Bệnh Thê - Phù Thuyết
Chương 98: Tức Giận
Bệnh Thê - Phù Thuyết thuộc thể loại Linh Dị, chương 98 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi Phong Hân sang Pháp, Thương Tòng Thư ở lại ký túc xá trường, không về nhà. Đúng dịp cuối tuần, bốn người bạn rủ nhau đi ăn cá nướng.
Thương Tòng Thư vừa ăn vừa dùng điện thoại chụp lại món cá, rồi chụp thêm mấy món đồ nhỏ nàng mua ở cửa hàng tinh phẩm chiều nay, định gửi cho Phong Hân, kể cô nghe hôm nay mình ăn gì, mua gì.
Đang chọn ảnh, bạn cùng phòng bên cạnh bỗng hào hứng lắc tay nàng: "Bảo, mau nhìn xem, cái này có phải bạn gái cậu không?"
Nghe vậy, hai người kia cũng lập tức xúm lại. Các nàng đều biết Phong Hân trông ra sao, thường xem ảnh trên Weibo hay WeChat của Thương Tòng Thư. Nhưng thấy tên nàng trên hot search thì cảm giác hoàn toàn khác.
Màn hình điện thoại Trương Cần đang dừng ở một bài Weibo đang đứng đầu hot search. Đó là cảnh hậu trường một bộ phim tiên hiệp đang quay, có cả nhân viên đoàn phim lẫn phóng viên tạp chí. Phong Hân nổi bật nhất trong khung hình.
Dù tiêu đề bài Weibo là khen ngợi nhan sắc của một tiểu minh tinh trên thảm đỏ, nhưng phần bình luận lại chìm trong cuộc tranh luận về Phong Hân.
Có người cắt video thành ảnh gif: Phong Hân tay cầm máy quay, chăm chú ghi hình, trang phục đơn giản như nhân viên bình thường, nhưng nhan sắc lại nổi bật đến chấn động. Vẻ nghiêm túc ấy càng khiến người ta bị cuốn hút.
Một vài bình luận hot:
[Tổ kịch thuê nhiếp ảnh gia kiểu gì vậy, đẹp đến mức này thì quá đáng rồi!]
[Không ngờ lại được thấy đàn chị theo cách này. Nghe nói có bạn gái rồi hả? Là hội trưởng của chúng ta đúng không?]
[Trên lầu nhầm rồi, bạn gái nàng là nhà văn, hoạ sĩ truyện tranh bút danh "Nghe Phong", tác giả bộ truyện hot "Bạn Gái Da Người"]
[A, có bạn gái rồi à? Không sao, thêm một chỗ cũng được mà.]
...
Các bạn cùng phòng xôn xao kéo xuống, phát hiện không chỉ có hot search, mà còn có cả chủ đề #PhongHânHọcTỷ# đang lên top.
Một bài đăng được chia sẻ nhiều nhất, đứng đầu chủ đề, là của một người từng tham gia CLB Street Dance cùng Phong Hân:
【#PhongHânHọcTỷ# Nói thật, tôi không ưa bạn gái của cậu ấy. Trước kia khi Phong Hân còn độc thân, tôi chỉ xem cậu ấy là bạn bình thường. Ai chẳng có quyền theo đuổi người chưa có đôi? Tôi từng đưa đồ ăn vặt cho Phong Hân, nhưng bị "người nào đó" đoạt mất. Nếu hai người đã là một đôi thì tôi chẳng nói gì. Nhưng rõ ràng lúc đó Phong Hân còn độc thân, sao người kia dám cướp đồ tôi đưa?...】
Bình luận phía dưới chia làm hai phe:
[Ôi... thương quá, ôm cậu một cái, cậu xứng đáng có người tốt hơn.]
[Nghe cũng có lý, "người nào đó" này quả thật hơi quá.]
[Ha, sao cậu biết lúc đó họ chưa phải một đôi? Biết đâu ngoài mặt độc thân, thực chất đã mập mờ rồi? Cậu còn mặt mũi trách người ta cướp đồ?]
[Đúng đó, dù chưa công khai, cũng có thể từ chối. Việc gì phải nhận đồ của cậu rồi lại đưa cho người khác ăn?]
Cuộc tranh luận ngày càng gay gắt, ban đầu các bạn cùng phòng còn hào hứng theo dõi, về sau dần im lặng, không khí trong phòng trở nên ngượng ngùng.
