Chương 124: Ngoại truyện – Thần Ăn Chơi (Phần 1)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau

Chương 124: Ngoại truyện – Thần Ăn Chơi (Phần 1)

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 124 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bàn tay thon dài của Hạ Diễm chậm rãi trượt xuống từ ngực Lục Bỉnh Văn. Cậu khẽ hỏi: “Trong đầu anh chứa gì thế?”
“Đương nhiên là em rồi.” Lục Bỉnh Văn bật cười khẽ. “Hạ Diễm, em đến thế giới này chính là may mắn lớn nhất đời anh.”
Hạ Diễm vùi đầu vào lòng Lục Bỉnh Văn, đang định cằn nhằn về mấy lời sến súa của lão quỷ thì chợt nghe thấy tiếng “thình thịch thình thịch” truyền đến từ lồng ngực hắn.
Cậu khẽ ngồi lên eo Lục Bỉnh Văn, rũ mắt nghiêm túc nhìn hắn. Cậu thật sự thấy trong mắt Lục Bỉnh Văn ánh lên vài phần si mê.
Lệ quỷ không có trái tim như phàm nhân, nhưng lại có nhịp đập vì tình yêu.
Đối với Hạ Diễm mà nói, không gì lãng mạn hơn thế.
Thần tiên hay phàm nhân đều vậy, có người mình yêu thương bên cạnh là một điều may mắn.
Hôm nay rõ ràng là sinh nhật Hạ Diễm, nhưng ông trời lại chiều lòng Lục Bỉnh Văn.
Một tuần sau sinh nhật Hạ Diễm, khi cậu đang chuẩn bị đến nhà thầy hướng dẫn để nộp bản vẽ thì nghe thấy tiếng gõ cửa.
Mở cửa, Hạ Diễm thấy Hoắc Viên khoác thanh y đứng trước mặt.
Hoắc Viên vẫn mơ mơ màng màng như mọi khi. Trên tay ông cầm một quyển công văn màu vàng. Thấy Hạ Diễm mở cửa, ông cười tủm tỉm nói: “Diễm Diễm, công việc của cậu đã được luân chuyển sang một cương vị khác rồi.”
Nhìn nụ cười trên môi Hoắc Viên, Hạ Diễm bỗng cảm thấy có gì đó không ổn.
Hoắc Viên “vèo” một cái đã dịch chuyển vào trong phòng. Ông đứng trước mặt Hạ Diễm, mở công văn màu hoàng kim trong tay ra, chậm rãi nói: “Ừm, cương vị này là một chức vụ mới ở Thần giới. Bởi vì hiện tại áp lực của nhân loại quá lớn, sinh hoạt nam nữ không được hài hòa, dẫn đến hiện tượng dân số giảm mạnh. Để cho sinh hoạt nam nữ thêm hạnh phúc, hài hòa và đa dạng hơn, Thần giới đã sắp xếp thêm một chức vị, đó chính là thần ăn chơi…”
Hạ Diễm chỉ cảm thấy như có cơn gió mạnh vừa thổi qua. Khi cậu ngoái đầu nhìn lại, ông chồng ma quỷ của cậu, người nói là phải về Phong Đô làm việc, đã xuất hiện trên ghế sô pha trong phòng khách tự lúc nào. Hắn đang ưu nhã bưng ly cà phê trên tay, chăm chú nhìn Hoắc Viên.
Hạ Diễm: …Cạn lời.
Mặt Hạ Diễm đỏ bừng đến mang tai. Cậu khẽ nói: “Viên Viên, chắc chắn Lục Bỉnh Văn đã hối lộ huynh rồi!”
“Không đâu.” Hoắc Viên cười tủm tỉm nói. “Bộ phận nhân sự chúng tôi rất có đạo đức nghề nghiệp, đây là vì chúng tôi suy nghĩ cho toàn nhân loại. Chức vị này ngay cả mấy thượng thần độc thân cũng không thể kiểm soát, vậy nên trước kia đều do các vị thần đã kết hôn đảm nhiệm.”
Hạ Diễm: “…Được rồi, vậy tôi muốn hỏi nội dung công việc là gì?”
“À… thì là… đương nhiên là ‘play’ rồi.” Hoắc Viên nói. “Khi cậu ‘play’, cậu sẽ dùng một pháp quyết rất đơn giản, đem ánh sáng thần thánh của thần ‘play’ rải xuống khắp nhân gian. Cậu càng vui sướng thì hiệu quả càng tốt. Cậu có nhiều thủ thuật đa dạng, họ cũng sẽ có thêm nhiều thủ thuật hơn. Cậu càng hưng phấn…”
“Được rồi, được rồi, được rồi!” Hạ Diễm dùng pháp quyết phong bế miệng Hoắc Viên lại. “Tôi biết rồi, huynh không cần nói nữa. Công việc bận rộn mệt mỏi lắm phải không? Mau về tiếp tục ngủ đi!”
