Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 86: Phu Phu Lật Tẩy
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, Nguyễn Phong Trần thấy Úc Chi đã tỉnh táo lại thì tiến tới phán xét đệ tử Trương Thị Huyền Môn. Ông ta nói: “Ngươi… Tên ngu xuẩn này, lại dám dùng máu tươi nuôi thần sứ, ngươi sẽ bị thu hồi chứng chỉ thiên sư!”
Ti Ti là thần sứ duy nhất của Úc Chi. Nhìn thấy quả trứng rắn màu đen trong tay Hạ Diễm, Úc Chi hối hận vô cùng. Hắn ta nói: “Không không… Tôi chỉ là nhất thời lầm lỡ thôi, tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc hại Ti Ti! Tôi chỉ muốn trưởng thành nhanh hơn, sư phụ nói đại sư huynh trầm ổn hơn tôi, có kinh nghiệm phong phú hơn tôi, vậy nên tôi muốn đuổi kịp anh ấy, tôi muốn…”
“Ngươi muốn trở thành thiên sư giỏi hơn, càng muốn trở thành chưởng môn của Trương thị nhất tộc, nhưng lại đánh mất đi phẩm chất cốt lõi của mình.” Hạ Diễm lạnh lùng nói, “Thần sứ vốn là thiên địa linh khí hội tụ mà thành, là thần thủ hộ của mỗi một vị thiên sư. Nhưng ngươi đã phụ lòng tin tưởng của Ti Ti, làm cho nó suýt chút nữa bị hủy hoại. Bây giờ tinh phách của nó đã trở lại quả trứng này, và quả trứng đã chọn tôi, Úc Chi, tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy, ngươi đã mất Ti Ti mãi mãi rồi.”
Từ nhỏ đến lớn, Úc Chi luôn được mọi người ca tụng. Bây giờ ánh mắt của bọn họ lại như những nhát dao đâm vào lòng hắn ta từng nhát một.
Cảm giác xấu hổ và mất mát khiến hắn ta không kìm được nước mắt. Hắn nghe thấy trong hội trường không ngừng truyền đến tiếng mắng chửi, ánh mắt hắn ta đã mất hết ánh sáng. Đột nhiên hắn nhớ lại lúc ba tuổi bị cha mẹ ném vào viện phúc lợi, lúc đó hắn cô độc đến mức đêm nào cũng khóc, không ngờ lại tình cờ triệu hồi được con rắn đen nhỏ bằng bàn tay. Rắn nhỏ quấn quanh ngón tay hắn chơi đùa, còn gọi hắn là tiểu chủ nhân.
Sở dĩ hắn được gọi là thiên tài cũng bởi vì triệu hồi được Ti Ti khi mới tròn ba tuổi. Nhưng có lẽ là có được quá dễ dàng, vậy nên mấy năm nay ngày nào hắn cũng cân nhắc xem mình làm thế nào để nổi bật hơn, nhưng lại không biết trân trọng con rắn nhỏ bé đã làm bạn với mình.
Lúc này Úc Chi mới ý thức được chính tay hắn ta đã làm hỏng hết thảy, là hắn ta tự tay đẩy Ti Ti rời xa mình! Ti Ti đã từng cự tuyệt uống máu của hắn ta, nhưng cũng vì hắn ta cố chấp nên mới biến thành bộ dạng như bây giờ.
“Không, không, không, cậu cho tôi một cơ hội đi, tôi sẽ không làm như thế nữa!”
Úc Chi đứng lên khỏi mặt đất, hắn ta muốn giật lại quả trứng rắn màu đen trong tay Hạ Diễm. Nhưng Hạ Diễm đã nhanh như chớp giơ trứng rắn lên cao. Lục Bỉnh Văn phất nhẹ tay áo, một luồng sáng xanh đẩy Úc Chi ngã lăn ra đất, khiến cho hắn ta trông càng thêm thảm hại.
Khán giả trong hội trường không ngừng la ó chửi bới…
“Suýt chút nữa là mày đã giết chết tất cả mọi người rồi! Úc Chi, không ngờ mày lại tàn nhẫn với thần sứ của mình như vậy, kẻ tiểu nhân ích kỷ này!”
“Thằng nhóc này, mày đã làm mất thần sứ của mình rồi! Thần sứ đi theo mày thật đáng thương.”
“Đấu trường dưới lòng đất quá nguy hiểm, Hội trưởng Nguyễn nói là ông ta có năng lực bảo vệ chúng ta, kết quả thì sao, vừa rồi mọi người suýt chút nữa đã chết ở đây rồi, cuộc thi vô bổ này căn bản không đáng!”
