Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Buổi Hẹn Hò Định Mệnh
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Giữa tiết trời hè oi ả của thành phố Tân Hải, làn gió mang theo cả hơi nóng lẫn hương hoa dịu dàng.
Mới đây không lâu, Hạ Diễm vừa nhận được tin báo đỗ đại học. Với thành tích xuất sắc, cậu đã trúng tuyển vào khoa kiến trúc của Đại học T, đúng như nguyện vọng.
Cả nhà trên dưới đều vui mừng chúc mừng cậu, ngay cả tỷ tỷ họ cũng mang quà đến đúng hẹn.
Trong hoa viên xanh mướt, Hạ Diễm đặt cây bút vẽ đang phác họa đóa hồng xuống, ngước mắt nhìn tỷ tỷ họ đang ngồi đối diện với vẻ mặt đầy mong chờ.
“Vậy là… tỷ lại tìm một đối tượng xem mắt khác cho ta, nhưng ta đã lừa gạt ông ấy sáu lần rồi, tỷ nói nếu bây giờ ta dám hủy buổi xem mắt này thì ông ấy sẽ khóa thẻ ngân hàng của ta ngay lập tức sao?”
“Đúng vậy, đương nhiên không thể để ông ấy khóa thẻ rồi, nhưng ta cũng sẽ không đi.” Cố Hi thở dài, “A Diễm, từ nhỏ đến lớn ta luôn thương yêu đệ, nuôi binh ngàn ngày dùng binh một ngày, đệ làm ơn đi thay ta một chuyến đi!”
Hạ Diễm khẽ nói: “Tỷ tỷ. Làm vậy không ổn đâu, chưa nói đến chuyện khác, chỉ riêng giới tính đã không đúng rồi.”
“Haizzz… Nếu một nam sinh xuất hiện ở đó thì chắc chắn đối phương sẽ mất hết hy vọng, nói không chừng sẽ trực tiếp bảo không hợp rồi quay người rời đi.” Cố Hi nói, “Chỉ cần đệ không xấu hổ thì người xấu hổ chính là hắn ta. Dù sao đệ với người đó đều là nam nhân, hắn ta cũng chẳng thể làm gì được đệ!”
Nói xong câu đó, Cố Hi có chút chột dạ nhìn về phía Hạ Diễm.
Hạ Diễm khoác chiếc tạp dề chuyên dụng vẽ tranh sơn dầu bên ngoài áo sơ mi. Mái tóc đen nhánh, làn da trắng như tuyết, tuy mới mười chín tuổi nhưng cậu đã toát lên khí chất ôn nhuận như ngọc, tựa một đại mỹ nhân.
Bởi vì Hạ Diễm mắc bệnh hen suyễn bẩm sinh, từ nhỏ đến lớn cậu cứ như một cái ấm sắc thuốc, thân thể luôn yếu ớt, thậm chí còn đi học muộn hơn bạn bè cùng trang lứa một năm.
Cậu luôn được người nhà bảo vệ rất cẩn thận, ngay cả khi nói chuyện với người lạ cũng luôn nho nhã lễ độ, chứ đừng nói đến chuyện đánh nhau với các nam sinh khác.
Cảm giác tội lỗi khi bắt nạt một nam sinh trong sáng, thanh thuần bỗng trỗi dậy trong lòng Cố Hi, nhưng nàng không thể quản nhiều đến thế, bởi vì đã quá muộn rồi!
“Thời gian xem mắt là chiều nay, A Diễm đệ nhất định phải đi đó!”
Dưới sự năn nỉ ỉ ôi của tỷ tỷ họ, Hạ Diễm, người mà tháng sau mới tròn mười chín tuổi, đành phải nhận lấy công việc khổ sai là đi xem mắt hộ này.
Chiều cùng ngày, thành phố Tân Hải đang quang đãng bỗng đổ mưa to bất chợt.
Mưa rơi lộp độp trên mặt đất, tạo thành những vũng nước nhỏ, phản chiếu bóng dáng người qua đường như những tấm gương mờ ảo.
Hạ Diễm xuống xe trước một quán cà phê bên bờ biển, vừa bước xuống đã vô ý giẫm phải một vũng nước.