Hoắc Viên bị che miệng, chỉ có thể ú ớ…
Chờ Hoắc Viên đi rồi, Lục Bỉnh Văn đặt ly cà phê xuống bàn, nhếch khóe môi nhìn Hạ Diễm, nói: “Vợ à, đây có lẽ là… ông trời thưởng cơm ăn trong truyền thuyết đó.”
Hạ Diễm liếc mắt nhìn Lục Bỉnh Văn một cái, sau đó cầm ba lô lên nói: “Tuần này em phải đi công tác với giáo sư Ngụy, một tuần nữa em sẽ gọi cho anh.”
Dứt lời, Hạ Diễm cũng “vèo” một cái đã biến mất không thấy tăm hơi.
Lục Bỉnh Văn nhìn vị trí vợ mình vừa biến mất, cười cười, buông ly cà phê xuống, nói khẽ: “Thẹn thùng cái gì không biết?”
Dứt lời, lão quỷ nhanh chóng đến các cửa hàng bán đồ ngủ dạo một vòng, còn cẩn thận chọn lựa các loại đạo cụ phục vụ cho sau này.
Hạ Diễm ôm ba lô dịch chuyển đến phía nam thành phố B. Cậu đứng lại thở phào nhẹ nhõm một hơi rồi mới đi vào biệt thự.
Hơn nửa năm qua, cuộc sống của giáo sư Ngụy, người hướng dẫn của Hạ Diễm, cũng có những thay đổi lớn.
Không chỉ đổi chỗ ở mới, mà còn thoát khỏi bóng ma do người vợ cũ để lại, bắt đầu kết bạn mới.
Lúc Hạ Diễm đi giao bản vẽ, sư huynh và sư tỷ đều đang ở nhà giáo sư Ngụy “cọ cơm”. Bạn gái mới của giáo sư Ngụy là một đầu bếp có khuôn mặt tròn trịa, cô nấu ăn rất ngon và cũng cực kỳ nhiệt tình. Mỗi lần thấy có học sinh tới nhà giáo sư Ngụy báo cáo công việc, cô sẽ chủ động mời bọn nhỏ ở lại ăn chút gì đó rồi hãy đi.
“A, Diễm Diễm cũng tới rồi.” Sư huynh Lưu Chấn cười tủm tỉm nói. “Lại bắt được hai hạng mục nữa, Hạ Diễm, cậu siêu thật đấy.”
“Em gặp may thôi.” Hạ Diễm ngồi xuống ăn một miếng bánh tart sô cô la. “Đúng rồi, bản thiết kế của sư tỷ đã được Viện Thiết Kế phê duyệt, chúc mừng chị nhé, sắp tới sư tỷ có thể nghỉ ngơi rồi.”
“Hì hì… Tất nhiên rồi.” Sư tỷ nhìn Hạ Diễm. “Đúng rồi, Diễm Diễm, chị có mấy chuyện huyền học muốn hỏi cậu… Đó là chuyện của bạn chị.”
Hạ Diễm khẽ gật đầu. Cậu buông chiếc nĩa xuống, nói: “Sư tỷ, chị cứ nói.”
“Chị có một người bạn, trước kia về cơ bản thì không yêu đương gì, lại cực kỳ tỉnh táo. Nhưng khoảng nửa năm trở lại đây, cô ấy đột nhiên trở nên kỳ quái.” Sư tỷ trầm ngâm nói. “Vào dịp Tết vừa rồi chị có gặp qua người yêu đẹp trai của cô ấy, nhưng đến khi khai giảng học kỳ 1 gặp lại, bạn trai cô ấy lại đổi thành một người đàn ông gần bốn mươi tuổi. Người đàn ông kia… không phải chị có ác ý, nhưng thật sự là trông vừa xấu lại vừa béo, hơn nữa còn rất nghèo. Khi bạn chị nói muốn gả cho anh ta, chị nghe mà sững sờ.”
“…Người đó đối xử với cô ấy tốt lắm sao?” Sư huynh Lưu Chấn kinh ngạc nói. “Chẳng lẽ người đàn ông kia còn xấu hơn cả tôi ư?”
“Cũng không đúng. Lúc bọn họ đi ra ngoài ăn cơm hay đi chơi gì cũng đều là bạn tôi trả tiền.” Sư tỷ ôm mặt nói. “Mới đầu chị chỉ cho rằng cô ấy nói đùa, nhưng sau đó cô ấy đã đi Thái Lan chơi với người đàn ông kia. Lúc trở về, cô ấy đã nói với chị rằng mình muốn cưới chồng sinh con, sau đó thì… chưa đến một tháng sau đã lấy được giấy đăng ký kết hôn.”
