Chương 85: Mỹ nhân trấn hồn

Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 85 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đèn trong đấu trường ngầm đã tắt hẳn. Trên màn hình lớn của hội trường, gương mặt kinh ngạc của các thí sinh hiện rõ, cùng với ánh sáng xanh rực rỡ phát ra từ tòa nhà trước mặt họ.
Đại Kim và Tiểu Kim nằm trên cửa kính nhìn ra khu vườn ở trung tâm hội trường. Đại Kim thắc mắc: “Sao tự nhiên lại bật đèn xanh thế này? Giờ còn tổ chức trình diễn ánh sáng à?!”
“Đèn xanh, đèn xanh, ngươi tưởng là đèn giao thông chắc?!” Lưu lão đạo gõ đầu Đại Kim, “Chút kiến thức đó mà ngươi cũng quên được? Vậy tối nay ngươi thi được mười điểm à?!”
Đại Kim ôm đầu kêu lên: “A, sư phụ đừng đánh, đừng đánh, rốt cuộc là có chuyện gì vậy ạ?”
“Đó không phải ánh đèn, mà là ma khí từ ma vật.” Hạ Diễm giải thích, “Quỷ quái hoặc ma vật phát ra ánh sáng xanh lục thường là những tồn tại cực kỳ hung ác. Ma vực trước mắt này do ma vật tự tạo ra, màu xanh lục cũng tượng trưng cho sự hung hiểm tột cùng của nó. Nếu người bình thường đi đêm mà thấy ánh sáng tương tự, ba mươi sáu kế chạy là thượng sách. Nhưng mà… nếu tôi không nhìn nhầm, ma vật này là một đứa bé sao?”
“Đúng vậy, gia tộc Lưu thị này vì muốn đổi lấy vinh quang mà làm theo điều mê tín như lời phong thủy tiên sinh nói. Họ đã thực hiện ‘Tẩy nữ thuật’ liên tục chín đời, sát hại rất nhiều bé gái. Nhưng đến đời thứ chín thì bị chính đứa bé đã chết phản phệ. Chuyện này rất nổi tiếng trong giới thiên sư, ma vật kia không để lại bất kỳ người sống nào.” Lưu lão đạo vuốt râu nói, “Đời đời sát hại những bé gái đầu lòng vừa mới sinh ra trong gia tộc để hiến tế, không biết là tên thầy phong thủy vớ vẩn nào nghĩ ra, đúng là hồ ngôn loạn ngữ! Con gái đáng yêu biết bao nhiêu!”
Hạ Diễm gật đầu, nhíu mày nói: “Phong thủy gì chứ, đó chẳng qua là dùng vải thưa che mắt thánh, nhằm che đậy thói trọng nam khinh nữ mà thôi.”
Trong lúc mọi người đang trò chuyện, sáu thí sinh dự thi đều đã bước vào phòng thi.
Ba trong số sáu thí sinh hôm nay đến từ Nguyễn Thị Huyền Môn, hai thí sinh đến từ Trương Thị Huyền Môn, thí sinh còn lại chính là Nhạc Tĩnh do Nhạc Hành Chỉ đích thân bồi dưỡng.
Lục Bỉnh Văn bưng cà phê, chăm chú nhìn Úc Chi và con rắn đen bên cạnh hắn, rồi lại ngước mắt nhìn về phía kết giới màu đỏ do Nguyễn Phong Trần tự tay chế tạo, bao phủ toàn bộ hội trường.
Một con phượng hoàng màu vàng vẫy cánh trên kết giới, từng hạt bụi vàng không ngừng rơi xuống từ cánh, giống như đang dệt một tấm lưới xinh đẹp.
Lục Bỉnh Văn chăm chú nhìn con phượng hoàng kia, chợt hứng thú nhếch khóe miệng, thấp giọng nói: “Ồ? Hóa ra là như vậy.”
Hạ Diễm có chút mơ màng, cậu nhìn về phía Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Anh à, vừa rồi anh nói gì vậy ạ?”
“Anh nói, hôm nay là Giáng sinh.” Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nắm lấy tay Hạ Diễm, “Không biết vợ anh có nguyện ý mời anh ăn một bữa cơm không?”
