Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 66: Người Bạn Hồ Ly
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Hoắc huynh, hôm nay đến đây là có chuyện muốn nhờ huynh giúp.” Lục Bỉnh Văn nói, “Không biết trong kho lưu trữ hồ sơ ở đây, có nhân loại nào tên là Hạ Diễm không?”
Hoắc Viên vốn đang buồn ngủ, không ngờ lại tỉnh táo hẳn.
Ông xoa đầu rồi ngồi thẳng lại, nói, “Đâu dám, đâu dám. Hồ sơ của những nhân loại phi thăng quả thật được chuyển đến Thần vụ để chúng ta xử lý, để ta xem...”
Hoắc Viên chậm rãi đứng lên, ông trèo lên chiếc ghế gỗ nhỏ để lấy ba tập hồ sơ đặt ở vị trí trên cùng trên kệ. Trong một trăm năm nay, hồ sơ về nhân loại phi thăng cũng chỉ gói gọn trong ba tập này, nên việc tìm kiếm cũng dễ dàng.
“Ồ, huynh nhìn này, quả thật có một thiếu niên tên là Hạ Diễm, huynh thử đối chiếu số chứng minh thư của cậu ta xem, để tránh trùng tên.” Hoắc Viên nói, “Cậu ta đã sống cuộc đời của hoa, chim, cá, côn trùng, kiếp này nếu công đức viên mãn thì có lẽ sẽ phi thăng, tôi có thể cho huynh xem bìa, nhưng nội dung trong hồ sơ thì... Thần vụ chúng ta không cho phép người ngoài xem, Lục huynh thông cảm.”
Lục Bỉnh Văn cảm ơn Hoắc Viên rồi nhìn về phía hai chữ “Hạ Diễm” vàng óng trên tập hồ sơ lưu trữ màu lam. Giờ khắc này, tựa như hắn cũng nhìn thấy ánh mặt trời mùa hè rực rỡ ấm áp, tâm trạng vô cùng tốt.
“Những hồ sơ ở nơi này của chúng ta đều là linh hồn đã trải qua đến kiếp thứ mười, có thể đi đến bước này cũng không hề dễ dàng.” Hoắc Viên nói, “Ba vị này đều là đại thiện nhân có công đức viên mãn ở nhân gian.”
Lục Bỉnh Văn đặt bàn tay mình lên tập hồ sơ, dùng ý niệm trích xuất nội dung bên trong.
Vầng sáng màu trắng ấm áp hiện lên, hắn nhìn thấy bóng lưng An thiên sư mặc áo trắng đang hái hoa Bỉ Ngạn ở hậu viện của hắn, hái đầy một giỏ rồi mở cửa rời đi.
Một giây sau, hắn lại nhìn thấy Hạ Diễm kiếp thứ hai. Kiếp này cậu là một đóa hoa Hải Đường xinh đẹp nở rộ giữa mưa bụi Giang Nam, mà hắn thì đi lướt qua đóa Hải Đường đang nở rộ, trong tay cầm một cây quạt xếp, vừa đi vừa cùng Thần Bốn mùa trò chuyện.
Hình ảnh vừa chuyển, một con chim nhỏ màu trắng mập mạp ngậm mấy quả mọng đỏ tươi đứng trên cành cây thông, đó là kiếp thứ ba của Hạ Diễm, còn hắn thì đang ngự kiếm bay về phía Tây, còn con chim mập mạp kia thì lại vỗ vỗ cánh bay về phía đông, ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm nhìn hắn.
Kiếp thứ tư của Hạ Diễm là một con mèo nhỏ màu trắng rất thông minh, sau khi trời lạnh, mèo con trốn vào sơn động tránh tuyết, con mèo nhỏ nhàn nhã vẫy đuôi, lăn lộn trong sơn động, còn hắn thì bay lướt qua trước cửa sơn động, chỉ để lại vài luồng quỷ khí.
Mấy kiếp sau, Hạ Diễm hoặc là biến thành một con cá lẩn xuống đáy nước, hoặc là hóa thành cây thông đứng sừng sững trên núi, nhưng vẫn chưa làm người. Đây là vạn vật kiếp mà người phi thăng phải trải qua, mãi cho đến kiếp cuối cùng Hạ Diễm mới biến thành nhân loại.
