Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 125: Ngoại truyện – Vị Thần Tinh Nghịch (Hạ)
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 125 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lục Bỉnh Văn dùng phép thuật bắn pháo hoa trên đảo Đào Hoa, từng đóa hoa đào hồng rực nở rộ trên bầu trời. Hạ Diễm bật cười thích thú, nhưng cũng chưa vội để lão quỷ kia bước vào.
Nhưng kết giới ấy nào có thể ngăn cản được Phong Đô Đại Đế với tu vi mấy ngàn năm. Lục Bỉnh Văn xuất hiện trước cửa Học Thần phủ, nhưng vẫn chưa vội bước vào.
“Diễm Diễm, vừa nãy không cho anh ôm, có phải vì anh chưa mang hoa không?” Lục Bỉnh Văn trầm giọng hỏi. “Vậy phu quân mang hoa đến rồi, em có thể cho vào cửa chứ?”
Hạ Diễm mím môi cười, rồi vung tay thu lại kết giới bao phủ hòn đảo nhỏ. Sau đó, cậu nhẹ giọng hỏi: “Anh mang đến hoa gì vậy?”
Lúc này, Hạ Diễm đang để chân trần bước vào suối nước nóng bốn mùa ấm áp trong Học Thần phủ.
Mặt nước gợn sóng lấp lánh, tựa như đang bơi lội giữa dải ngân hà. Nước suối không nóng không lạnh bao bọc lấy thân thể Hạ Diễm, khiến cậu thoải mái nheo mắt lại.
Mái tóc vốn không dài của Hạ Diễm khi còn ở nhân gian bỗng chốc trở nên dài hơn. Mái tóc đen nhánh mềm mại bồng bềnh trong nước, tựa như những đóa hoa mẫu đơn đen đang rải rác trên mặt nước.
Lục Bỉnh Văn một tay ôm bó mẫu đơn trắng, tay kia xách chiếc túi giấy lớn màu hồng phấn. Ngay khoảnh khắc vợ giải trừ kết giới, hắn đã xuất hiện bên suối nước nóng, nhưng không ngờ hình ảnh đầu tiên nhìn thấy lại là một đại mỹ nhân da trắng tóc đen đang nằm trong suối.
Hạ Diễm vẫn còn mặc chiếc trường bào màu trắng ướt đẫm, đường cong cơ thể cậu dần hiện rõ dưới lớp vải đang dần trở nên trong suốt, tựa như một lời mời gọi thầm kín.
Hạ Diễm nhìn Lục Bỉnh Văn trước, rồi lại nhìn về phía bó hoa mẫu đơn trong tay hắn. Cậu cười cong cong đôi mắt xinh đẹp, nói: “Hoa đẹp thật đấy.”
Mái tóc ướt đẫm dán vào gương mặt cậu, làn da trắng như tuyết dường như phát sáng. Giờ phút này, trông cậu còn mê hoặc hơn cả hải yêu, ngay cả ánh mắt cũng vô cùng lãng mạn.
Cậu bơi đến bên bờ hồ, nhìn Lục Bỉnh Văn và hỏi: “Anh có muốn tắm cùng không?”
Lục Bỉnh Văn nhìn Hạ Diễm chằm chằm, ngón tay hắn nhẹ nhàng vén mái tóc ướt sũng của cậu ra sau tai. “Em quả thật đã trưởng thành rồi.”
Hạ Diễm vừa định hỏi lại, Lục Bỉnh Văn đã cúi người hôn lên môi cậu, rồi không nhẹ không nặng cắn nhẹ vào khóe môi Hạ Diễm một cái. “Biểu cảm vừa rồi của phu nhân giống hệt một con tiểu hồ ly.”
Mặc dù lúc đầu cậu bệnh tật ốm yếu, nhưng Hạ Diễm thượng thần dù sống như người phàm mười chín năm cũng chưa bao giờ mềm yếu.
