Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 11: Nụ Hôn Trộm
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con ngươi Tô Thầm hơi co rút. Quả nhiên là Tiết Phùng Châu... Tên Tiết Phùng Châu này đúng là bám dai như đỉa, hắn thật sự không chịu buông tha y.
Hơi thở của Tiết Phùng Châu phả vào tai y rồi dần chuyển sang mặt, hắn khẽ hỏi: "Sao tiểu công tử lại im lặng vậy?"
Luồng hơi nóng hầm hập khiến thân thể Tô Thầm căng cứng. Y khẽ thở, không dám nhúc nhích: "Tiết... Tiết tướng quân."
"Hành Chu, đó là tên tự của ta." Giọng Tiết Phùng Châu rất khẽ.
Khóe môi Tô Thầm khẽ giật. Chóp mũi y bị kích thích bởi một mùi hương, y chợt hỏi: "Ngươi uống rượu à?"
Nam nhân trước mặt có hơi thở nồng nặc mùi rượu, liên tục phả lên mặt khiến Tô Thầm không kìm được mà nhíu mày. Vừa nãy bị hắn dọa sợ nên y hoàn toàn không để ý đến mùi rượu trên người Tiết Phùng Châu. Bình thường hắn tỉnh táo đã khó mà nói chuyện đàng hoàng, huống hồ y phải đối phó với kẻ được mệnh danh là Sát Thần trong tình trạng say xỉn, không hề tỉnh táo như thế này?
"Hôm nay ta có uống một chút." Bàn tay thô ráp, chai sạn của Tiết Phùng Châu luồn ra sau gáy Tô Thầm khiến y rùng mình. Tiết Phùng Châu dường như không nhận ra phản ứng của y: "Sao tiểu công tử biết được?"
Tô Thầm cố gắng phớt lờ bàn tay đang đặt sau gáy mình: "Trên người ngươi có mùi rượu."
"Ha ha." Tiết Phùng Châu khẽ bật cười: "Tiểu công tử... ngửi mùi trên người ta."
Tô Thầm: "......", quả nhiên hắn đã say nên nói năng lảm nhảm.
"Ta cũng ngửi được mùi hương trên người tiểu công tử." Hơi thở của Tiết Phùng Châu nóng rực, ẩm ướt, dường như xuyên qua lớp áo nội sam của Tô Thầm, hắn gục trên vai y: "Rất thơm... rất ngọt."
Tô Thầm không thèm bận tâm hắn nói nhảm, y hơi nghiêng cổ bị giữ chặt: "Tiết tướng quân, đêm khuya thế này, ngươi đến phủ Thừa tướng làm gì?"
"Đến gặp ngươi."
Đầu ngón tay thô ráp của Tiết Phùng Châu chậm rãi di chuyển từ gáy sang yết hầu của Tô Thầm. Hành động này của hắn khiến y sợ đến nỗi da đầu căng chặt. Tô Thầm muốn kêu cứu nhưng âm thanh như nghẹn lại trong cổ họng, ngay cả nhúc nhích cũng không dám.
"Tiểu công tử có vẻ thân thiết với Thẩm Hoàn Chi." Khuôn mặt Tiết Phùng Châu áp sát vào một bên má Tô Thầm: "Ngươi gọi hắn là Di Tắc, nhưng tại sao lại không gọi tên tự của ta? Rõ ràng chúng ta gặp nhau nhiều hơn cơ mà."
Tô Thầm không hiểu Tiết Phùng Châu bị chạm dây thần kinh nào. Y chưa từng tiếp xúc với ai quá gần gũi, nhưng hiện tại khoảng cách giữa y và Tiết Phùng Châu gần như không còn khoảng cách khiến y cảm thấy hơi hoảng sợ. Mùi rượu trên người hắn liên tục xộc thẳng vào mũi, y chỉ có thể khẽ thở ra: "Ngươi cài mật thám theo dõi phủ của ta sao? Phụ thân ta rốt cuộc đắc tội gì với ngươi?"
"Tiểu công tử chưa trả lời ta, ta hỏi trước cơ mà." Tiết Phùng Châu nắm lấy cằm Tô Thầm. Trong bóng tối, đôi mắt đen láy của hắn như khóa chặt lấy khuôn mặt y.
Tiết Phùng Châu đúng là không biết nói lý lẽ, việc y gọi Thẩm Hoàn Chi thế nào thì liên quan gì đến hắn chứ? Đúng là không thể nói lý lẽ với kẻ say. Tô Thầm ngước nhìn bóng đen trước mặt. Trong bóng tối, y không thể nhìn thấy biểu cảm gương mặt của Tiết Phùng Châu, chỉ nói: "Ta và Tiết tướng quân không thân."
