Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 33: Bằng hữu (2)
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
“Thân thể ngươi không tốt, đừng tức giận.” Thẩm Hoàn Chi đỡ Tô Thầm ngồi xuống, vẻ mặt lộ rõ sự áy náy: “Là lỗi của ta. Ta không nên tranh cãi với hắn khiến ngươi phải tức giận.”
“Ta không giận.” Môi Tô Thầm trắng bệch, y ngước mắt nhìn Thẩm Hoàn Chi: “Xin lỗi.”
“Sao ngươi lại xin lỗi ta?” Thẩm Hoàn Chi khẽ bất đắc dĩ: “Ngươi là ngươi, Lộ Cảnh Hủ là Lộ Cảnh Hủ, ngươi không cần xin lỗi thay hắn.”
“Ta không xin lỗi thay huynh ấy, ta sẽ không tự ý xin lỗi thay bất kỳ ai. Nhưng ngươi đến chỗ ta mà lại bị hắn mắng oan như vậy……” Tô Thầm nhẹ giọng nói: “Ta cảm thấy mình cũng có trách nhiệm.”
Thẩm Hoàn Chi cụp mắt, nhìn hàng mi khẽ run rẩy và khuôn mặt tái nhợt của Tô Thầm. Một lúc lâu sau, hắn mới nói: “Vậy thì ta cũng nên xin lỗi ngươi, ta không nên tranh chấp với hắn trước mặt ngươi, lại khiến ngươi khó chịu.”
Tô Thầm thấp giọng nói: “Ngươi không sai.”
“Ta cũng sẽ đi xin lỗi hắn.” Giọng nói của Thẩm Hoàn Chi có chút xót xa: “Triều Triều, ngươi đừng nóng giận.”
“Ta thật sự không giận.” Tô Thầm khẽ nhếch khóe miệng: “Nếu Quan Nam không thích ngươi, vậy ngươi đừng nên tìm huynh ấy. Ngươi cũng không làm sai chuyện gì.”
“Nghe lời ngươi.” Thẩm Hoàn Chi giơ tay chạm lên trán Tô Thầm, khẽ nhíu mày: “Sao lại lạnh như vậy?”
Ánh mắt Tô Thầm dừng lại trên mặt Thẩm Hoàn Chi một lát rồi dời đi: “Chắc là do trời mưa... Đúng rồi, hôm nay ngươi đến tìm ta có việc gì vậy?”
“Bức họa hôm trước ngươi tặng ta rất đẹp.” Thẩm Hoàn Chi lại cố nén nụ cười: “Còn đẹp hơn bức họa được vẽ ở phủ Trưởng công chúa, hẳn là tốn rất nhiều tâm tư, cho nên… ta cũng muốn tặng ngươi một món quà.”
Tô Thầm bật cười: “Ngươi cũng đã bỏ rất nhiều tâm tư để tìm cho ta quyển Du ký của Hạc Du tiên sinh mà.”
“Đó là ta tự nguyện.” Thẩm Hoàn Chi cẩn thận lấy một hộp gấm từ trong ngực áo: “Chờ sau này được thăng chức, ta sẽ tặng ngươi thứ tốt hơn.”
Thứ Thẩm Hoàn Chi tặng là một chiếc trâm cài tóc hình hoa mai, viên ngọc khảm đỏ rực rỡ, vô cùng bắt mắt.
“Đẹp quá, cảm ơn ngươi.” Tô Thầm nói: “Nhưng lần sau ngươi không cần tiêu nhiều tiền mua thứ này cho ta đâu, ta có rất nhiều.”
“Ta biết ngươi có rất nhiều, cái này cũng không đáng giá bao nhiêu.” Thẩm Hoàn Chi hơi lắp bắp: “Ta chỉ là… chỉ là muốn tặng ngươi. Thực ra ta đã mua nó mấy ngày trước, nhưng không tìm được cớ để tặng ngươi.”