Sau vô số lần lướt qua nhau, cuối cùng Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn cũng gặp nhau.
Lục Bỉnh Văn nhìn thấy Hạ Diễm nhào vào trong ngực mình, thấy cậu cười cong mắt nói với hắn: “Anh ơi, em muốn anh mãi yêu em như vậy.”
Trong lòng Lục Bỉnh Văn như được một dòng nước ấm áp lấp đầy, thầm nghĩ, mình và Hạ Diễm quả nhiên hữu duyên.
Hoắc Viên cũng nhận ra Phong Đô đại đế đang dùng ý niệm xem trộm hồ sơ, ông rút tập hồ sơ từ trong tay Lục Bỉnh Văn ra, ho khan vài tiếng, nói: “Vậy là đủ rồi, Lục huynh, huynh lại nhìn lén nữa thì chắc cuối năm ta sẽ bị trừ công đức mất.”
Lục Bỉnh Văn nói: “Hoắc huynh, Hạ Diễm còn thiếu bao nhiêu công đức nữa mới đủ để phi thăng?”
“Cái này thì tôi cũng không thể nói chính xác được, cứ từ từ tích góp, lượng công đức mỗi thần tiên cần để phi thăng không giống nhau, tất cả đều do chủ thần định đoạt.” Hoắc Viên thấy Lục Bỉnh Văn để ý đến Hạ Diễm như thế thì tò mò nói, “Lục huynh, tôi nghe nói huynh cưới một thê tử nhân loại, chẳng lẽ chính là vị thiếu niên tên Hạ Diễm này sao?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, sau đó liền biến mất không dấu vết, mà trên bàn gỗ trước mặt Hoắc Viên cũng xuất hiện thêm hai bình rượu hoa đào ngàn năm.
Hoắc Viên rót rượu vào chén ngọc của mình rồi uống một hơi cạn sạch, ông cảm khái, nói: “Hai... Yêu đương lại thú vị đến vậy sao, người vừa rồi là Lục huynh sao?!”
Lúc này Hạ Diễm đã vẽ xong bản vẽ, cậu đến văn phòng công ty xem một chút, vừa vặn bắt gặp Đại Kim đang bị một đứa trẻ ôm lấy đùi.
“Này này này... Đây là con nhà ai đây?” Đại Kim kinh ngạc nói, “Có phải bị lạc đường không?”
Đứa nhỏ một mình chạy vào trong văn phòng cũng chỉ mới sáu bảy tuổi, hai má vẫn còn mũm mĩm, trông có vẻ rất rụt rè, phía sau còn đeo một cái ba lô hình hồ ly nhỏ xíu.
“Cậu bé, cha mẹ con đâu?” Đại Kim nói, “Có nhớ mình tên là gì không? Hoặc... Con có biết nhà mình sống ở đâu không? Con đã đi học tiểu học chưa?”
Cậu bé kinh ngạc nhìn Đại Kim một lát, lại nhìn về phía Hạ Diễm đang đứng cạnh đó với vẻ mặt dịu dàng.
“Anh ơi, em muốn tìm một con hồ ly, có thể giúp em tìm không?” Đứa trẻ đột nhiên nói rành mạch, “Là một con hồ ly lông đỏ, chỉ biết nói chuyện, có lẽ mẹ em đã cho nó đi rồi, em rất nhớ anh ấy.”
“Biết nói chuyện... Hồ ly?” Hạ Diễm nói, “Con hồ ly kia trông như thế nào?”
Đứa nhỏ lấy máy tính bảng của mình ra, cho Hạ Diễm xem hình ảnh hồ ly mình vẽ, nó chỉ vào móng vuốt bị thương và nhúm lông trắng trên chiếc đuôi của con hồ ly, nói: “Anh trai à, hồ ly trông như thế này nè, ngày nào anh ấy cũng kể chuyện cho em nghe, những lúc mẹ em không có ở nhà, hồ ly ca ca là người bầu bạn với em.”
Đứa trẻ trông rất cô đơn, nó vừa dứt lời thì một cô gái xinh đẹp mặc váy trắng từ con đường gần đó vội vàng chạy tới. Nhìn thấy đứa trẻ, cô lo lắng vỗ nhẹ vào mông nó một cái rồi nói: “Việt Việt, con lại chạy lung tung rồi!”
