Bệnh Thê - Phù Thuyết
Chương 93: Nỗi Bực Dọc
Bệnh Thê - Phù Thuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 93 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đêm buông xuống.
Phong Hân không ở lại tiếp tục bàn bạc công việc với Phó Khinh Hòa, cô trở về nhà ngay. Khi cô mở cửa, trong nhà chỉ còn ánh đèn vàng nhạt trong phòng khách le lói.
Như thường lệ, Thương Tòng Thư đã nằm ngủ trên ghế sofa chờ cô, người chỉ phủ một chiếc chăn mỏng.
Phong Hân không bật đèn. Cô cởi giày, rửa mặt rửa tay trong phòng tắm. Tiếng nước chảy đủ để đánh thức Thương Tòng Thư.
Khi cô bước ra, Thương Tòng Thư đã mở to mắt nhìn cô, trong đôi mắt ấy không hề có chút buồn ngủ.
"Tuần sau chị phải sang Pháp một chuyến." Phong Hân vừa nói vừa lấy lon bia trong tủ lạnh, mở ra, uống một ngụm, "Chắc phải mất nửa tháng mới về."
Ánh mắt Thương Tòng Thư thoáng chốc từ vui mừng mong đợi biến thành trống rỗng. Nửa khuôn mặt chìm trong gối, giọng nàng trở nên khàn đặc, thấp đến mức khó nghe ra cảm xúc: "Thật sự là vì công việc sao?"
Câu hỏi nghi ngờ ấy khiến Phong Hân chấn động, như thể trở về căn nhà lạnh lẽo của quá khứ. Ngày đó, Thương Tòng Thư cũng thường xuyên hỏi vậy: "Có thật sự là tăng ca không? Thật sự bận công việc sao?"
Dù Phong Hân có giải thích bao nhiêu lần, Thương Tòng Thư vẫn cứ hỏi đi hỏi lại. Cô bắt đầu chán ghét những câu hỏi lặp đi lặp lại ấy, đến mức thà suốt ngày ngồi trong quán bar, nửa đêm mới về nhà.
Như thể Thương Tòng Thư luôn có trực giác nhận ra cô đang nói dối, dần dần nàng cũng thôi không hỏi nữa.
Phong Hân ngồi xuống ghế sofa đối diện, không khí trong phòng như bị hút cạn, giọng cô trở nên khàn khàn: "Ừ."
Ngay sau đó, một hơi ấm áp áp sát vào lưng Phong Hân. Cô không quay lại, chỉ im lặng uống thêm vài ngụm bia, lòng cảm thấy bối rối.
"Hiện tại ở bên nhau, chị không thấy vui. Chờ chị trở về, chúng ta sẽ nói chuyện cho rõ ràng."
Phong Hân cần một khoảng thời gian để bình tĩnh, ít nhất mười ngày hay nửa tháng, để không đưa ra quyết định bốc đồng.
Quả thật Phó Khinh Hòa nói đúng, giờ đây Thương Tòng Thư không còn cần cô nữa. Ăn ngon, mặc đẹp, bạn bè đông đảo, hoạt bát ở trường, sách xuất bản tái bản liên tục, phòng làm việc vẽ truyện còn nổi cả sang Hàn Quốc, thu nhập mỗi tháng đều tăng vọt, một tiểu phú bà túi tiền rủng rỉnh. Cô còn gì phải lo lắng?
Nếu ban đầu Thương Tòng Thư chỉ đơn thuần là mất mát, thì câu nói vừa rồi của Phong Hân chẳng khác nào đập tan trái tim nàng.
"Chị gạt em." Nàng vòng tay ôm chặt lấy Phong Hân, nước mắt dâng lên nơi khóe mắt, cúi người muốn chui vào ngực cô.
Thương Tòng Thư không mặc áo ngủ, bên trong khoác một chiếc áo ren trắng mỏng manh, phía trước buộc nơ bướm nhỏ, mảnh vải chỉ che được một phần ba, để lộ ngực đầy đặn phập phồng theo từng nhịp thở run rẩy.
Dáng người nóng bỏng của Thương Tòng Thư, những đường cong kiều diễm lại tương phản với bờ vai nhỏ yếu mềm mại. Đôi mắt và sống mũi nàng vẫn còn đỏ rực, khuôn mặt như khắc lên một loại khí chất khiến người khó lòng rời mắt.
Phong Hân uống hết bia, trong người nóng bừng, cánh tay đẩy nhẹ: "Đừng ngồi trên đùi chị, nóng lắm."
Mắt Thương Tòng Thư càng thêm ngấn lệ, giận dỗi lao đi bật điều hòa xuống tận 16 độ, lạnh run mà vẫn ngẩng cao cằm: "Nóng thì bật điều hòa! Nếu chị còn đẩy em, em liền ngồi lên mặt chị cho biết!"
Nàng vừa hờn dỗi, vừa vội vã lại nhào vào ngực Phong Hân. Cô định đứng lên tắt điều hòa, vừa với tay thì Thương Tòng Thư nhân cơ hội áp sát mặt cô muốn hôn.
Ngay lập tức, sự bực bội trong lòng Phong Hân bùng nổ. Cô quay đầu né đi, môi vừa thoát khỏi liền thấy Thương Tòng Thư lại muốn dán tới. Đây không phải làm nũng, mà là cố chấp ép buộc.
