Lời Thú Nhận Của Đào Trĩ

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn

Lời Thú Nhận Của Đào Trĩ

Beta Lừa Hôn Rồi Ôm Con Bỏ Trốn thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà nội nãy giờ vẫn bình thản, thấy vậy thì lắc đầu, xoa đầu Đào Tiểu Vạn nói: “Tiểu Vạn, ra phòng khách chơi đi.”
Mặc dù Đào Tiểu Vạn không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn bưng đĩa bánh ngọt ra phòng khách.
Đào Trĩ biết bà nội muốn Đào Tiểu Vạn tránh mặt để có chuyện muốn nói với mình. Cậu chưa kịp mở miệng đã thấy bà đưa khăn lên lau khóe mắt, sau đó nắm lấy tay cậu: “Tiểu Vạn còn nhỏ không hiểu chuyện thì bà không nói, nhưng bà lo cho con.”
“Hai đứa có chuyện gì? Tại sao chúng ta không được gặp nhau? Bà hỏi ai cũng không nói, không có tin tức gì của con.”
Mặc dù những ngày này bà không bị đối xử tệ bạc gì, nhưng giống như bị quản thúc. Rốt cục thì hôm nay cũng có dịp được gặp Đào Trĩ, tảng đá trong lòng được đặt xuống, nhưng khi đến nơi lại thấy lính canh kín mít, ngay cả một con ruồi cũng không thể bay lọt, một chút tự do cũng không có.
“Con có phải chịu thiệt thòi gì không? Trước đây điện hạ truy lùng con gắt gao lâu như vậy, nghĩ thế nào cũng không thể bỏ qua dễ dàng được. Bây giờ điện hạ dùng thằng bé và bà uy hiếp con? Vết thương sau gáy là cái dạng gì…”
Đào Trĩ nghe vậy toát mồ hôi lạnh, thấy hiểu lầm càng ngày càng trở nên nghiêm trọng, vội vàng lắc đầu, “Bà ơi, con không chịu thiệt thòi gì cả, vết thương là…”
Đào Trĩ im lặng, cậu không thể nhìn thấy những vết thương sau gáy của mình mấy ngày nay. Giống như vết thương cũ chồng lên vết thương mới, nhất là ngày đầu tiên hai người gặp lại nhau, Ivan giống như điên cuồng cắn tuyến thể của mình. Chắc chắn không dễ nhìn, nếu không bà nội sẽ không lo lắng như vậy.
Sắc mặt bà nội không dịu lại mấy, hiển nhiên là không tin.
Đúng lúc, thủ phạm trở lại. Thấy bầu không khí trên bàn ăn bỗng chùng xuống, anh tiện miệng hỏi: “Bà nội sao vậy?”
Không mảy may biết hình tượng của mình trong lòng bà nội đã tan nát.
Bà nội không nói gì, Đào Trĩ liếc Ivan một cái đầy trách móc.
Đào Trĩ có đôi mắt rất đẹp, Ivan không hiểu tại sao cậu lại nhìn mình như vậy. Anh còn tưởng rằng Đào Trĩ đang đưa tình với mình. Trái tim kẻ đang yêu lập tức rộn ràng.
Ivan ngơ ngẩn nhìn, khóe môi còn cong lên một chút.
Đào Trĩ nhìn thấy anh cười ngây ngô với mình, trong lòng khổ tâm không nói nên lời, đành quay mặt đi.
Ivan nhẹ nhàng cầm chiếc dĩa lên, bình tĩnh nói: “Bà nội bây giờ đang ở trong hoàng cung, đi lại khó khăn nhưng có người chăm sóc. Em yên tâm đi.”
“Tiểu Vạn cũng được giáo viên giỏi dạy bảo, chờ lớn thêm một chút có thể nhập học.”
Anh từ tốn nói ra những sắp xếp của mình dành cho bà nội và con trai.
“Chờ tôi giải quyết xong mọi chuyện, chúng ta có thể vui vẻ gặp nhau.”
Ivan nói ra những lời này trước mặt bà nội và Tiểu Vạn là muốn thể hiện công lao. Đào Trĩ không muốn bà nội suy nghĩ lung tung đành phải cố gượng cười với anh.
Ivan nhìn thấy cậu cười, đôi mắt xanh bỗng sáng bừng, như thể cả thế giới bỗng bừng sáng.
Điều này thực sự khác biệt với hình ảnh Ivan thường ngày. Những thay đổi nhỏ này không qua được mắt bà nội. Trước đó bà còn lo lắng khi Ivan tìm thấy Đào Trĩ, cháu trai bà sẽ phải chịu đựng. Nhất là ngày bọn họ tìm tới hôm đó, sắc mặt anh dữ tợn như quỷ đòi mạng, không ngừng hỏi Đào Trĩ đang ở đâu. Đến giờ nghĩ lại vẫn còn rùng mình.
Nhưng bây giờ bà lại đang lưỡng lự, chẳng lẽ là do mình hiểu sai sao?
Lần này bà nội và Tiểu Vạn vào đây cũng là phạm quy nên sau khi ăn cơm xong, hiệp hội cử người đến giục họ nhanh chóng rời đi.