Đứa trẻ không có phản ứng gì, chỉ mở to hai mắt nhìn mẹ, nó không giải thích gì cho bản thân, cũng không có ý định giải thích.
“Lát nữa mẹ còn phải về công ty tăng ca, sao con lại chạy ra khỏi lớp học chứ?!” Cô gái nhíu mày, “Con có biết đây là chỗ nào không, trời sắp tối rồi đó, con chạy loạn khắp nơi như vậy lỡ bị kẻ xấu bắt cóc thì biết làm sao?”
Người phụ nữ nhìn có vẻ khá nghiêm khắc, nhưng dường như đứa trẻ đã quen với sự nghiêm khắc của mẹ mình, nó cúi đầu, ngón tay nhẹ nhàng nắm lấy góc áo rồi im lặng.
Người phụ nữ khẽ gật đầu với Đại Kim và Hạ Diễm, sau đó nở nụ cười với vẻ áy náy, nói: “Xin lỗi, đã làm phiền các cậu rồi. Đứa trẻ nhà tôi hơi nghịch ngợm, tôi là mẹ thằng bé, tôi sẽ đưa cháu về ngay.”
Dứt lời, cô lấy giấy tờ tùy thân và ảnh gia đình ra cho Hạ Diễm và mọi người xem, sau đó vội vàng ôm đứa bé lên xe riêng rời khỏi con phố Huyền Học.
Chờ chiếc xe chạy đi khuất, Đại Kim mới nghi hoặc, nói: “Trên đời này thật sự có hồ ly biết nói sao?”
“Chắc là có.” Hạ Diễm nói, “Tôi thấy đứa bé này không giống đang nói dối, cảm giác như cậu bé biết hồ ly đã bị mẹ mình đuổi đi, nên mới không dám nhắc đến chuyện này trước mặt mẹ mình.”
Hách Đa Tình ở một bên vừa pha chế thuốc vừa nói: “Tôi cũng cảm thấy cậu bé không giống đang nói dối.”
“Vậy... Có lẽ là một con cáo nhỏ chưa hóa hình người? Vì bị thương nên được cậu bé nhặt về nhà, trong thành phố cũng không mấy người nuôi hồ ly, nhìn mẹ cậu bé bận rộn như vậy, chắc là cảm thấy không thể chăm sóc hồ ly, nên mới lén đuổi hồ ly đi mà không nói cho cậu bé hay.” Hạ Diễm suy tư nói, “Nếu con hồ ly kia thật sự có linh tính, bây giờ có khi đã chạy đi đâu mất rồi...”
Người trong cửa hàng đang chìm vào suy tư, nhưng đúng lúc này cửa văn phòng lại bị một vị khách đẩy ra. “Xin chào! Xin hỏi, đây là nơi có thể giải quyết các vấn đề linh dị phải không?”
“Vâng, đúng rồi ạ.” Hạ Diễm nói, “Bà gặp chuyện gì vậy ạ?”
Người đến là một bà lão ăn mặc khá sang trọng, nhưng bước đi lại tập tễnh, bà đến cùng con gái, bà chống nạng, chậm rãi ngồi xuống ghế.
“Gần đây nhà tôi luôn có mưa, một cách khó hiểu.”
“Trời mưa?” Đại Kim nghi hoặc hỏi, “Nhà bà ở đâu ạ?”
Bà lão nói, “À... Tôi sống gần khu biệt thự ở vùng ngoại ô, cơn mưa tôi nói đến là mưa cục bộ, cứ khoảng 11 giờ tối mỗi đêm, đúng giờ đó sẽ có một đám mây xuất hiện trên bầu trời nhà tôi. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ là trời mưa, nhưng khi kiểm tra dự báo thời tiết thì tôi biết vùng lân cận không hề có mưa.”
Mọi người trong phòng đều nhìn bà lão với vẻ mặt ngạc nhiên: “Còn có chuyện như vậy sao?!”
