Chương 2: Chuyến Du Lịch Sau Tốt Nghiệp

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 2: Chuyến Du Lịch Sau Tốt Nghiệp

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đúng như giấc mơ u ám và quái dị đêm qua, một phong thư đỏ đen lặng lẽ nằm trước cửa phòng ngủ của Hạ Diễm.
Hạ Diễm nhặt bức thư mời lên, nhìn thấy tên người gửi là ba chữ “Lục Bỉnh Văn”, ngón tay cậu run rẩy không ngừng.
Cậu thật sự đã gặp quỷ rồi.
Hơn nữa, con quỷ đó còn muốn kết hôn với cậu, mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Trong đầu hỗn loạn nhưng cậu vẫn không kìm được mà nhớ đến đôi mắt mình đã nhìn thấy hôm qua. Ánh mắt đối phương dường như đã sớm nhìn thấu tất cả, và trước mặt một con quỷ mạnh mẽ như vậy, Hạ Diễm không có cách nào chống cự được.
“Cốc cốc!”
Tiếng gõ cửa khiến Hạ Diễm tỉnh táo lại, cậu mở cửa, thấy mẹ đang lo lắng nhìn mình.
Giọng mẹ có chút run rẩy, trong tay bà còn cầm chặt một phong thư giống hệt cái cậu đang cầm.
Bà nói: “Tiểu Diễm, sáng nay mẹ nhặt thấy một bức thư ở cửa phòng ngủ, hình như là gửi cho con. Mẹ và ba con đã xem camera, đêm qua… đêm qua trong nhà không có ai vào cả. Con có thấy khó chịu ở đâu không?”
Thấy Hạ Diễm lắc đầu, mẹ Hạ thở phào nhẹ nhõm, nhưng vừa yên tâm được một chút thì bà lại hoảng sợ khi nhìn thấy chiếc cổ trống không của Hạ Diễm.
“... Tiểu Diễm, bùa hộ mệnh của con đâu?” Cố Liên sợ hãi tái mét mặt, “Con để nó ở đâu rồi?”
Hạ Diễm biết không thể giấu được nữa, cậu đành nói: “Mẹ, sáng nay con thức dậy thì Huyết Ngọc đã tan nát hoàn toàn rồi.”
Trong mắt Cố Liên, con trai có thể bình an sống đến hôm nay là nhờ có lá bùa hộ thân này. Giờ đây bùa hộ thân đã vỡ vụn, vậy thì con trai bà cũng khó giữ được mạng.
Bà suýt ngất, Hạ Diễm vội đỡ bà, an ủi: “Không sao đâu mẹ, tháng sau con sẽ mười chín tuổi rồi, có lẽ… sau sinh nhật, con sẽ không còn cần bùa hộ mệnh này nữa.”
Làm sao có thể như vậy được!
Cố Liên hơi suy sụp, Hạ Triều từ dưới lầu vội vàng chạy lên, ông vỗ về lưng vợ mình để trấn an, sau đó nói với Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, hôm nay con không được đi đâu cả, Lưu đạo sĩ sẽ đến ngay lập tức.”
Hôm nay thành phố Tân Hải có sương mù dày đặc, những lá bùa chú dán lộn xộn trên cửa lớn nhà họ Hạ rơi xuống đất, trộn lẫn với đống lá cây vàng úa, xanh xao chất đống trước cửa.
Lưu đạo sĩ nhặt lên một lá bùa bị xé nát, ngón tay ông vừa chạm vào đã lộ vẻ sợ hãi.
“Hạ tiên sinh, đây là lệ quỷ vô cùng hung ác. Đạo hạnh của tôi không đủ để đối phó, xin ngài tìm cao nhân khác giúp đỡ!”
Vừa dứt lời, ông ta không màng đến Hạ Triều cố gắng giữ mình lại, vội vàng rời đi.
Một tuần sau đó, ngày nào nhà họ Hạ cũng có các vị thiên sư từ khắp nơi trên đất nước ra vào.
Trong sân, các vị thiên sư bố trí đủ loại trận pháp trừ quỷ, trong nhà cũng treo đầy những vật phẩm tránh tà.
Cả ngày Hạ Diễm chỉ có thể tựa đầu vào cửa sổ tầng hai, nhìn các thiên sư làm việc. Cậu yên lặng nhìn những tờ tiền giấy vàng bay lượn đầy trời, giống như đang thưởng thức một màn trình diễn rực rỡ màu sắc nhưng đầy quỷ dị.