Không chịu nổi nữa, Phong Hân hất chăn xuống đất, đẩy mạnh người khỏi đùi mình.
"Phịch" một tiếng, Thương Tòng Thư ngã xuống sàn. May có chăn lót, không đau nhưng dáng vẻ kia giống như một chú mèo con đang muốn lấy lòng chủ nhân lại bị đá văng ra ngoài vừa chật vật, vừa nhục nhã.
Thương Tòng Thư ngơ ngẩn nhìn Phong Hân, vành mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói nhỏ: "Chị đỡ em dậy đi. Chị chịu đỡ em, em sẽ không thấy khổ sở nữa."
Phong Hân tâm phiền ý loạn, bị dồn nén khó chịu, cuối cùng vẫn cúi xuống kéo nàng lên.
Thương Tòng Thư lập tức ôm chặt lấy Phong Hân, rõ ràng nói không khổ sở, nhưng nước mắt lại tràn ra, nghẹn ngào từng tiếng, nức nở: "Vợ, em có thể hôn chị một cái không?"
Lần này, nàng ngoan ngoãn không dám hành động trước mà chờ Phong Hân cho phép.
Phong Hân vốn sợ nhất nhìn thấy nàng khóc. Mỗi lần Thương Tòng Thư rơi lệ, lòng cô liền rối loạn, vừa tự trách vừa đau xót. Cô ngửa cổ uống nốt nửa lon bia, men rượu lan khắp khóe môi, giọng khàn nặng: "Chị không thích như vậy."
Thương Tòng Thư sụt sịt: "Chị rõ ràng thích..."
"Không thích." Phong Hân kiên quyết, lời nói lạnh như băng: "Về sau em không được hôn mặt chị nữa. Chị nghiêm túc."
Nhưng Thương Tòng Thư vẫn cọ vào má Phong Hân như muốn chứng minh rằng mình không tin. Đối với nàng, hôn gương mặt Phong Hân là yêu thương, làm sao có thể bỏ được?
Trước kia, chỉ cần nàng khóc, Phong Hân sẽ mềm lòng ngay. Nhưng lần này, nước mắt chan đầy gương mặt, Phong Hân vẫn không hề buông lỏng.
Không khí trong phòng lạnh buốt không chỉ vì điều hòa, mà còn vì sự căng thẳng vô hình bao phủ.
Thương Tòng Thư vừa mới dừng được vài giây, nhân lúc Phong Hân nhắm mắt, liền lén hôn trộm lên má cô, chỉ thoáng chạm rồi rụt về.
Nhưng chính một cái chạm nhẹ này lại hoàn toàn chọc giận Phong Hân. Cô nghiến răng, thô lỗ hất mạnh Thương Tòng Thư sang bên, đầu gối đè lên ghế sofa, nắm chặt cổ chân nàng kéo đến dưới thân, giọng gằn từng chữ: "Em có phải muốn ăn đòn không?"
Chưa bao giờ Phong Hân dữ dằn như thế, Thương Tòng Thư bị dọa đến cả người run rẩy, bả vai co rúm lại. Mùi rượu nồng nặc trên người Phong Hân bao trùm lấy nàng, khiến từng tấc da thịt đều run lên.
Trong lòng nàng sợ hãi, muốn ôm lấy Phong Hân, nhưng cái ôm kia lại không còn ôn nhu, mà là sự chiếm hữu thô bạo, thậm chí chẳng buồn che giấu.
Phong Hân thật sự tức giận, cô cắn mạnh lên cổ Thương Tòng Thư, để lại chi chít dấu vết, khiến cả người nàng run rẩy, đầy thương tích.
......
Nửa đêm về sau, phòng khách mới dần yên tĩnh lại.
Ngoài cửa sổ, ve sầu kêu ran, không ồn ào mà trở nên dịu dàng đến lạ thường.
Trên ghế sofa, trong một tấm chăn lớn, Thương Tòng Thư gắt gao ôm lấy Phong Hân đã ngủ say. Tiếng hô hấp đều đặn vang lên, chỉ nghe thôi cũng biết cô đã chìm vào giấc ngủ sâu.
Nàng cúi đầu, khẽ đặt một nụ hôn ướt át lên khuôn mặt Phong Hân. Rõ ràng đôi môi này vừa mới bị cắn đến sưng đỏ, chỉ cần chạm nhẹ thôi cũng đau, nhưng nàng lại giống như nghiện, không chịu rời đi môi đỏ ấy.
"Vợ, đừng giận nữa được không......" Nàng thì thầm như đang tự nói với chính mình, biết rõ Phong Hân sẽ không nghe thấy, nhưng vẫn lẩm nhẩm từng câu.
"Em biết sai rồi, không nên làm như vậy." Nàng hôn lên môi Phong Hân đang say ngủ, hôn lên giữa mày, lên mí mắt, giọng nói nghẹn ngào, "Chỉ là chị bảo em đi tìm người khác, em sẽ thật sự..."
Lời nói của Phong Hân cứ vang vọng trong đầu, rằng cô không thích mình hôn, rằng ở bên nhau không hề vui vẻ. Trái tim Thương Tòng Thư đau nhói, nước mắt lặng lẽ rơi.