Bà nói tiếp: “Một đêm nọ, tôi đến nhà con gái ăn tối, lúc trở về hơi muộn một chút, tình cờ nhìn thấy một đám mây trôi nổi phía trên bầu trời nhà tôi, rồi trời đổ mưa ngay trên biệt thự của tôi. Tôi năm nay đã hơn bảy mươi tuổi rồi, nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ như vậy... Những đám mây đó chỉ trôi nổi trên bầu trời nhà tôi, còn nhà hàng xóm bên trái và bên phải thì lại khô ráo. Không biết mấy vị đại sư có biết chuyện này không? Và làm thế nào để giải quyết nó?”
Con gái bà lão cũng nói: “Thật sự rất thần kỳ, nửa tháng gần đây đêm nào cũng đều như thế. Tôi đã theo mẹ về nhà xem thử, mỗi lần mưa kéo dài khoảng nửa giờ. Chẳng phải yêu ma quỷ quái thường thích mưa sao?”
Hạ Diễm cười cười, nói: “Quỷ rất ít khi tạo mưa, nhưng yêu quái thì ngược lại, chúng có thể tạo mưa.”
Đây là nội dung gần đây cậu vừa học qua, cậu vừa dứt lời, bà lão và con gái cùng đồng thanh “A” lên một tiếng. Bà nói: “Vậy... Đại sư trong công ty của các cậu có thể bắt yêu không? Có thể theo tôi về nhà xem thử được không?”
Hạ Diễm gật đầu, nói: “Có thể thử xem.”
Đại Kim chưa học qua thuật bắt yêu bao giờ, không ngờ Hách Đa Tình ở một bên lại vội vàng lên tiếng: “Cái này... Cái này... Tôi có thể đi cùng ông chủ, chuyện bắt yêu này... tôi rất rành.”
“Vậy thì tốt rồi.” Hạ Diễm nói, “Nghe thì có vẻ pháp lực của con yêu quái này còn tương đối hạn chế, nếu là đại yêu quái vung tay tạo mây làm mưa, thì e rằng cũng không phải là mưa cục bộ, mà khu vực mưa sẽ rộng hơn.”
Lúc này bà lão và con gái mới yên tâm, Hạ Diễm và Hách Đa Tình cùng hai mẹ con lên xe.
Trên xe, Hạ Diễm gửi cho Lục Bỉnh Văn một tin nhắn: “Anh ơi, em đi làm rồi, còn anh khi nào tan làm?”
Lục Bỉnh Văn nói: Anh xong việc rồi, anh sẽ đến tìm em.
Hạ Diễm gửi vị trí cho Lục Bỉnh Văn, một giờ sau thì Hạ Diễm và Hách Đa Tình cũng xuất hiện ở khu biệt thự gần ngoại ô. Một lúc sau, Hạ Diễm lại một lần nữa nhìn thấy ông chồng quỷ của mình.
Lục Bỉnh Văn xách theo một túi đồ ăn vặt ở Tiên giới bước về phía Hạ Diễm, vừa nhìn đã biết tâm trạng của lão quỷ này hôm nay rất tốt, trông cực kỳ đẹp trai.
Hạ Diễm thấy bà lão và con gái mình đồng thời nhìn với vẻ sửng sốt, cậu ngượng ngùng giới thiệu: “Đây là một nhân viên khác của công ty chúng tôi, Lục thiên sư. Anh ấy tình cờ ở gần đây nên tôi đã gọi anh ấy đến.”
Cả hai mẹ con cùng đồng thanh nói: “Chàng trai trẻ, nhân viên của công ty cậu thật đẹp trai.”
Hạ Diễm cười cười, nói: “Nhà bà ở trong khu này phải không?”
“Đúng vậy.”
Hạ Diễm cẩn thận quan sát một chút, căn nhà này không có quỷ khí, cảm nhận của cậu đối với yêu khí còn rất yếu, mãi cho đến khi Lục Bỉnh Văn cầm tay cậu, lúc đó cậu mới lờ mờ nhận ra một luồng khí tức bất thường.
Hách Đa Tình nhìn xung quanh, nói: “Hình như là có thứ gì đó, chắc là ở khu hậu viện, quản gia, ông có thể dẫn chúng tôi ra hậu viện xem thử được không?”
Lão quản gia tuy không hiểu rõ lắm, nhưng vẫn làm theo.