Hai phong thư kia vẫn lặng lẽ nằm trên bàn học của cậu, phong bì còn dán một phù chú viết bằng máu người.
Một tuần sau, cha của Hạ Diễm bỏ ra một số tiền lớn mời một vị cao tăng có đạo hạnh rất cao đến.
Vị cao tăng kia đã gần bảy mươi tuổi, da ông khô héo, áo cà sa rộng thùng thình khoác trên người, như thể một cơn gió thôi cũng có thể thổi bay ông và chiếc áo cà sa đi thật xa vậy.
Ông đưa cho Hạ Diễm một chuỗi Phật Châu mang theo mùi đàn hương thoang thoảng, bảo cậu tạm thời dùng Phật Châu này để hộ mệnh.
Cha mẹ Hạ Diễm hỏi dồn: “Đại sư, vậy bức thư mời của lệ quỷ này thì phải làm sao bây giờ?”
“Nếu không muốn kết duyên,” vị cao tăng nhìn về phía Hạ Diễm, “Vậy thì đốt nó đi.”
Hạ Diễm tỉnh táo mà như mê man, nâng tay ném hai phong thư kia vào chậu than.
Chữ viết màu đen trên bức thư đang dần dần biến mất trong ánh lửa, cuối cùng hầu như không còn gì, tất cả đã hóa thành tro bụi.
Trước khi đi, vị cao tăng kia lại nói: “Là phúc không phải họa, là họa không tránh được. Tôi thấy sinh mệnh của tiểu công tử chưa dứt, nhất định sẽ có cơ hội thay đổi.”
Sau đó, vòng Phật Châu dường như thực sự có tác dụng, những bức thư mời hay quỷ quái gì đó cũng không còn xuất hiện nữa.
Nửa tháng trôi qua, mọi chuyện dường như cứ thế mà trôi qua.
Cố Liên thở phào nhẹ nhõm, cho rằng mình đã tìm được lá bùa hộ mệnh mới cho Hạ Diễm. Bà nói đùa với chồng: “Vận đào hoa của con trai chúng ta chẳng phải quá tốt sao? Đến ma cũng muốn kết hôn với nó.”
Hạ Triều “chậc” một tiếng, nói: “Lại còn là một nam quỷ tuấn tú nữa chứ.”
Hạ Diễm dùng bảng vẽ che mặt, mặc dù sợ hãi nhưng cậu cũng cảm thấy việc này thật hoang đường.
Khi Cố Liên cười lên, những nếp nhăn nơi khóe mắt bà khẽ động đậy. Bà nhẹ giọng dặn dò Hạ Diễm: “Tiểu Diễm, đi ra ngoài chơi không được tháo Phật Châu ra nhé con, ngay cả lúc tắm cũng không được. Thuốc cũng phải mang theo đầy đủ, nhớ kỹ chưa?”
“Dạ, con biết rồi ạ,” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Ba, mẹ, hai người đừng lo lắng cho con, con không sao đâu.”
Đó là vào giữa hè, sau khi kỳ thi đại học kết thúc, các bạn học sinh lớp mười hai quyết định đến khu nghỉ dưỡng thác nước ở thành phố bên cạnh để du lịch.
Nửa tháng qua Hạ Diễm không ra khỏi nhà, cha mẹ vốn cũng không muốn cậu đi. Nhưng Hạ Diễm cảm thấy đây là lần tụ tập cuối cùng, quan hệ giữa cậu và các bạn học trong lớp cũng khá tốt, vậy nên vẫn muốn tụ tập cùng mọi người một chút.
Cha mẹ Hạ Diễm vì việc này mà lại tìm Lưu đạo sĩ, nhờ ông ta bói cho cậu một quẻ. Kết quả bói ra đúng là đại cát.
Lưu đạo sĩ nói, từ quẻ tượng có thể thấy, chuyến du lịch lần này của Hạ Diễm có thể gặp được quý nhân của cuộc đời mình, nói không chừng còn có thể nghịch thiên cải mệnh, là một kỳ ngộ vô cùng tốt.
Cha mẹ Hạ Diễm liền quyết định đánh cược một phen, để Hạ Diễm đi du lịch cùng mọi người. Nếu thật sự gặp được quý nhân thì không uổng công chuyến đi này.
Vừa lên xe, bạn cùng bàn của Hạ Diễm là Trần Đồng đã đứng lên vẫy tay với cậu: “Hạ Diễm, chỗ này nè!”
