Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa
Chương 42: Bảo bảo hôm nay vui vẻ không?
Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tiểu Vương vừa lên xe đã thấy Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn ngồi sẵn. Hai người vẫn như mọi ngày, ngồi hai bên hàng ghế sau, để trống một khoảng ở giữa, im lặng không nói gì.
Thoạt nhìn không có gì khác lạ, nhưng Tiểu Vương lại cảm thấy không khí trong xe có phần kỳ quái. Hắn lo ngay ngáy, ngồi ở ghế phụ phía trước, vội vàng hạ cửa kính ra hiệu cho tài xế khởi động xe. Trước khi quay người lên, hắn lén nhìn lại. Yến Ngọc Sơn đang cúi đầu nhắn tin điện thoại, còn Hứa Tích Sương thì nghiêng mặt ra ngoài cửa kính, vành tai ửng đỏ, dường như muốn che giấu điều gì đó.
Bầu không khí khó hiểu này kéo dài cho đến tận bữa cơm tối.
Thật ra, Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương vốn không phải là người nói nhiều trên bàn ăn. Nếu có ai hỏi chuyện, họ sẽ trả lời, còn không thì đều yên lặng dùng bữa.
Nhưng hôm nay, khi ăn xong trước, Yến Ngọc Sơn lại buông đũa, quay sang nói với Hứa Tích Sương: "Vừa rồi tôi đã hỏi Hứa bác sĩ. Hứa bác sĩ nói tình huống như vậy rất bình thường, thai nhi phát triển tốt. Chúng ta có thể bắt đầu chuẩn bị thai giáo."
Hứa Tích Sương suýt nữa sặc canh, nghẹn đến đỏ bừng mặt.
Tiểu Vương cũng đơ người, lập tức hiểu ra đoạn đối thoại tiếp theo chắc chắn không phải thứ mình nên nghe. Hắn vội cúi đầu, lặng lẽ và nhanh chóng ăn hết cơm trong chén, rồi ôm cả mâm bát đũa rút lui.
Đợi Tiểu Vương đi khỏi, Hứa Tích Sương mới chậm rãi đáp: "Ừm. Thai giáo thì cần cái gì?"
"Nghe nhạc nhẹ, kể chuyện trước khi ngủ, những thứ tương tự." Yến Ngọc Sơn trầm giọng, sau đó lại nói thêm: "Nghe nói thai giáo có thể ảnh hưởng đến tính cách, thậm chí cả nghề nghiệp sau này. Em có mong muốn gì cho nghề nghiệp của con không?"
Yến Ngọc Sơn thực ra không tin thai giáo có thể quyết định đến mức ấy, chỉ coi nó như một dạng giáo dục vỡ lòng, có cũng tốt, tạo nền tảng cho đứa bé. Nhưng anh vẫn hỏi, bởi trong lòng không khỏi nhớ lại chuyện cũ.
Năm đó, khi anh quyết tâm bước chân vào giới giải trí, mẹ từng khóc nói: "Lúc mang con, ta không nên nghe nhiều kịch bình đến thế. Nếu không có lẽ con cũng sẽ chẳng chịu ảnh hưởng, mà biến thành một kẻ làm nghề con hát."
Ở thời trước, nghề diễn viên vẫn ít nhiều bị khinh miệt. Cha mẹ anh dù có tư tưởng thoáng đến đâu, vẫn khó chấp nhận được chuyện anh không nối nghiệp gia tộc, mà lại dấn thân vào một nghề hạ cửu lưu trong mắt nhiều người.
Suốt hai năm đầu, quan hệ giữa anh và gia đình căng thẳng đến cực điểm, thậm chí từng ầm ĩ đến mức không nhìn mặt nhau. Mấy năm gần đây quan hệ mới dần dịu lại đôi chút. Chính vì vậy, anh không hy vọng con của mình sau này cũng phải rơi vào vòng lặp mâu thuẫn ấy.
Thực ra anh chẳng đặt nặng vấn đề nghề nghiệp, chỉ cần con không phạm pháp, không đi sai đường, thì muốn làm gì cũng được. Nhưng trong lòng, anh vẫn muốn biết Hứa Tích Sương nghĩ thế nào.