Nước bắn lên giày thể thao của cậu, Hạ Diễm vội vàng bước qua, cũng không cúi đầu nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trong vũng nước.
Cậu không thích những ngày mưa, bởi thời tiết ẩm ướt và lạnh lẽo luôn sản sinh ra vô số sinh vật âm u.
Trên thế giới này quả thật còn tồn tại những sinh vật chưa biết tên, khác hẳn loài người.
Bởi vì bát tự của cậu là cực âm, nên thỉnh thoảng Hạ Diễm cũng sẽ nhìn thấy một vài thứ không bình thường.
Tương truyền rằng vào ngày Rằm tháng Bảy âm lịch, quỷ môn rộng mở, mà Hạ Diễm lại sinh đúng ngày đó, vào lúc 2 giờ 2 phút sáng.
Khi còn nhỏ, không chỉ thân thể cậu gầy yếu đến mức thập tử nhất sinh, mà còn gặp phải rất nhiều chuyện quỷ dị.
Năm ba tuổi, cậu ngoan ngoãn đi thả diều với bà nội bên bờ sông, suýt chút nữa đã bị thủy quái kéo xuống sông ngay trước mắt bà.
Sau đó, chuyện quỷ dị lại liên tục xảy ra, khiến cả nhà trên dưới đều phải cầu thần vấn Phật cho cậu.
Thầy bói nói, bát tự Hạ Diễm cực âm, trời sinh chính là món ngon trong mắt quỷ quái, e rằng sẽ bị quỷ ăn tươi nuốt sống, chắc chắn không sống quá mười chín tuổi.
Tổ tiên Hạ gia từ trước đến nay đều là thương gia, đối với bát quái huyền học thì tin tưởng không chút nghi ngờ. Ông nội Hạ Diễm nghe tiên sinh nói vậy thì kinh hãi thất sắc, phải tốn rất nhiều công sức mới thay Hạ Diễm cầu được một khối huyết ngọc bảo mệnh.
Khối huyết ngọc ấy từ khi được treo trước ngực Hạ Diễm thì chưa bao giờ cởi xuống. Nhiều năm như vậy, tuy thỉnh thoảng cậu cũng gặp quỷ, nhưng cuối cùng vẫn bình an trưởng thành.
Tiếng chuông gió treo trước cửa quán cà phê bị gió thổi qua, vang lên hai tiếng thanh thúy.
Hạ Diễm đẩy cửa bước vào, luồng khí lạnh trong quán ập thẳng vào mặt cậu.
Không biết có phải vì trời mưa to hay không, trong quán cà phê lúc này chỉ có một vị khách khác ngoài Hạ Diễm.
Hạ Diễm ngồi vào vị trí tỷ tỷ họ đã đặt trước. Gần đến giờ hẹn gặp, vị Lục tiên sinh kia vẫn chưa tới.
Hạ Diễm gọi một bình trà chanh nóng, rồi ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ một lát. Chợt nhớ ra mình chưa từng thấy ảnh của vị Lục tiên sinh kia, cậu liền gửi tin nhắn WeChat cho tỷ tỷ họ để xin ảnh.
Chưa kịp đợi tỷ tỷ họ trả lời, Hạ Diễm bỗng cảm thấy một luồng lạnh lẽo từ đỉnh đầu lan khắp toàn thân.
Cảm giác lạnh lẽo này không giống với cái lạnh khi cậu vừa bước vào quán. Mỗi một lỗ chân lông trên người Hạ Diễm dường như đều căng ra, tựa như một loài động vật nhỏ trong tự nhiên nhận ra nguy hiểm, cậu liền ngẩng đầu lên.
Một người đàn ông mặc âu phục đen không biết đã vào quán từ lúc nào, hắn đang chầm chậm bước đến chỗ cậu.
Thân hình đối phương cao ráo, âu phục cắt may tinh xảo vừa vặn ôm lấy dáng người.
Kỳ lạ thay, người đàn ông đó lại che một chiếc ô màu đen ngay trong nhà. Bên ngoài trời mưa to như vậy, nhưng chiếc ô đen kia lại không hề dính một hạt mưa nào, mặt ô khô ráo. Đôi giày da của hắn cũng không để lại bất kỳ vết nước nào trên sàn nhà.