Mấy người Hạ Diễm cùng nhau đi đến hậu viện, Hách Đa Tình nhìn xung quanh một lúc lâu rồi nhíu mày, cậu ta nói với Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm: “Ông chủ, Lục tiên sinh, tôi chỉ cảm giác được nơi này có yêu khí, nhưng không tìm ra rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu, cái này...”
Lúc cậu ta đang nghi hoặc thì trên bầu trời biệt thự lại có mưa nhỏ tí tách.
Lục Bỉnh Văn lấy áo khoác âu phục che lên đầu Hạ Diễm, hắn đưa tay chỉ vào căn phòng chứa đồ linh tinh cách đó không xa, nói: “Không tìm thấy yêu quái là vì nơi này có kết giới.”
Một luồng ánh sáng màu xanh từ đầu ngón tay hắn từ từ bay về phía căn nhà nhỏ màu trắng ở sân sau biệt thự. Bà lão nói: “Ở đây? Đây là nơi nhà chúng tôi để đồ linh tinh, trước kia chúng tôi từng bán nhân sâm, bên trong còn có không ít nhân sâm quý hiếm, đã rất lâu rồi không ai vào đó...”
Lục Bỉnh Văn gật đầu với bà lão, một giây sau, cánh cửa căn phòng nhỏ màu trắng kia lại tự động mở ra.
Cùng lúc đó, ánh mắt Hạ Diễm nhìn thấy, kết giới đen nhánh bao phủ bên ngoài căn phòng nhỏ như lồng thủy tinh chậm rãi vỡ ra, một con hồ ly nhỏ sợ hãi ngậm nhân sâm từ trong phòng nhỏ đi ra, mắt nó ngân ngấn nước mắt, trên cổ chân còn có một sợi xích linh lực màu vàng.
Nhìn thấy quỷ thần cường đại như Lục Bỉnh Văn, hồ ly lại lui lại vài bước, trốn vào trong phòng chứa đồ, sợi xích trên cổ chân nó phát ra tiếng leng keng.
“Hồ ly!” Lão quản gia hoảng sợ, đang định cầm gậy đuổi nó đi thì lại bị Hạ Diễm ngăn lại.
“Không phải yêu quái tà ác gì đâu, chỉ là một con hồ ly nhỏ, pháp thuật học được e rằng cũng chỉ có thể làm mưa cục bộ thôi.” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Ông làm vậy có thể sẽ dọa nó sợ.”
Lục Bỉnh Văn biết con hồ ly sợ mình, nên hắn nói với Hạ Diễm: “Phu nhân, em đến ôm nó ra đi.”
Hạ Diễm gật đầu, vừa đi tới cửa đã nhìn thấy tiểu hồ ly kia trốn sâu nhất trong phòng chứa đồ, nhân sâm bị nó gặm dở vương vãi khắp nơi trên mặt đất.
Cậu dùng linh lực biến ra một con dao nhỏ, vừa cười vừa nói: “Cũng may mà mày bị nhốt ở đây, nếu không đã bị đói bụng mất rồi. Mày... Đã ăn bao nhiêu nhân sâm rồi hả? Ta sẽ không làm tổn thương mày đâu, đừng sợ, lại đây.”
Con hồ ly thút thít khóc vài tiếng, thấy linh lực xung quanh Hạ Diễm quá ấm áp, lúc này mới cẩn thận đi đến bên cạnh cậu, nhỏ giọng nói: “Có thiên sư xấu xa muốn bắt ta đi luyện đan, còn nhốt ta ở nơi này nữa, ta thật sự rất sợ hãi.”
Giọng của nó nghe như một đứa trẻ, lúc này con hồ ly nhỏ vừa khóc vừa nói: “Tôi rất nhớ tiểu chủ nhân của tôi, cậu ấy rất sợ bóng tối, đêm nào cũng phải ôm tôi mới ngủ được, gần đây tôi luôn nằm mơ thấy cậu ấy khóc một mình, tôi cũng rất buồn.”