"Đều được cả." Hứa Tích Sương thản nhiên đáp: "Sau này nó muốn làm gì thì làm, chỉ cần khỏe mạnh vui vẻ, tuân thủ pháp luật là tốt rồi."
Yến Ngọc Sơn khẽ thở phào, khóe môi giãn ra, nở một nụ cười nhẹ: "Vậy thì bắt đầu bằng âm nhạc cổ điển đi. Hứa bác sĩ đã giúp chúng ta xin vài bản từ khoa phụ sản, tôi sẽ chia sẻ với em. Ngày thường lúc nghỉ ngơi có thể bật nghe một chút."
"Còn có..." Yến Ngọc Sơn dừng lại một thoáng, rồi chậm rãi nói thêm: "Hứa bác sĩ nói trước khi ngủ, cha mẹ có thể kể chuyện, nói chuyện với con, hoặc hát cho nó nghe. Như vậy sẽ tăng thêm gắn kết."
Thấy sắc mặt Hứa Tích Sương không thay đổi nhiều, Yến Ngọc Sơn liền cẩn thận hỏi tiếp, hạ giọng xuống: "Tôi có thể mỗi tối đều đến không?"
Hứa Tích Sương thoáng ngẩn ra.
Nói thẳng ra thì ý của Yến Ngọc Sơn chính là mỗi tối trước khi đi ngủ, anh đều muốn vào phòng Hứa Tích Sương, cùng con làm những việc có thể giúp tăng thêm tình cha con theo như lời bác sĩ.
Hứa Tích Sương vừa định lên tiếng từ chối, đã nghe thấy Yến Ngọc Sơn tự lùi một bước: "Vậy một tuần ba lần, được không?"
Lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng. Hứa Tích Sương chỉ mím môi, rồi khẽ đáp: "Ừm."
Dù sao đứa bé này cũng mang dòng máu của Yến Ngọc Sơn. Đối phương muốn cùng thai nhi tiếp xúc, một tuần ba lần cũng không quá đáng. Xét về lý và tình, cậu chẳng có cớ gì để đuổi đi.
Hơn nữa... nếu như sau khi sinh xong cậu thực sự không chống lại được cốt truyện, cuối cùng vẫn là kết cục sớm rời khỏi thế giới này, thì hiện tại để hai cha con họ sớm bồi đắp tình cảm, chẳng phải càng tiện cho việc sau này sao?
Nghe được câu trả lời ấy, Yến Ngọc Sơn khẽ siết chặt nắm đấm, cố gắng đè nén sự vui mừng đang muốn tràn ra ngoài. Anh đứng dậy, tạm biệt Hứa Tích Sương, rồi trở về phòng mình. Vừa vào cửa, anh lập tức không kiềm chế được mà làm thêm hai lượt vận động mạnh.
Tắm rửa xong, Yến Ngọc Sơn ôm kịch bản ngồi trên sofa cạnh giường, nhưng ánh mắt lại vô thức thất thần.
Không biết đã qua bao lâu, điện thoại đặt bên cạnh bất ngờ rung lên. Anh lập tức cầm lấy, mở khóa, thấy tin nhắn mới gửi đến.
Hứa Tích Sương: "Tôi muốn ngủ."
Yến Ngọc Sơn vứt kịch bản trong tay xuống, đứng dậy đẩy cửa phòng ra. Anh hít sâu một hơi rồi gõ lên cánh cửa đối diện, nơi Hứa Tích Sương đang ở.
Một tiếng động nhỏ vang lên, cửa mở. Hứa Tích Sương liếc nhìn người đang đứng ngoài, sau đó xoay người đi thẳng vào trong.
Yến Ngọc Sơn bước theo, tiện tay đóng cửa lại, rồi căng thẳng ngồi xuống cạnh Hứa Tích Sương.