Chờ người đàn ông thu ô lại, Hạ Diễm mới thấy rõ gương mặt đối phương.
Vị Lục tiên sinh này vô cùng anh tuấn, nhìn qua đại khái khoảng chừng hai mươi lăm tuổi.
Hạ Diễm đã học mỹ thuật nhiều năm như vậy, nhưng cậu chưa từng thấy gương mặt nào phù hợp với thẩm mỹ của mình hơn vị tiên sinh trước mặt này.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đối phương, cậu lại cảm thấy như mình đang rơi vào một trận mưa lớn vô cùng u ám. Đôi mắt sâu không thấy đáy này dường như có ma lực, khiến cậu bất tri bất giác bị thu hút.
Cậu nhìn chằm chằm vào đối phương một hồi lâu mới hoàn hồn, có chút xấu hổ cúi đầu, nói: “Lục tiên sinh phải không? Chào ngài.”
Người đàn ông cũng đang nghiêm túc đánh giá Hạ Diễm, hắn trầm mặc thật lâu mới có hứng thú nói: “Chào cậu, anh bạn nhỏ.”
Hạ Diễm càng thêm lúng túng.
Không đợi người đàn ông đối diện hưng sư vấn tội, Hạ Diễm đã chủ động mở lời nhận sai: “Ta là Hạ Diễm, là đệ họ của Cố Hi. Hôm nay tỷ tỷ ta không muốn đến nên đã nhờ ta đi thay.”
Thấy người đàn ông đối diện không nói gì, chỉ nhìn mình, Hạ Diễm lại cảm thấy vô cùng xấu hổ.
Cậu cúi xuống, khẽ nói: “Xin lỗi ngài, đã làm ngài thất vọng rồi.”
Hạ Diễm không ngờ rằng, người đàn ông trước mặt chẳng những không tức giận, ngược lại trong mắt dần dần hiện lên ý cười nhàn nhạt.
“Không.” Người đàn ông nhìn về phía cậu, “Cậu rất tốt.”
Giọng nói của người đàn ông trầm thấp rất dễ nghe, tựa như âm thanh từ một cây đàn cello vậy.
Nhưng… ‘Cậu rất tốt’ rốt cuộc có ý gì?
“Ngài à, ngài đừng đùa.” Hạ Diễm khẽ thở dài, “Ta thay mặt tỷ tỷ họ lần nữa xin lỗi ngài.”
“Không, cậu rất tốt.” Lục tiên sinh nói, “Sinh thần bát tự của cậu thích hợp kết hôn với ta hơn.”
Sinh thần bát tự? Kết hôn?
Hạ Diễm hoàn toàn mơ hồ, cậu không biết vì sao Lục tiên sinh lại biết ngày sinh nhật của mình, vì sao lại dùng giọng điệu nghiêm túc như vậy mà xem mắt cùng cậu. Cậu ngẩng đầu, có chút mê mang nhìn về phía người đàn ông tà khí tuấn mỹ đối diện.
Tuy thỉnh thoảng cậu cũng được bạn nam thổ lộ tình cảm, nhưng trải nghiệm xem mắt với một người đàn ông bị nhìn trúng bát tự thì vẫn là lần đầu tiên.
“Ngài à, tháng sau ta mới tròn mười chín tuổi.” Hạ Diễm cực lực kháng cự, “Hơn nữa thân thể của ta cũng không tốt lắm, thầy bói còn nói bát tự của ta là cực âm, cực kỳ không tốt, sống không quá mười chín tuổi, sẽ bị quỷ ăn tươi nuốt sống…”
Hạ Diễm nói rất gấp, khẽ ho khan vài tiếng, làn da trắng như tuyết của cậu ửng lên màu phấn hồng.
Người đàn ông ngồi đối diện thấy cậu ho khan dữ dội, vội rót cho cậu một tách trà nóng.
