Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn
Ivan: Không Thể Nhịn Nữa
Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đào Trĩ bị ép vào gương, Ivan dễ như trở bàn tay chiếm thế chủ động. Ánh mắt nóng rực khiến cậu không dám nhìn thẳng, sợ chút nữa sẽ bùng cháy mất. Cậu yếu ớt nói: “Đừng kích động như thế… A.”
Chưa nói dứt câu đã bị Ivan cắn một cái vào cổ. Haiz, ngay cả một vị trí bình thường cũng không được bỏ sót.
“Sao em không nói sớm.” Ivan khàn giọng chất vấn. Trong lòng đã vui sướng tột độ, anh vùi đầu vào hõm cổ Đào Trĩ ngửi ngửi, thấy toàn là mùi của mình mới an tâm.
“Ngài cho em cơ hội nói à?” Đào Trĩ ấm ức nói: “Em nói cho ngài biết, ngài có tin không? Hay ngài sẽ hết lần này đến lần khác hành hạ em, cũng may mà cơ thể của em tốt…”
“Ai bảo em suốt ngày nói dối.” Ivan nhớ lại dáng vẻ láu cá của Đào Trĩ ba năm trước. Trong mắt anh chỉ toàn bóng dáng cậu, trêu chọc anh xoay như chong chóng. Khiến anh đánh mất cả thể xác lẫn tinh thần vào tay cậu, cuối cùng cậu lại phủi mông bỏ đi.
Ivan nghiến răng nói: “Sau khi em đi, tôi đã nghĩ nếu tìm được em sẽ đánh gãy chân em, xem em còn có thể chạy không.” Nói đến đây anh hạ giọng, có chút bất đắc dĩ: “Nhưng khi gặp em tôi lại không nỡ làm như vậy, Đào Trĩ, em đúng là một tên khốn!”
Hai chân Đào Trĩ siết chặt hông anh vì sợ hãi. Khuôn mặt cậu tươi rói cười, dùng mặt mình cọ vào mặt Ivan: “Điện hạ, ngài không thể nhẫn tâm như vậy, ngay cả nghĩ cũng không được.”
Ivan không thể cưỡng lại mỗi khi Đào Trĩ nũng nịu, gật đầu nói: “Ừm.”
Anh bị Đào Trĩ cọ đến mức từng tấc da thịt đều nóng ran, càng nhìn Đào Trĩ càng si mê. Anh vuốt ve tấm lưng Đào Trĩ đầy ẩn ý: “Có thể không?”
Tất cả máu trong người Đào Trĩ như dồn hết lên não, khuôn mặt nhỏ nhắn nóng bừng. Không biết khi nãy đã bật phải cái công tắc nào của Ivan. Cậu thầm nghĩ anh điên rồi, Đào Tiểu Vạn vẫn còn ở ngoài cửa kia mà! Cậu chống hai tay lên ngực Ivan cố gắng đẩy anh ra xa một chút, ngửa người ra phía sau: “Không được! Điện hạ, ngài nhịn một chút đi!”
“Nhịn không được.” Ivan thẳng thừng phản đối. Đào Trĩ càng chống cự anh càng hưng phấn. Thân hình anh cao lớn hơn Đào Trĩ rất nhiều, việc khống chế một Beta là điều dễ dàng như trở bàn tay.
“A… ngài! Ivan, ngài còn như vậy thì em sẽ kêu lên đấy!” Đào Trĩ lo lắng hét lớn, trong đầu không ngừng suy nghĩ có cách nào để ngăn chặn hành động của anh lại hay không: “Để đám lính canh bên ngoài nghe thấy, vị điện hạ của bọn họ trước mặt người khác thì lạnh lùng thờ ơ, nhưng thực ra lại là một kẻ phóng đãng, suốt ngày chỉ muốn cắn em, em hét lên thật đó!”
Ivan bị những phản ứng của cậu chọc cho bật cười, ngón tay thoăn thoắt cởi bỏ quần áo trên người cậu: “Em hét đi.”
Đào Trĩ rùng mình một cái vì lạnh, run rẩy nhìn trong mắt Ivan tràn ngập ý cười. Giận quá hóa thẹn, không biết cái sở thích xấu xa gì, rốt cuộc có miếng nào buồn cười không? Nghiến răng chửi thầm: “Đồ khốn!”
“Ừm, tôi là tên khốn.” Ivan thản nhiên đón nhận danh hiệu này, ôm lấy mông Đào Trĩ để cậu quấn chặt chân vào lưng mình, rồi bế bổng lên.
Cúi đầu chặn miệng Đào Trĩ lại, không để cậu có cơ hội hét lên.
Vừa hôn được một cái đã nghe thấy tiếng đập cửa ở bên ngoài: “Baba! Con muốn đi vệ sinh!” Đào Tiểu Vạn một tay túm quần mình, một tay đập lên cửa.
Ivan dừng lại, đau đầu tặc lưỡi. Ngẩng đầu lại thấy Đào Trĩ cười khoái chí nhìn mình.
“Nhanh buông em ra, Tiểu Vạn không nhịn được nữa đâu.” Đào Trĩ cố nhịn cười, vỗ vỗ vai Ivan.