Trong cuộc sống là thế, tình cảm cũng vậy. Trong mối quan hệ giữa cậu và Lục Bỉnh Văn, dường như cậu luôn là người nắm giữ vai trò quyết định.
Chiếc túi giấy màu hồng phấn vướng víu kia được đặt bên cạnh ao. Hạ Diễm khẽ dùng lực một chút, Lục Bỉnh Văn đã bị cậu kéo vào suối nước nóng.
Nước trong con suối này là thần thủy của Thần giới, có khả năng nâng cao tu vi, lại rất thích hợp cho việc song tu.
Hạ Diễm chậm rãi mở đai lưng trên người Lục Bỉnh Văn. Cậu cười cong cong đôi mắt, hỏi: “Vậy… anh thích mèo hay thích hồ ly?”
“Anh thích em.”
Thân hình cường tráng của Lục Bỉnh Văn ôm lấy mỹ nhân mảnh mai vào lòng. Đôi mắt màu hổ phách của Hạ Diễm hiện lên vẻ ngượng ngùng, giây tiếp theo, Lục Bỉnh Văn đã kéo cậu xuống nước, rồi dưới nước hôn cậu thật lâu.
Áo choàng của hai người uốn lượn như chiếc đuôi của mỹ nhân ngư lay động trong nước, tạo thành một đường cong tuyệt đẹp. Hạ Diễm nhắm mắt lại, hàng mi dài khẽ run, thân thể cũng khẽ rung lên vì sự tiến công của người yêu.
Nếu lúc này cậu là một chiếc thuyền nhỏ đang lướt vào vùng biển sâu, thì Lục Bỉnh Văn chính là thuyền trưởng điều khiển thân thể cậu, cùng cậu ngao du dưới đáy đại dương sâu thẳm này.
Sóng đánh vào thuyền, thuyền lắc lư trên biển, giương buồm giữa sóng dữ, vượt ra khỏi màn đêm, hướng tới bình minh sáng lấp lánh, hướng tới ngày mai.
Rạng sáng, Hạ Diễm gối đầu lên ngực Lục Bỉnh Văn, nằm trong chăn mềm mại nghỉ ngơi. Cậu mệt cực kỳ, tóc ướt dán vào người, trông cậu như một vị thần không thể chạm tới.
Vào lúc bình minh ở nhân gian, một tiếng động lớn đột nhiên vang lên, làm rung chuyển cả Thần giới.
Tiếng động ấy tựa như sấm chớp trên bầu trời trước cơn mưa ở trần gian. Hạ Diễm giật mình tỉnh dậy, Lục Bỉnh Văn kéo tay cậu lại, thấp giọng trấn an: “Không có gì đâu.”
Hạ Diễm giật mình, đã lâu cậu không nằm mơ, vậy mà vừa rồi lại mơ thấy một luồng ánh sáng rất kỳ lạ.
Cậu và Lục Bỉnh Văn cùng nhau bước ra ngoài, nhìn lên luồng ánh sáng bạc trên bầu trời. Lúc bình minh, luồng sáng đó tựa như sao băng ở trần gian lướt qua bầu trời rồi nhanh chóng biến mất.
“Anh à, đó là cái gì vậy?” Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi. “Trông không giống sấm sét chút nào.”
“Có một vị thần vừa biến mất.” Lục Bỉnh Văn đáp. “Đây là tình huống rất hiếm khi xảy ra.”
“Biến mất?” Hạ Diễm kinh ngạc mở to mắt. “Thần tiên cũng có thể chết sao?”
“Thần tiên có sinh mệnh dài vô tận, nhưng cũng có thể biến mất.” Lục Bỉnh Văn giải thích. “Sau khi tồn tại ở thế giới này quá lâu, đôi khi bản thân họ sẽ cảm thấy lạc lối trong lòng, rồi lựa chọn biến mất.”
“Ý anh là…” Hạ Diễm cau mày. “Là chính vị thần đó tự chọn biến mất sao? Vậy… sau khi biến mất, họ sẽ đi đâu?”