“Gả cho ta thì cậu sẽ không sao.” Người đàn ông cười như không cười nhìn cậu, “Ta tên là Lục Bỉnh Văn, nhớ kỹ tên ta. Ta đã nhìn trúng cậu, Hạ Diễm, mùng tám tháng Tám âm lịch là ngày lành tháng tốt, đến lúc đó ta sẽ đến cưới cậu.”
Hạ Diễm còn chưa hoàn hồn, người đàn ông đã đứng dậy rời đi.
Chỉ vài giây sau, người đàn ông đã biến mất dưới màn mưa lớn bên ngoài.
Hạ Diễm thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ đến khi còn nhỏ có nghe bà ngoại nói, người che dù trong nhà thường không sống thọ, hơn nữa… chỉ có ma quỷ mới che dù trong nhà.
Ngay sau đó, điện thoại di động của cậu rung lên.
Tỷ tỷ họ gửi tin nhắn trả lời cậu: [Hình ảnh] nè! Đệ có gặp được không? Tên đầy đủ của hắn hình như là Lục Hà.
Khoảnh khắc Hạ Diễm nhìn thấy bức ảnh liền kinh ngạc mở to hai mắt. Người đàn ông cậu vừa nhìn thấy không hề giống người trong hình, tên, diện mạo, chiều cao, tất cả đều khác biệt.
Nhớ tới chiếc ô đen không dính một giọt nước vừa rồi, cùng với khí chất u ám tà khí trên người kia, Hạ Diễm vô thức nắm chặt khối huyết ngọc trên cổ.
Khối huyết ngọc nóng lên, không biết từ khi nào đã nứt ra một lỗ thật lớn, gần như sắp vỡ thành hai mảnh.
Giữa ban ngày ban mặt mà Hạ Diễm lại gặp quỷ.
Mà hai tháng nữa, con quỷ đó sẽ đến cưới cậu.
Sau lưng Hạ Diễm cảm thấy lạnh toát, cậu vội vàng đứng lên đi đến quầy tính tiền, ôm theo một tia hy vọng cuối cùng, hỏi: “Chào anh, vừa rồi không có ai tới đây phải không?”
Ông chủ lắc đầu: “Không, chiều nay chỉ có duy nhất một vị khách là cậu.”
Sắc mặt Hạ Diễm trắng bệch, đẩy cửa bước ra ngoài. Trên đường về, cậu chỉ nói với tỷ tỷ họ rằng đối tượng xem mắt của cô không đến chỗ hẹn, còn những chuyện khác thì hoàn toàn không hé răng.
Từ khi cậu có thể nhớ được đến giờ, phàm là mỗi khi gặp quỷ, đều là khối huyết ngọc trên cổ bảo vệ cậu.
Bây giờ huyết ngọc đã vỡ, lời thầy bói nói năm xưa vẫn còn vang vọng trong đầu cậu: “Đứa nhỏ này e rằng không sống quá sinh nhật lần thứ mười chín, sẽ bị quỷ ăn tươi nuốt sống.”
Chỉ còn một tháng nữa là đến sinh nhật tuổi mười chín của cậu. Dù thế nào đi nữa, khối huyết ngọc vỡ cũng không phải là điềm lành gì.
Khi Hạ Diễm về đến nhà, mưa đã tạnh.
Cha mẹ Hạ Diễm đã chuẩn bị xong bữa tối chờ cậu. Thấy ngày mưa cậu còn ra ngoài, mẹ ân cần nói: “Tiểu Diễm, chuyện gì mà gấp gáp vậy, sao trời mưa còn ra ngoài chứ?”
Hạ Diễm nở một nụ cười nhàn nhạt: “Gặp một người bạn.”
Mẹ cậu gật đầu, lấy khăn khô lau nước trên tóc cậu rồi nói: “Ừ, mau vào ăn cơm cho nóng, ăn rồi đi tắm nước nóng.”
Gần đến sinh nhật lần thứ mười chín của Hạ Diễm, tuy cha mẹ không nói gì, nhưng Hạ Diễm vẫn có thể nhìn ra sự lo âu và bất an trong mắt họ. Trước cửa Hạ trạch cũng dán mấy tấm phù chú trừ tà do cao tăng viết.
Hạ Diễm nghĩ đi nghĩ lại, vẫn không đem chuyện huyết ngọc vỡ nói cho cha mẹ biết.