Ivan không cam lòng nhưng vẫn phải đặt người xuống. Đào Trĩ vừa chạm chân xuống đất thì giống như một con thỏ nhỏ chạy trốn, nhanh chóng mặc quần áo vào rồi mở cửa.
Chuyện tốt đã bị phá, tâm trạng hưng phấn cũng tan biến. Cả buổi chiều làm việc đều mang vẻ mặt như người mất sổ gạo. Sau đó lại bắt đầu tính toán đêm nay nhất định không được bỏ qua cho Đào Trĩ.
Đào Trĩ cứ nghĩ mình đã thoát nạn, không biết Ivan đang tính toán cái gì. Cũng không biết Đào Tiểu Vạn lấy đâu ra một tấm ảnh, là ảnh hai người đoạt giải quán quân ba năm trước.
Cậu và Ivan đều mặc trên người đồng phục của Học viện Quân sự Hoàng gia. Ngón tay Đào Trĩ vuốt ve tấm ảnh, có chút thất thần. Hóa ra mình đã ba năm rồi không chạm vào cơ giáp.
“Baba này! Còn có cha Ivan nữa!” Ngón tay mũm mĩm của Đào Tiểu Vạn chỉ vào tấm hình, như vừa khám phá ra được một thế giới mới: “Sao con không thấy baba mặc bộ đồ này nha.”
Đào Trĩ cất tấm ảnh đi, tiện tay lật một trang sách trước mặt Đào Tiểu Vạn: “Bởi vì đây là ba năm trước, khi đó con còn chưa chào đời.”
Có một bóng đen che lại ánh sáng phía sau lưng cậu. Đào Trĩ ngửi được mùi tin tức tố nhàn nhạt của Ivan. Sau đó cơ thể cậu rơi vào một vòng ôm ấm áp. Ivan dùng tay cầm tấm ảnh chụp chung lên.
“Em có muốn quay lại học viện không?” Khi Ivan vừa quay lại, anh thấy Đào Trĩ nhìn chằm chằm vào bức ảnh, lông mi rũ xuống, cảm xúc khó đoán.
Nếu như không có chuyện ngoài ý muốn, Đào Trĩ và anh sẽ tốt nghiệp sau khi trận chung kết đó. Tương lai tươi sáng vô cùng, chứ không phải ngốc nghếch ở một hành tinh lạc hậu lãng phí ba năm trời.
Đào Trĩ bị anh làm giật mình, quay đầu nhìn anh. Muốn xem Ivan thăm dò mình hay không, trái lương tâm mà nói hai chữ: “Không muốn.”
Cậu đưa tay sờ lên khuôn mặt Ivan, nịnh nọt: “Nếu quay lại đó sẽ không được ở bên cạnh ngài mỗi ngày.”
Ivan biết Đào Trĩ đang dỗ dành mình, rõ ràng khi nhìn tấm ảnh cậu rất muốn đi.
Ivan vẫn ôm người từ phía sau, trầm ngâm một hồi rồi vùi mặt vào cổ cậu hít một hơi thật sâu. Hai thiên thần và ác quỷ trong đầu anh đánh nhau kịch liệt, cuối cùng anh lấy hết dũng khí nói: “Em đi đi, hoàn thành nốt việc học. Không cần để ý đến tôi.”
“Tôi không thể giam cầm em cả đời được, như vậy thì quá ích kỷ.” Ivan vẫn vùi đầu vào cổ cậu, rầu rĩ nói: “Tôi sẽ từ từ thay đổi, rất khó, nhưng tôi sẽ cố gắng.”
Đào Trĩ không tin vào những gì mình vừa nghe được, chớp chớp mắt. Đưa tay đặt lên trán Ivan, không sốt. Đây mà là lời Ivan có thể nói ra ư?
“Tôi không sốt, nghiêm túc! Chẳng lẽ trong mắt em tôi là người ngang ngược đến thế ư?” Ivan tức giận cắn một cái lên cổ cậu, tủi thân nói: “Tôi ở nhà chăm con, em cứ đi học đi.”
Lời này khiến trái tim Đào Trĩ mềm nhũn, nghĩ có thể quay lại trường học thì niềm vui sướng nhân đôi. Nhìn vẻ mặt đau khổ của Ivan, càng nhìn càng thấy đáng yêu. Cũng không thèm để ý Đào Tiểu Vạn vẫn đang ngồi ở bên cạnh, đưa tay ôm mặt Ivan hôn một cái rõ kêu: “Sao ngài lại đáng yêu như vậy chứ.”
Ivan không vội bỏ qua lời nói của Đào Trĩ, bởi vì anh muốn rèn sắt khi còn nóng: “Nhưng có một điều kiện.”
Đào Trĩ sững người: “Điều kiện gì?”
Đang vắt óc suy nghĩ xem Ivan muốn gì thì đột nhiên nhớ đến chuyện tốt lành hôm nay anh làm trong nhà vệ sinh vẫn còn đang dang dở. Đào Trĩ đỏ mặt, không phải lại là cái yêu cầu khó nói đó chứ.