Trời đã sang tháng mười, thời tiết bắt đầu trở lạnh. Hứa Tích Sương mặc một bộ áo ngủ dài rộng màu xanh biển, mái tóc đen mềm mại buông xõa, nửa gương mặt vùi vào gối, giọng khẽ khàng nói với Yến Ngọc Sơn: "Nhanh lên."
Yến Ngọc Sơn nhẹ nhàng kéo lại chăn cho cậu, ánh mắt rơi xuống bụng cậu, giọng chậm rãi mà dịu dàng: "Bảo bảo hôm nay có vui không?"
Lỗ tai Hứa Tích Sương lập tức tê dại.
Rõ ràng biết Yến Ngọc Sơn gọi bảo bảo không phải là gọi mình, nhưng cậu vẫn cứng người lại. Cảm giác tê dại kia từ tai lan xuống tận mũi chân, khiến cậu không nhịn được khẽ cử động, vùi mặt sâu hơn vào gối, che đi hoàn toàn vẻ mặt của mình trong tầm mắt Yến Ngọc Sơn.
Hứa Tích Sương chưa từng nghĩ Yến Ngọc Sơn lại có thể nói nhiều đến thế. Mỗi lần nghe anh khẽ gọi một tiếng bảo bảo, mặt cậu lại nóng lên. Cậu thầm tính toán, chắc thời gian cũng đã đủ rồi, định mở miệng bảo Yến Ngọc Sơn quay về, thì chợt nghe giọng Yến Ngọc Sơn vang lên, bắt đầu kể chuyện: "Ngày xửa ngày xưa, có một chú gấu con chuẩn bị ngủ đông..."
Hứa Tích Sương khẽ thở ra, lặng lẽ nghiêng mặt một chút, liếc thấy Yến Ngọc Sơn đang ngồi bên mép giường. Anh cầm điện thoại trong tay, ánh mắt ôn hòa, giọng kể lại chính là câu chuyện cổ tích có ý nghĩa giáo dục mà buổi chiều đã lựa chọn sẵn.
Khi kể, tốc độ nói của Yến Ngọc Sơn chậm hơn thường ngày, từng câu từng chữ như cố ý nói chậm lại. Hứa Tích Sương nghe một lúc, mí mắt đã nặng trĩu, cuối cùng dứt khoát khép lại.
"... Cuối cùng, chú gấu con đem mật ong chia sẻ với bạn thân của mình, mọi người đều vô cùng vui vẻ." Yến Ngọc Sơn kết thúc câu chuyện, nói tiếp: "Đúng rồi, Hứa bác sĩ có nhắc đến việc chăm sóc thai. Ông ấy nói da em đàn hồi rất tốt, không cần dùng thêm cũng được, nhưng tôi vẫn bảo ông ấy gửi tới một lọ tinh dầu dưỡng da..."
Giọng nói bỗng ngừng lại giữa chừng.
Dưới ánh đèn vàng ấm áp, Hứa Tích Sương đã chìm vào giấc ngủ. Nét mặt cậu giãn ra, hô hấp đều đặn, vẻ lạnh nhạt thường ngày dường như tan biến hết, cả người trở nên yên bình và dịu dàng hơn.
Yến Ngọc Sơn cũng vô thức thả chậm nhịp thở, lặng lẽ nhìn gương mặt ngủ say ấy một lúc lâu. Sau đó, anh cẩn thận đứng dậy, nhẹ nhàng tắt đèn, rồi khẽ khàng rời khỏi phòng, quay về phòng mình.
......
Sáng hôm sau, khi Hứa Tích Sương tỉnh dậy thì phát hiện Yến Ngọc Sơn đã rời đi từ lúc nào.
Ký ức về giấc mơ đêm qua cũng mơ hồ, gần như quên sạch, chỉ còn sót lại chút dư vị ngọt ngào liên quan đến mật ong. Cậu xoa nhẹ khóe mắt, rời giường rửa mặt, ăn sáng rồi đến phim trường trước.
Thành Thiên Văn đã có mặt từ sớm, đang giơ loa chỉ huy nhân viên thu dọn dụng cụ quay hôm qua. Thấy Hứa Tích Sương bước đến, ông vội cất loa, gương mặt ôn hòa hỏi: "Tiểu Hứa, hôm nay thấy trong người thế nào?"