“Ừm, được.” Hạ Diễm ngoan ngoãn gật đầu, “Sao tự nhiên anh lại muốn ăn? Anh muốn ăn gì……”
Hạ Diễm nhìn ánh mắt vui vẻ của lão quỷ nhà mình là biết ngay hắn muốn ăn gì.
Cậu khẽ “hừ” một tiếng, nói: “Hôm nay anh ăn chay đi.”
Hôm nay, các thí sinh dự thi đều đeo một chiếc camera nhỏ trên người. Lúc này, đệ tử Nguyễn thị tên Vương Thụ lấy ra một tấm gương, hắn nhỏ giọng nói với sư đệ sư muội của mình: “Thứ đó ở chỗ này.”
Nhạc Tĩnh liếc mắt nhìn về phía hắn, người đàn ông kia có chút kiêng kỵ buông tấm gương trong tay xuống, sợ dấu vết mình vừa phát hiện bị người khác nhìn thấy.
Úc Chi tháo bịt mắt ra, đôi đồng tử dị sắc trong bóng tối trông càng thêm quỷ dị.
Hắn lấy một viên thủy tinh màu đen từ trong túi ra, hai tay nắm chặt viên thủy tinh đó rồi thì thầm: “Ác ma hiện thân…..”
“Ác ma hiện thân…..”
“Ác ma hiện thân…..”
Hắn thấp giọng đọc pháp quyết ba lần, đến lần thứ ba thì một luồng ánh sáng xanh bay vèo qua bên cạnh. Bỗng nhiên, cả hội trường tràn ngập tiếng khóc của bé gái.
Màn hình livestream lập tức bị bình luận của fan Úc Chi che kín:
【Úc Chi ngầu quá, Vương Thụ hẹp hòi ghê, biết vị trí ma vật mà không chịu cho thí sinh khác cùng xem.】
【 Các trận đấu cấp S2 trở lên, vì chế độ thi đấu nên có thể lập đội.】
【Úc Chi quả nhiên là thiên tài! Ôi trời ơi, nam thần của tôi! Cậu lại tiến bộ nữa rồi! 】
【Tôi cũng thấy Úc Chi lợi hại hơn Hạ Diễm nhiều, Hạ Diễm nên nhìn kỹ sự chênh lệch giữa mình và đệ tử Huyền môn chính thống đi, để năm sau tranh thủ thi A1.】
【 Cười chết tôi rồi, lầu trên, cậu đúng là biết cách châm chọc. 】
【Cút đi, đừng có động chạm đến con trai Diễm Diễm của tôi.】
【Đừng ồn ào nữa, vừa rồi có thứ gì đó bay qua, trông không giống trẻ con, mà giống rắn thì đúng hơn? 】
【Rắn? Vậy thì không hợp với Úc Chi rồi, thần sứ của hắn là một con hắc xà to lớn mà.】
Những thiên sư học vấn còn nông, chưa từng thấy qua ma vật như vậy, lúc này đều lộ vẻ mặt mơ màng hoặc hỏi thăm lẫn nhau. Hạ Diễm mơ hồ thấy một thứ gì đó có đuôi dài bay lên nóc nhà, rồi nhanh chóng biến mất.
“Anh à, nếu ma vật này là bé gái đã chết biến thành, vậy vì sao nó lại có đuôi?” Hạ Diễm nhẹ giọng hỏi, “Chắc em không nhìn lầm chứ?”
“Ừ, em không nhìn nhầm đâu. Lúc trước, việc làm ăn của gia tộc Lưu thị này cũng không tệ lắm, nhưng giàu không quá ba đời, bắt đầu từ đời thứ tư thì họ đã đi đến bước suy tàn. Nhưng thực ra điều này không liên quan gì đến phong thủy, mà là kết quả của việc nuông chiều con trai.” Lục Bỉnh Văn chỉ ngón tay vào long văn trên mái đình trong vườn, “Vì thế, trưởng tộc mới nghĩ ra một chiêu, dùng những bé gái chết đuối để thỉnh Long Thần che chở. Nhưng hắn lại không biết, thứ mình mời tới không phải Long Thần gì, mà là một ma vật nào đó. Ma vật này đã hút hết linh hồn của vô số bé gái, cuối cùng biến thành thứ này….. một con rắn nhỏ.”