“Đúng vậy, sinh mệnh dài vô tận cũng đồng nghĩa với sự cô độc không có điểm dừng. Một số vị thần không thể chịu đựng được sự cô đơn ấy nên đã lạc lối.” Lục Bỉnh Văn nói tiếp. “Có lẽ sẽ chuyển thế đầu thai làm người, cũng có thể là hồn phi phách tán, hoàn toàn biến mất khỏi đời. Chẳng thể nói trước được điều gì cả.”
Lục Bỉnh Văn mặc quần áo vào cho Hạ Diễm, rồi cùng cậu đi theo luồng ánh sáng ấy đến nhân gian.
Năm giờ rưỡi sáng, luồng ánh sáng ấy dừng lại ở một thị trấn nhỏ gần thành phố Tân Hải. Tại khu chợ thị trấn, đã có thôn dân đẩy xe bánh ra mở quán. Trên chiếc bánh nóng hổi, dì chủ quán đập thêm một quả trứng hai lòng đỏ. Bà vừa ngước mắt lên đã thấy luồng sáng kia rơi xuống ruộng lúa mạch cách đó không xa. Cảnh tượng kỳ vĩ như thế khiến bà phải há hốc miệng kinh ngạc.
Dì bán bánh hô to: “Ông ơi, có sao băng kìa!”
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm đến cánh đồng ấy trước thôn dân một bước. Sau khi luồng ánh sáng tan đi, trên cánh đồng chỉ còn lại một hạt châu sáng ngời.
“Tam hồn ngũ phách đều không tìm thấy, cũng không biết đó là vị thần tiên nào.” Lục Bỉnh Văn nhìn về phía hạt châu đang nhanh chóng tan vào trong đất, nói: “Xem ra vị thượng thần này thật sự không muốn tồn tại trên thế gian nữa. Khí tức cuối cùng của người đó đã hóa thành chất dinh dưỡng tẩm bổ cho mảnh đất này, chờ đến khi thu hoạch vụ thu, mảnh đất này sẽ rất được mùa. Còn về hậu sự, sẽ có thần tiên khác đến tìm.”
Hạ Diễm nghe xong có chút xúc động, không hiểu sao trong lòng lại dâng lên một nỗi xót xa.
Lúc này, Lục Bỉnh Văn lại nắm chặt tay Hạ Diễm, mười ngón tay hai người đan vào nhau.
“Diễm Diễm.” Lục Bỉnh Văn nhìn cậu, nói: “Anh không phải thần, anh cũng sẽ không bị lạc lối. Bất cứ khi nào em cần, anh cũng sẽ xuất hiện và ôm em vào lòng.”
“Quả nhiên là nam quỷ tốt của em.” Hạ Diễm cười cong cong đôi mắt. “Anh à, anh có tu vi cường đại như vậy, vì sao lại không làm thần tiên?”
“Anh ư?” Lục Bỉnh Văn cười. “Chắc là vì anh không muốn luân chuyển công tác.”
Hạ Diễm bị câu trả lời của Lục Bỉnh Văn làm cho mặt đỏ tai hồng. Cậu thì thầm: “Nhưng anh lại tham dự vào những công việc em luân chuyển, rõ ràng thấy anh thích thú như vậy mà.”
Lục Bỉnh Văn nắm tay Hạ Diễm, cùng cậu đón ánh bình minh đang từ từ dâng lên từ phía chân trời, cùng nhau chậm rãi bước trên con đường mòn ra khỏi thôn làng.
Kỳ thực, sau khi đánh bại ma đầu, vì hắn chính trực, dũng cảm và có tâm từ bi, Chủ Thần đã một lần nữa đưa ra lời mời với Lục Bỉnh Văn.
Nhưng Lục Bỉnh Văn lại một lần nữa từ chối Chủ Thần, hắn vẫn không muốn thành thần.
Thần yêu thế nhân, nhưng Lục Bỉnh Văn chỉ yêu một mình Hạ Diễm.
