Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau
Chương 87: Rắn Con Nở Vỏ
Bệnh Mỹ Nhân Và Minh Chủ Cưới Trước Yêu Sau thuộc thể loại Linh Dị, chương 87 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sáng sớm hôm sau, Hạ Diễm bị tiếng hét chói tai của Mao Tiểu Quất từ phòng bên cạnh đánh thức.
“A a a….” Mao Tiểu Quất kêu lên, “Tiểu Bạch, tôi phải giảm cân thôi, cái này… cái trứng này bị tôi đè nát rồi!… Xong rồi, tiêu đời rồi, chủ nhân sẽ bỏ tôi vào nồi sắt hầm mất!”
Thỏ con Mao Tiểu Bạch chậm rãi đứng dậy, nó vịn vào ghế tựa nhìn về phía ổ của Mao Tiểu Quất, nói: “Ồ, có lẽ con rắn trong trứng đã… nở vỏ chui ra ngoài rồi thì sao?”
“A a a….” Mao Tiểu Quất cũng vươn hai chân trước đứng dậy, “Tôi là mèo đực mà, mèo đực cũng có thể ấp trứng sao?! Vậy có phải sau này Ti Ti sẽ gọi tôi là ba không?!”
Mao Tiểu Bạch gãi gãi tai thỏ, nói: “À… Tiểu Quất này, có phải cậu vẫn chưa tỉnh ngủ không?”
Hạ Diễm nghe tiếng gà bay chó sủa từ thư phòng bên cạnh, phải mất một lúc sau, mạch não cậu mới phản ứng kịp, nhận ra rằng nửa năm nay cậu cũng đang nuôi một con mèo, mặc dù con mèo đó không hẳn là mèo thật.
Cậu khoác áo ngủ chậm rãi đứng dậy, Lục Bỉnh Văn lại nhẹ nhàng túm lấy vạt áo ngủ rộng thùng thình sau lưng Hạ Diễm, kéo cậu trở lại giường.
Hạ Diễm được Lục Bỉnh Văn ôm chặt vào lòng, cậu nhẹ giọng giãy dụa nói: “Buông em ra trước đã……”
Lục Bỉnh Văn nâng cằm Hạ Diễm, nhẹ nhàng hôn cậu một cái, sau đó nói: “Gọi anh nghe nào….”
Hạ Diễm nhẹ nhàng chớp chớp mắt, hàng mi dài rậm rạp khẽ run rẩy, cậu nhẹ giọng nói: “Anh à, chào buổi sáng. Em đi tìm rắn con ở phòng bên cạnh đây, anh đừng động chạm lung tung được không?”
“Sao vừa mới tỉnh dậy chuyện đầu tiên lại là đi tìm rắn? Không phải em nên tìm chồng mình sao.” Lục Bỉnh Văn đặt cằm lên vai Hạ Diễm, hắn nhẹ nhàng hít một hơi mùi cam tươi mát trên người cậu, “Bảo bối à, em đổi sữa tắm rồi sao?”
“Rắn biết chạy, còn ông chồng ma quỷ nhà em thì không.” Hạ Diễm cong mắt nhìn hắn, “Anh đã hơn ba ngàn tuổi rồi, sao lại cứ ghen tị với một con rắn nhỏ làm gì, người ta còn là một con rắn con nằm trong trứng, làm sao nó hiểu được nhiều như vậy.”
Hạ Diễm nâng mặt Lục Bỉnh Văn lên, cậu khẽ hôn lên đôi môi lạnh lẽo của hắn, ánh mắt dịu dàng như thể đang nói: em thích anh nhất.
Lục Bỉnh Văn chỉ cảm thấy lồng ngực mình ngập tràn năng lượng ngọt ngào của vợ, hắn buông tay ra, giúp Hạ Diễm sửa sang lại cổ áo rồi nói: “Con rắn nhỏ kia chỉ vì bị thương quá nặng nên mới biến trở lại thành trứng rắn, nằm cả đêm dưới bụng mèo có linh lực dồi dào, sáng nay đã nở vỏ chui ra ngoài rồi.”