Sau khi Tô Thầm dứt lời, căn phòng trở nên yên tĩnh đến lạ. Tiết Phùng Châu không nói gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng thở của hắn và hơi thở nóng hổi phả vào cổ y. Trong chốc lát, Tô Thầm nghi ngờ không biết có phải Tiết Phùng Châu đã ngủ rồi không. Y cẩn thận nhích người một chút thì hình như lại khiến Tiết Phùng Châu tỉnh giấc.
Hắn bỗng nhiên túm lấy cổ chân của thiếu niên. Năm ngón tay thô dài, nóng bỏng khiến Tô Thầm nổi da gà khắp người, suýt nữa thì không kìm được mà la lên. Cũng may y còn đủ tỉnh táo nhận ra Tiết Phùng Châu lén lút đến đây, nếu y làm kinh động cả phủ Thừa tướng, chỉ sợ Tiết Phùng Châu sẽ không dễ dàng bỏ qua cho y.
"Tiểu công tử muốn đi đâu?" Tiết Phùng Châu nhẹ giọng hỏi.
Tô Thầm: "......", đây là phòng của ta, là giường của ta, ta muốn đi đâu thì đi, liên quan gì đến ngươi chứ!
Tiết Phùng Châu mang lại cảm giác vô cùng quỷ dị. Tô Thầm một bên cố gắng gỡ những ngón tay hắn ra khỏi cổ chân, một bên lý lẽ phân trần: "Tiết tướng quân, nếu trước đây ta từng làm chuyện gì sai trái với ngươi thì bây giờ ta xin lỗi. Còn nếu phụ thân ta có thù oán gì với ngươi, ta sẽ cố gắng thuyết phục ông ấy không đối đầu với ngươi nữa, ngươi muốn làm gì thì cứ làm... Ngươi, ngươi buông ta ra đi, rồi chúng ta có thể tìm cách giải quyết."
Tiết Phùng Châu nhìn bộ dạng hoảng sợ của thiếu niên trước mặt, cuối cùng cũng từ từ buông tay.
Tô Thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy Tiết Phùng Châu uống say nhưng xem ra vẫn còn có thể nói chuyện được, có nên nhân cơ hội này để hỏi Tiết Phùng Châu mục đích hắn đột nhập phủ Thừa tướng đêm đó là gì không nhỉ?
Tiết Phùng Châu hẳn là ghét nói dối.
Tô Thầm chần chừ lên tiếng: "Tiết... Tiết tướng quân."
"Ngươi có thể gọi ta là Hành Chu."
"Tiết tướng quân." Tô Thầm giả vờ như không nghe thấy những gì hắn vừa nói, nghiêm túc hỏi hắn: "Phụ thân ta rốt cuộc có thù oán gì với ngươi mà khiến ngươi phải nửa đêm trèo tường lẻn vào phủ Thừa tướng?"
Tiết Phùng Châu không trả lời. Hắn biết Tô Thầm không nhìn thấy mặt hắn nên không hề kiêng dè mà nhìn chằm chằm y, từ nốt chu sa nổi bật giữa hai hàng lông mày đến ngũ quan đẹp như họa, từ chiếc mũi cao thanh tú cho đến đôi môi có đường cong hoàn hảo.
Lúc này môi y lúc đóng lúc mở, hình như đang nói gì đó, đầu lưỡi đỏ hồng thỉnh thoảng chạm vào hàm răng... Yết hầu của Tiết Phùng Châu nhấp nhô không kiểm soát, cơ thể hắn bắt đầu bồn chồn, miệng lưỡi khô khốc.
Hắn không biết Tô Thầm đang nói gì, hắn chỉ muốn hôn y.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, Tiết Phùng Châu đều có người để tin tưởng nhưng chưa từng có người để yêu thương. Đặc biệt giống như lúc này đây, hắn chưa từng được ngồi trên giường của người khác, được ngửi mùi hương trên cơ thể người ấy, được ngắm nhìn đôi mắt xinh đẹp che giấu sự hoảng loạn cùng gương mặt đang giả vờ bình tĩnh của đối phương.
— Và cả, được gần gũi thân mật như thế này. Gần gũi đến mức hắn chỉ cần nhích lại một chút là có thể hôn được đôi môi ấy.
"Tiết tướng quân, phụ thân ta không phải là người cổ hủ... Tiết tướng quân?" Một lúc lâu sau không thấy Tiết Phùng Châu đáp lại, Tô Thầm nghĩ không biết có phải y nói quá nhiều khiến hắn mất kiên nhẫn không. Y chậm rãi dừng lời: "Nếu Tiết tướng quân không muốn nói chuyện với ta thì thôi vậy."