Đêm đó, trước khi đi ngủ Hạ Diễm kiểm tra cửa sổ, lại thắp một nén an hồn hương. Sau đó cậu đứng bên giường do dự thật lâu mới nằm xuống.
Cậu vuốt ve ngọc thạch trên ngực, thầm nghĩ không phải nó vẫn chưa hoàn toàn vỡ thành hai nửa sao?
Có lẽ nó vẫn còn một chút tác dụng.
Hạ Diễm nhắm mắt lại, trằn trọc mãi đến rạng sáng. Thành phố Tân Hải lại đổ mưa.
Cha mẹ trên lầu đã ngủ từ sớm, căn biệt thự lớn như vậy yên tĩnh đến lạ kỳ, chỉ còn lại tiếng mưa gõ cửa sổ.
Không biết từ lúc nào, cuối cùng Hạ Diễm cũng thiếp đi.
Trong lúc nửa tỉnh nửa mê, tựa hồ như cậu vẫn còn trằn trọc trong phòng, ngủ không yên giấc.
Đột nhiên, cậu nghe thấy tiếng bước chân rất nhỏ, tiếng “kẽo kẹt” vang lên. Cậu từ trên giường ngồi bật dậy.
Cậu nhìn xung quanh, cũng không phát hiện điều gì bất thường.
Nhưng vào lúc này, tiếng bước chân chạy thật nhanh lại đột nhiên truyền đến từ phía cửa. Tà khí âm lãnh từ bốn phương tám hướng ập đến, Hạ Diễm sợ hãi vô cùng. Cậu nắm chặt ngọc thạch trên ngực mình cầu nguyện, mong nó có thể giúp mình một lần nữa, cậu muốn được sống.
Vài giây sau, tiếng bước chân dừng lại.
Hạ Diễm mạnh dạn nhích từng chút một đến cửa phòng, nhìn ra ngoài qua mắt mèo ——
Thì ra là một con mèo nhỏ toàn thân màu đen, trong miệng ngậm một phong thư màu đỏ, đang ngồi trước cửa phòng.
Bởi vì Hạ Diễm mắc bệnh hen suyễn nên trong nhà không bao giờ nuôi thú cưng. Quản gia cũng thường xuyên đuổi chó mèo hoang trong sân, nên trong nhà chưa bao giờ có động vật nhỏ xuất hiện.
Hình như mèo con đã phát hiện Hạ Diễm đang nhìn mình, nó ngẩng đầu dùng ánh mắt xanh mướt nhìn lại cậu, sau đó dùng đầu đẩy bức thư vào phòng qua khe cửa.
Lúc này Hạ Diễm mới thấy rõ mọi thứ.
Trên giấy màu đỏ có hai chữ ‘thư mời’ được viết bằng bút lông, nét chữ cổ kính.
Cậu run rẩy mở thư mời ra, bên trong là những dòng chữ nhỏ được viết bằng bút lông, cậu vừa nhìn đã không kiềm chế được sự kinh ngạc:
“Lục Bỉnh Văn cẩn định ngày mùng tám tháng Tám âm lịch sẽ kết hôn cùng Hạ Diễm.
Từ khi kết lương duyên, đặt thành giai ngẫu, kết dây tơ hồng, bạc đầu vĩnh giai. Quỳ gối nguyện ngàn đời bên nhau, mãi cho đến khi núi xanh không còn nữa.
Ta sẽ bảo hộ Hạ Diễm cả đời, sẽ cẩn thận thực hiện ước hẹn này.”
“Rắc” một tiếng, khối Huyết Ngọc trên cổ cậu hoàn toàn vỡ vụn, rơi xuống đất.
Hạ Diễm tỉnh lại từ trong mộng, cậu há miệng hít thở thật sâu rồi ngồi dậy. Lúc này mới phát hiện ánh mặt trời ngoài cửa sổ đã lên cao, chiếu những tia nắng rực rỡ vào phòng.
Mà miếng ngọc cậu đeo trước ngực khi đi ngủ thì đã nứt thành bốn mảnh, nằm rải rác trên giường, giống như một lời uy hiếp thầm lặng.