Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 10: Khách Đến Trong Đêm
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tô Thầm định kể cho Tô Ý nghe chuyện về Tiết Phùng Châu, nhưng mấy ngày liền chẳng gặp được phụ thân. Tối y đi ngủ thì Tô Ý chưa về, sáng y thức dậy thì phụ thân đã vào triều. Tiết Phùng Châu cũng không có động tĩnh gì, nên y tạm thời gác chuyện này lại.
Tết Nguyên Đán đang đến gần, khắp phủ Thừa tướng ai nấy đều bận rộn tay chân, duy chỉ có Tô Thầm là rảnh rỗi. Y ngồi tựa bên cửa sổ, đọc cuốn thoại bản mà Tùy Ý mới mua cho y.
Xét về nội dung, tiểu thuyết cổ xưa thường có trí tưởng tượng phong phú hơn hẳn so với tiểu thuyết hiện đại, mỗi khi đọc, Tô Thầm đều không khỏi cảm thán. Suy cho cùng, phần lớn tiểu thuyết sau này đều kế thừa những ý tưởng từ người xưa, ví dụ như chuyện trùng sinh... Nghĩ đến đây, Tô Thầm bỗng thấy mông lung về chính mình. Đại khái có lẽ khi xuống âm phủ y đã không uống canh Mạnh Bà, hoặc là uống quá ít, nên mới có thể đột nhiên nhớ lại ký ức kiếp trước.
Đương nhiên đây chỉ là suy đoán bâng quơ của y, Tô Thầm không còn nhớ rõ kiếp trước mình là ai, không biết vì sao mình chết, hay bằng cách nào lại đến được thời đại này... Thôi bỏ đi, Tô Thầm lắc đầu, xua tan những suy nghĩ đó khỏi đầu. Bận tâm làm gì? Y đã sống ở đây mười tám năm, Tô Ý và Mạnh Tụ Ngọc chính là cha mẹ của y, mọi thứ đều rất tốt đẹp, dù không nhớ được kiếp trước cũng chẳng quan trọng.
"Công tử." - Giọng Tùy Ý vọng vào từ bên ngoài: "Nô tỳ vào được không ạ?"
Tô Thầm kẹp thẻ đánh dấu trang vào cuốn sách, nói: "Vào đi."
Tùy Ý tiến lại gần, nói: "Chẳng phải hai ngày trước công tử muốn gặp đại nhân sao? Đại nhân đã về rồi."
Nghe vậy, Tô Thầm ngay lập tức đứng dậy, bước ra ngoài: "Phụ thân đã về? Người đang ở đâu?"
"Ở trong thư phòng." - Tùy Ý vội chạy theo: "Đại nhân còn dẫn theo một vị khách nữa. Ôi, công tử đi chậm thôi ạ."
Nghe thấy Tô Ý dẫn khách về phủ, Tô Thầm đi chậm lại, hỏi: "Khách? Ai vậy?"
"Nô tỳ không biết. Trông là một vị công tử trẻ tuổi, cử chỉ lời nói đều toát lên vẻ học thức, gương mặt cũng rất tuấn tú." - Tùy Ý nói thêm: "Đại nhân dường như đối đãi với vị khách ấy vô cùng chu đáo."
Tô Thầm cố lục lọi trí nhớ nhưng không tài nào nghĩ ra ai có ấn tượng như vậy, chỉ gật đầu: "Nếu phụ thân đang có việc cần bàn thì chúng ta cứ đi thong thả cũng được. Ta không vội lắm."
Tùy Ý nói: "Nô tỳ nghe nói đại nhân muốn mời vị công tử kia ở lại phủ dùng bữa trưa."
"Ừm."
Tô Thầm thản nhiên đáp lời, nhưng trong lòng lại không khỏi kinh ngạc. Dù sao thì Tô Ý rất ít khi mời khách đến phủ dùng bữa, thậm chí chẳng bao giờ giao thiệp riêng với bất kỳ ai vì sợ Tiên Đế nghi ngờ kết bè kết phái, thông đồng trục lợi. Chẳng lẽ sau khi Tân Đế đăng cơ, phụ thân đã thay đổi lập trường? Đương nhiên là y chỉ đùa thôi.
Tô Thầm đến thư phòng đúng lúc Tô Ý đang bước ra cùng vị khách, thậm chí còn tươi cười trò chuyện với người đó. Tô Thầm chớp chớp mắt, liếc nhìn người trẻ tuổi đang kính cẩn gật đầu với Tô Ý – là Thẩm Hoàn Chi?
"Cha." - Tô Thầm cất tiếng gọi lớn.
Thẩm Hoàn Chi ngẩng đầu nhìn, rồi khẽ gật đầu chào y: "Tô công tử."
Tô Thầm lịch sự mỉm cười đáp lại: "Thẩm đại nhân."