Tiểu Vạn ôm lấy cổ Đào Trĩ, mím môi sắp khóc. Bé vẫn ở cái tuổi bám baba, lâu như vậy mới được gặp baba vậy mà giờ lại phải rời đi. Trong lòng cực kỳ ấm ức. Đào Trĩ thấy con như vậy thì mủi lòng, nhìn Ivan: “Tiểu Vạn còn nhỏ, không thể thiếu baba được. Để con ở lại đây đi.”
Ivan thấy Đào Trĩ chủ động xin mình, không chút do dự đồng ý ngay: “Được.”
Tuấn Hạo đứng một bên ngập ngừng: “Điện hạ, chuyện này…”
Nhưng lập tức im bặt vì ánh mắt lạnh băng của Ivan, không dám hé răng nửa lời.
Ivan rụt ánh mắt lại, quay ra nhẹ nhàng nói với Đào Trĩ: “Vậy em đi tiễn bà nội đi.”
Anh đón Đào Tiểu Vạn từ tay Đào Trĩ, một tay bế con. Một lớn một nhỏ giống nhau như đúc đứng yên tại chỗ, dõi mắt nhìn Đào Trĩ.
Đào Trĩ bị Ivan và phiên bản mini limited của anh nhìn chằm chằm, trong lòng áp lực nặng nề: “Chờ chút, em quay lại liền.”
Đào Trĩ đưa bà nội đến cổng hiệp hội, bà nội nắm lấy tay cậu vỗ nhẹ: “Bà nội không biết giữa hai người có chuyện gì, nhưng bà nhìn ra được Ivan không có ý xấu với con, bà cũng yên lòng hơn.”
“Nhưng Tiểu Vạn còn nhỏ, hai đứa làm cái gì cũng nên cẩn thận một chút.”
Đào Trĩ biết bà nội đang ám chỉ điều gì, mặt đỏ bừng. Những chuyện tốt Ivan làm đều đẩy hết cho cậu phải đi dọn dẹp hậu quả. Người phải xấu hổ lại là cậu! Đào Trĩ ấp úng vâng dạ một tiếng, mặt đỏ bừng như muốn bốc khói.
Trong phòng cách ly, Đào Tiểu Vạn thấy Ivan đang cầm con dao gọt hoa quả định gọt táo. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé lập tức nhăn nhó, kéo mạnh góc áo của Ivan, thì thầm rầu rĩ nói: “Cha Ivan, con không thích ăn táo. Đừng gọt.”
Ivan loay hoay gọt táo, những khớp xương đẹp đẽ gọt thịt quả táo thành những đường lởm chởm. Anh liếc nhìn ra cửa xem Đào Trĩ đã về hay chưa, không chút nể nang, thản nhiên nói: “Không, con phải ăn, tốt cho sức khỏe.”
Đào Tiểu Vạn có thích hay không chẳng liên quan gì đến anh. Anh chỉ làm cho Đào Trĩ xem thôi.
Đào Trĩ hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này, sau khi nhìn người hầu đưa bà nội đi mới quay lại phòng. Vừa bước vào cửa phòng đã nghe thấy tiếng gì đó như dao cứa, tiếp đó là một tiếng “A…”.
Rồi đến tiếng con dao rơi xuống đất.
Đào Trĩ vội vàng chạy đến: “Sao vậy?”
Chuyện giận dỗi với Ivan đã bị cậu ném ra sau đầu. Vội vàng nắm tay Ivan kéo vào nhà vệ sinh để xử lý vết thương.
Đào Tiểu Vạn chứng kiến toàn bộ sự việc, rõ ràng Ivan cố tình cắt lưỡi dao vào ngón tay mình. Bé đang muốn mở miệng mách baba thì Ivan đã nhanh tay lẹ mắt nhét một miếng táo vào miệng bé.
Đào Tiểu Vạn phải đưa cái tay mũm mĩm của mình lên vứt miếng táo ra, miệng không ngừng phì phì phì, sau đó “hừ” một tiếng thật to.
Đến khi Đào Trĩ ở trong nhà vệ sinh nhìn kỹ vết thương trên tay Ivan, cậu câm nín không biết phải nói gì. Chỉ là một vết thương nhỏ như kiến cắn, một lát nữa có khi đã lành rồi. Động tĩnh vừa nãy của Ivan khiến cậu giật mình không kịp suy nghĩ.
Ivan thấy Đào Trĩ cúi đầu không nói gì, liền nói: “Tôi muốn gọt táo cho Tiểu Vạn ăn, đau quá.”
Đào Trĩ hiểu anh đang diễn trò đáng thương, tiếc là giờ không như trước. Cậu sẽ không hùa theo anh diễn trò nữa. Chuyện sáng nay còn chưa giải quyết xong mà đã muốn lừa cậu. Đào Trĩ quay mặt đi, lấy bông tẩm cồn lau qua loa vài cái rồi mở cửa đi ra ngoài.
“Em đi xem Tiểu Vạn.”