Hầu kết của Tiết Phùng Châu lại khẽ chuyển động: "Hửm?"
Tô Thầm giật mình với giọng nói khàn đặc và trầm đến lạ của Tiết Phùng Châu, mí mắt y khẽ giật, sờ soạng trong bóng tối tìm tay hắn: "Tiết tướng quân, ngươi cảm thấy không thoải mái ở đâu à?"
Hơi thở của Tiết Phùng Châu càng lúc càng trở nên nặng nề hơn, những ngón tay thon dài mềm mại đang mò mẫm trên y phục hắn, mặc dù không thật sự chạm vào da thịt nhưng cũng đủ khiến cơ thể hắn nóng ran.
Tô Thầm không biết suy nghĩ của Tiết Phùng Châu, chỉ thấy hơi thở bên tai nặng nề hơn trước liền nghĩ rằng suy đoán của mình có lẽ đúng. Tiết Phùng Châu không thể nào bị làm sao nếu chỉ đơn thuần là uống nhiều rượu, lỡ như hắn uống phải rượu độc rồi chết ở đây thì y không thể nào gột rửa sạch tội. Y phải kiểm tra tình trạng hiện tại của hắn mới được.
Tô Thầm cuối cùng cũng tìm được cánh tay hắn, y thử bắt mạch.
Tiết Phùng Châu kìm nén dục vọng sắp phun trào, rũ mắt nhìn: "Tiểu công tử còn biết xem bệnh cho người khác sao?"
"Ta không biết." Tô Thầm trả lời: "Chỉ là thường xuyên bị ốm nên ta biết vài triệu chứng cơ bản thôi."
Khi Tô Thầm nói bản thân ốm nhiều đến mức biết xem bệnh, nét mặt y lại bình tĩnh đến lạ, như thể đã quen sống chung với bệnh tật từ lâu. Sự nóng bức trong người Tiết Phùng Châu từ từ tan đi.
Thân thể y quá đỗi mỏng manh, nếu hắn thật sự làm chuyện đó một cách vội vã, e rằng y sẽ không chịu đựng nổi cả về thể chất lẫn tinh thần. Tiết Phùng Châu giỏi nhất là chờ đợi thời cơ, đành từ từ mưu tính vậy... Nhưng không thể kéo dài quá lâu, khao khát đối với Tô Thầm quá đỗi mạnh mẽ, hắn không nghĩ mình có thể chờ lâu được.
Sau khi xác nhận Tiết Phùng Châu không có vấn đề gì, Tô Thầm thu tay lại, thầm thở phào mà nói: "Tiết tướng quân, nếu ngươi không muốn nói về chuyện của phụ thân ta thì hãy mau quay về đi. Mặc kệ ngươi muốn làm gì, ta có thể cam đoan phủ Thừa tướng sẽ không cản đường ngươi."
"Phủ Thừa tướng?" Tiết Phùng Châu khẽ nhếch môi: "Nếu là ta thật sự muốn làm gì, thì không ai có thể ngăn cản ta."
Con ngươi Tô Thầm hơi co lại, y im lặng mím chặt môi.
Tiết Phùng Châu bỗng nghiêng người tới gần Tô Thầm: "Tiểu công tử, ngày mai ngươi đến chùa Bạch Mã phải không?"
Tô Thầm: "... Đây là chuyện riêng của ta, không liên quan đến Tiết tướng quân."
Tiết Phùng Châu lại khẽ bật cười, đôi môi khô khốc của hắn chạm nhẹ vào má Tô Thầm.
Y mới thả lỏng một chút, hành động của hắn lại khiến thân thể y cứng đờ thêm lần nữa.
"Tiết... Tiết tướng quân, ngươi có thể tránh ra một chút không?"
"Sao công tử lại thơm đến vậy?"
Tiết Phùng Châu làm như không nghe thấy lời Tô Thầm nói, chỉ lẩm bẩm với giọng khàn khàn. Tô Thầm không nhìn thấy biểu cảm gương mặt của Tiết Phùng Châu, nhưng có thể cảm nhận được sự hưng phấn ẩn giấu trong giọng nói của hắn.
"Tiểu công tử."
Đôi môi nóng bỏng của Tiết Phùng Châu như có như không chạm vào vành tai y, y giật mình, vội vàng lùi lại phía sau. Tiết Phùng Châu dường như đoán được hành động của y nên bắt lấy eo Tô Thầm.
Nhiệt độ từ lòng bàn tay xuyên qua lớp quần áo, tiếp xúc với làn da y. Tô Thầm nghiến răng, gằn từng chữ một: "Tiết Phùng Châu, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?"
"Triều Triều." Giọng nói Tiết Phùng Châu khàn đặc: "Triều Triều vào đêm xuân, lạnh nhạt với Hành Chu... Ta và tiểu công tử, nhất định là có duyên."