Lục Bỉnh Văn chỉ vào đầu người đang xoay quanh trên mái đình, đầu đứa bé giống như bị nối vào thân con rắn to bằng miệng chén kia. Hạ Diễm hít một ngụm khí lạnh, bởi vì thứ này trông thật sự quá đáng sợ, cậu nhanh chóng nhắm mắt lại, thì thầm nói: “Đêm nay thế nào cũng gặp ác mộng cho coi.”
Lục Bỉnh Văn cười khẽ: “Đêm nay có lệ quỷ chui vào chăn em rồi.”
Hạ Diễm lại bị lão quỷ nhà mình chọc cho bật cười. Chờ cậu mở mắt ra nhìn lại lần nữa, chỉ thấy thí sinh vừa rồi lén lút dùng gương tìm vị trí của ác ma đã bị một nguồn sức mạnh kỳ dị từ trong ma vực kéo ra ngoài, hắn còn phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
“A a a…..”
Thấy Vương Thụ sắp biến mất vào trong bóng tối, sắp gặp nguy hiểm, lành ít dữ nhiều, thì một con phượng hoàng thần sứ đã ngậm hắn từ trong ma vực bay ra ngoài, cứu hắn một mạng. Cảnh tượng kịch tính như thế đã khiến cả hội trường bỗng trở nên náo nhiệt, tiếng reo hò vang lên khắp nơi.
Sư đệ sư muội đồng môn của hắn cũng không ngờ hành động của ma vật kia lại nhanh đến vậy, nên đã cùng nhau lấy boomerang trong tay ra ném về phía đứa bé đang bò kia.
Nhưng thứ đó lại chạy nhanh hơn lệ quỷ bình thường, nó xuất hiện trước mặt mấy người, lộ ra một nụ cười quái dị, tựa hồ đang khiêu khích họ.
Trương Thanh Phong rút thanh kiếm từ bên hông ra, nói: “Úc Chi, chúng ta lên!”
Hai người cưỡi lên lưng con hổ thần sứ bay lên. Trương Thanh Phong đâm kiếm vào thân con rắn, còn Úc Chi thì lấy ra một thanh tiểu đao ánh kim quang, định đâm vào bảy tấc của con rắn nọ.
Nhưng thứ này đâu dễ đối phó như thế. Cho dù bị đánh trúng nhưng nó vẫn chạy đi khắp nơi. Đuôi rắn của nó còn quấn lấy bả vai Nguyễn Đông Đông, khiến Nguyễn Đông Đông kêu lên đau đớn, hất con rắn nhỏ kia ra. Con rắn nhỏ đó lại nhào lên người Nhạc Tĩnh, quấn chặt lấy thân thể Nhạc Tĩnh. Quả cầu thủy tinh trong tay Nhạc Tĩnh phát ra ánh sáng tím nhàn nhạt, ánh sáng đó đã bảo vệ thân thể cô, cũng giúp cô tránh được một kiếp.
Thấy đoàn người sắp gặp nạn, Trương Thanh Phong ném ra một lá bùa, vô số băng tinh lao thẳng về phía con rắn đó. Nhưng nó lại làm cho khối băng tinh đổi phương hướng, nhắm thẳng về phía Trương Thanh Phong bay đi. Vào thời khắc mấu chốt, quả cầu thủy tinh của Nhạc Tĩnh lại phát sáng, bao bọc cả đoàn người trong tấm khiên ánh sáng đó.
“Nhóc con kia khá thật.” Lục Bỉnh Văn nói, “Hắn cứ trốn ở phía sau sư huynh nhà mình, có chết thì sư huynh hắn cũng chết trước, còn nếu thắng thì họ sẽ cùng nhau thắng.”
Hạ Diễm giật mình, nói: “….. Anh không nói em cũng chẳng chú ý tới, vị sư huynh này đúng là lá chắn hình người của hắn. Quả cầu thủy tinh của Nhạc Tĩnh cũng lợi hại thật…”
Nhưng Hạ Diễm vừa dứt lời thì ánh sáng trong quả cầu thủy tinh của Nhạc Tĩnh cũng ngày càng yếu, cuối cùng còn xuất hiện một vết nứt.