Hạ Diễm ngồi xuống, Trần Đồng hớn hở nói với cậu: “Nhóc Hạ, trên bảng vàng của trường thấy cậu thi đỗ đại học T. Nhóc Hạ của chúng ta giỏi thật, ba năm học phổ thông mà một năm rưỡi tự học*, vẫn có thể đỗ vào đại học T như thường.”
“Cảm ơn cậu,” Hạ Diễm cười với cậu ta, “Vậy cậu thì sao? Cậu định học ở đâu?”
“Tôi á, tôi thì định ở lại thành phố Tân Hải học đại học. Chép bài tập của cậu ba năm mà cũng chẳng học được chút tinh hoa nào, nhưng cũng đủ để xoay sở một chút, ba mẹ tôi rất vui.” Trần Đồng nói: “Đúng rồi, gần đây hẹn cậu ra ngoài chơi mà không thấy cậu đi, cậu không khỏe à?”
“Trong nhà có chút việc gấp,” Hạ Diễm cười cong mắt, “Lần sau nhất định sẽ đi chơi với cậu.”
“Ừ, vậy thì được, tôi còn tưởng cậu lại bị bệnh,” vẻ mặt của Trần Đồng giống như một người cha già yêu thương, “Không bị bệnh là tốt rồi.”
“Oa, Hạ Diễm tới rồi!”
Tưởng Nhược Nhược là bạn gái của Trần Đồng, cô xách túi lên xe, ngồi ở ghế phía trước Trần Đồng.
Cô quỳ trên ghế, ôm lưng ghế nhìn về phía Hạ Diễm, nói: “Hạ Diễm, chúc mừng cậu thi đỗ đại học T! Cậu biết không, lớp chúng ta là lớp dẫn đầu trong kỳ thi đại học năm nay đó. Hàn Tranh cũng thi đỗ khoa Vật lý đại học T. Hai người là gương mặt tiêu biểu của lớp cũ đó.”
Hạ Diễm không biết trả lời ra sao, đôi mắt xinh đẹp ôn hòa nhìn chăm chú vào từng bạn học đang trò chuyện với cậu, thỉnh thoảng còn nở nụ cười.
Cậu giống như một con mèo xinh đẹp bị đám đông vây xem, ôm đuôi ngoan ngoãn ngồi yên một chỗ.
Vì tính cách hướng nội nên đa số thời gian cậu đều bị động trong việc kết bạn, ở trong đám đông cũng không nói nhiều, thậm chí còn có chứng sợ xã hội nhẹ.
“Mấy người nói cái gì mà khí thế ngất trời vậy,” Tư Kiến Không ngồi ở phía trước Hạ Diễm, “Hạ Diễm, cậu chọn chuyên ngành gì?”
Không đợi Hạ Diễm trả lời, đã có người thay cậu đáp: “Kiến trúc.”
Người nói chuyện chính là Hàn Tranh, người sắp học cùng một trường đại học với Hạ Diễm.
Cậu ta ngồi ở phía trước bên phải Hạ Diễm, cách một lối đi nhưng vẫn lắng tai nghe Hạ Diễm cùng bạn bè nói chuyện.
Tư Kiến Không đứng lên thay đổi chỗ ngồi, ngồi phịch xuống bên cạnh Hàn Tranh, cười hì hì rồi nói: “Làm sao cậu biết rõ ràng như vậy? Tôi cũng sẽ đến thành phố B học đại học nè, sau này tôi sẽ ở cùng thành phố với Hạ Diễm.”
“Tôi và cậu ấy không chỉ cùng thành phố, mà còn có thể làm bạn học bốn năm,” Hàn Tranh lấy tai nghe ra đeo vào, “cho nên tất nhiên tôi phải biết rõ rồi.”
Trên mặt Tưởng Nhược Nhược và Trần Đồng đồng thời hiện lên vẻ xấu hổ.
Những người sáng suốt trong lớp đều biết, Tư Kiến Không và Hàn Tranh là tình địch cũ.
Hàn Tranh thầm mến Hạ Diễm không phải ngày một ngày hai, tuy không thổ lộ nhưng tất cả mọi người đều có thể nhìn ra cậu ta thích Hạ Diễm.
Tư Kiến Không học kỳ trước đã thổ lộ với Hạ Diễm nhưng lại bị Hạ Diễm lịch sự từ chối.
