34. Chương 34: Biến cố trên hồ

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày diễn ra Hội hoa xuân đã đến, Lộ Cảnh Hủ lại đến tìm Tô Thầm đúng lúc y chuẩn bị ra khỏi cửa.
Lộ Cảnh Hủ đứng trước cổng phủ Thừa tướng, vẻ mặt phờ phạc như thể đã hai ngày không ngủ: "Đệ có… ghét ta không?"
Tô Thầm hơi ngạc nhiên, đáp: “Ta không hề ghét huynh.”
“Vậy đệ sẽ không chấm dứt tình bằng hữu với ta đâu, đúng không?” - Lộ Cảnh Hủ lại hỏi.
Tô Thầm suy nghĩ một lát rồi chậm rãi nói: "Ta chưa từng nói những lời như vậy, hôm đó là huynh…"
“Là ta sai, ta biết mình đã nói sai rồi.” - Lộ Cảnh Hủ chống tay lên khung cửa, các khớp ngón tay trắng bệch. Hắn nhìn Tô Thầm, vẻ mặt vô cùng tủi thân và buồn bã: “Ta luôn cho rằng đệ đối xử tốt với ta nhất, cho nên ta không thể chấp nhận khi đệ lại nói đỡ cho Thẩm Hoàn Chi….”
Tô Thầm lặng lẽ nhìn Lộ Cảnh Hủ, cho đến khi Lộ Cảnh Hủ quay mặt đi, Tô Thầm mới nói: "Vậy huynh muốn ta phải làm gì? Nếu huynh không nói những lời đó với Thẩm Hoàn Chi, ta cũng sẽ không nói những lời đó với huynh."
“Về sau ta sẽ không nói như vậy nữa.” - Lộ Cảnh Hủ cắn răng: “Ta sẽ không nói lời không hay về hắn trước mặt đệ nữa. Vậy nên, hôm nay, đệ… đệ đừng đi chơi thuyền với Thẩm Hoàn Chi, có được không?”
“Lộ Quan Nam.” - Tô Thầm nhẹ giọng nói: “Thẩm Hoàn Chi là bằng hữu của ta. Ta cảm thấy mình không nên vì một bằng hữu mà từ bỏ một bằng hữu khác.”
Lộ Cảnh Hủ há hốc mồm không nói nên lời, một lúc lâu sau mới buồn bã nói: "Vậy… ta có thể đi cùng đệ không? Ta hứa sẽ không nói gì cả, cũng không gây sự với Thẩm Hoàn Chi nữa."
Tô Thầm bình tĩnh nhìn hắn: “Xin lỗi, ta nghĩ là không được.”
Lộ Cảnh Hủ đứng sững tại chỗ, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng hốt.
Thấy dáng vẻ này của hắn, Tô Thầm dừng lại một lúc rồi nói: “Nhưng chúng ta có thể hẹn nhau ngày khác, không có Thẩm Hoàn Chi.”
Đôi mắt Lộ Cảnh Hủ lập tức sáng lên: “Vậy ta… hôm khác ta lại đến… Không, không, bây giờ ta đưa đệ đến bờ hồ nhé?”
“Thẩm Hoàn Chi sẽ đến đón ta.” - Tô Thầm nói.
Lộ Cảnh Hủ cố nén sự oán giận đối với Thẩm Hoàn Chi, gượng cười: "Được rồi... Vậy ta, ta về trước đây."
Tô Thầm nhìn Lộ Cảnh Hủ quay người đi, y lại gọi: “Quan Nam.”
Lộ Cảnh Hủ quay đầu nhìn Tô Thầm, y hơi nhấp môi, khẽ nói: “Lần sau gặp.”
Khóe mắt Lộ Cảnh Hủ cong lên, hiện ý cười: “Được… Lần sau gặp.”
Thấy bóng dáng Lộ Cảnh Hủ dần khuất khỏi tầm mắt, Tùy Ý khẽ nhướng mày. Không biết có phải vì mối quan hệ giữa Tiết Phùng Châu và Tô Thầm hay không, nàng luôn cảm thấy thái độ của Lộ Cảnh Hủ với công tử khá lạ.
Đặc biệt là vừa rồi… dáng vẻ của Lộ Cảnh Hủ giống hệt một chú chó bị chủ nhân bỏ rơi, khi buồn bã ủ rũ, chỉ cần được chủ nhân xoa đầu là lập tức vui vẻ trở lại. Nói ra có hơi bất kính, nhưng Tùy Ý thật sự cảm thấy công tử đối xử với Lộ đại nhân giống như đang nuôi chó vậy.
Hôm nay là Hội hoa xuân nên có rất nhiều thiếu nữ xinh đẹp xúng xính xiêm y ra ngoài dạo chơi, đồng thời cũng có nhiều bà lão và các cô bé bán hoa trên đường.