”Lần này nhờ Hạ Diễm và Lục tiên sinh, hai người bọn họ thật sự quá mạnh. Rốt cuộc thì Lục tiên sinh là ai, làm sao hắn có thể khiến vết nứt khôi phục như cũ được vậy?! Chẳng lẽ hắn còn lợi hại hơn cả Hội trưởng Nguyễn?!”
Ngay lúc mọi người ầm ĩ, đại sư huynh Trương Thanh Phong bên cạnh Úc Chi nghiến răng nghiến lợi, nói: “Các vị đạo trưởng, sư đệ tôi biến thành bộ dạng như bây giờ, Trương Thị Huyền Môn chúng tôi cũng có trách nhiệm. Hy vọng các vị nể mặt Trương đạo trưởng cho hắn ta một cơ hội sửa đổi bản thân, trước tiên đừng thu hồi chứng chỉ thiên sư của hắn ta. Sau hôm nay tôi sẽ đưa Úc Chi đến Tây Lĩnh Sơn tĩnh tâm tu luyện, mười năm không được xuất quan.”
Hạ Diễm thản nhiên nói: “Úc Chi bế quan năm năm hay mười năm gì cũng là chuyện của sư môn các người, tùy các người xử lý. Chuyện hôm nay, người làm sai là Úc Chi, nhưng kỳ thật Hiệp hội Thiên sư cũng không tránh được trách nhiệm.”
Vì Hội trưởng Nguyễn cương quyết, rất nhiều thiên sư không dám lên tiếng phản đối những quy tắc ông ta đưa ra, lại không ngờ một thiếu niên mười chín tuổi mới ra đời như Hạ Diễm lại dám nghi ngờ quyền uy của ông ta.
“Hiệp hội Thiên Sư phải có trách nhiệm đảm bảo an toàn cho kỳ thi, nhưng chế độ thi đấu ở đấu trường ngầm lại vô cùng nguy hiểm, thậm chí nó còn giống như một màn biểu diễn, hơn nữa mọi người còn phải mua vé vào cổng.” Hạ Diễm nói, “Hiệp hội Thiên sư vốn là đoàn thể hỗ trợ thiên sư, để mọi người đoàn kết và tương trợ lẫn nhau, nhưng hiện giờ các môn phái lại phân tranh kịch liệt như vậy, tổ chức kỳ thi như thế hao tổn biết bao nhiêu tiền bạc và công sức? Nhưng ý nghĩa tồn tại của nó ngoại trừ vơ vét tiền tài và củng cố quyền lợi ra thì còn có cái gì nữa?”
“Ồ?” Hội trưởng Nguyễn kìm nén cơn giận, “Hạ Diễm, cậu nói Hiệp hội Thiên sư của chúng tôi không làm tròn trách nhiệm, vậy cậu nói xem, cuộc thi này nên tổ chức như thế nào?”
“Các vị trưởng lão của Hiệp Hội Thiên Sư linh năng xuất chúng, tất nhiên sẽ đại diện cho một quyền lực nhất định. Nếu nhất định phải thông qua hình thức thi cử để chứng minh năng lực của các đệ tử Huyền Học, vậy không bằng sắp xếp nhiệm vụ ủy thác của người dân trong thiên hạ dựa theo năm cấp bậc, độ khó sắp xếp từ A đến S, chỉ cần có thể trợ giúp người ủy thác hàng yêu diệt ma thành công dưới sự giám sát của giám khảo thiên sư đi cùng thì tính là vượt qua kỳ thi.” Hạ Diễm bình tĩnh nói, “Như vậy vừa có thể chứng minh năng lực của thiên sư, vừa có thể giúp đỡ những người cần giúp.”
“Hạ Diễm, khi cậu chưa sinh ra thì tôi đã thiết lập quy tắc như vậy rồi! Một nhóc con miệng còn hôi sữa như cậu lấy đâu ra dũng khí mà đi thách thức tôi?!” Hội trưởng Nguyễn giận dữ nói, “Chẳng lẽ đó là dũng khí mà người chồng ma quỷ của cậu cho à? Thân là đàn ông lại đi gả cho một con quỷ, bây giờ lại đến đây làm càn trước mặt Huyền môn chính thống, tôi nghĩ chúng ta nên đem tên dị loại này nhốt vào ngục tối mới phải!”
Lời này vừa nói ra, cả hội trường bắt đầu xôn xao.