Hạ Diễm nhận thấy bầu không khí có gì đó không ổn, cậu yên lặng lấy ra một gói kẹo chanh từ trong túi rồi phát cho mọi người.
Trần Đồng ném kẹo lên cao rồi há miệng đón.
Tưởng Nhược Nhược bật cười, nói: “Cậu cẩn thận kẻo nghẹn chết đấy.”
“Cái này có đáng gì đâu, chuyện nhỏ thôi mà.” Lúc này Trần Đồng mới phát hiện vòng tay Phật Châu của Hạ Diễm: “Nhóc, cậu bắt đầu đeo Phật Châu từ khi nào vậy?”
Hạ Diễm cúi đầu nhìn Phật Châu, nói: “Ba mẹ tặng đó.”
“Món quà thi đỗ đại học này cũng đặc biệt thật,” Trần Đồng tấm tắc khen, “nhưng Phật Châu cũng rất đẹp.”
Hạ Diễm cười cười, Tư Kiến Không còn muốn nói chuyện với Hạ Diễm, nhưng Hạ Diễm đã nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cậu rất gầy, đôi đồng tử màu sáng phản chiếu hình ảnh cây cối xanh tươi bên ngoài, giống như một con mèo nhỏ xinh đẹp đang phơi nắng vậy. Khí chất trên người cậu có chút thần bí và kỳ lạ.
Đến chín giờ ba mươi, xe buýt rời trường.
Hạ Diễm tựa vào ghế ngủ một giấc, lúc tỉnh lại xe đã chạy sâu vào núi.
Trong núi mây trắng lượn lờ, tầm nhìn rất thấp. Những cành cây cổ thụ trong mây mù như ẩn như hiện, trông vừa quỷ dị vừa âm u.
Trần Đồng đang tò mò quan sát những cây cổ thụ có hình thù kỳ lạ ngoài cửa sổ. Thấy Hạ Diễm tỉnh lại, cậu ta nói: “Hạ Diễm, núi này chắc là lạnh lắm. Cậu có mang theo áo khoác không?”
“Ừm, có mang theo,” Hạ Diễm nhìn ra ngoài cửa sổ, “Khách sạn tối nay chúng ta ở nằm dưới chân núi đúng không?”
“Chắc là ở lưng chừng núi, hơn nữa không phải khách sạn gì đâu, chỉ là một nhà nghỉ bình thường thôi,” Trần Đồng nói, “Tôi nghe nói trên núi này đã lâu không có người ở, anh trai của tôi đã mở một khu nghỉ dưỡng ở đây, phục vụ ăn ở và giải trí tại đây. Chúng ta cũng coi như ủng hộ việc làm ăn của anh ấy.”
Tưởng Nhược Nhược đóng cửa sổ lại, nói: “Hai người không cảm thấy… âm khí trong núi này có chút nặng sao? Không giống như những tờ quảng cáo mà thầy chủ nhiệm đã cho chúng ta xem.”
Có thể là do đêm qua vừa mới có mưa, trong núi có sương mù nhiều. Rõ ràng là giữa trưa mùa hè nhưng lại lạnh lẽo vô cùng, gió lạnh xuyên qua cửa sổ xe buýt luồn vào trong xe, làm nhiệt độ trong xe cũng giảm xuống vài độ.
“Nói bậy bạ! Kỳ quái gì mà kỳ quái, có thể chỉ là do thời tiết không tốt thôi. Tôi là một người mà ngay cả phim ma cũng không dám xem, đừng làm tôi sợ.” Trần Đồng ngân nga một khúc nhạc, “Buổi trưa chúng ta ăn sườn dê, buổi chiều ngắm thác nước, buổi tối còn có tiết mục đốt lửa trại, hoạt động được sắp xếp vô cùng tốt. Nghe nói tối nay có đến hai mươi món ăn, đỉnh của chóp không?”
Hạ Diễm cười cong mắt: “Đỉnh của chóp.”
Cuối cùng xe buýt đã đậu trước “Khách sạn Khe Núi”.
Bạn học lớp mười hai hai người một phòng, Hạ Diễm và Trần Đồng ở chung một phòng.
Hạ Diễm xách vali xuống xe, Tư Kiến Không và Hàn Tranh tranh nhau muốn giúp cậu xách vali. Cậu vội vàng nói: “Vali không nặng, tôi tự mình xách được rồi.”