Hai mắt Hạ Diễm sáng lên, nói: “Thật sao? Vậy thì tốt quá.”
Cậu đẩy cửa thư phòng ra, tìm kiếm một vòng nhưng không thấy con rắn đâu. Mao Tiểu Quất, Mao Tiểu Hắc và Mao Tiểu Bạch cũng lục lọi khắp nơi, nhưng cả ba tìm mãi vẫn không thấy bóng dáng rắn nhỏ đâu.
Ngay khi Hạ Diễm cho rằng con rắn nhỏ đã men theo cống thoát nước bỏ chạy mất, thì Lục Bỉnh Văn đang đứng ở cửa thư phòng mới nhẹ nhàng gõ cửa, hắn chỉ chỉ nghiên mực đặt trên bàn.
Lúc này Hạ Diễm mới phát hiện, có một con hắc xà nho nhỏ đang cuộn mình nằm sấp trên nghiên mực đen kịt, nó nằm đó ủ rũ không nhúc nhích.
“Thì ra rắn con nằm ở chỗ này!” Hạ Diễm nhẹ giọng nói, “Ti Ti, còn nhớ ta là ai không?”
Ti Ti ủ rũ cúi đầu, con rắn nhỏ bây giờ chỉ to bằng ngón tay, nó không đáp lại lời Hạ Diễm, đôi mắt đã khôi phục lại màu vàng óng như bình thường, trông giống như một khối hổ phách, nhưng ánh mắt đó lại không còn vui vẻ như trước.
Hạ Diễm không quấy rầy con rắn nhỏ đang đau buồn này nữa, cậu đưa tay nâng Ti Ti vào lòng bàn tay mình, dùng ngón tay vuốt vuốt cái lưng bóng loáng của nó, Ti Ti vẫn không nhúc nhích.
Lục Bỉnh Văn kiểm tra thân thể con rắn, sau đó nói: “Trên người nó đã không còn linh lực của Úc Chi nữa.”
Nghe thấy tên Úc Chi, Ti Ti vẫn không nhúc nhích như cũ.
Hạ Diễm lấy từ trong tủ ra một cái ổ nho nhỏ, sau đó đặt Ti Ti vào, Mao Tiểu Hắc ở một bên dùng khăn mặt gấp cho Ti Ti một cái gối nho nhỏ, Mao Tiểu Bạch thì lấy cà rốt khô mình thích nhất đặt bên cạnh ổ, như thể bọn chúng muốn dỗ dành Ti Ti vậy.
Mao Tiểu Quất âm thầm đi đến bên cạnh Ti Ti, nói: “Ti Ti à, cậu bị sao vậy, có muốn chơi cuộn len với tôi không?”
Ti Ti vẫn cuộn mình lại không nói một lời, thân thể nho nhỏ quấn quanh ba vòng giống như một khoanh nhang muỗi, hình như trong mắt còn ngân ngấn những giọt lệ trong suốt.
Khoảnh khắc nhìn thấy nước mắt, Hạ Diễm mới chắc chắn con rắn nhỏ này không quên ký ức trước kia, nó chỉ là quá đau lòng nên mới không muốn nói chuyện.
Hạ Diễm vào phòng bếp pha một ly sữa dê ấm rồi cho vào chén nhỏ, đặt chén sữa đó trước mặt Ti Ti.
Cậu vẫy vẫy tay với các thần sứ của mình, nói: “Chúng ta ra ngoài trước, để Ti Ti nghỉ ngơi một chút đã.”
Trước khi đi, Mao Tiểu Quất còn nhìn về phía Ti Ti đang nằm trong ổ không hề phản ứng gì, đợi đến khi ra khỏi cửa thư phòng, Mao Tiểu Quất mới nhỏ giọng hỏi Hạ Diễm: “Chủ nhân, Ti Ti không thể nói chuyện được sao?”
“Không phải, chỉ là, nó bị người thân thiết nhất làm tổn thương, nên bây giờ cần một thời gian để hồi phục.” Hạ Diễm nói, “Mọi người cứ thường xuyên đến chơi với nó, nhưng đừng làm ầm ĩ, chắc chắn Ti Ti sẽ khỏe lại thôi.”