Ngoại trừ người đến đây xem trực tiếp, cư dân mạng trên livestream cũng vô cùng kinh ngạc. Tin đồn trước kia dù sao cũng chỉ là tin đồn, nhưng bây giờ Hội trưởng Nguyễn đã đóng dấu chứng thực Hạ Diễm gả cho quỷ là sự thật.
【Người đàn ông bên cạnh Hạ Diễm thật sự là quỷ à?! Bà nó, tin này chấn động thật đó.】
[Hôm nay tôi không thể không ăn quả dưa này… Chẳng trách Hạ Diễm lại lợi hại như vậy, thì ra là đi cung phụng lệ quỷ… Thì ra là đi đường tắt…】
[Nhưng Hạ Diễm nói rất đúng… Kỳ thi như vậy chẳng khác nào như vào rạp xiếc xem biểu diễn, thật sự không hay chút nào. Hôm nay nếu không phải vị tiên sinh bên cạnh cậu ta khôi phục lại vết nứt trên trần nhà, thì tất cả mọi người ở đây đều đã chết rồi! 】
【Thiên sư thì làm sao có thể làm bạn với quỷ được?! Thật nực cười.】
…
“Quỷ?” Lục Bỉnh Văn thấp giọng cười, “Lão già, ông nói tôi là quỷ, vậy ông đến thử xem có thể thu phục tôi hay không.”
Hội trưởng Nguyễn kích động niệm một chuỗi tâm pháp khẩu quyết, kết giới ông ta vừa thiết lập đã tỏa ra ánh sáng đỏ. Vầng sáng màu đỏ đó chẳng khác nào như ánh hoàng hôn cuối chân trời, cảnh tượng đẹp đẽ đó khiến các đệ tử huyền học trong hội trường không ngớt lời khen ngợi.
Nhưng một giây sau, luồng ánh sáng đỏ đó bỗng biến thành một tấm lưới, đột ngột co rút về phía trung tâm đấu trường…
Mấy lệ quỷ vốn bị pháp khí giam giữ khi bị tấm lưới kia chạm vào đều hóa thành tro bụi. Hạ Diễm thầm kêu không ổn, nhưng Lục Bỉnh Văn lại đẩy cậu ra sau lưng mình, thấp giọng nói: “Bảo bối, hôm nay em mặc đồ trắng, đừng để dính bụi.”
Chỉ thấy trên người Lục Bỉnh Văn chợt lóe lên luồng sáng xanh, mà tấm lưới sát quỷ được dệt bằng linh lực của vô số thiên sư lại đột nhiên hóa thành làn khói rồi biến mất không còn dấu vết ngay khi nó tới gần Lục Bỉnh Văn, như thể nó chưa bao giờ tồn tại vậy.
Nguyễn hội trưởng kinh ngạc nhìn về phía Lục Bỉnh Văn. Lục Bỉnh Văn đứng bên cạnh làm bạn với Hạ Diễm, bộ âu phục đen hắn mặc không dính chút bụi nào, trông vẫn gọn gàng như lúc đầu.
Lục Bỉnh Văn nhẹ nhàng nhếch mép nhìn về phía Nguyễn Phong Trần, nụ cười kia mang vài phần khinh miệt, ánh mắt hắn còn lạnh lẽo hơn cả tuyết mùa đông.
“Sao Thiên La Địa Võng lại vô dụng với hắn?” Hội trưởng Nguyễn vô cùng kinh ngạc, “Không thể nào, làm sao hắn có thể thoát khỏi Thiên La Địa Võng do phượng hoàng bày ra được?”
“Cái này…” Trong lúc nhất thời, Nguyễn Tri Xuân không thể tin được trên đời lại có lệ quỷ mạnh mẽ đến vậy, “Baba, không nên.”
Thấy Lục Bỉnh Văn không có việc gì, cư dân mạng trên livestream như muốn bùng nổ.