Tô Thầm ngẩn người, không biết có phải vì tình cảm của Tiết Phùng Châu mà y nghi ngờ lung tung hay không, nhưng y cảm thấy lời nói của Thẩm Hoàn Chi có chút kỳ lạ.
“Ta……” Thẩm Hoàn Chi nhận thấy vẻ mặt của Tô Thầm, thấp giọng nói: “Quen biết nhau lâu rồi nhưng ta chưa tặng ngươi thứ gì, nếu ngươi thích thì tốt quá.”
Khóe môi Tô Thầm khẽ nhếch, cười nói: “Hôm nay ta sẽ nhận, nhưng sau này ngươi không cần tiêu tiền mua những thứ này cho ta. Cứ để dành tiền của ngươi đi, sau này còn mua quà cho người thương.”
Thẩm Hoàn Chi bỗng nhìn chằm chằm Tô Thầm, thấy vẻ mặt y thản nhiên, đôi môi nhợt nhạt khẽ mỉm cười, giống như chỉ là buột miệng nói một câu mà thôi.
Cảm giác nặng nề trong lòng như tan biến, hắn đáp: “Ta biết rồi. Ngươi yên tâm, ta không ham hưởng thụ của cải vật chất, bổng lộc đều để dành dụm, người trong lòng chắc chắn không thiếu quà.”
Tô Thầm không thấy biểu cảm và lời nói của Thẩm Hoàn Chi có vấn đề gì, tự cười mình chim sợ cành cong. Chưa kể đây là thời cổ đại, nam nhân thích một nam nhân khác vốn là chuyện chấn động thế tục rồi, huống chi dù có thích nam tử thì cũng không thể nào đều thích mỗi mình y.
“Triều Triều.” Thẩm Hoàn Chi lại nói: “Vừa nãy lúc ta đến, thấy ngươi hình như đang vẽ tranh?”
“À….” Tô Thầm nói: “Viết thư.”
“Viết thư?”
“Ừm.” Tô Thầm đáp: “Viết thư cho Tiết Phùng Châu.”
Thẩm Hoàn Chi chậm rãi nắm chặt vạt áo trên đầu gối: “Quan hệ giữa Triều Triều và Tiết tướng quân thật tốt.”
Tô Thầm nói: “Cũng khá tốt, tính cách của Tiết tướng quân khá là… dễ gần, nói chung hắn thực sự là người tốt.”
“Dễ gần?” Thẩm Hoàn Chi không biểu lộ cảm xúc gì, hắn cảm nhận được sự thân mật tự nhiên khi Tô Thầm nhắc đến Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân rất lạnh lùng và nghiêm nghị, ở trong triều rất uy nghiêm… Chỉ có Triều Triều thân cận với hắn mới có thể nói hắn dễ gần.”
Tô Thầm khẽ sững lại, nhớ về hai lần đầu tiên gặp gỡ Tiết Phùng Châu, khi ấy Tiết Phùng Châu luôn mang lại cho y cảm giác lạnh lẽo… Nói thật, Tô Thầm chưa từng nhìn thấy Tiết Phùng Châu đối xử với người khác, cũng không biết hình tượng của hắn với người ngoài như thế nào, y chỉ biết hắn có thể đối phó với bất cứ chuyện gì.
Mưa bên ngoài dần tạnh.
Thẩm Hoàn Chi đổi chủ đề: “Triều Triều có muốn chơi cờ với ta không?”
“Được.” Tô Thầm nói: “Nghe phụ thân nói tài nghệ chơi cờ của Trạng Nguyên lang rất cao siêu, hôm nay ta nhất định phải học hỏi một chút.”
Tô Thầm lấy bàn cờ từ trong tủ ra. Từ lúc tròn mười tám tuổi, ngoài chơi cùng Tiết Phùng Châu ở chùa Bạch Mã ra, y chưa từng chơi cờ với người khác. Tô Thầm cũng rất tò mò về tài nghệ của Thẩm Hoàn Chi.
Nước cờ của Thẩm Hoàn Chi tuy bình tĩnh, nhưng lại lặng lẽ ẩn chứa sát khí.