Lục Bỉnh Văn nướng đủ loại bánh sừng bò cho Hạ Diễm và mấy động vật nhỏ ăn sáng, lại mở cửa thư phòng nhìn một chút, Ti Ti vẫn không nhúc nhích nằm sấp trong ổ, sữa dê trong chén cũng không đụng tới một miếng nào.
Nhớ tới Ti Ti rất thích ăn hoa quả, Hạ Diễm lại gọt vỏ táo, dùng dao cắt thành miếng nhỏ, bỏ vào chén nhỏ xinh cho nó, sau đó ngồi xổm xuống trước ổ nhỏ của Ti Ti nói: “Ti Ti, mày không đói sao?”
Con rắn nhỏ vẫn lặng im không một tiếng động, rõ ràng thân thể nó nhỏ bé như vậy nhưng lại mang theo vô số ký ức vui buồn.
Làm sao Hạ Diễm không biết trong lòng Ti Ti đang khó chịu, cậu nhẹ nhàng đặt Ti Ti vào lòng bàn tay mình, sau đó dùng tăm cắm một miếng táo nhỏ đút cho nó, cậu nói: “Ti Ti, thân thể mày vẫn còn chưa hồi phục, cho dù không muốn ăn cũng phải ăn một chút chứ.”
Ti Ti là một con rắn cỏ, nó không thích thịt, chỉ thích trái cây và rau quả.
Lúc này, rốt cuộc đôi mắt nhỏ màu hổ phách của nó cũng chậm rãi nhìn về phía Hạ Diễm, rồi lại nhìn về phía quả táo trong tay Hạ Diễm.
Bởi vì đã từng được cho uống sữa dính máu tươi của chủ nhân, nên bây giờ Ti Ti có phần cảnh giác với thức ăn.
Nó cẩn thận ngửi ngửi miếng táo trong tay Hạ Diễm, Mao Tiểu Quất ở một bên nói: “Ti Ti, không sao đâu, cậu phải ăn thật nhiều mới có thể phát triển thành một con rắn lớn xinh đẹp được.”
Ti Ti chậm rãi nuốt mấy miếng táo nhỏ, rồi lại ghé vào lòng bàn tay Hạ Diễm.
Hạ Diễm dùng ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ đầu con rắn, thấy nó chán nản như thế, Hạ Diễm cũng có chút đau lòng, ngay cả buổi sáng vẽ tranh cũng đặt ổ rắn ở trên bàn.
Suốt buổi sáng, Ti Ti cũng không nói câu nào, cũng không để ý tới bất cứ ai.
Trên thanh tìm kiếm Baidu của Hạ Diễm cũng xuất hiện đầy những từ khóa như: “Làm thế nào để chữa lành cho một con rắn tự kỷ”, “Làm thế nào để một con rắn đang căng thẳng thoát khỏi tình trạng đau khổ”.
Vào buổi chiều Lục Bỉnh Văn đã biến mất một lúc, sau đó lại mang về một chậu xà thảo, hắn đặt chậu xà thảo xuống trước mặt hắc xà, nói: “Loại thảo dược này sẽ giúp mày hồi phục, ăn một chút đi.”
Ti Ti vẫn mềm nhũn nằm sấp cúi đầu, hoàn toàn không có ý định ăn.
Lục Bỉnh Văn xách con rắn nhỏ bỏ vào trong giỏ: “Bây giờ đi ăn cỏ, nếu không ta sẽ biến mày thành dây thừng treo cửa.”
Ti Ti vừa rồi còn im lặng bây giờ lại òa khóc, nó vừa khóc vừa ấm ức nói: “Oa….. Chồng của Diễm Diễm cũng bắt nạt tôi! Vì sao, vì sao Úc Chi lại đối xử với tôi như vậy chứ, oa……”
Hạ Diễm vội vàng đặt Ti Ti vào lòng bàn tay mình, cậu nói: “Được rồi được rồi, Ti Ti đừng khóc, Lục Bỉnh Văn chỉ hù dọa mày một chút thôi.”