Nghiệt duyên thì có, Tô Thầm thầm mắng trong lòng.
"Tiểu công tử vừa mắng thầm trong lòng đúng không?" Đầu ngón tay Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng vuốt ve cằm Tô Thầm, nói: "Hay là ngươi mắng thẳng mặt ta đi, ta muốn nghe."
Tô Thầm nghiêng đầu, cười lạnh một tiếng: "Nếu như ngươi muốn khiến ta nhục nhã thì cứ làm đi, ta tuyệt đối sẽ không hét lên. Chỉ hy vọng sau khi xử lý ta, ngươi đừng nhắm vào phụ thân ta nữa."
Tiết Phùng Châu chỉ nghe được ba chữ "cứ làm đi", ngón tay chai sần của hắn lần theo khóe môi mềm mại của y tiến vào, chạm nhẹ vào hàm răng ướt át của y, hắn thản nhiên nói: "Ta chưa bao giờ nhắm vào Tô Thừa tướng, nhưng có vẻ Thừa tướng khá khinh thường ta."
Động tác của hắn quá đỗi ám muội và suồng sã, Tô Thầm thật sự nghi ngờ Tiết Phùng Châu uống say đến mức phát điên rồi. Y hất bàn tay Tiết Phùng Châu ra, vốn định nhắc nhở hắn y không phải nữ nhân, nhưng không kìm được mà phản bác sau khi nghe những lời hắn nói: "Phụ thân không hề khinh thường ngươi, ngay cả Thẩm Hoàn Chi xuất thân nghèo hèn vẫn nhận được sự coi trọng của ông ấy."
"Thẩm, Hoàn, Chi." Tiết Phùng Châu bấm chặt đầu ngón tay ướt át, đôi con ngươi màu đen như trở nên sâu thẳm không thấy đáy, hắn bỗng bật cười một cách khó hiểu.
Tô Thầm không hiểu sao lại cảm thấy Tiết Phùng Châu hiện tại còn nguy hiểm hơn hắn của lúc nãy. Tô Thầm cảnh giác, trong lòng không ngừng than trời trách đất, rốt cuộc Tiết Phùng Châu nửa đêm chạy đến đây phát điên cái gì? Nổi điên thì cũng thôi đi, sao nhất định phải tìm đến y?
Hơi thở lạnh lẽo và u ám hoàn toàn bao phủ lấy y, hơi thở của hai người như giao hòa vào nhau trong giây lát. Tô Thầm có cảm giác môi mình bị đè lên, y sững sờ không kịp phản ứng. Chờ đến khi Tô Thầm ý thức được Tiết Phùng Châu vừa làm gì, khí huyết trong người lập tức dâng trào, đầu óc trở nên hỗn loạn, ngay lập tức y theo phản xạ giơ tay tát Tiết Phùng Châu một cái.
Tô Thầm được cưng chiều từ bé nên hoàn toàn không có chút sức lực nào. So với Tiết Phùng Châu quanh năm luyện tập ở quân doanh, mình đồng da sắt, thì cái tát vừa rồi chẳng khác gì một cái cào của mèo.
Không, vẫn là có chút khác biệt, vì Tiết Phùng Châu bị tát đến mức toàn thân run rẩy. Cảm giác như mùi hương trên tay của Tô Thầm đều in lên mặt hắn, khiến hắn kích động không thôi, hưng phấn đến mức run rẩy.
Dường như rượu đang kích thích tâm trí hắn, Tiết Phùng Châu giữ chặt lấy tay y, chậm rãi ngửi mùi hương trên người y, cố gắng ổn định lại cảm xúc hỗn loạn, nhưng sau đó hắn lại cười: "Ngươi xem, câu nào cũng nhắc đến Thẩm Hoàn Chi, Thẩm Hoàn Chi có dám làm những chuyện này với ngươi không?"
Đầu óc Tô Thầm trống rỗng, y bất giác mím chặt môi, không thể tin được mình vừa bị một nam nhân cắn môi. Những gì Tiết Phùng Châu nói Tô Thầm hoàn toàn không nghe lọt tai, y chỉ muốn nhào tới tát Tiết Phùng Châu thêm một cái nữa.
"Tiểu công tử nói chúng ta không thân, nếu không thân thì tiếp xúc nhiều sẽ thân thôi, giống như đêm nay vậy." Tiết Phùng Châu thì thầm vào tai Tô Thầm rồi nhanh chóng lùi lại, trông hắn nhanh nhẹn không có vẻ gì giống như say rượu: "Ngày mai, ta sẽ đích thân hộ tống tiểu công tử đến chùa Bạch Mã."