Trương Cần vội vàng phá tan sự im lặng: "Thôi, mau cắt cá ra ăn đi, đừng dán mắt vào điện thoại nữa!"
Thương Tòng Thư chẳng còn tâm trạng nào. Nàng miễn cưỡng ăn thêm vài miếng, chỉ để không làm mất vui cả nhóm.
Tới chiều tối, nàng quyết định thay đổi, huỷ luôn kế hoạch ngủ lại ký túc, quay về phòng thuê của Phong Hân. Tắm rửa xong, nàng liếc đồng hồ – bên Pháp chắc đã hơn bốn giờ sáng. Nàng chẳng buồn ngủ, nhưng cũng không nỡ gọi điện quấy rầy Phong Hân.
Bỗng nhiên, trong nhóm chat ký túc hiện lên một tin nhắn – bạn cùng phòng chia sẻ link Weibo. Từ giao diện chỉ thấy mờ mờ ID của Phong Hân. Thương Tòng Thư bấm vào, trang web tự động chuyển sang app Weibo.
Hoá ra Phong Hân đã chia sẻ lại bài đăng nóng ban ngày, kèm theo một đoạn phản hồi dài: [Chào bạn, tôi quên tên cậu rồi, tạm gọi là "bạn cùng trường" vậy. Món cơm tiện lợi cậu đưa, tôi đã đưa cho một cụ già nhặt ve chai quanh khu đại học ăn. Cậu có thể đi hỏi, chắc cụ vẫn nhớ tôi. Phần cơm bạn gái tôi ăn là do chính tay tôi nấu. Lúc đó, cô ấy nhất quyết bảo tôi mang trả lại cho cậu, không muốn phụ lòng tốt. Nhưng tôi không muốn dây dưa thêm, nên nấu một phần giống hệt, nói dối cô ấy rằng cậu đồng ý cho. Việc này là lỗi của tôi, tôi đã không xử lý trực tiếp, lại vòng vo như vậy. Nhưng tôi đã nhiều lần từ chối nhận đồ của cậu, sao cậu vẫn lén để trong tủ đồ câu lạc bộ? Tôi đã nói rõ với cậu rằng tôi thích con gái, tôi đã có người yêu. Thế mà sau khi bị từ chối công khai, cậu vẫn tiếp tục để quà lại, khiến tôi không chịu nổi, đành xin rút khỏi CLB Street Dance. Tôi chưa từng nói với ai lý do rời CLB, chỉ vì sợ làm cô gái kia mất mặt, ảnh hưởng việc học. Không ngờ cậu lại không tôn trọng bạn gái tôi như vậy. Cậu không tôn trọng, thì tôi cũng không cần nể nang cậu nữa.]
Thực ra còn chuyện tệ hơn mà Phong Hân không tiện công khai: Lúc đó, cô gái kia viện đủ lý do – nào là bị lừa mất tiền sinh hoạt, nào là muốn thi làm mẫu poster nhưng không đủ tiền thuê người chỉnh ảnh – năn nỉ Phong Hân giúp. Phong Hân mềm lòng, thấy thương, liền đồng ý chỉnh ảnh miễn phí. Ai ngờ ảnh gửi đến toàn là ảnh riêng tư, không mặc quần áo, tạo dáng gợi cảm.
Phong Hân sợ đến mức chỉ muốn dội nước rửa mắt. Ngay hôm đó, cô đã xin rút khỏi CLB.
Yêu con gái không có nghĩa là sẽ thích mọi nữ sinh. Hành vi đó chẳng khác nào quấy rối t*nh d*c. Nếu hôm nay cô ta không lên mạng bóng gió, ám chỉ Thương Tòng Thư, có lẽ cơn giận của Phong Hân đã chôn vùi mãi mãi.
Đọc xong những dòng Phong Hân viết, Thương Tòng Thư ôm chú gấu bông Snoopy lăn qua lăn lại trên giường, khóe môi không kìm được mà cong lên. Tâm trạng u ám ban ngày bỗng chốc sáng bừng.
Được Phong Hân che chở, thật sự rất tuyệt.
Nàng lập tức nhắn tin: [Vợ, sao còn chưa ngủ thế vịt?]
Phong Hân liền bắt chước giọng điệu của nàng, trả lời: [Nghĩ đến ai đó nên ngủ không được vịt.]