“Oa……”
“…… Thôi quên đi, mày muốn khóc thì cứ khóc đi, khóc một chút cũng tốt, đó không phải lỗi của mày.”
Ti Ti nức nở một hồi lâu, cuối cùng cũng trút được nỗi tức giận trong lòng.
“Rõ ràng tôi đã khuyên hắn ta không nên làm như vậy, nhưng hắn ta lại hoàn toàn không quan tâm lời tôi nói, oa….” Tiểu Xà nức nở nói, “Hu hu…. Tôi không bao giờ muốn nhìn thấy tên xấu xa đó nữa.”
Nó cảm thấy, thân thể nặng nề của mình đột nhiên nhẹ nhàng hơn trước kia không ít. Hạ Diễm rút khăn giấy ra lau nước mắt cho rắn nhỏ, cậu lại nói: “Không phải nói rắn không biết khóc à? Mày khóc như vậy làm sao có thể lớn lên thành một con rắn mạnh mẽ được chứ.”
Tiểu xà bình thường sẽ không rơi lệ, nhưng Ti Ti lại không giống vậy, nó là một thần sứ có tình cảm hết sức tinh tế.
Nó nằm trong lòng bàn tay Hạ Diễm khóc rất lâu, Hạ Diễm thở dài, đột nhiên hỏi nó: “Ti Ti, mày có nguyện ý làm thần sứ của ta không?”
Ti Ti do dự nhìn cậu, nói: “Nhưng nhân loại đều là kẻ xấu!”
“Ừ, trên đời này không có con rắn nhỏ nào khóc cả, nhưng Ti Ti lại khóc, mày nhìn xem, luôn có những trường hợp ngoại lệ mà?” Hạ Diễm nói, “Ti Ti là con rắn nhỏ tốt nhất thế gian, nếu mày nguyện ý đi theo ta, ta sẽ đối xử với mày thật tốt.”
Ti Ti vừa mới ngừng khóc lại một lần nữa khóc thành tiếng. Mao Tiểu Quất đẩy cục len tới, cuộn len lăn dưới sàn. Con mèo vàng mũm mĩm nhảy lên bàn, dùng ngón tay vỗ nhè nhẹ vào đầu rắn, nó nói: “Tất cả chúng ta đều rất thích cậu, cậu phải tin vào lời tôi nói, Diễm Diễm là một người rất tốt, rõ ràng là cậu cũng rất thích chủ nhân tôi mà….”
Hạ Diễm vươn tay ra, ngón tay cậu phát ra một luồng ánh sáng trắng trong suốt, linh lực ấm áp khiến tiểu xà ngơ ngác nhìn cậu, nhưng Hạ Diễm lại chỉ sờ đầu rắn vài cái rồi nói: “Mặc dù ta rất sợ rắn, nhưng ta lại không sợ Ti Ti, ngược lại còn cảm thấy Ti Ti rất đáng yêu.”
“Ta rất thích Ti Ti. Ti Ti, mày không thích ta sao?” Hạ Diễm nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu con rắn nhỏ, “Nếu mày không muốn cũng có thể vào rừng làm một con rắn nhỏ tự do.”
Qua một hồi lâu, Ti Ti nhẹ nhàng gật đầu, nói: “Là Diễm Diễm đã cứu tôi, cũng nhờ có Diễm Diễm, nếu không tôi đã chết mất rồi, cảm ơn Diễm Diễm.”
Hạ Diễm kinh ngạc nói: “Khi đó…… Khi đó mày tỉnh táo sao?”
“Ừm, sau khi biến thành trứng, tôi đã bay vào tay cậu.” Ti Ti nói, “… Vậy, Diễm Diễm có thể sờ sờ đầu tôi không?”
Theo động tác nhẹ nhàng vuốt ve của Hạ Diễm, con rắn nhỏ cuộn tròn trong lòng bàn tay cậu cũng từ từ lớn lên, chưa đến vài giây nó đã biến thành một con rắn cỏ đen dài khoảng một mét.