Tô Thầm hết sức tập trung, chăm chú quan sát những quân cờ trắng trên bàn cờ, trầm tư một lúc lâu.
“Sao vậy?” Thẩm Hoàn Chi hỏi.
Tô Thầm cười: “Không ngờ lối chơi của ngươi lại sắc bén như vậy, không giống tính cách của ngươi lắm.”
“Ngươi cảm thấy ta là loại người gì?” Thẩm Hoàn Chi nhẹ giọng hỏi.
“Ta cảm thấy ngươi là người trọng tình trọng nghĩa, cũng rất dịu dàng.” Tô Thầm thành thật nói: “… Ít nhất thì đó là những gì ta biết về ngươi.”
“Ngươi là người đầu tiên nói ta dịu dàng đấy.” Thẩm Hoàn Chi thấp giọng nói: “Bọn họ đều nói ta ra vẻ thanh cao, tính cách khó gần, xuất thân nghèo hèn mà còn kiêu ngạo.”
Tô Thầm mỉm cười: “Bởi vì bọn họ không hiểu ngươi.”
“Ngươi có cảm thấy ta đáng ghét không?” Khi Thẩm Hoàn Chi hỏi câu này, tim hắn đập thình thịch liên hồi: “Có rất nhiều người ghét ta, nhưng ta không để tâm vì bọn họ không phải bằng hữu của ta… Nhưng ngươi thì khác, chỉ có ngươi chịu nhìn nhận ta.”
Tô Thầm khẽ sững người một chút, sau đó đặt quân cờ đen xuống.
Ánh mắt Thẩm Hoàn Chi dõi theo những ngón tay của Tô Thầm. Đầu móng tay y xinh đẹp, được cắt tỉa gọn gàng. Làn da trắng muốt tương phản với màu đen tuyền của quân cờ, càng nổi bật một cách chói mắt, khiến người ta không thể dời tầm mắt.
“Ta không phải người duy nhất nhìn nhận ngươi.” Tô Thầm nói: “Có rất nhiều người công nhận ngươi, ngay cả cha ta cũng vậy.”
“…… Là ta nói sai.” Thẩm Hoàn Chi hơi lơ đãng đáp: “Ý ta là, ngươi là người duy nhất chịu làm bạn với ta. Thực ra ta không có bằng hữu, nên không biết phải cư xử với bằng hữu như thế nào cho đúng. Ta luôn sợ mình sẽ làm phiền ngươi.”
“Bằng hữu với nhau thì không nên nói như vậy.” Tô Thầm cười khẽ: “Ngươi cứ luôn suy nghĩ quá nhiều, có lẽ ngươi nên thả lỏng tâm trí hơn một chút.”
Thẩm Hoàn Chi khẽ mấp máy môi nhưng không nói gì, ánh mắt lướt qua khuôn mặt mỉm cười của Tô Thầm, nhịp tim lại bất chợt đập nhanh.
Nếu có thể… mãi mãi như thế này thì thật tốt.
Hắn muốn kéo gần mối quan hệ với Tô Thầm, thân thiết hơn một chút nữa… nếu Tô Thầm đồng ý.
________
Chim ưng vững vàng đáp xuống doanh trướng của chủ tướng.
Tiết Phùng Châu gỡ tin tức từ Lâm Vu xuống, đọc lá thư của Tô Thầm trước tiên.
Nội dung trong thư được viết rất đơn giản, cuối thư có hình một gốc cổ thụ đắm mình trong mưa và sương mù, trông rất tươi tắn và sống động.
Chỉ là vài dòng chữ ngắn ngủi, nhưng Tiết Phùng Châu đọc đi đọc lại rất nhiều lần, khóe môi bất giác nở nụ cười.
Trong bức thư của tiểu công tử, hắn đọc đến đâu cũng cảm nhận được hai chữ “nhớ ngươi”, y còn nói đợi mưa tạnh sẽ gieo trồng những hạt đậu đỏ mà hắn tặng, có lẽ đến khi hắn trở về thì chúng sẽ nảy mầm.