“Hả?” Hạ Diễm có chút nghi hoặc. “Nhanh như vậy sao?”
“Đúng vậy, chưa gặp gia trưởng đã kết hôn, hơn nữa còn không tổ chức hôn lễ! Tháng trước, đột nhiên bạn chị nói với chị rằng người đàn ông đó cãi nhau với cô ấy rồi bỏ chạy, để cô ấy ở nhà một mình. Mà người đàn ông kia thì giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian vậy.”
Sư tỷ nhíu mày, tiếp tục nói: “Tôi khuyên cô ấy nhanh chóng ly hôn đi, nhưng cô ấy lại hoàn toàn không nghe lời khuyên của chị, một hai phải sống chung với người đàn ông kia. Các cậu nói xem, đã đến nước này rồi còn không ly hôn, có phải người đàn ông kia đã hạ cổ trên người cô ấy lúc ở Thái Lan không?”
Câu chuyện của cô khiến tất cả mọi người có mặt đều bối rối. Thầy Ngụy cau mày nói: “Quả thật là có chút quỷ dị. Người đàn ông này… có khi còn có một người vợ khác nữa đó.”
Hạ Diễm suy tư trong chốc lát rồi nói với sư tỷ: “Trên người chị có mang món đồ nào do người bạn đó tặng không? Chỉ cần là đồ cô ấy từng dùng đều được.”
“Vậy thì có đó.” Sư tỷ cởi chiếc lắc tay khổng tước thạch xuống. “Đây là món quà cô ấy tặng cho chị, lúc ấy hai chúng tôi đã ước nguyện là kiếm thật nhiều tiền!”
Hạ Diễm cầm chiếc lắc tay sư tỷ đưa qua. Cậu nhắm mắt lại, trước mắt chậm rãi hiện lên hình ảnh một cô gái trẻ đang đứng trước gương.
Kể từ khi thành thần, cậu đã có được thiên nhãn, có thể nhìn thấy cuộc sống của bất kỳ người phàm nào.
Khuôn mặt trẻ trung và đáng yêu của cô gái hiện lên trong gương, nhưng biểu cảm thì lại trống rỗng, quanh thân cũng hiện lên từng luồng hắc khí.
Giờ khắc này, một nữ quỷ cả người xanh lè đang bao lấy khuôn mặt cô gái, không ngừng thì thầm điều gì đó bên tai cô, đồng thời hút tinh khí từ trên người cô.
Bàn tay Hạ Diễm giấu dưới bàn lặng lẽ bấm pháp quyết. Một quả cầu trắng sáng bay ra khỏi gương, bao phủ trên đỉnh đầu cô gái.
Nữ quỷ bò trên người cô hét lên, sau đó hóa thành một điểm sáng biến mất trong căn phòng trống.
Ánh mắt cô gái cũng dần trở nên thanh tỉnh. Cô vươn tay túm bức ảnh cưới của mình từ trên tường xuống, sau đó mang giày cao gót vào, hung hăng giẫm lên trên, trong miệng còn lẩm bẩm: “Tôi đã làm gì vậy chứ? Tôi muốn ly hôn! Đồ cặn bã, bà đây tuyệt đối không tha cho anh!”
Hạ Diễm khẽ mỉm cười, trả chiếc lắc tay lại cho sư tỷ đang ngồi trước mặt. Cậu nói: “Chị ấy sẽ sớm ổn thôi.”
Bây giờ đang là hoàng hôn, ánh nắng vàng ấm áp chiếu lên khuôn mặt trắng như tuyết của Hạ Diễm, khiến khuôn mặt nhìn nghiêng của cậu trông vô cùng mềm mại.
Tất cả chúng sinh đều được thần tiên phù hộ, Hạ Diễm lại là người mềm lòng, sẽ không từ chối bất cứ ước nguyện tốt đẹp nào của con người.
Sau khi thành thần, khí chất trên người cậu càng thêm xuất trần, tùy tiện ngồi một chỗ thôi cũng khiến người ta có cảm giác như mỹ nhân bước ra từ trong tranh. Sau khi thi triển phép thuật xong, tất cả mọi người trong phòng đều cảm thấy bình yên và hạnh phúc đến lạ thường.
“Lục tiên sinh đúng là có phúc khí mà.” Sư tỷ ôm mặt cảm khái. “Hai người quen nhau qua xem mắt thật à?”
Hạ Diễm cười cong cong hai mắt. “Đúng vậy, gặp mặt do người trong nhà sắp xếp, khó tin đúng không?”
Gần đến kỷ niệm ngày cưới, Hạ Diễm cũng có chút cảm khái.