"Không sao." Hứa Tích Sương đáp, hơi ngẩng đầu để chuyên viên trang điểm tiện tay chỉnh sửa lại: "Không thành vấn đề."
Cậu đã quen với những cử động của thai nhi, sẽ không còn giống như hôm qua, vì bất ngờ mà hoảng hốt nữa.
"Không sao thì tốt." Thành Thiên Văn thở phào nhẹ nhõm. "Lát nữa chúng ta sẽ tiếp tục quay phần hôm qua. Trước tiên sẽ quay cảnh của cậu."
"Vâng." Hứa Tích Sương gật đầu.
Có lẽ nhờ tối qua được nghỉ ngơi tốt, trạng thái hôm nay của Hứa Tích Sương đặc biệt ổn định, lại thêm diễn viên quần chúng phối hợp ăn ý, cảnh quay cháy nổ đã hoàn thành ngay lần đầu.
Khi Hứa Tích Sương và nhóm diễn viên quần chúng vừa lui ra, Yến Ngọc Sơn cùng vài người khác lập tức chạy tới, nhanh chóng vớ lấy bình cứu hỏa đặt bên cạnh.
Trong kịch bản, đội hành động đặc biệt phục kích bên ngoài nghe thấy tiếng súng liền xông vào. Ngay sau đó, họ thấy ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt trong căn phòng, phản ứng đầu tiên chính là cứu người bên trong, nên lập tức bất chấp tất cả, lao vào chữa cháy.
Nhưng tất cả nỗ lực ấy cuối cùng chỉ hóa thành uổng phí, bởi nạn nhân đã sớm bị Trần Mục Chu hạ gục bằng một nhát dao. Lửa bốc càng lúc càng dữ dội, đội hành động đặc biệt chỉ có thể trơ mắt nhìn thi thể cháy đen bên trong.
La Hoài, trong vai Tống Hữu Vi, không kìm được mà bật tiếng chửi: "Vãi!"
Sắc mặt Yến Ngọc Sơn, đang diễn Yến Chính, cũng trầm xuống, u ám đến khó coi.
Ở hướng khác, nhóm truy đuổi phạm nhân chẳng đuổi được ai, chỉ thấy Khúc Nguyệt trong vai Vương Manh thở hổn hển chạy về, vừa thở vừa tự trách mà xin lỗi đội trưởng. Cả bầu không khí của đội đều chìm nặng trong áp lực.
Cảnh này rất nhanh chóng hoàn thành. Thành Thiên Văn cho mọi người nghỉ một lát, lát nữa tiếp tục quay ngoại cảnh truy kích phạm nhân. Ông muốn nhân cơ hội mấy ngày này tranh thủ quay hết phần ngoại cảnh.
Yến Ngọc Sơn hôm nay trạng thái cực kỳ tốt. Thành Thiên Văn quay sang nói với Hứa Tích Sương: "Tiểu Yến diễn lúc nào cũng có xu hướng áp đảo người khác, nhưng lại rất dễ kéo bạn diễn nhập vai. Cậu nhìn đi, vừa rồi cậu ta đã kéo cảm xúc của Khúc Nguyệt và La Hoài lên rồi."
Nhờ vậy, cả đoàn diễn viên hôm nay đều phát huy vượt mức, tiến độ quay còn xong sớm. Thành Thiên Văn xem đồng hồ, cười vui đùa nói: "Hôm nay mọi người đều biểu hiện rất tốt, thật vất vả. Buổi tối, chi bằng mời hai diễn viên chính diễn tặng cho chúng ta một đoạn phối hợp, để mọi người vừa thư giãn vừa được xem kịch sống, thế nào?"
Dù nói như đùa, nhưng ai cũng biết cảnh diễn phối hợp giữa Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn luôn ăn ý, ít khi quay hỏng, trơn tru đến mức cuốn hút cả đoàn vào. Xem họ diễn chẳng khác nào thưởng thức một vở kịch nhỏ ngay tại trường quay. Quả thật là cách thư giãn hiếm có.