Biết mưu kế của mình đã thất bại, Ivan xoay người giữ tay nắm cửa lại không cho Đào Trĩ ra ngoài: “Hôm nay tôi rất ngoan ngoãn uống thuốc, em có muốn xem không?”
Vừa nói, vừa không yên phận mà cúi đầu, định hôn lên môi Đào Trĩ, nhưng cậu đã quay mặt đi hướng khác để tránh nụ hôn đó.
“Không được hôn hả?” Ivan thất vọng hỏi, mím môi nhìn cậu. Hai người im lặng nhìn nhau một lúc lâu. Anh ấm ức lên tiếng trước: “Trước đây em đều chủ động hôn tôi.”
Vừa nhắc đến chuyện này Đào Trĩ lập tức tức giận nói: “Trước đây là trước đây, bây giờ là bây giờ.”
Ivan ôm chặt lấy cậu, cố gắng kiềm chế bản thân. Cứ thế im lặng giằng co, cuối cùng vẫn là anh cúi đầu thì thầm: “Tôi sai rồi.”
Tại sao trước đây cậu không nhận ra Ivan bám người như thế nhỉ? Đào Trĩ thấy anh như vậy, trái tim khẽ rung động. Ban đầu là muốn hành hạ Ivan một thời gian, không nghĩ nhanh như vậy đã bị anh dỗ ngọt xong: “Vậy nói cho em biết, tại sao ngài không uống thuốc?”
Ivan giữ im lặng, anh không muốn cậu biết. Càng không muốn cậu biết anh là một người ích kỷ, muốn ỷ vào bệnh tình để trói buộc Đào Trĩ bên cạnh mình cả đời.
Nhưng bây giờ anh đã không còn đường lùi, càng không thể trốn tránh thêm nữa, nếu không nói thì Đào Trĩ sẽ tiếp tục thờ ơ với anh.
“Bởi vì… nếu tôi bị bệnh, em sẽ giống như trước đây dỗ dành tôi, chủ động hôn tôi, ôm tôi…”
Anh khẽ nói, không dám nhìn thẳng vào mặt Đào Trĩ. Trong lòng đã hoảng loạn từ lâu, nhưng vẫn cố tỏ ra hung dữ, giả vờ muốn cắn lên tuyến thể của Đào Trĩ. Cứng miệng nói: “Em nghĩ tôi xấu xa ích kỷ cũng được, dù sao em cũng không thoát khỏi tay tôi.”
Đào Trĩ không ngờ Ivan lại có thể hoang đường đến mức này. Cảm thấy vừa tức vừa bất lực đón nhận cái cắn đau điếng của anh. Vuốt ve mái tóc vàng mềm mại, cậu tự nhủ không biết Ivan có bị ngốc không, sao cứ phải cắn cậu như vậy.
Đào Trĩ đưa tay vuốt má Ivan, để anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt mình. Ivan còn đang bận tỏ ra hung dữ, thấy hành động của cậu thì ngơ ngác, không biết nói gì thì cậu đã hôn lên môi anh.
“Em phải nói bao nhiêu lần ngài mới chịu tin? Ngài bị bệnh, là em chủ động muốn ở bên cạnh ngài.”
“Tôi..” Ivan chưa kịp nói gì đã bị Đào Trĩ dùng môi mình chặn lại.
Đào Trĩ hôn anh một cái, tức giận không biết phải làm sao: “Ngài có thể nghĩ được điều gì tốt đẹp hơn không? Chúng ta cũng đã có con với nhau rồi, em còn chạy đi đâu nữa?”
“Khoan đã…”
Đào Trĩ không cho anh cơ hội mở miệng: “Ngài đừng nói gì hết, để em. Nếu ngài dám ngắt lời em thì em sẽ hôn ngài.” Nói xong lại hôn chụt lên môi Ivan một cái.
“Ba năm nay, em cứ nghĩ ngài hận em nên mới trốn tránh. Ngài không biết lúc phát lệnh truy nã em, khuôn mặt của ngài đáng sợ đến mức nào đâu. Thật sự rất giống muốn giết người, em sợ đau, cũng sợ chết nữa.”
“Còn nữa.” Đào Trĩ nói đến đây thì mặt đỏ bừng, như thể kiếp này không còn gì để hối tiếc, nói:
“Ba năm trước, động cơ ban đầu của em quả thật không thuần khiết. Em tán tỉnh và tiếp cận ngài là có mục đích. Nhưng em không biết chuyện gì đã xảy ra, mỗi lần ở bên cạnh ngài, trái tim em đều đập loạn xạ. Lúc đó em không hiểu, sau này em đã hiểu rõ. Ivan, ngài đặt tay lên trái tim em và cảm nhận thử một chút được không? Mỗi lần ở bên cạnh ngài, nó đều đập mạnh như vậy, làm sao em có thể lừa dối ngài được?”
Tiếp nhận một loạt hành động và lời nói như vậy, cảm xúc đang sa sút của Ivan đột nhiên bị khuấy động đến mức đầu óc choáng váng. Từng câu từng chữ cậu nói, từng nụ hôn của cậu đều khiến cơ thể và trái tim Ivan run lên. Anh hưng phấn bế bổng Đào Trĩ đặt lên bồn rửa tay.