“Mỗi người trong Nhạc thị nhất tộc đều có một quả cầu thủy tinh. Ngày thường, ngoài học y thuật, họ còn tu luyện quả cầu thủy tinh này.” Lục Bỉnh Văn nói, “Quả bóng của cô đã bị vỡ, chứng tỏ linh năng của đối phương còn lớn hơn cô, vậy nên trận đấu này cô sẽ không chiếm được ưu thế.”
Nhạc Tĩnh vừa thấy pháp khí của mình bị hư tổn thì lập tức giơ tay lên nói: “Tôi muốn rời khỏi cuộc thi.”
Phượng Hoàng lập tức tha cô bay ra ngoài. Hạ Diễm dở khóc dở cười, nói: “Tính tình chị gái này khá tốt, không hề tham chiến. Nhưng nhìn vậy thì mấy người họ đều ở trong hoàn cảnh bất lợi.”
Không đến nửa giờ sau, Nguyễn Kiêu và Nguyễn Đông Đông cũng bại trận. Đấu trường chỉ còn lại Úc Chi và Trương Thanh Phong.
Trương Thanh Phong đã bị thương, hắn đang cố gắng chống đỡ, nhưng đã không còn sức để chủ động tấn công.
Úc Chi khống chế Ti Ti nhanh chóng di chuyển về phía trước, linh năng trên người hắn còn sâu hơn so với vừa rồi.
Đại Kim nói: “Ôi trời ơi, Úc Chi vẫn còn sức, thể lực của các thí sinh khác đã sớm bị tiêu hao sạch sẽ. Tôi cũng đã xem qua video hắn thi vào năm ngoái, hắn đã mạnh hơn trước rất nhiều.”
“Đúng là như thế, hắn trưởng thành cực kỳ nhanh.” Lục Bỉnh Văn nói, “Lúc trước hắn lên tàu đi nhờ xe, vượt qua các đối thủ khác. Bây giờ sư huynh đã bị thương, lúc này hắn mới bắt đầu khống chế thần sứ. Hắn muốn cho các vị biết, hắn mạnh hơn Trương Thanh Phong nhiều, hắn mới chính là người kế thừa Trương thị Huyền Môn.”
“Nhưng thần sứ của hắn có thể đánh được con rắn này không?” Tiểu Kim nói, “Tôi thấy ma vật này cũng không phải dạng tầm thường.”
Đúng lúc này, Úc Chi cắn rách ngón tay, nhỏ máu tươi vào miệng thần sứ. Hạ Diễm hoảng sợ nói: “Huyết tế? Từ khi nào hắn chuyển sang dùng máu tươi nuôi thần sứ vậy?”
Lục Bỉnh Văn thấp giọng nói: “Bắt đầu từ lần hắn tranh đoạt Tuyết bà bà với chúng ta.”
“Nguy hiểm quá lớn….” Lưu lão đạo nói, “Tôi bảo, sao hắn lại tiến bộ nhanh như vậy chứ, thì ra là dùng máu tươi nuôi thần sứ. Cho ăn ít thì không sao, nhưng nếu ăn nhiều….”
Hạ Diễm lo lắng nhìn về phía giữa hội trường, trong lòng mơ hồ cảm giác có chuyện không tốt sắp xảy ra!
Ti Ti ngày càng lớn, chưa đến nửa phút mà nó đã cao hơn ba thước. Đôi mắt màu lam của Úc Chi cũng bất tri bất giác biến thành màu đỏ.
Thân rắn dựng thẳng đứng lao về phía ma vật kia, trong miệng không ngừng phát ra tiếng hà hơi dọa người. Ma vật kia không ngừng lui về phía sau, nhưng Hạ Diễm lại cảm thấy, đôi con ngươi màu đỏ tươi kia ngày càng thêm đáng sợ.
Ngay sau đó, Ti Ti nuốt ma vật kia vào bụng từng ngụm từng ngụm một. Hắc xà đỏ mắt vốn đã lớn, bây giờ còn lớn gấp đôi lúc nãy, ma khí vờn quanh thân rắn.
“Tốt!”
“Làm tốt lắm!”
Tiếng cổ vũ vang lên khắp hội trường, tất cả mọi người đều cho rằng Úc Chi đã vượt qua cuộc thi. Vốn dĩ, chỉ cần Úc Chi đi qua cánh cửa sau đình viện này thì sẽ được tính là thông qua cuộc thi. Nhưng Ti Ti đang chậm rãi di chuyển lại đột nhiên quay trở về, nó cong thân rắn nhào về phía Trương Thanh Phong đang bị thương.