[Cái này… Rốt cuộc Nguyễn hội trưởng xảy ra chuyện gì vậy, ông ta cũng quá kiêu ngạo, nếu vị tiên sinh đó thật sự là quỷ, vậy nhiều thiên sư như vậy còn không bắt được một con quỷ sao?! ]
【Đúng vậy, tất nhiên là những bùa chú bắt quỷ đó vô dụng với con người rồi. Từ khi còn trẻ đến bây giờ Hội trưởng Nguyễn vẫn cố chấp như vậy. Quỷ cũng có tốt có xấu mà, có thể siêu độ thì nên siêu độ, sao cứ nhất định phải tiêu diệt? 】
【Có phải lão già này đang ghen tị với tài năng của Diễm Diễm nhà chúng ta không?! Hơn nữa, dù cho vị tiên sinh kia có là quỷ thì cũng là một nam quỷ tốt chuyên giúp người, vì sao nhất định phải như thế? Nói trắng ra là, Nguyễn lão đầu sợ người ta uy hiếp đến địa vị của mình mà thôi.】
[Sao tôi cứ có cảm giác, thần sứ của Hội trưởng Nguyễn đã không còn mạnh như xưa nữa. Khi ông ta ở thời kỳ đỉnh cao, năng lực của Phượng Hoàng chắc chắn có thể khống chế được con hắc xà vừa rồi! ]
【Bà nó, tôi còn tưởng là có chuyện lớn, sao Lục tiên sinh có thể là quỷ được chứ?! ]
Lúc này, kết giới vốn vững chắc trong hội trường lại đột nhiên bắt đầu rung chuyển. Con phượng hoàng lửa kia vỗ cánh bay cao hơn một chút, lúc nó vỗ cánh, vô số cánh vàng rơi xuống kết giới như bột vàng.
Lưu Uyên đứng bên cạnh Lý Hải Triều nhẹ nhàng vỗ vai anh ta, nói: “Này, Hải Triều, mấy ngày trước sư phụ đã xem thiên tượng và bói một quẻ. Quẻ bói nói có một thiếu niên dựa vào lệ quỷ uy hiếp địa vị của ông. Mới đầu sư phụ muốn thu nhận cậu ta, nhưng bị từ chối, lại lo lắng thiếu niên kia và lệ quỷ bên cạnh cậu ta sẽ uy hiếp mình… Vậy cho nên ông và các sư môn từ trên xuống dưới đã bày ra trận này, nhưng…”
“Vậy sao hai chúng ta không biết gì?” Lý Hải Triều nhíu mày nói, “Mãi đến vừa rồi tôi mới phát hiện ra bên ngoài có dị thường, đó là cục diện sư phụ bày ra à?”
“Thái độ của hai chúng ta đối với lệ quỷ không rõ ràng như các sư huynh đệ khác, vậy nên ông ấy không tin tưởng hai chúng ta, cũng không cần chúng ta đồng tình với quan điểm của mình.” Lưu Uyên nói, “Con người sư phụ thế nào cậu còn không biết? Lòng dạ ông ấy rất nặng, ông không bao giờ để người khác lay chuyển quyền uy của mình được. Mặc dù hai chúng ta được ông dạy dỗ từ nhỏ, nhưng ông vẫn rất lo lắng… Hai chúng ta ấy à, quả thực là khó sống thật, muốn nghỉ việc cũng không dễ, khỉ thật.”
Lý Hải Triều nhìn bóng lưng Nguyễn Phong Trần và Nguyễn Tri Xuân, nhẹ nhàng nhếch mép. Anh ta nói: “Sư huynh à, thật ngại quá, tôi đã muốn nghỉ việc từ lâu rồi.”
Lưu Uyên: “Hả?”
Lưu Uyên quay đầu lại thì phát hiện ba con ngân long của sư đệ mình đã thu nhỏ kích thước. Bọn nó đang ngồi ở trên ghế bên cạnh hội trường cùng nhau chơi đấu địa chủ.
Ba con rồng bạc nhỏ nói: “Vị Lục tiên sinh này vừa nhìn là đã biết không phải đối thủ của chúng ta, ha ha… Chúng ta vẫn nên trốn việc thì hơn…
Lưu Uyên: “… Hả?”
Lý Hải Triều cười rất lưu manh, anh ta nói với Lưu Uyên: “Sư huynh à, tôi không nghỉ việc, tôi chỉ phản bội thôi.”
Đúng lúc này, Nguyễn Phong Trần điều khiển Phượng hoàng lửa bay về phía Hạ Diễm. Con Phượng Hoàng muốn tóm lấy Hạ Diễm, nhưng lại bị kết giới của cậu chắn lại.
Mấy đệ tử của Nguyễn Thị Huyền Môn cũng lập tức hành động theo Nguyễn Phong Trần. Trong lúc nhất thời, phù chú bay khắp nơi, chẳng khác nào như tuyết bay đầy trời vậy, mục tiêu tấn công chính là Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn.
Ánh mắt Lục Bỉnh Văn tối sầm. Thấy lão già kia lại muốn gây bất lợi cho Hạ Diễm, trong mắt hắn cũng giảm đi mấy phần hứng thú vừa rồi.