Nhan Dao mắt sáng rực, reo lên: "Được, được, được!"
Cả đoàn cũng bật cười hưởng ứng, đồng thanh đáp: "Được!"
Hứa Tích Sương:......
Cậu bất đắc dĩ thở dài, cũng chỉ có thể gật đầu: "Được."
"Vậy chiều nay mọi người nghỉ ngơi trước, về khách sạn ngủ bù, ăn uống tử tế. Tối chúng ta còn quay cảnh vũ trường, chắc sẽ về muộn. Mọi người vất vả rồi, trở về phim trường nào." Thành Thiên Văn dặn dò.
Thế là cả đoàn rộn ràng lên xe, trở lại thành phố điện ảnh.
Về đến phòng khách sạn, Hứa Tích Sương vốn không buồn ngủ. Nhưng vừa bật nhạc cổ điển Yến Ngọc Sơn chia cho, nghe một lúc lại thấy cơn buồn ngủ tràn đến. Cậu thiếp đi lúc nào chẳng hay, mãi đến khi Yến Ngọc Sơn gọi dậy ăn tối mới tỉnh lại.
Ăn xong cơm tối, Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn cùng nhau đến phim trường.
Buổi tối hôm nay họ phải diễn một đoạn ngắn. Yến Chính dẫn người tới điều tra nhà của Trần Mục Chu. Sau lần gặp thoáng qua ở hiệu sách, sự nghi ngờ trong lòng Yến Chính tuy từng vơi bớt đi, nhưng sau liên tiếp mấy vụ án xảy ra, hắn lại dấy lên trực giác bất thường, thậm chí không ngại áp lực mà xin được lệnh điều tra đặc biệt.
Trần Mục Chu lúc ấy không có ở nhà. Yến Chính ra hiệu cho thuộc hạ mở cửa, dẫn người vào. Ngay khi hắn sắp bước vào phòng ngủ, Trần Mục Chu đột ngột trở về.
Hứa Tích Sương nhận mấy quyển sách từ tay đạo cụ, ôm trong khuỷu tay, nhanh chóng nhập vai. Cậu hơi hoảng loạn bước tới vài bước, thấy Yến Ngọc Sơn trong bộ cảnh phục, ánh mắt sững lại, rồi vội vàng chất vấn: "Cảnh sát, chào anh. Có thể nói cho tôi biết, vì sao các anh lại tới nhà của tôi không? Các anh đang làm gì vậy?"
Yến Ngọc Sơn đã sớm nhập vai Yến Chính, rút lệnh điều tra trong túi ra, đưa cho Trần Mục Chu xem, bình thản nói dối: "Là cấp trên yêu cầu, tình huống cụ thể tôi cũng không rõ."
Trần Mục Chu luống cuống đứng yên, giống hệt một giáo viên ngữ văn cả đời an phận, chưa từng trải qua sóng gió.
Yến Chính muốn thử hắn, bèn thuận miệng hỏi: "Trần lão sư nhã nhặn, công việc ổn định, lại có biên chế. Sao đến tuổi này vẫn độc thân? Không có bạn gái à?"
Trần Mục Chu thoáng sững người, ánh mắt ngập nỗi bi thương, nhìn về khung ảnh trên bàn.
Yến Chính thuận theo ánh mắt Trần Mục Chu nhìn sang, cũng thấy khung ảnh đặt trên bàn. Trong khoảnh khắc ấy, hắn hiếm khi rơi vào trầm mặc.
Thực ra từ trước, trong lúc điều tra, Yến Chính đã nhớ ra Trần Mục Chu là ai, cũng nhớ đến vụ án năm ấy. Người trong tấm ảnh kia, chính là Tiểu Hà, cô gái đã chết thảm năm đó.
"Tôi..." Giọng Trần Mục Chu run rẩy, bờ vai khẽ run rẩy. Hốc mắt hắn đỏ ửng, ánh mắt rưng rưng, không giấu nổi đau thương. "Tôi không bỏ được cô ấy."
