đàm Sĩ Chương đã bảo anh cứ lười biếng đi, vậy cũng không còn gì để nói thêm. Tất nhiên, là phó tổng mà thể hiện thái độ làm việc tiêu cực, nếu sau này có vấn đề phát sinh, anh cũng không thể tránh khỏi toàn bộ trách nhiệm.
Đàm Sĩ Chương đã nói rõ rằng y có thể chống đỡ, điều quan trọng là Phùng Liễm Thần có tin vào những gì y vừa nói hay không, ngọn núi dựa này sẽ không để anh ngã.
Gió thoảng mây tan, vầng trăng Trung thu tỏa ánh sáng mông lung.
Bỗng điện thoại của Phùng Liễm Thần reo lên. Là mẹ anh, Ngô Mãn Hương gọi, hỏi anh thế nào rồi, đã ăn bánh trung thu chưa. Chỉ sau vài câu là bà bắt đầu hỏi anh có tiến triển gì với đối tượng xem mắt đã giới thiệu lần trước không, Ngô Mãn Hương vẫn kiên trì không từ bỏ, thỉnh thoảng vẫn gửi ảnh các cô gái cho anh. Còn về ảnh của mình, Phùng Liễm Thần không biết chúng đã được mẹ anh chia sẻ với bao nhiêu người. Như thường lệ, mẹ anh lại phàn nàn vì anh không chủ động liên lạc với đối phương, Phùng Liễm Thần cười gượng, chỉ có thể lấy cớ công việc quá bận.
Xung quanh yên tĩnh, chỉ có tiếng côn trùng rả rích. Âm thanh trong điện thoại cực kỳ rõ ràng, Đàm Sĩ Chương ngồi cạnh im lặng lắng nghe.