Lúc này, hai mắt Úc Chi cũng trở nên đỏ như máu. Mặc cho sư huynh trong sân la hét thế nào, hắn cũng thờ ơ như không có chuyện gì.
“Nguy rồi!” Lưu lão đạo nói, “Đứa nhỏ này tẩu hỏa nhập ma rồi!”
Hỏa Phượng Hoàng cướp được Trương Thanh Phong từ trong miệng hắc xà ra, cả đấu trường lại bắt đầu xôn xao. Còn Úc Chi thì vẫn đứng im tại chỗ không nhúc nhích, linh năng trên người hắn cũng bắt đầu trở nên cuồng bạo.
Hắn giật giật cổ, nhẹ nhàng giơ tay lên, hắc xà lại bành trướng thêm một vòng nữa. Con rắn nhỏ mắt tròn xoe ban đầu vốn vô cùng đáng yêu, bây giờ lại mở ra cái miệng to như chậu máu. Đúng lúc này, Huyết Phượng Hoàng đang bay ở bên cạnh cắn vào con rắn một cái, nhưng lại bị thần sứ phát điên đánh bay ra ngoài.
Vì bị luồng khí lưu ảnh hưởng, cửa sổ vừa được Lục Bỉnh Văn sửa ngày hôm qua lại bị phá vỡ lần nữa. Vô số mảnh thủy tinh bay vào trong phòng. Lục Bỉnh Văn tạo ra một kết giới mới, những mảnh thủy tinh vừa chạm vào kết giới đã biến thành bột phấn.
“Cái này……” Triệu đạo trưởng nói, “Thần sứ nhập ma chắc không cứu được, sau khi bị nổ tung, con rắn này sẽ biến mất. Hơn nữa, nếu thần sứ không khống chế được thì toàn bộ hội trường này sẽ sụp đổ. Hiện tại, con rắn trước mắt các vị còn đáng sợ hơn ma vật lúc nãy nhiều!”
Triệu đạo trưởng lập tức ngồi xếp bằng bên cửa sổ, gõ lên chiếc mõ kim quang lấp lánh.
Mao Tiểu Quất lo lắng cho Ti Ti, nó và Mao Tiểu Hắc bay ra ngoài từ cửa sổ. Hai con mèo và Hỏa Phượng Hoàng cùng nhau cắn vào người Ti Ti đang vặn vẹo. Mao Tiểu Quất không ngừng gọi: “Ti Ti đáng thương, mau tỉnh lại đi mà, Ti Ti, tỉnh lại đi!”
Lúc này Hội trưởng Nguyễn mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Đây vốn là một sân thi đấu ngầm, nếu Ti Ti bạo phát trong sân, đấu trường này sẽ sụp đổ, đến lúc đó, tất cả mọi người ở đây sẽ gặp nguy hiểm.
Ti Ti va chạm lung tung trong đấu trường, nóc nhà đã bắt đầu xuất hiện vết nứt thật lớn. Nếu có thêm một vết nứt như vậy nữa thì cả đấu trường sẽ sụp đổ.
Hội trưởng Nguyễn mắng một tiếng “Ngu xuẩn” rồi vội vàng cùng mấy người Lý Hải Triều xông vào hội trường. Trong lúc nhất thời, vô số thần sứ cùng nhau chiến đấu, còn Ti Ti bị bao vây ở chính giữa vừa đáng thương lại vừa đáng sợ.
“Hội trưởng, làm sao bây giờ!” Lý Hải Triều nói: “Thứ này không thể khống chế được! Nhất định phải thanh trừ!”
Hội trưởng Nguyễn bó tay, nhưng vẫn không muốn thừa nhận mình bất tài. Ông ta chỉ nói: “Mau sơ tán đám đông đi!”
“Hạ Diễm, không còn thời gian nữa!” Triệu đạo trưởng gọi cậu lại, “Mau đến niệm thần chú tinh lọc cùng tôi!”