Mối tình đầu lại là người đã qua đời, hai tầng thân phận chồng chất lên nhau, tất nhiên sẽ khắc sâu vào lòng một người đàn ông như vết mực khó phai. Yến Ngọc Sơn nhìn biểu hiện của Trần Mục Chu, chỉ cảm thấy hắn không giống như đang giả vờ. Nếu đây quả thực chỉ là diễn trò, vậy thì mức độ che giấu cũng quá mức đáng sợ.
Yến Chính hơi hé môi, nhưng nhất thời lại không nghĩ ra nên nói gì.
Đúng lúc này, Khúc Nguyệt (Vương Manh) chạy tới. Cô thoáng liếc Trần Mục Chu một cái, rồi dè dặt đứng bên cạnh Yến Chính, khẽ lắc đầu, ý bảo trong phòng không tìm thấy vật gì khả nghi.
Yến Chính khẽ nhíu mày, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ mặt bình tĩnh. Hắn bước tới, vỗ nhẹ vai Trần Mục Chu: "Xin lỗi đã nhắc lại chuyện thương tâm của cậu cũng xin lỗi vì đã quấy rầy nhà cửa."
Trần Mục Chu khẽ rụt vai, rõ ràng không muốn tiếp xúc, chỉ cúi đầu im lặng, không nói lấy một lời. Yến Chính biết mình đứng ở thế yếu, lại vô tình chạm phải nỗi đau của đối phương, trong lòng hơi xấu hổ, đành thu tay về, dẫn theo cấp dưới rời đi.
Cửa vừa khép lại, trong căn phòng khách vắng lặng chỉ còn lại một mình Trần Mục Chu.
Hắn chậm rãi ngẩng đầu, đẩy nhẹ gọng kính, tầm mắt lướt quanh gian phòng bị lục soát đến rối bời. Khuôn mặt vốn ôn hòa, phảng phất chút ngơ ngác vừa rồi, giờ lại từng chút, từng chút một chuyển thành lạnh lẽo và bực bội.
Hắn khẽ chậc một tiếng đầy mất kiên nhẫn, bước tới bàn bên cạnh, nhấc khung ảnh chụp Tiểu Hà. Ngón tay lật mặt sau khung ảnh, rút ra một tờ giấy trắng chi chít thông tin liên hệ của những cấp dưới hiện tại.
Chỉ một chút nữa thôi. Chỉ một chút nữa, Yến Chính đã có thể chạm đến bí mật lớn nhất ẩn giấu trong căn phòng này. Nhưng hắn đã không làm được.
"Quá ngu." Trần Mục Chu nửa khép mắt, giọng lạnh lùng, nhạt nhẽo: "Giống như năm đó, vẫn ngu xuẩn như thế. Đồng tình không có ý nghĩa gì, nhiều năm rồi mà chẳng tiến bộ được chút nào."
Hắn rút chiếc bật lửa giấu dưới bàn trà, châm lửa đốt sạch tờ giấy. Nhìn những dòng chữ biến thành tro bụi, Trần Mục Chu khẽ lẩm bẩm: "Gặp cảnh sát muốn bắt ta... cuối cùng vẫn còn quá non."
"Được, cắt." Thành Thiên Văn cắt ngang, hạ tay ra hiệu kết thúc. "Quá tốt, đạt."
Hứa Tích Sương lập tức gật đầu, từ trong bối cảnh bước ra. Cậu đón lấy cốc nước Tiểu Vương đưa, quay đầu bắt gặp Nhan Dao đang chen tới, mặt mày hưng phấn, khó giấu được.
Hứa Tích Sương hơi khó hiểu hỏi: "Cô sao vậy?"
"He he." Nhan Dao ghé sát, nhỏ giọng thì thầm:
"Lời thoại của Trần Mục Chu quá ngầu. Cái kiểu đó nha, cứ như đang dạy dỗ Yến Chính ấy. Như mấy câu 【Quá ngu】, 【Một chút tiến bộ đều không có】... Nghe mà thấy đúng là thấm đến tận xương."
Hứa Tích Sương:......
Hứa Tích Sương: "Cái này cô cũng có thể hiểu ra được?"