Hắn khẽ nhấc tay, toàn bộ hội trường rung chuyển như động đất. Ngay sau đó, tấm lưới vừa rồi muốn bắt lấy hắn từ màu đỏ biến thành màu xanh, bay về phía cha con Nguyễn Phong Trần.
Thấy Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm gặp nạn, Đại Kim và Tiểu Kim cũng gia nhập đội ngũ chống lại hai cha con hội trưởng Nguyễn, “Ông chủ, chúng tôi đến đây!”
Ngay sau đó, Triệu đạo trưởng và Lưu đạo trưởng cũng bắt đầu ngồi xuống niệm pháp quyết. Hai người cũng hỗ trợ Hạ Diễm và Lục Bỉnh Văn một tay. Lục Bỉnh Văn hội tụ các loại linh lực lại với nhau, tạo thành một con linh long khổng lồ.
Ba con tiểu ngân long đang đánh bài cũng buông bài xuống, kinh ngạc nhìn linh long đang gầm thét lao thẳng về phía các đệ tử Nguyễn thị.
“Trời ơi, linh lực thật mạnh.” Tiểu Ngân Long kinh ngạc nói, “Rốt cuộc thì vị tiên sinh này là ai?! Thật lợi hại.”
Hạ Diễm đứng bên cạnh Lục Bỉnh Văn, thân hình gầy gò ôm tỳ bà diễn tấu khúc “Kim Xà Cuồng Vũ”. Mỗi nốt nhạc vang lên đều sắc bén như mũi dao.
Trong lúc hỗn chiến, linh lực của mấy đệ tử Nguyễn Thị Huyền Môn không chống đỡ nổi nên ngã xuống. Vô số boomerang lao thẳng về phía Lục Bỉnh Văn, nhưng tất cả đều giống như đánh vào bông, ngay khoảnh khắc tới gần Lục Bỉnh Văn nó đã hóa thành bụi phấn.
Nguyễn Tri Xuân lẩm bẩm một tiếng đáng chết rồi lợi dụng lúc Lục Bỉnh Văn đối đầu với cha mình, ném một cái boomerang về phía Hạ Diễm. Gió mạnh nổi lên, Mao Tiểu Quất phi thân ra ngậm lấy chiếc boomerang đó.
Con mèo nhỏ màu cam biến thành một con mèo khổng lồ, dài chừng ba mét. Nó ngồi xổm trước mặt Lục Bỉnh Văn và Hạ Diễm vẫy đuôi, giơ móng vuốt đánh bay Nguyễn Tri Xuân ra xa, khiến cô ta nôn ra một ngụm máu đen.
“Mày đúng là tai họa!” Nguyễn Tri Xuân chỉ vào mũi Hạ Diễm mắng, “Mày kết thân với quỷ, phá hủy quy tắc của thiên sư, mày mới là kẻ tội đồ đáng chết. Không, với sinh thần bát tự đó thì mày đã sớm bị quỷ ăn tươi nuốt sống từ lâu rồi!”
Tấm lưới màu xanh dương tóm lấy hai cha con Nguyễn Phong Trần. Lục Bỉnh Văn giơ tay lên, Nguyễn Tri Xuân đã không thể nói chuyện được nữa, cô ta chỉ có thể ú ớ.
Đệ tử Nguyễn thị ở một bên cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng Nguyễn Tri Xuân vẫn còn ôm hy vọng con phượng hoàng đang bay trên bầu trời kia, cô ta không ngừng lén lút liếc nhìn con phượng hoàng đang bay giữa không trung.
Chỉ có bản thân Nguyễn Phong Trần là không còn chút hy vọng nào với con chim nọ, ông ta lộ ra vẻ mặt vô cùng bất lực.
Nhưng đúng lúc này, Lục Bỉnh Văn phi thân bay lên, kiếm quang trong tay hắn chợt lóe lên. “Phượng Hoàng” bay lượn trên trời cũng trở về hình dạng ban đầu, nó rơi từ trên trời xuống đất như một mũi tên.
Nhìn thấy cảnh này, Lưu Uyên và thần sứ gấu trúc của hắn ta cũng sợ đến ngây người, mà các đệ tử Huyền Môn đang có mặt ở đấu trường và khán giả xem livestream cũng kinh hãi không kém.
Một người một gấu há hốc mồm nhìn về phía Nguyễn Phong Trần, mà Nguyễn Tri Xuân cũng không biết còn có chuyện như vậy, cô ta khó hiểu nhìn cha mình.