Ivan không biết Đào Trĩ đang nghĩ gì, anh nghiêm túc nhìn Đào Trĩ, nói: “Em phải báo cáo với tôi mỗi ngày.”
Đào Trĩ thấy tội lỗi vì mình đã lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, sao có thể nghĩ Ivan như vậy được chứ, xấu hổ nói: “Ngài không nói em cũng sẽ làm.”
Thấy cậu không ý thức được sự tầm quan trọng của việc này, Ivan nói tiếp: “Cứ cách hai giờ phải báo một lần, phải nói cho tôi biết em đang làm gì, ở với ai, ăn cái gì, đều phải chụp ảnh gửi tôi. Còn nữa, trước khi đi ngủ phải gọi video cho tôi, và…”
Đào Trĩ tặc lưỡi: “Điện hạ, ngài nghiêm túc đấy à?”
“Đương nhiên, đây là những điều cơ bản nhất, còn nhiều điều nữa tôi chưa nói.” Ivan im lặng một lúc rồi hỏi: “Nó rất quá đáng à?”
Đào Trĩ không nhìn nổi dáng vẻ này của Ivan. Vội vàng cầu hòa: “Không phải, không quá đáng chút nào, em sẽ nghe theo ngài.”
Nghe câu trả lời này, vẻ mặt u ám của Ivan biến mất ngay lập tức, anh ôm chặt Đào Trĩ hơn, áp mặt vào cổ cậu “Vậy thì tốt.”
Chuyển sang chủ đề mà anh quan tâm nhất: “Muộn rồi, đi ngủ thôi.”
Câu nói này đầy ẩn ý, Đào Trĩ biết Ivan đang nghĩ gì, trong lòng không khỏi căng thẳng.
Đào Tiểu Vạn dụi mắt, nghe thấy hai chữ “đi ngủ” cũng thấy buồn ngủ. Đứng dậy ôm cổ Đào Trĩ, chiếm lấy vị trí vừa rồi của Ivan: “Con muốn ngủ với baba”
Ivan nghe vậy liền nói: “Không được.”
Ivan cau mày, anh không thích cười, mỗi khi anh cau mày thì bầu không khí xung quanh sẽ thay đổi. Khiến Đào Tiểu Vạn sợ hãi trốn vào trong ngực Đào Trĩ, méo miệng sắp khóc: “Không muốn! Con muốn ngủ cùng baba. Chú đã ngủ với baba lâu như vậy rồi. Không công bằng! Không công bằng!”
Đào Tiểu Vạn gấp gáp đến mức ngay cả “cha” cũng không thèm gọi. Ôm chặt Đào Trĩ, sợ sẽ bị cướp mất baba.
Ivan nhìn Đào Trĩ, ý định rất rõ ràng. Muốn cậu đưa ra lựa chọn một trong hai. Đào Trĩ đau đầu vô cùng, chọn một câu trả lời ưng ý nhất, yếu ớt nói: “Vậy chúng ta ngủ cùng nhau đi.”
Ivan tái mặt. Anh đau đầu xoa thái dương, hối hận tại sao sáng nay lại đồng ý để đứa nhỏ ở lại. Đúng là tự lấy đá đập chân mình.
Từ khi Đào Trĩ đến đây ở, giường đã được thay một chiếc lớn hơn nên ba người ngủ vẫn rất thoải mái. Chỉ là Đào Trĩ bị kẹt cứng giữa Ivan và Đào Tiểu Vạn. Một trái một phải khiến cậu không thể cử động. Nếu như đẩy Đào Tiểu Vạn ra, bé sẽ sụ mặt muốn khóc, nhưng nếu dám đẩy Ivan ra, vậy thì là cậu nghĩ mình sống quá lâu rồi, Ivan sẽ dày vò cậu suốt đêm.
Đào Trĩ chỉ có thể chịu đựng, cuối cùng mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.
Không biết qua bao lâu, cậu bị một động tác mạnh đánh thức. Đào Trĩ mơ màng mở mắt ra, thấy Ivan đang chống hai tay trên người mình, thấy cậu tỉnh thì lập tức cúi đầu hôn mãnh liệt.
Đào Trĩ tỉnh hẳn, dùng hết sức quay đầu sang một bên. Không thấy Đào Tiểu Vạn đâu vội vàng hỏi: “Tiểu Vạn đâu?”
Ivan nóng lòng như lửa đốt, vừa hôn vừa cắn cậu: “Tôi đưa nó ra ngoài rồi.”
“…” Ivan vội vàng đến thế sao? Nhất định phải là hôm nay ư?
Ivan đã phải nhịn hai lần, lần này không ai có thể ngăn cản anh. Ngay cả cửa phòng ngủ cũng khóa chặt lại, đêm hôm khuya khoắt, không ai được làm phiền anh. Anh khàn giọng thì thầm vào tai Đào Trĩ: “Lần này em không thể trốn được.”
Đào Trĩ dang tay ra, nhìn Ivan như sói đói rình mồi. Nuốt nước bọt, yếu ớt nói: “….Nhẹ một chút.”