Hạ Diễm niệm chú ngữ triệu hoán, cùng Tiểu Thảo Xà kết thành khế ước.
Ti Ti nhanh nhẹn khéo léo vòng qua cánh tay Hạ Diễm, cái đầu nhỏ dán lên vai cậu cọ cọ, nó nói: “Diễm Diễm, tôi sẽ bảo vệ cậu thật tốt.”
Nhìn bộ dáng làm nũng của con rắn kia, Lục Bỉnh Văn cố nhịn ý định ném con rắn đang quấn trên người vợ mình ra ngoài…. Nhưng cuối cùng hắn vẫn ra tay.
Hắn kéo Ti Ti từ cánh tay Hạ Diễm xuống, ném vào một cái ổ nhỏ màu vàng, nói: “Đi chơi với mèo đi.”
Ti Ti bị ném cho đầu óc choáng váng, Mao Tiểu Quất kéo ổ rắn của nó ra khỏi thư phòng, nói: “Ở nhà chúng ta, phòng ngủ là nơi không được vào.”
Con rắn nhỏ mê man hỏi, “Vì sao? Vậy tôi không thể ngủ bên gối của chủ nhân sao?”
“Ôi mẹ ơi.” Vẻ mặt Mao Tiểu Quất khiếp sợ nhìn nó, “Cậu còn muốn ngủ bên cạnh Diễm Diễm sao? Tôi thấy cậu chắc là chán sống rồi, người anh em à, cậu sẽ bị Phong Đô đại đế làm thành thịt rắn, nấu lên rồi đổ vào bồn cầu!”
Ti Ti hít một hơi khí lạnh, nói: “Gì, chồng Diễm Diễm là Phong Đô đại đế sao?”
Phong Đô đại đế đứng ở cửa nhướng mày với con rắn nhỏ. Hạ Diễm duỗi thắt lưng, đứng dậy khỏi bàn, sau đó Lục Bỉnh Văn đến ôm cậu, lấy ra một hộp quà nho nhỏ.
“Ngày hôm qua đã muốn đưa cho anh, không nghĩ tới…” Không nghĩ tới em lại xỉu mất.
Hạ Diễm nhẹ nhàng nâng hộp nhung màu lam trong tay lên, nói: “Đây là quà Giáng sinh em tặng cho anh.”
Lục Bỉnh Văn có chút kinh ngạc, hắn mở chiếc hộp nhung màu lam ra, trong hộp là một chiếc ghim cài áo kim cương có biểu tượng vô cực.
“Luân Hồi là một vòng lặp vô tận, anh là nhân vật chính đứng trong vòng lặp đó.” Hạ Diễm cầm ghim cài áo lấp lánh gắn vào ngực áo Lục Bỉnh Văn, “Hy vọng em cũng có thể làm bạn với anh đến vô cùng.”
Hạ Diễm có chút thẹn thùng, cũng có chút lo lắng, sợ Lục Bỉnh Văn sẽ không thích những thứ này. Nhưng đột nhiên Lục Bỉnh Văn lại lấy điện thoại di động ra, bảo Hạ Diễm chụp bộ âu phục đang đeo ghim cài áo cho mình.
“Hả?” Hạ Diễm chụp xong thì trả lại điện thoại cho Lục Bỉnh Văn, hỏi: “Anh muốn làm gì?”
“Đăng lên dòng thời gian.”
Hạ Diễm nằm sấp bên cạnh Lục Bỉnh Văn, nhìn lão quỷ chỉnh sửa bài đăng, cậu thầm nghĩ, quỷ đăng ảnh mà cũng dùng tới filter.
Cậu nhịn không được nhẹ giọng bật cười. Lục Bỉnh Văn lại nghiêm túc đăng ảnh: “Quà Giáng sinh của vợ, tôi rất thích.
【 Thần bốn mùa】: Vợ huynh có tặng bao tải thì huynh vẫn sẽ thích muốn chết, đúng là hết nói nổi!
Lúc này, điện thoại di động của Hạ Diễm rung lên, cậu nhận được tin nhắn của Lưu đạo trưởng.