Tiểu hồ ly này đại khái chưa tới trăm tuổi, nhưng lại rất có linh tính. Hạ Diễm thầm nghĩ, chắc là tên thiên sư bụng dạ xấu xa nào đó biết nơi này có nhân sâm quý, muốn cho hồ ly ăn nhân sâm một tháng, sau đó mới mang đi luyện đan, ăn đan dược như vậy, công lực của thiên sư tất nhiên sẽ tăng vọt.
Cậu ôm hồ ly lên hỏi, “Tại sao mày lại làm mưa trong nhà người ta?”
“Lúc tôi buồn thì trời sẽ mưa,” Con hồ ly nhỏ tủi thân đáp, “Không thể kiểm soát được.”
Có lẽ vì ăn quá nhiều nhân sâm nên nhiệt độ cơ thể của hồ ly nhỏ hơi cao. Nó còn chưa hóa hình, ở yêu giới cũng chỉ là một tiểu yêu không đáng kể.
Hạ Diễm ôm tiểu hồ ly mềm mại đi về phía Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Anh ơi, bây giờ chúng ta nên làm gì?”
“Mày là hồ ly của tộc nào?” Lục Bỉnh Văn hỏi Tiểu hồ ly, “Trưởng lão trong tộc có biết mày bị lạc không?”
“Tôi là hồ ly Thanh Khâu, tôi tên là Ngôn Ngôn, lúc trước vì ham chơi nên đã nhảy lên một chiếc xe buýt của nhân loại, mơ mơ hồ hồ lạc đến nơi này.” Tiểu hồ ly nói đến đây thì lại bắt đầu rơi nước mắt, nó vừa khóc vừa nói, “Hu hu... Tôi cũng không biết phải làm sao bây giờ, hu hu hu...”
Hạ Diễm cười cười, nói: “Mày tên là Ngôn Ngôn sao?”
Hồ ly nhỏ gật đầu, nó đáp: “Tiểu chủ nhân của tôi đặt tên cho tôi đó, cậu ấy tên là... Việt Việt.”
“Việt Việt... Hình như đó là tên của cậu bé hôm nay đến công ty chúng ta?” Hạ Diễm nhìn về phía Hách Đa Tình, “Tôi thấy con hồ ly này cũng rất giống con hồ ly mà cậu bé đã vẽ.”
Hách Đa Tình gật đầu, nói: “Đúng vậy, tôi cũng cảm thấy rất giống.”
Con hồ ly thấy linh lực của Lục Bỉnh Văn cường đại như thế, nên chỉ cần Hạ Diễm ôm nó đến gần Lục Bỉnh Văn một chút là nó lại rụt tai trốn vào lòng Hạ Diễm.
“Chúng ta sẽ đưa mày về Thanh Khâu.” Lục Bỉnh Văn nói, “Nhưng trước tiên mày phải ra khỏi vòng tay của vợ ta cái đã.”
Hạ Diễm sửng sốt nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu nói: “Anh làm gì vậy, nó chỉ là một con hồ ly nhỏ thôi mà.”
Hách Đa Tình sờ tai hồ ly, cậu ta ngơ ngác nói: “Nhiệt độ cơ thể của con hồ ly này rất cao, có lẽ nó đang bị sốt.”
Tiểu hồ ly lập tức khóc hu hu, nó nói: “Hu hu hu... Tôi vẫn chưa muốn chết, tôi đã sốt mấy ngày rồi, nội đan sẽ không bị thiêu cháy mất chứ? Tôi đã hứa sẽ cùng tiểu chủ nhân của mình lớn lên, tôi cũng không muốn về Thanh Khâu, tôi nhớ tiểu chủ nhân của tôi, hu hu hu...”
Hạ Diễm xoa đầu hồ ly nhỏ, nói: “Sẽ không sao đâu.”
“Nó đã ăn quá nhiều nhân sâm, có lẽ là bị trúng độc.” Lục Bỉnh Văn nhấc cổ hồ ly lên xem xét một chút, “Nếu cứ sốt mãi như vậy, có thể nội đan sẽ bị ảnh hưởng.”
Tiểu hồ ly vừa nghe thì suýt chút nữa đã bị dọa cho ngất.
Lục Bỉnh Văn lại nhếch mép, nói: “Như thế nào, mày cảm thấy mình sẽ chết sao?”
Hồ ly nhỏ gật đầu, nói: “Nếu tôi sắp chết, xin hãy đưa tôi đi gặp tiểu chủ nhân của tôi lần cuối, được không?”