Từ lúc Tô Thầm xuống xe ngựa và đi bộ đến bờ hồ, y được rất nhiều cô nương tươi cười ném hoa lên người y. Còn Thẩm Hoàn Chi, có lẽ vì vẻ mặt quá lạnh lùng nên không có ai dám ném hoa cho hắn.
Tô Thầm mỉm cười với những người xung quanh, sau đó nhìn qua Thẩm Hoàn Chi: “Huynh nghiêm nghị như vậy làm gì?”
“……” - Thẩm Hoàn Chi muốn nói gì đó nhưng sợ phá hỏng tâm trạng vui vẻ của Tô Thầm, hắn quay đầu nhìn y, bỗng ngây người.
“Sao vậy?” - Tô Thầm khó hiểu, giơ tay lên mặt: “Trên mặt ta dính gì à?”
“Là… hoa.”
Không biết ai đã ném hoa lên tóc Tô Thầm, đóa hoa đỏ thắm càng làm nổi bật dung nhan tinh xảo, điểm thêm vài phần rực rỡ.
Tay Thẩm Hoàn Chi khẽ động đậy: “Để ta lấy giúp ngươi…”, hắn còn chưa kịp nói hết câu, Tô Thầm đã tự tay lấy xuống.
Thẩm Hoàn Chi chậm rãi rụt tay lại, quay mặt đi che giấu vẻ tiếc nuối: “Chúng ta đi thôi.”
Tô Thầm ừ một tiếng.
Thẩm Hoàn Chi đã thuê một chiếc thuyền ở bên bờ, sau khi lên thuyền, nó chậm rãi di chuyển ra giữa hồ.
Rượu được hâm nóng trên bếp lò nhỏ, tỏa ra mùi thơm dịu nhẹ, ngọt thanh.
Thẩm Hoàn Chi hỏi: "Uống một chén nhé?"
"Một chén thì được." - Tô Thầm khẽ mỉm cười: "Ta không thể uống nhiều."
Thẩm Hoàn Chi rót một chén rượu đưa cho Tô Thầm: "Vậy uống một chén thôi."
Tô Thầm cầm lấy chén rượu rồi chống cằm, nhìn chén rượu gạo sóng sánh.
“Nếu là mùa hè, nơi này sẽ ngập tràn hoa sen tươi thắm, nước hồ xanh biếc, trông vô cùng thơ mộng." - Thẩm Hoàn Chi nhìn Tô Thầm: "Lần sau chúng ta lại đến nhé."
Tô Thầm ngồi thẳng dậy, nhấp một ngụm rượu, ngay lập tức lè lưỡi vì vị cay nồng của nó: "Nếu có cơ hội."
Thẩm Hoàn Chi bật cười vì dáng vẻ của Tô Thầm, hắn rót cho y một chén nước lọc: “Uống nước nhé?”
“Công tử ăn một ít bánh ngọt rồi hẵng uống ạ.” - Tùy Ý đứng bên cạnh nói: “Nếu không sẽ khó chịu bụng.”
“Đúng, đúng.” - Thẩm Hoàn Chi hơi hối hận vì không nhắc y sớm hơn: “Ngươi ăn bánh trước đi.”
Giữa mặt hồ chợt vang lên tiếng đàn cầm réo rắt, Tô Thầm ngẩng mặt lên thì thấy một chiếc thuyền hoa đang đi đến, ở đầu mũi thuyền có một thiếu nữ che mặt bằng khăn voan mỏng đang đánh đàn.
Tô Thầm nhận ra người đang uống rượu bên cạnh thiếu nữ, chính là Viên Quy. Lần trước nghe nói hắn bị người ta chặt đứt chân, Tô Thầm tò mò nhìn xuống đùi của đối phương.
Viên Quy hiển nhiên nhìn thấy Tô Thầm, hắn nheo mắt, đặt chén rượu xuống và chống gậy đứng dậy, mỉm cười: “Tô công tử, thật trùng hợp, chúng ta lại gặp nhau rồi.”
Tô Thầm đứng dậy chắp tay, trong lòng có chút kinh ngạc. Viên công tử này quả thật xui xẻo, chân hắn đúng là đã bị chặt đứt. Nhưng Tô Thầm không biểu hiện ra ngoài, chỉ nói: "Trùng hợp thật."
Sự lạnh lùng của Tô Thầm không hề làm giảm đi sự nhiệt tình của Viên Quy. Hắn vẫn nhìn chằm chằm khuôn mặt y, cảm thấy vẻ mặt lạnh lùng của Tô Thầm đặc biệt cuốn hút, nhất là nốt chu sa đỏ tươi trên trán, khiến lòng hắn ngứa ngáy khôn nguôi.
"Tô công tử ngồi trên chiếc thuyền nhỏ kia thật không thích hợp." - Viên Quy nhiệt tình nói: "Hay là ngươi lên thuyền của ta chơi một vòng đi."
Thẩm Hoàn Chi khẽ nhíu mày, ánh mắt lướt qua khuôn mặt Viên Quy, hạ giọng nói với Tô Thầm: "Vô cớ đối xử tốt, hoặc là có ý đồ, hoặc là có mưu tính. Ngươi đừng đi."