Hạ Diễm kéo Lục Bỉnh Văn đến chỗ dì bán bánh, mua một cái bánh rán hai lòng đỏ trứng gà. Cậu cắn một miếng thật to, rồi đưa chiếc bánh đến bên miệng Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, ngon thật đấy, anh nếm thử đi.”
Lục Bỉnh Văn cũng cắn một miếng. Giây tiếp theo, thừa dịp Hạ Diễm đang ăn bữa sáng, hắn mở chiếc dù đen của mình ra, kéo Hạ Diễm dịch chuyển trở về căn hộ ở thành phố B.
Đây là phòng cưới của bọn họ, là nơi chứa đựng rất nhiều hồi ức đẹp.
“Mai là kỷ niệm một năm ngày chúng ta kết hôn.”
Lục Bỉnh Văn rót cho vợ một ly nước ấm lúc cậu đang ăn bữa sáng. “Anh đã đưa nhóm Thần sử đến văn phòng rồi. Mấy người tổ trưởng Lý sẽ chăm sóc chúng nó. Ti Ti và con tiểu ngân long kia đã hẹn nhau chơi mạt chược. Lúc đưa nó đến đó, anh còn thuận tay lấy ba bịch snack khoai tây Lay’s của em.”
Hạ Diễm vừa ăn xong trứng gà trên bánh, đang định bưng ly nước lên uống. Quay người lại, cậu nhìn thấy chiếc túi giấy to màu hồng xuất hiện trên tấm thảm len trong phòng ngủ, những món đồ chơi hoa hòe hoa sói lòe loẹt rơi ra khỏi túi.
Hạ Diễm mở to mắt, vẻ mặt đầy nghi hoặc, hỏi: “Anh à, anh mang đến từ khi nào vậy?”
“Anh mua ba túi, một túi để ở Minh Phủ, một túi để ở Đào Hoa Đảo, một túi để ở căn hộ.” Lục Bỉnh Văn giải thích. “Tất cả đều là kiểu dáng đang thịnh hành ở nhân gian. Anh đây là đang giúp phu nhân thực hiện công việc một cách toàn diện đấy.”
Hạ Diễm:… Á khẩu.
Lục Bỉnh Văn lấy một hộp quà màu đen từ trong túi giấy ra, rồi từ giữa đống đồ móc ra một chiếc quần lót ren màu đen. “Gần đây anh rất thích màu đen, em thì sao?”
“Giữa ban ngày ban mặt mà…” Hạ Diễm quay đầu đi, nói: “Em vừa mới tan làm ca đêm đấy!”
“Ai nói nhân loại ban ngày không làm?” Lục Bỉnh Văn cười nhẹ. “Anh chỉ vì suy nghĩ cho muôn vàn chúng sinh trong thiên hạ mà thôi. Hạ Diễm thượng thần, trong thời gian làm việc không được lười biếng, phải nghiêm túc với công việc.”
Hạ Diễm đã nhận ra nguy hiểm, cậu muốn chạy nhưng lại bị kết giới của Lục Bỉnh Văn giữ lại trong phòng ngủ.
Lục Bỉnh Văn ôm chặt lấy cậu từ phía sau. Hạ Diễm bị cấn đến khó chịu, cậu đỏ mặt thấp giọng nói: “Vậy anh cũng phải mặc cho em xem.”
Nhưng Lục Bỉnh Văn vẫn không cho Hạ Diễm có cơ hội chạy trốn. Hắn vẫn giữ nguyên tư thế đó mang Hạ Diễm vào phòng ngủ, tay chân cường tráng hữu lực kiên quyết khống chế, giam cầm con mồi trong lòng. Hắn cúi người đặt một nụ hôn lên vai Hạ Diễm.
“Ngoan nào.” Lục Bỉnh Văn dỗ dành cậu. “Một lần vẫn không đủ, em biết mà.”