Mấy người ôm hồ ly đi ra khỏi sân, hai mẹ con bà lão ở phía sau còn cảm ơn họ đã giúp đỡ rất nhiều, không chỉ trả một khoản thù lao lớn, mà còn giúp điểm công đức của Hạ Diễm tăng thêm 2000.
Hai mẹ con bà lão đang định đưa đoàn người Hạ Diễm về, nhưng Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm đã mang theo con hồ ly nhỏ biến mất không tăm tích, nơi đó chỉ còn lại Hách Đa Tình ngơ ngác không biết phải làm sao.
“Hả? Hai vị kia đi đâu rồi?” Bà lão nghi hoặc nói, “Ở đây bắt taxi không dễ đâu.”
Hách Đa Tình nói: “... Vậy làm phiền bà đưa tôi về được không?”
Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm xuất hiện dưới một khu dân cư, con hồ ly nhỏ đang hấp hối nằm mê man trong lòng Hạ Diễm, như đã sốt đến mức không thể mở mắt ra được, nhưng nó vẫn cố gắng nhìn thoáng qua cửa sổ trên lầu, nói: “Chính là... Căn hộ có dán giấy dán cửa sổ. Cha mẹ Việt Việt đã ly hôn từ lâu, mẹ cậu ấy là luật sư, thường xuyên tăng ca đến khuya mới về nhà, cậu ấy luôn phải ở nhà một mình.”
Hạ Diễm vẫn dùng linh lực của mình che chở cho nó, tiểu hồ ly chớp mắt, nói: “Tiểu chủ nhân của tôi thật sự rất cô đơn. Tính cách của cậu ấy vốn đã hơi quái gở, nhưng bây giờ mẹ cậu ấy vẫn chưa ý thức được điều này, chỉ cảm thấy đứa nhỏ có tính cách hướng nội, không thích nói chuyện mà thôi.”
Hạ Diễm vuốt ve lông hồ ly, cảm thấy tai hồ ly còn nóng hơn lúc nãy.
Tiểu Hồ Ly thở dài, nói: “Nhưng thật ra tiểu chủ nhân của tôi rất dịu dàng, cậu ấy cũng cần có bạn. Mẹ cậu ấy yêu cầu rất cao đối với cậu ấy, lại sợ nuôi tôi thì tôi sẽ cắn cậu ấy, nên đã đuổi tôi đi. Nhưng tôi đã nhảy xuống xe chạy trốn, sau vài lần loanh quanh, cuối cùng lại đến căn biệt thự mà các người đã nhìn thấy.”
Đúng lúc này, bạn nhỏ Việt Việt trên lầu cô đơn tựa vào cửa sổ phòng ngủ, cậu áp khuôn mặt nhỏ nhắn vào cửa sổ kính, buồn bã hà hơi lên bề mặt kính, sau đó vẽ một con hồ ly nhỏ trên đó.
“Không biết sau khi tôi chết, cậu ấy có thể khỏe mạnh lớn lên và sống thật vui vẻ không.”
Trong đêm trăng cô đơn, cậu bé đã ước mình có thể lên thiên đàng để gặp lại Ngôn Ngôn, người bạn hồ ly biết nói của mình.
Ngay lúc đó, cậu bé quay đầu lại thì nhìn thấy con hồ ly lảo đảo đi về phía mình.
“Ngôn Ngôn!” Cậu bé vui vẻ gọi, “Là cậu!”
Con hồ ly nhỏ lảo đảo chạy vào lòng đứa bé, ngay khoảnh khắc được ôm lấy, quanh người tiểu hồ ly bỗng phát ra một luồng ánh sáng vàng chói mắt.
Ngay sau đó, nó ôm chặt lấy bạn nhỏ của mình bằng chân, nó nói: “Việt Việt, đừng khóc.”
Nước mắt Việt Việt rơi trên người hồ ly, vầng sáng màu vàng càng lúc càng lớn dần, ngay sau đó, tiểu hồ ly hóa thành một cậu bé có tai và đuôi hồ ly.
Nó ngạc nhiên nhìn vào bàn tay mình, “Tôi... tôi chưa chết sao?”