Hạ Diễm triệu hoán đàn tỳ bà vừa mới được tặng ra từ giữa hư không. Cậu ôm tỳ bà ngồi bên cửa sổ, gió lạnh thổi qua mái tóc mềm mại của cậu. Cậu đàn khúc “Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ” vừa mới diễn tấu cho Lục Bỉnh Văn nghe sáng nay. Linh lực màu trắng trong suốt kết hợp với linh lực màu vàng của Triệu đạo trưởng cùng nhau bay về phía Ti Ti…..
“Ti Ti cậu mau tỉnh lại nha!” Mao Tiểu Quất sắp khóc, “Cậu chết rồi sẽ không còn ai chơi với tôi nữa. Cậu nói xem, sao một con rắn như cậu lại thảm vậy chứ, gặp phải tên chủ nhân ngu ngốc như thế, oa hu hu hu…..”
Trong hội trường vốn tràn ngập tiếng gầm thét của các thần sứ, tiếng mọi người kinh hoàng thất thố chạy tán loạn xung quanh. Mãi cho đến khi nghe tiếng đàn tỳ bà của Hạ Diễm, Ti Ti đang vặn vẹo lung tung mới an tĩnh trở lại.
Hạ Diễm niệm thần chú tinh lọc. Bên cạnh cậu, Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng giơ tay lên, mái nhà bị Ti Ti đập nát lại trở về trạng thái ban đầu. Tất cả mọi người ở đây đều ngây người trước mỹ nhân đàn tỳ bà với mỹ mạo và tài năng tuyệt thế vô song.
Hạ Diễm gảy lên những nốt cuối cùng trong bản nhạc, Ti Ti cũng đã thôi không còn nhúc nhích nữa. Triệu đạo trưởng nói: “Hạ Diễm, nhanh, thần sứ cũng có thể được tinh lọc. Ba trăm năm trước có tiền bối lưu lại cách viết phù chú trấn hồn này, để tôi dạy cậu!”
Pháp khí của môn phái Triệu thị là bút vàng. Phàm là phù chú dùng bút vàng viết ra thì sẽ có công hiệu gấp đôi.
Hạ Diễm theo Triệu đạo trưởng viết ra một chuỗi mật văn tinh lọc thần sứ trên giấy trắng, nhưng chỉ cần cậu ngưng diễn tấu tỳ bà thì Ti Ti lại giãy dụa lung tung.
Lúc này, Lục Bỉnh Văn mặc âu phục ôm đàn tỳ bà bắt đầu diễn tấu. Tư thế gảy đàn kiệt ngạo không gì kiềm chế được, đó chính là bản “Thập Diện Mai Phục”.
Hạ Diễm không có thời gian thưởng thức tư thế oai hùng của lão quỷ nhà mình. Thừa dịp Mao Tiểu Quất chạy tới đón, cậu đã phi thân bay ra, tung người nhảy lên giữa hội trường trống rỗng, cầm trấn hồn phù vẽ bằng bút vàng dán lên đỉnh đầu Ti Ti…..
Đám đông vừa rồi còn ồn ào nhất thời bỗng trở nên im lặng. Ba giây sau, con rắn lớn màu đen sắp bạo phát kia bỗng hóa thành một quả trứng nhỏ màu đen. Quả trứng bay vào lòng bàn tay Hạ Diễm đang mặc áo len màu trắng.
Nhạc Hành Chỉ và Nhạc Tĩnh kinh ngạc cùng mở to hai mắt, nói: “Thiếu niên này có thể tinh lọc thần sứ sắp bạo phát, vậy chẳng lẽ….. quả trứng này chính là con rắn vừa rồi?”
Trước mắt bao nhiêu người, Hạ Diễm lại cầm một lá trấn hồn phù dán lên đỉnh đầu Úc Chi. Cuối cùng hắn cũng từ trạng thái tẩu hỏa nhập ma dần dần tỉnh táo lại. Thứ đầu tiên Úc Chi nhìn thấy chính là hình ảnh đại mỹ nhân thanh lãnh nhíu mày chăm chú nhìn mình.
Còn tất cả mọi người thì dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn hắn. Lúc này Úc Chi mới ý thức được mình đã gây họa, hắn nói: “….. Hạ Diễm, tôi không cố ý.”
Hạ Diễm thản nhiên nói: “Úc Chi, dù cậu có cố ý hay không thì Ti Ti cũng không còn thuộc về cậu nữa. Từ nay trở đi nó sẽ là thần sứ của tôi.”