"Triều Triều à." - Tô Ý nhìn thấy Tô Thầm liền nhanh chóng bước tới bên cạnh, nắm lấy tay y: "Tay lạnh cóng cả rồi, sao con không cầm theo lò sưởi?"
Tô Thầm trả lời: "Con không lạnh, Cha và Thẩm đại nhân vẫn còn bận việc sao ạ?"
"Không có." - Tô Ý liếc nhìn Thẩm Hoàn Chi rồi quay sang Tô Thầm, nhướng mày hỏi: "Triều Triều và Di Tắc có quen biết nhau ư?"
Tô Thầm: "Từng gặp mặt một lần."
"Di Tắc có cơ hội quen biết Tô công tử khi ở phủ trưởng Công Chúa." - Thẩm Hoàn Chi nói: "Ban đầu Di Tắc cũng không biết đây là ái tử của Thừa tướng đại nhân."
Tô Ý cười ha ha: "Thì ra hai đứa đã quen biết nhau rồi, vậy ta không cần giới thiệu nữa vậy. Di Tắc là một đứa trẻ tốt, nếu hai đứa trở thành bằng hữu hẳn sẽ rất thân thiết."
Thẩm Hoàn Chi ngước mắt nhìn Tô Thầm, nói: "Nếu Tô công tử bằng lòng, Di Tắc tất nhiên rất vui."
Tô Thầm: "...."
Tô Ý: "Tính cách của Triều Triều vốn hiền lành, lương thiện, hơn nữa sống ở chùa nhiều năm nên không có nhiều bằng hữu đồng trang lứa cho lắm, ngày thường cũng không thích ra ngoài, nếu sau này Di Tắc có thể thường xuyên đến bầu bạn với Triều Triều thì ta sẽ rất an tâm."
Thẩm Hoàn Chi một mặt đồng tình với Tô Ý, một mặt lại lén nhìn phản ứng của Tô Thầm.
Tô Thầm nhẹ nhàng cười: "Phụ thân nói cứ như con là trẻ con vậy, có gì mà không an tâm?"
Tô Ý cũng cười: "Mặc kệ con bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, ở trong mắt cha và nương, con vĩnh viễn vẫn là một đứa trẻ."
Đôi mắt Tô Thầm khẽ lay động, y chỉ mỉm cười không nói gì.
"Hình như vừa nãy nương con tìm ta có việc, ta đi trước đây." - Tô Ý buông tay Tô Thầm ra, dặn dò: "Triều Triều, nếu con đã quen Di Tắc, vậy hai đứa cứ tranh thủ đi dạo với nhau đi."
Tô Thầm đồng ý. Thẩm Hoàn Chi tới phủ Thừa tướng làm khách, dù thế nào thì y cũng là chủ nhà, nào có lý do gì mà không tiếp khách đến nhà. Mặc dù Tô Ý bận việc nên đi trước không kịp dặn dò, nhưng y cũng hiểu không thể để Thẩm Hoàn Chi ngồi một mình.
Sau khi Tô Ý đi khỏi, Thẩm Hoàn Chi mới khẽ nói: "Ta từng tới phủ Thừa tướng vài lần nên khá thông thạo đường đi lối lại, nếu công tử bận thì không cần tiếp đón ta đâu."
Tô Thầm chỉ khẽ cười: "Ta không có việc gì quan trọng, cũng chẳng phải sợ ngươi sẽ lạc đường."
Thẩm Hoàn Chi quay sang nhìn một góc mặt của Tô Thầm, ánh mắt hắn lướt qua hàng mi dài và mảnh của y: "Nếu công tử không ngại thì gọi ta Di Tắc là được, cứ gọi mãi 'đại nhân' khiến ta cảm thấy không tự nhiên."
Tô Thầm quay đầu, nhìn thẳng vào mắt Thẩm Hoàn Chi. Thẩm Hoàn Chi ngẩn người một lát rồi mới nói: "Là Thẩm mỗ đường đột, ta và công tử chỉ mới gặp nhau hai lần, bắt công tử gọi ta bằng tên tự có vẻ hơi thất lễ."
"Làm gì có chuyện đó." - Khóe môi Tô Thầm cong lên: "Nếu Thẩm đại nhân không ngại, có thể gọi ta là Triều Triều, người nhà và bằng hữu đều gọi ta như vậy cả."
Thẩm Hoàn Chi đứng ngẩn người tại chỗ, sau đó nhẹ nhàng đáp: "Được, Triều Triều."
Tô Thầm kể: "Ta nghe nói vào ngày ta được sinh ra, có người bói rằng ta không thể sống quá ngày thứ hai. Vậy nên, cha nương mới đặt cho ta nhũ danh này."