“Đây không phải là thần sứ. Đây chỉ là một con chim trĩ vàng bình thường?” Lưu Uyên nói, “Sao có thể… như vậy được?”
“… Vâng.” Lý Hải Triều nói, “Chúng ta vẫn là chúng ta ngày đó, nhưng sư phụ đã không còn là sư phụ ngày đó nữa.”
Hạ Diễm thu đàn tỳ bà lại, cùng Lục Bỉnh Văn đứng trước mặt cha con họ Nguyễn. Cậu lạnh lùng nói: “Hội trưởng Nguyễn, con phượng hoàng thần sứ của ông đã rời đi khi ông đánh mất sơ tâm của một thiên sư. Mấy năm nay ông đã dốc hết sức mình làm mọi cách để che giấu sự thật, vì ông sợ người khác biết mình không còn thần sứ nữa, ông sợ mất đi chức Hội trưởng Hiệp hội Thiên sư, vậy nên ông đã nghĩ ra cách thi triển ảo thuật, biến con chim trĩ vàng bình thường này giả làm thần sứ của mình, đúng không???”
Nguyễn Phong Trần không ngờ chuyện thần sứ của mình lại bị bại lộ, ông ngụy biện, nói: “Cậu nói bậy! Chính hai người đã yêu ngôn hoặc chúng, chính cậu đã nói bừa!”
Nhạc đạo trưởng và Triệu đạo trưởng từ cách đó không xa cũng cùng nhau đi tới. Hai người kiểm tra con chim trĩ vàng đó, không có ảo thuật hỗ trợ, con chim kia chỉ là một con chim hết sức bình thường, lúc nãy rơi từ trên cao xuống, bây giờ đã thoi thóp.
“Hội trưởng Nguyễn, sau khi mất đi Phượng Hoàng, năng lực của ông đã không còn như xưa nữa.” Hạ Diễm nói, “Mấy năm nay ông đã sớm bị quyền lợi làm mờ mắt sơ tâm. Tất cả những khoản quyên góp của Hiệp hội Thiên Sư đều đã bị hai cha con ông biển thủ. Mọi người đều cho rằng tiền dùng để thờ phụng Thiên Đạo, nhưng sự thật thì nó đã trở thành biệt thự, xe sang và đạo quán xa hoa của hai người. Dựa theo luật của Hiệp hội Thiên sư, giấy chứng nhận tư cách thiên sư của ông nên bị thu hồi. Những lời tôi nói đều có bằng chứng cả, tất cả đều được tổ trưởng tổ điều tra Lý Hải Triều của Hiệp hội Thiên sư cung cấp. Nguyễn Phong Trần, người như ông có xứng đáng để đặt ra quy tắc không?”
Trên màn hình lớn ở hội trường xuất hiện vẻ mặt vô cùng hoảng sợ của Nguyễn Tri Xuân cùng với bộ dạng vừa chật vật vừa không cam lòng của Nguyễn Phong Trần. Tất cả mọi người đều chỉ trỏ hai cha con nhà này, còn có người ném bánh mì và đồ ăn vặt mang theo lên người hai cha con bọn họ.
Nguyễn Tri Xuân chỉ vào Lý Hải Triều và nói: “Anh, Lý Hải Triều, cha tôi đối xử tốt với anh như vậy…”
“Cảm ơn sư phụ đã dạy dỗ tôi.” Ba con rồng bạc của Lý Hải Triều bò sau lưng anh ta, “Nhưng tôi chỉ tuân theo thiên đạo, không thể nhìn hai cha con các người làm chuyện thương thiên hại lý. Lần trước Phương Hạc bán chiêu quỷ phù không được giải quyết, sau khi ông ta bị nhốt vào ngục tối thì tôi không còn gặp lại lần nào nữa. Lúc đó tôi đã nghĩ, cho dù có chết thì cũng có thể chiêu hồn, nhưng tôi đã không chiêu hồn ông ta được, vậy rốt cuộc ông ta đã đi đâu?”
Lưu Uyên kinh ngạc nói: “Chẳng lẽ…”
“Nguyễn Phong Trần đã dùng pháp thuật khiến Phương Hạc hóa thành vũng máu, ngay cả hồn phách của Phương Hạc cũng không còn, vậy cho nên tất nhiên là chúng ta không tìm được ông ấy nữa.” Lý Hải Triều nói, “Sư phụ làm như vậy là bởi vì người chết không thể nói. Chuyện Phương Hạc bán chiêu quỷ phù được ông ngầm đồng ý, hơn nữa, cả ông và Nguyễn Tri Xuân đều tham gia vào chuyện bán phù mua mạng. Nhưng có điều tôi vẫn không hiểu, sư phụ à, ông vốn được người khác yêu mến, cuộc sống vô ưu vô lo, tại sao lại tham tiền như vậy? Tôi tự biết một mình mình khó có thể chống lại sư môn, vậy nên tôi đã đi tìm Hạ Diễm hỗ trợ.”