Lưu đạo trưởng: Cậu chủ Tiểu Hạ, hôm nay công ty chúng ta có một khách hàng không phù hợp với trẻ em.
Hạ Diễm: Hả?
Lưu đạo trưởng gửi một lá đơn ủy thác của khách hàng cho Hạ Diễm xem, Hạ Diễm bình tĩnh nhìn, khách hàng là một người đàn ông 22 tuổi vừa tốt nghiệp đại học, anh ta viết trong phiếu ủy thác là, gần đây đêm nào mình cũng bị mộng du, nhưng nội dung mộng du lại là…… Đêm nào cũng ăn nằm với ma.
Hạ Diễm: Lát nữa tôi và Lục ca sẽ đến xem thế nào.
Lúc này Lưu đạo trưởng gửi một biểu tượng cảm xúc thể hiện mình sắp giàu to rồi, ông hỏi: Hôm nay tài khoản có thêm một khoản tiền, ông chủ Hạ, là cậu chuyển sao?
Hạ Diễm: Sắp đến tết rồi, tôi chuyển tiền thưởng tết cho mọi người.
Lưu đạo trưởng gửi một biểu tượng cảm xúc ngón tay cái, lại chụp cho Hạ Diễm một tấm ảnh, trong ảnh là đệ tử Huyền Môn xếp hàng đông nghìn nghịt, bây giờ hội trưởng Nguyễn đã thất thế, mọi người cùng nhau kéo đến công ty Bỉ Ngạn ứng tuyển, đông đến mức đứng chật cứng cả con phố Huyền Học.
Giữa đám người, Lưu Uyên cao hơn một mét chín và Lý Hải Triều cao một mét tám lăm trông vô cùng bắt mắt, hai người ngoan ngoãn cầm tờ đăng ký trong tay, biểu cảm nghiêm túc như thể lúc nào cũng có thể bán mạng cho Hạ Diễm.
Hạ Diễm dở khóc dở cười, lại nhấn phím F5 trên diễn đàn một chút.
【Mặc dù lần này Hạ Diễm không tham gia cuộc thi, nhưng cậu ta cũng đã thể hiện bản lĩnh của mình, hôm nay tôi muốn báo danh tham gia vào công ty Bỉ Ngạn, lại không nghĩ tới phía trước đã có tám trăm vị tiền bối xếp hàng rồi.】
【Tám trăm người, bà nó, có nhầm không?】
[Nhưng mà Hạ Diễm người ta có thực lực làm ông chủ, tôi cũng muốn làm tùy tùng cho cậu ta, tôi yêu Diễm Môn!]
【 Hôm nay Hạ Diễm và Lục tiên sinh có ở trong cửa hàng không? Tôi muốn đến xem người thật.】
[Hạ Diễm là người thứ hai sau Lý Hải Triều có ba thần sứ đó, nghe nói đệ tử Nguyễn Thị Huyền Môn đều đang nhảy việc tìm nhà mới, không biết tổ trưởng Lý có thể khôi phục lại Nguyễn Thị Huyền Môn được hay không.]
[Cái gì mà khôi phục Nguyễn thị Huyền Môn, Lý Hải Triều cũng đến công ty Bỉ Ngạn kìa, tất cả mọi người đều đang điền vào mẫu báo danh đó! Mấy ông trưởng lão của Nguyễn thị đứng ở cửa ngăn cản đệ tử nhảy việc, hiện trường hết sức náo nhiệt nha.]
Hạ Diễm suy tư trong chốc lát, thầm nghĩ đây là thời điểm tốt để mở rộng quy mô công ty.
Cậu nhìn về phía nam quỷ tốt nhà mình đang soi gương, nói: “Anh à, nếu nhiều người đến như vậy, hay là em mở một tòa tiểu đạo quán, thuê đạo trưởng đức cao vọng trọng đáng tin đến đạo quán giảng bài, anh cảm thấy thế nào?”
“Có thể.” Lục Bỉnh Văn nói, “Đó cũng là một cơ hội tốt để tích lũy công đức.”