Thẩm Hoàn Chi đáp: "Cái tên này rất hay, rất ý nghĩa."
Tô Thầm cười cười, xoay người đi đến trước đình hóng gió: "Di Tắc, lại đây."
Giọng nói tươi cười của thiếu niên khi thốt lên hai chữ 'Di Tắc' dịu dàng đến không ngờ, Thẩm Hoàn Chi hoang mang đặt tay lên ngực, không hiểu sao tim hắn lúc này lại đập nhanh đến thế.
Hắn ngồi xuống đối diện Tô Thầm: "Ta muốn hỏi thêm một chuyện nữa, Triều Triều." - Khi gọi cái tên này, hắn hơi ngập ngừng ngước mắt nhìn Tô Thầm.
"Ngươi nói đi."
"Thừa tướng đại nhân có ơn dìu dắt, nâng đỡ ta. Trước đây ta đã tặng ngài ấy rất nhiều lễ vật nhưng đều bị từ chối... Ta nghĩ Triều Triều có lẽ biết Thừa tướng đại nhân thích lễ vật gì chăng." - Thẩm Hoàn Chi nói: "Ta muốn cảm tạ ngài ấy."
"Lễ vật tặng phụ thân ư?" - Tô Thầm sờ vành tai, trầm tư một lát hỏi: "Lúc trước ngươi từng tặng cái gì?"
"Ta nghe nói trưởng bối thường yêu thích thư pháp, tranh họa và đồ cổ, nên đều thử tặng, nhưng đại nhân không nhận cái nào cả." - Thẩm Hoàn Chi thoáng buồn rầu.
"Ngươi mua sao?"
"Ta đã đi rất nhiều nơi để mua được chúng, đều là tác phẩm danh họa."
Tô Thầm bất đắc dĩ thở dài nói: "Ngươi thân ở chốn quan trường, chắc hẳn phải hiểu rõ hơn ta vì sao phụ thân không nhận những lễ vật này của ngươi chứ."
"Ta muốn cảm tạ đại nhân, đương nhiên không thể qua loa đại khái cho có." - Thẩm Hoàn Chi nói.
"Nghe nói trước khi thi đậu công danh, ngươi từng sống nhờ việc bán tranh chữ, hơn nữa còn rất được ưa thích." - Tô Thầm nói.
Thẩm Hoàn Chi khựng lại: ".......Nếu là tranh ta tự mình vẽ, liệu có thiếu thành ý không?"
"Hình như đối với những việc này, ngươi có vẻ không thông minh lắm nhỉ?" - Tô Thầm nhất thời cạn lời nói: "Đối với phụ thân ta, giá trị không quan trọng bằng tâm ý. Nếu ngươi tặng phụ thân ta một bức họa mà ngươi dồn hết tâm tư vào trong đó, cha ta nhất định sẽ rất vui."
"Tuy những bức danh họa mà ngươi chạy khắp Vọng Kinh tìm mua cũng tốn nhiều tâm huyết, nhưng nó lại khiến phụ thân cảm thấy áp lực. Bổng lộc cả năm của ngươi không được bao nhiêu, nếu phụ thân nhận sẽ chịu nhiều ánh mắt săm soi, hơn nữa cũng sẽ cảm thấy vô cùng áy náy."
Thẩm Hoàn Chi ngẩn người tại chỗ, hắn mím môi không nói gì.
"Ngươi ở chốn quan trường cũng nên học cách khôn ngoan." - Tô Thầm rót cho Thẩm Hoàn Chi một chén trà và nói: "Thẳng thắn, thật thà thường thua thiệt."
Thẩm Hoàn Chi quả thực là một người vừa thẳng thắn vừa cố chấp, nếu không có ai khuyên nhủ thì hắn sẽ chẳng bao giờ thay đổi suy nghĩ của mình, chuyện với Lộ Cảnh Hủ lần trước cũng vậy, chuyện chọn quà cho phụ thân cũng thế. May là Tô Ý thực sự coi trọng Thẩm Hoàn Chi, bằng không một người thiếu tinh ý như hắn sẽ không có cơ hội kết thân với ông.
Chẳng trách cả đời Thẩm Hoàn Chi chỉ có thể làm chức sử quan cấp thấp, bởi vì hắn không biết cách cư xử khôn khéo. Với học thức và tài nghệ của hắn, Thẩm Hoàn Chi hoàn toàn xứng đáng được công nhận hơn nữa.
Thẩm Hoàn Chi đột nhiên đứng lên, gập người thi lễ với Tô Thầm một cách trang trọng: "Đa tạ ngươi, Triều Triều."
Tô Thầm giật mình, vội vàng đỡ Thẩm Hoàn Chi dậy, bối rối nói: "Đừng, đừng như vậy....Không cần cảm tạ ta như thế, ta......."