Tư Kiến Không còn muốn thể hiện sức lực của mình, Hàn Tranh thấy Hạ Diễm không muốn thì buông tay.
“Được rồi, có việc gì thì gọi tôi,” Hàn Tranh không nặng không nhẹ đá Tư Kiến Không một cái, “Cậu cũng có thể đi rồi.”
Hạ Diễm nói cảm ơn rồi đi theo Trần Đồng vào phòng của hai người.
Trong phòng có mùi mốc, Trần Đồng nhìn xung quanh, nói: “Chậc, khách sạn này cũng khá cũ, ổ cắm vẫn là loại ổ cắm trên bàn này.”
Hạ Diễm mở cửa sổ thông gió, cảm thấy da đầu có chút tê dại, cậu nói: “Ừm, nhưng vẫn rất sạch sẽ.”
Trong núi thật sự âm khí rất nặng, từ lúc vào núi, Hạ Diễm đã cảm thấy không thoải mái.
Cũng may, đến buổi chiều thì sương mù trên núi cuối cùng cũng tản đi, nhiệt độ cũng tăng lên đáng kể.
Thác nước đổ xuống, phát ra tiếng ầm ầm, biển hoa hồng bên cạnh thác nước đẹp không sao tả xiết.
“Oa, cầu vồng!” Tưởng Nhược Nhược hô: “Mọi người tập trung lại đây, tôi chụp ảnh cho mọi người.”
Hạ Diễm vốn đứng ở rìa, nhưng lại bị Trần Đồng kéo vào giữa.
Trần Đồng cười hì hì nói: “Cục cưng của lớp nên đứng ở giữa.”
Hạ Diễm hơi xấu hổ, tuy diện mạo của đại mỹ nhân trong trẻo lạnh lùng, nhưng khi cậu cười lên lại có má lúm đồng tiền rất ngọt ngào. Tưởng Nhược Nhược chụp ảnh cũng không kìm được mà cười theo cậu.
“Nhược Nhược, sao cậu lại đột nhiên có biểu cảm như mèo vớ được cục len vậy?” Một bạn nữ nói, “Vừa rồi cậu cười hơi quái lạ.”
“Hắc hắc hắc, mấy tấm này tôi chụp rất đẹp, cầu vồng cũng chụp được.”
Tưởng Nhược Nhược híp mắt chuẩn bị chụp lại, nhưng qua ống kính, cô đột nhiên nhìn thấy trên vai Hạ Diễm có một bàn tay mờ ảo.
“A!”
Tưởng Nhược Nhược hoảng sợ, mặt trắng bệch, nếu không phải máy ảnh đeo trên cổ thì suýt chút nữa cô đã làm rơi máy ảnh.
Trần Đồng ở một bên đang bận rộn hỏi giáo viên chủ nhiệm rằng buổi tối bọn họ có thể uống bia không. Nghe thấy tiếng Tưởng Nhược Nhược kêu lên thì vội vàng đi tới bên cạnh cô.
“Làm sao vậy?” Trần Đồng tiến lại gần: “Có sao không?”
Tưởng Nhược Nhược lắc đầu, cầm máy ảnh nhìn kỹ lại.
Trong ảnh Hạ Diễm vẫn dịu dàng và yên tĩnh, bàn tay trong suốt kia cũng đã biến mất không thấy đâu.
“Không có gì, vừa mới nãy tôi hơi hoa mắt,” Tưởng Nhược Nhược dụi mắt, “Có thể là do tối qua tôi hưng phấn quá nên không ngủ được.”
Trần Đồng nói: “Không sao đâu, vậy cậu đứng lại đi, tôi chụp cho các cậu.”
Tưởng Nhược Nhược sợ hãi nhìn Hạ Diễm, nói: “Được.”
Hạ Diễm bước tới bên cạnh Trần Đồng, nhỏ giọng nói với cậu ta: “Tôi chụp cho, cậu để Nhược Nhược đứng ở vị trí của tôi đi, chắc là cô ấy rất muốn chụp cùng cậu.”
Trần Đồng ngượng ngùng gãi đầu, đưa máy ảnh cho Hạ Diễm, cười nói: “Đúng là nhóc Hạ của tôi, biết quan tâm đến chuyện nhân duyên đại sự của ‘ba’ mình.”
Vào ban đêm, tất cả các ngôi nhà gỗ của khu nghỉ dưỡng đều được treo đèn màu rất đẹp.