Trước sinh nhật lần thứ mười chín, cậu vẫn chưa biết gì về sự tồn tại của vị Lục tiên sinh kia, nhưng một năm sau đã trở thành người bạn đời tri kỷ của mình.
Sau khi ra khỏi nhà thầy hướng dẫn, Hạ Diễm đi mua một ít trái cây rồi đến công trường thăm Tiểu Kiều đang thực tập ở đó.
Tiểu Kiều là người rất nỗ lực. Lúc ở trường cậu học hành chăm chỉ, trong kỳ nghỉ còn dành thời gian đi thực tập.
Nhưng dù sao thì cũng chỉ mới là sinh viên năm nhất, công việc thực tập tìm được thường yêu cầu phải tới công trường. Gần đây có hạng mục cần phải đẩy nhanh tiến độ nên cậu đã trực tiếp ở lại công trường.
“Wao, đây không phải là Tô tiểu công của chúng ta sao?” Hạ Diễm đứng cạnh đống bê tông cười lớn. “Ồ, bên cạnh Tô tiểu công của chúng ta còn có một anh chàng đẹp trai đi theo nữa chứ.”
Hạ Diễm nói tới đây, Tô Cảnh Kiều đã không nhịn được bật cười thành tiếng, nói: “Anh chàng đẹp trai ở đâu ra? Hách Đa Tình mà cũng có thể xem là đẹp trai được sao!”
Hách Đa Tình đứng bên cạnh Tiểu Kiều, gãi gãi đầu. Kỳ thật vóc dáng anh ta cũng rất cao, mặt mũi cũng rất đoan chính, chỉ có điều khí chất lại có chút suy sút, nhìn qua có vẻ ủ rũ.
“Mà là cực kỳ đẹp trai!” Tiểu Kiều ôm cánh tay Hách Đa Tình. “Hôm nay anh ấy đã giúp tôi chuyển rất nhiều gạch, anh chàng đẹp trai này là anh hùng của tôi đó.”
Hách Đa Tình nghe vậy thì đỏ mặt, cậu thẹn thùng cười cười. Tuy là người hướng nội, nhưng không ngờ lại rất hợp với Tiểu Kiều hoạt bát và đáng yêu.
“Lục tiên sinh đâu?” Tiểu Kiều hiếu kỳ nói. “Hôm nay anh ấy không đi cùng cậu à, thật hiếm thấy.”
Cậu ta vừa dứt lời thì đã thấy Lục Bỉnh Văn xuất hiện ở cuối con đường cách đó không xa.
Lục Bỉnh Văn mặc một bộ tây trang màu xanh đen, một tay chống cây dù đen, tay còn lại xách theo một chiếc túi giấy màu hồng phấn thật lớn. Trên túi giấy còn có hình một đôi môi đỏ chót.
Tiểu Kiều vốn đã quen với những chuyện thần thần bí bí này, nhưng vẫn mở to hai mắt nhìn. Cậu ta chỉ vào chiếc túi giấy màu hồng phấn trong tay Lục Bỉnh Văn rồi nói với Hạ Diễm: “Wao, không hổ là Lục tiên sinh! Sinh nhật cậu đã qua lâu vậy rồi mà anh ấy còn chuẩn bị nhiều quà như thế. Nhưng mà, cái túi hồng phấn này cũng lớn thật đó.”
Mới đầu Hạ Diễm còn có chút mơ hồ, nhưng sau khi nhận ra thứ trong túi là gì thì mặt cậu lập tức đỏ bừng.
Cậu nhét trái cây vào tay Tiểu Kiều, sau đó “vèo” một cái dịch chuyển đến dưới dù Lục Bỉnh Văn, kéo hắn biến mất ở cuối con đường.
Tiểu Kiều tò mò nhìn bóng dáng hai người biến mất: “Ủa? Hai người đó đi đâu vậy, lại hẹn hò à?”
“Ừ.” Hách Đa Tình gật đầu. “Đi thôi, tan làm rồi, chúng ta cũng hẹn hò đi.”
Hạ Diễm ném Lục Bỉnh Văn và chiếc túi giấy phấn hồng bự chảng kia vào tẩm cung ở Phong Đô, sau đó lại “vèo” một cái biến mất.
Cậu dịch chuyển về Đào Hoa đảo, tạo kết giới bốn phía che kín đảo Đào Hoa, rồi khẽ nói: “…Sắc quỷ.”
Chưa tới nửa canh giờ sau, Lục Bỉnh Văn đã xuất hiện bên ngoài kết giới rừng đào, hắn buồn cười nói: “Vợ không cho tôi về nhà, tôi thật đáng thương mà. Nhưng vợ à, anh không thể làm chậm trễ công việc của em được!”