Thẩm Hoàn Chi nhìn Tô Thầm, ngữ khí trịnh trọng nói: "Ta nhất định phải cảm tạ ngươi. Từ nhỏ ta được sinh ra trong một gia đình nghèo khó, may mắn có được tư chất hơn người, nên dù làm gì cũng được người khác khen ngợi, chưa từng có ai chỉ bảo ta chỗ sai cả. Vậy nên được ngươi dạy bảo, ta rất vui."
Tô Thầm: "...... Không đến mức khoa trương như vậy đâu. Ngươi là người tốt nên ta chỉ muốn khuyên vài câu thôi, cứ là chính mình vẫn là tốt nhất."
Khóe miệng của Thẩm Hoàn Chi khẽ nâng, thoạt nhìn như đang cười, nhưng tiếc là Tô Thầm không nhìn thấy điều đó. Y thoáng thấy Tùy Ý ra hiệu thì quay sang nói với Thẩm Hoàn Chi: "Di Tắc, đến giờ cơm rồi, chúng ta đi thôi."
______
Vào ban đêm, Mạnh Tụ Ngọc kéo tay Tô Thầm: "Ngày mai phải đến chùa Bạch Mã nên nương đã sai người thu dọn đồ đạc cho con rồi, để nương đưa con đi."
Tô Thầm lắc đầu: "Đường đi gập ghềnh, thời tiết lại lạnh, mẫu thân ở nhà thì tốt hơn nhiều. Lần này con chỉ ở lại mấy ngày, người cứ đợi con về là được rồi."
Mạnh Tụ Ngọc có chút luyến tiếc: "Mấy ngày không gặp, nương sẽ nhớ con lắm."
Tô Thầm ôm lấy Mạnh Tụ Ngọc: "Con sẽ về sớm thôi mà. Mẫu thân đừng đi theo nhé, bằng không nhi tử sẽ lo lắng lắm."
Mạnh Tụ Ngọc thở dài: "Được, Triều Triều lớn rồi, nương ngược lại phải nghe lời con vậy."
Tô Thầm mỉm cười.
"Đi nghỉ sớm đi con." - Mạnh Tụ Ngọc nói: "Nếu khởi hành trễ thì đến tối mới tới được chùa Bạch Mã, trời tối không an toàn."
Tô Thầm đồng ý.
Mạnh Tụ Ngọc đến rồi đi nhanh như một cơn gió, Tô Thầm đứng đó nhìn theo bóng lưng của mẫu thân khuất dần trong đêm đen.
Tùy Ý nhẹ nhàng hỏi: "Công tử muốn đi nghỉ chưa?"
Tô Thầm gật đầu, nhưng sau đó nghĩ lại, nói: "Đem đèn tới đây, còn ngươi cứ đi ngủ trước đi."
"Công tử còn chuyện cần làm à?"
"Không có gì đâu." - Tô Thầm vén tấm rèm hạt rồi bước tới giường: "Đèn bên ngoài tắt đi, chỉ cần để lại đèn bên trong là được, có gì lát nữa ta muốn tắt cũng tiện hơn."
Tùy Ý không hỏi thêm gì nữa, nàng thổi tắt nến ở gian ngoài rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
Tô Thầm dựa vào giường đọc sách, ánh nến ở đầu giường liên tục lập lòe, gương mặt và hàng mi dài của y được phản chiếu thành cái bóng trên tường.
Không biết có luồng gió từ đâu thổi đến, rèm hạt đung đưa phát ra tiếng kêu loạt xoạt, ánh nến chợt vụt tắt khiến căn phòng chìm vào màn đêm. Cửa phòng bỗng nhiên mở ra kèm theo tiếng kẽo kẹt, Tô Thầm lờ mờ nhìn thấy một bóng người trong không gian tối tăm.
Trong lòng y căng thẳng, giọng nói có chút run rẩy hỏi: "......Tùy Ý? Là ngươi sao?"
Tấm rèm hạt được vén sang một bên, thân ảnh cao lớn của người kia dần hiện rõ. Hơi thở vừa quen thuộc vừa xa lạ đang dần đến gần, cảm giác bức bách như rễ cây quấn lấy từng xúc giác trên cơ thể khiến lồng ngực Tô Thầm đập phập phồng càng lúc càng nhanh. Ngón tay y siết chặt cuốn thoại bản, toàn thân cứng đờ.
Giọng cười của nam nhân kia khẽ phát ra từ cổ họng, lộ rõ sự thích thú, bàn tay nóng bỏng vươn ra trong bóng đêm, chuẩn xác đặt lên đôi môi mềm mại của Tô Thầm, sau đó hắn phả hơi thở nóng rực bên tai y.
"Tiểu công tử sao lại gọi Tùy Ý? Phải gọi ta là —— Hành Chu."