“Vô liêm sỉ!” Nguyễn Phong Trần mắng, “Sớm biết như thế tao đã phế cái loại phản đồ như mày!”
Trong hội trường không ngừng vang lên tiếng chửi bới, các đệ tử Huyền Học không ngừng la hét, “Lão già đáng chết, trả tiền đây!”
“Đồ vô dụng.”
“Hai cha con rác rưởi.”
Trong lúc nhất thời, hai cha con bọn họ đã trở thành mục tiêu công kích của mọi người.
Lúc này, phó hội trưởng Hiệp hội Thiên Sư Nhạc Hành Chỉ chống gậy đi tới từ cách đó không xa.
Bà thương hại nhìn Nguyễn Phong Trần, “Lão Nguyễn, trước khi tôi đến đã bói cho ông ba quẻ, nhưng dù có tính như thế nào thì mệnh ông đã bị hủy hoại, không thể cứu vãn.”
“Nhạc Hành Chỉ, bà đừng có đắc ý!” Nguyễn Phong Trần ngẩng đầu lên giận dữ quát, “Cả đời tôi đã bắt yêu trừ ma cho thiên hạ, tôi có gì sai?!
“Kiêu ngạo và cuồng vọng không phải là nguyên nhân khiến ông có kết cục như hiện tại. Mà là ông tham lam.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Người đâu, đưa Hội trưởng Nguyễn và Nguyễn Tri Xuân đến tổ điều tra. Còn về phần Úc Chi, chiếu cố cậu mới vi phạm lần đầu, chúng tôi sẽ tịch thu chứng chỉ thiên sư của cậu trước. Nếu cậu có thể trở về sư môn bế quan thanh tu năm năm, đến lúc đó tôi sẽ trả chứng chỉ lại cho cậu, dù sao thì cậu cũng chỉ mới mười mấy tuổi, vẫn còn có cơ hội thay đổi theo chiều hướng tốt.”
Nguyễn Phong Trần và Nguyễn Tri Xuân còn muốn giãy giụa, nhưng đã bị Lục Bỉnh Văn dùng linh lực trấn áp một lần nữa, hơn nữa còn khống chế không cho bọn họ mở miệng.
Khoảnh khắc Nguyễn Phong Trần bị dẫn đi, Lục Bỉnh Văn cười nhẹ, nói: “Lão già, lúc ông còn chưa sinh ra thì tôi đã đặt ra quy tắc cho thế giới này rồi.”
“Vậy cho nên, ông đứng trước mặt tôi nói về quy tắc quả thật là một chuyện hết sức nực cười.” Ánh mắt Lục Bỉnh Văn lạnh như băng, “Lão già, chúng ta hẹn gặp nhau ở địa ngục.”
Trong ánh mắt kinh hãi của Nguyễn Phong Trần, Lục Bỉnh Văn nhếch mép phất tay với ông ta.
Toàn bộ phòng livestream đã bị bình luận [Ông chồng ma quỷ thật đẹp trai.] che kín màn hình.
【Hắn có phải là quỷ hay không cũng có sao đâu! Ôi mẹ ơi, sao lại ngọt ngào như vậy chứ. Vừa rồi khi hai người bọn họ cùng nhau đánh cha con Nguyễn thị, Lục ca của chúng ta vẫn luôn đứng chắn trước mặt Diễm Diễm.】
【Có nam quỷ tốt như vậy thì tôi tan làm phải lập tức chạy về nhà ngay, anh ấy ngầu quá, đẹp trai quá.】
【Diễm Diễm thật đáng yêu, hy vọng Tiểu Xà đi theo cậu ấy có thể sống một cuộc sống hạnh phúc.】
【Thiên đạo luân hồi, lần này Lý tổ trưởng đã đại nghĩa diệt thân! Thật tốt quá. Tính cách này của anh ta rất thích hợp để làm thành viên cấp cao trong Hiệp hội Thiên sư.】
【Thật không ngờ ngay cả Phượng Hoàng thần sứ cũng có thể bị làm giả. Lúc nhìn thấy con chim giả kia rơi bột phấn màu vàng, tôi đã thực sự rất sốc…】
【Công ty Diễm Diễm còn tuyển người nữa không?! Tôi có thể đến công ty của cậu ấy ứng tuyển không? Tôi rất thích cậu ấy, huhu… 】
…
“Chính cái gọi là tham lam không kiềm chế được đã hủy hoại nhân sinh của ông ta.” Triệu đạo trưởng chậc chậc nói, “Thật sự là không ngờ mà, đệ tử ngoan, thì ra hai phu quân các cậu nhận được thư tố cáo mới đến.”