Hạ Diễm bị hôn đến choáng váng, ngay cả bản thân cậu cũng không biết mình đã mặc bộ đồ lót ren màu đen kia từ lúc nào.
Cậu muốn quay đầu lại nhìn Lục Bỉnh Văn, nhưng hoàn toàn không nhúc nhích được. Hạ Diễm biết rất rõ lão quỷ cường thế này mạnh đến mức nào.
Cậu nhắm mắt lại cắn môi mình, gương mặt thanh thuần và thần thánh ửng hồng vì tình ái.
Mặt trời nhô lên từ phía Đông, ánh sáng vàng ấm áp bao phủ đại địa. Lục Bỉnh Văn dùng linh lực kéo màn cửa ra, hắn nảy ra ý xấu đưa Hạ Diễm đến trước cửa sổ sát đất, nói: “Hình như chúng ta chưa từng cùng nhau ngắm mặt trời mọc.”
Ý thức của Hạ Diễm đã có chút rời rạc, cậu nói: “... Anh à, đừng làm như vậy.”
“Đừng làm gì?” Lục Bỉnh Văn cười như không cười. “Đừng làm thế này, hay là… thế này?”
Hai tay Lục Bỉnh Văn ôm eo Hạ Diễm, hắn khẽ dùng sức một chút. Chờ đến lúc Hạ Diễm mở mắt ra lần nữa, cậu mới phát hiện lão quỷ kia đã thiết lập một kết giới ở bên ngoài nhà mình.
Nhân loại bên ngoài cũng không thể nhìn thấy những hình ảnh kiều diễm trong phòng, thậm chí cũng không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Nhưng điều đó vẫn khiến Hạ Diễm cảm thấy vừa thẹn vừa thoải mái.
“Bảo bối.”
Giọng nói Lục Bỉnh Văn vang lên lại có mấy phần si mê: “Em thấy sao…”
Hạ Diễm lại không kìm được mà rơi nước mắt. Cậu nắm lấy cổ tay Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Cái gì?”
“Em thật xinh đẹp.” Lục Bỉnh Văn dựa vào bên tai cậu thấp giọng nói: “Anh yêu em, bảo bối, anh yêu em… Anh yêu em…”
Hạ Diễm đã ở trong nhà suốt cả ngày kỷ niệm ngày cưới.
Cậu không nhớ rõ Lục Bỉnh Văn đã nói câu “anh yêu em” bao nhiêu lần, chỉ biết cuối cùng mình ngay cả nước mắt cũng không chảy ra nổi. Rõ ràng là một thần tiên thánh khiết không tì vết, nhưng toàn thân cậu lại bị làm ô uế, như con mèo nhỏ bị ướt sũng ngày mưa, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu.
Cậu thầm nghĩ, nếu vòng luân chuyển công tác của thần tiên mà có đánh giá thành tích, thế nào cậu cũng phải cho mình 1.5 điểm.
Không, cậu cảm thấy mình đáng giá 2 điểm. Cậu đây phải tính là gấp đôi hiệu quả.
Sau khi học kỳ mới khai giảng, Hạ Diễm lại về ký túc xá. Cậu đeo tai nghe hình tai mèo lên chơi game. Lúc đang định hút một ngụm trà sữa bốn mùa thì lại nghe Tiểu Kiều nói: “Diễm Diễm, cậu biết không? Theo khảo sát mới nhất, mức độ hài lòng của người dân nước ta đối với cuộc sống vợ chồng tăng 30% so với năm ngoái!!!”
Thiếu chút nữa Hạ Diễm đã bị sặc trân châu đến tắt thở. Cậu mở to mắt hỏi lại: “Cái gì?!”
Vẻ mặt cậu đầy nghi hoặc, bỗng Lục Bỉnh Văn gửi số liệu mới nhất đến cho cậu.
Lục Bỉnh Văn gửi tới cho cậu một đường link.
Lục Bỉnh Văn: Chúng ta tiếp tục nỗ lực nào vợ ơi!