Hạ Diễm ngồi trong đám người uống sữa và xem tiết mục đêm lửa trại. Tuy cậu hướng nội, lại thường xuyên vì bệnh mà vắng mặt, nhưng ba năm nay ở chung với mọi người rất tốt, đến lúc chia tay cũng hơi không nỡ.
Trần Đồng làm lớp trưởng nên đang bưng ly bia mời mọi người. Đợi đến khi cậu ta đi tới trước mặt Hạ Diễm thì đã hơi say rồi.
“Hạ Diễm, nhờ cậu giảng bài cho tôi, không chê tôi ngốc, có đề phải giảng đến mười lần tôi mới hiểu. Cuối cùng tôi mới… mới đỗ vào một trường đại học.” Trần Đồng ngửa đầu uống cạn ly bia, “Tôi đây cũng không chúc cậu cái gì khác, chỉ chúc cậu càng ngày càng khỏe mạnh, bách độc bất xâm.”
Hạ Diễm bị cậu ta bật cười, đáp lại bằng một ly: “Khách sáo cái gì, chúc cậu tiền đồ như gấm, vạn sự như ý.”
Chưa đến mười giờ, Trần Đồng với tư cách là lớp trưởng đã kính xong một vòng rượu, sau đó ngồi xổm bên đường nôn thốc nôn tháo.
Âm khí trong núi này buổi tối càng nặng hơn, Hạ Diễm cũng cảm thấy hơi không thoải mái, vậy nên cậu quyết định về khách sạn nghỉ ngơi trước.
Hạ Diễm và Tưởng Nhược Nhược đỡ Trần Đồng lên xe ba bánh đưa đón của khu nghỉ dưỡng. Xe ba bánh đi đến một con đường nhỏ giữa rừng, Tưởng Nhược Nhược nói: “Này, Hạ Diễm, cậu nhìn xem, đó có phải là nghĩa trang không?”
Hạ Diễm nhìn theo ánh mắt Tưởng Nhược Nhược rồi vội vàng dời mắt đi.
Khu rừng này còn sâu hơn so với cậu tưởng tượng, lại là ngày mười lăm trăng tròn, thật sự rất dễ đụng phải những thứ không sạch sẽ.
Đêm lửa trại vẫn còn đang tiếp tục, Tư Kiến Không và một đám nam nữ chơi thật lòng hay mạo hiểm.
Đêm nay vận may của Hàn Tranh không tốt, mỗi lần đến lượt cậu ta đều thua Tư Kiến Không. Lần nào cậu ta cũng chọn mạo hiểm, không cho Tư Kiến Không một cơ hội đặt câu hỏi nào.
Tư Kiến Không phát hiện Hạ Diễm đã đi rồi thì nhíu mày nói: “Thật nhàm chán.”
“Nhàm chán?” Hàn Tranh nở nụ cười, “Vậy chúng ta chơi vài trò thú vị đi. Đêm nay là rằm, đêm trăng tròn âm khí nặng nhất, rất thích hợp để chơi trò chơi thông linh. Chúng ta lại đang ở nơi thâm sơn cùng cốc, nói không chừng thật sự có thể triệu hồi ra thứ gì đó.”
“A, thật đáng sợ quá,” một người bạn cùng lớp nói, “Tôi nhát gan lắm, tôi không muốn chơi.”
“Những ai nhát gan, sợ quỷ thì đừng chơi,” Hàn Tranh nhìn về phía Tư Kiến Không, “Ai sợ quá thì bây giờ rời đi còn kịp.”
“Chơi cái này đi!” Tư Kiến Không vỗ bàn đứng phắt dậy, “Còn ai muốn chơi nữa không?”
“Tôi cũng chơi!” Nhậm Hiểu Bình giơ tay lên.
“Tôi cũng vậy!” Bành Hạo cũng giơ tay lên.
Đám thanh niên vừa mới được giải thoát khỏi kỳ thi này, vất vả lắm mới được tự do. Bọn họ ai cũng muốn tìm kiếm cảm giác kích thích, có tám người lựa chọn tham gia, chỉ bốn người còn lại là không muốn chơi, làm người ngoài cuộc đứng xem bọn họ chơi.
“Nhiều người như vậy, chúng ta có thể chơi Điệp Tiên,” Nhậm Hiểu Bình đề nghị, “Lỡ như tiểu điệp tiên thật sự tới, nói không chừng còn có thể giúp chúng ta giải đáp những thắc mắc của mình!”