Đậu đỏ…
Ý kiến của tên tiểu tử Thẩm Tu kia quả nhiên không tệ. Tuy hắn cảm thấy dùng những thứ đó để biểu đạt tình cảm quá sến súa, nhưng nếu tiểu công tử thích thì hắn có thể học hỏi thêm.
Nghĩ vậy, Tiết Phùng Châu lấy giấy bút, lưu loát viết ra vài trang thư biểu lộ tình cảm thương nhớ của mình đối với Tô Thầm. Sau khi niêm phong thư xong, hắn mới nhớ tới phong thư còn lại của Lâm Vu.
Tin tức Lâm Vu gửi đến dài dòng hơn nhiều, cụ thể là buổi sáng Tô Thầm thức dậy lúc mấy giờ, rửa mặt chải đầu lúc mấy giờ, thời gian ăn cơm là khi nào cũng đều được viết ra rõ ràng. Đến khi đọc sang mặt sau, Tiết Phùng Châu mới thấy nội dung khác, nói rằng công tử họ Lộ cãi nhau với Tô công tử, gần như muốn đoạn tuyệt quan hệ.
Ban đầu Tiết Phùng Châu nhíu mày suy nghĩ, tại sao Lộ Cảnh Hủ lại cãi nhau với tiểu công tử? Nhưng sau đó cảm thấy nếu Tô Thầm và Lộ Cảnh Hủ cạch mặt nhau vì chuyện này thì tốt biết bao. Lộ Cảnh Hủ luôn giả vờ làm chính nhân quân tử, lần trước còn định dẫn tiểu công tử vào chốn phong hoa, loại bằng hữu này không có thì càng tốt.
Tiểu công tử đã có hắn bên cạnh, sau này hắn sẽ chịu trách nhiệm làm tiểu công tử vui vẻ.
Tiết Phùng Châu đọc tiếp, thấy trong thư nhắc đến “tâm trạng của tiểu công tử không tốt”, sắc mặt hắn bỗng trở nên âm trầm.
Tiết Phùng Châu nghĩ để Lộ Cảnh Hủ đi cứu tế vẫn còn quá nhân từ. Nếu hoàn thành tốt công việc cứu tế, dù có đuổi Lộ Cảnh Hủ khỏi cung thì hắn vẫn dễ dàng tìm cơ hội gây dựng sự nghiệp.
Tiết Phùng Châu thầm nghĩ, hay là ném Lộ Cảnh Hủ đến Tây Nam.
“Công tử chơi bốn ván cờ với Thẩm đại nhân, thắng ba ván. Cả hai còn trò chuyện suốt đêm dưới ánh nến.”
Tiết Phùng Châu bỗng siết chặt lá thư trong tay, ánh mắt lạnh lẽo. Quả nhiên Thẩm Hoàn Chi vẫn đáng lo ngại hơn Lộ Cảnh Hủ.
Hoàng thượng rất coi trọng Thẩm Hoàn Chi, muốn đuổi hắn đi rất khó. Nhưng Tiết Phùng Châu có thể nghĩ cách khác, chỉ cần để Thẩm Hoàn Chi vĩnh viễn không xuất hiện trước mặt tiểu công tử là được.
“Tướng quân.” Một giọng nói vang lên ngoài doanh trướng: “Thám tử đã quay lại.”
Tiết Phùng Châu thu lại vẻ mặt, giọng nói đều đều: “Vào đi.”
Càng kết thúc chuyện này sớm chừng nào, càng tốt chừng đó, phải nhanh chóng kết thúc để hắn có thể quay về tìm tiểu công tử.
Nhớ lại lời nói của Tô Thầm trước khi hắn rời đi, Tiết Phùng Châu không giấu nổi niềm vui sướng trong lòng. Nếu hắn và Tô Thầm thật sự ở bên nhau, hắn có thể tạm thời tha thứ tất thảy mọi chuyện.