Hạ Diễm gật đầu với Lý Hải Triều, lại cầm miếng vải bông từ tay Đại Kim, bọc lấy quả trứng rắn đen nhỏ bé đó, hy vọng con rắn nhỏ có thể nhanh chóng nở trong môi trường ấm áp.
“Chuyện đã đến mức này rồi, cũng không cần phải tiếp tục thi đấu nữa.” Nhạc Hành Chỉ nói, “Lão Triệu, chờ vài ngày nữa chúng ta lại cùng đệ tử ngoan của ông bàn bạc xem làm thế nào để thay đổi cho tốt hơn.”
Hạ Diễm khẽ gật đầu với hai vị đạo trưởng, cậu nói: “Vậy chúng ta trở về nghỉ ngơi một chút, vài ngày nữa gặp lại.”
Đoàn người đạp tuyết rời khỏi hội trường. Hạ Diễm nhẹ nhàng cười cong cong khóe mắt nhìn Lục Bỉnh Văn, nói: “Anh à, nếu mọi chuyện đã giải quyết xong, vậy chúng ta về nhà nghỉ lễ đi?”
Lục Bỉnh Văn gật đầu, ôm Hạ Diễm dịch chuyển trở về căn hộ ở thành phố B.
Để trải qua một đêm tuyệt vời, hắn còn đặc biệt gọi một chiếc bánh kem dâu tây tuyết sơn thật lớn, sau đó còn tắm rửa sạch sẽ rồi thắp nến thơm, nâng ly rượu vang đỏ chờ phu nhân đến ôm ấp.
Nhưng phu nhân hắn lại không về phòng mà đi ấp trứng.
Lục Bỉnh Văn đi vào phòng ngủ, phát hiện Hạ Diễm đang chăm chú đọc “Hướng dẫn nuôi dưỡng thần sứ hình rắn” trên diễn đàn Thiên Sư, còn cực kỳ chu đáo đắp chăn cho quả trứng rắn nhỏ.
“Sao còn chưa nở nữa?” Hạ Diễm có chút sốt ruột, “Anh ơi, con rắn nhỏ này có chết trong trứng luôn không?”
Vẻ mặt Lục Bỉnh Văn không chút biểu cảm, hắn nói: “Ừ, chắc là vì linh lực của em không đủ mạnh, em cứ mang quả trứng này đặt ở bên gối đầu, sau đó song tu với anh một đêm, đảm bảo là ngày mai có thể nhìn thấy con rắn đen ngu ngốc kia chui ra.”
Hạ Diễm bối rối nhìn Lục Bỉnh Văn, cậu có chút thẹn thùng mở to hai mắt, nhỏ giọng nói: “… Sao có thể để rắn nhỏ nghe thấy thứ không thích hợp với trẻ em được chứ?”
Vẻ mặt Lục Bỉnh Văn như đang ghen tị với con rắn nhỏ chưa phá vỏ chui ra kia. Hạ Diễm nhẹ nhàng nở nụ cười, cậu đặt quả trứng rắn dưới bụng Mao Tiểu Quất đang ngủ say, lại lấy từ trong tủ quần áo ra một hộp quà nhỏ xinh.
Bên trong hộp quà là một bộ đồ ngủ ren có đôi tai mèo màu đen.
Hạ Diễm cởi quần áo của mình ra, từ từ thay bộ đồ ngủ ren xinh đẹp này vào, sau đó nằm ngay ngắn trên giường cưới của mình. Cậu ngước mắt nhìn Lục Bỉnh Văn ở một bên, nói: “Anh à, anh có muốn tới đeo tai cho Miêu Miêu không?”
Lục Bỉnh Văn nhìn cảnh đẹp trước mắt, thầm nghĩ, nếu như cái này còn có thể nhịn, vậy thì không thể gọi là nam quỷ được.
“Bảo bối.” Lục Bỉnh Văn cúi người đeo tai mèo cho Hạ Diễm, “Nếu sợ rắn nhỏ nghe xong sẽ thẹn thùng, vậy em… nói nhỏ giọng là được rồi.”