Tô Thầm bật cười, cũng hạ giọng theo: “Ta đang đi với ngươi mà, sao có thể để ngươi một mình mà lên thuyền của hắn. Hơn nữa, ta với hắn cũng không thân.”
Nhìn thấy nụ cười của Tô Thầm, trái tim Thẩm Hoàn Chi bỗng đập thình thịch không ngừng.
Tô Thầm ngước lên nhìn Viên Quy: “Đa tạ lời mời của Viên công tử. Nếu đã có bằng hữu tốt bên cạnh thì thuyền nhỏ cũng không làm cảnh đẹp kém đi chút nào. Viên công tử cũng đã có giai nhân bầu bạn, ta không nên làm phiền.”
Trong lòng Viên Quy càng ngứa ngáy, nhiều ngày qua hắn bị Viên Thượng thư giáo huấn liên tục nên phải kìm nén dục vọng. Nhưng ngay khi nhìn thấy khuôn mặt kiều diễm của Tô Thầm, những suy nghĩ bất chính lại bùng lên. Hắn liếc nhìn qua Thẩm Hoàn Chi bên cạnh, chỉ cảm thấy thật xui xẻo khi nhìn phải khuôn mặt vô cảm kia.
Hắn đảo mắt, thầm nghĩ nếu chiếc thuyền nhỏ bị lật, Tô Thầm nhất định sẽ phải lên thuyền của hắn, và đương nhiên hắn sẽ có nhiều cơ hội để… Nghĩ đến đây, Viên Quy lại nhìn một bên khuôn mặt điềm tĩnh của Tô Thầm, rồi vẫy tay gọi thuộc hạ.
Tô Thầm và Thẩm Hoàn Chi hiển nhiên không biết Viên Quy đang đánh chủ ý gì. Thẩm Hoàn Chi hỏi: “Gió ở đây lớn quá phải không? Nếu ngươi thấy không thoải mái thì chúng ta quay về đi.”
Tô Thầm lắc đầu cười, y nghiêng người, lướt nhẹ đầu ngón tay trên mặt nước: "Thật ra ta cảm thấy rất thoải mái, trong lòng cũng bình lặng hơn, có điều..."
Tô Thầm còn chưa nói hết câu thì chiếc thuyền bỗng rung lắc dữ dội như thể va phải vật gì đó.
“Triều Triều, cẩn thận.”
“Công tử.”
Hai tiếng hét thất thanh vang lên, Tô Thầm thậm chí không kịp phản ứng, cảm thấy cơ thể bỗng nhẹ bẫng. Trong đầu y chỉ hiện ra một suy nghĩ duy nhất, sao mình lại xui xẻo đến vậy?
“Đắm thuyền rồi! Đắm thuyền rồi!” - Trên bờ vang lên nhiều tiếng hô hoán: “Mau cứu người.”
Tô Thầm mơ hồ nghe thấy có người đang lo lắng gọi tên mình, nhưng y không thể nhận ra giọng nói của ai. Khoảnh khắc bản thân rơi xuống đáy hồ, Tô Thầm dường như nhìn thấy một nam nhân mặc đồ đen toàn thân.
Nhận thức của Tô Thầm dần chìm vào màn đêm tăm tối.
“Công tử, công tử.”
“Triều Triều.”
Tiếng ồn ào hỗn loạn bên tai khiến Tô Thầm đau đầu. Y ho khan một tiếng rồi mở mắt ra, trước mắt vẫn tối đen như mực, phải mất một lúc lâu y mới có thể mở mắt hoàn toàn.
“Công tử tỉnh rồi, công tử tỉnh rồi!” - Tùy Ý mừng rỡ kêu lên: “Công tử làm nô tỳ sợ chết khiếp.”
"Triều Triều." - Thẩm Hoàn Chi rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "May quá. Chúng ta nhanh chóng quay về thôi, quần áo ướt hết cả rồi."
Thẩm Hoàn Chi không khỏi nhíu mày. Hắn không nhìn rõ chiếc thuyền vừa nãy đâm vào họ, nhưng hồ nước rộng lớn như vậy, tại sao lại trùng hợp đâm trúng họ được?
Tô Thầm đảo mắt nhìn quanh một vòng, thấy Viên Quy đang đứng lẫn trong đám đông. Y trong lòng thầm cảm thấy mỗi lần gặp người này đều gặp xui xẻo, không ngã ngựa thì cũng đắm thuyền.
Viên Quy không lại gần, chỉ đứng đó mỉm cười với Tô Thầm. Hắn vừa cảm thấy chột dạ vừa cạn lời. Hắn chỉ muốn đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân một lần, nhưng không hiểu sao luôn có người phá hỏng kế hoạch của hắn. Viên Quy sắp tức chết rồi, muốn ôm ấp mỹ nhân sao mà khó khăn đến vậy?
Tô Thầm không nhìn thấy biểu tình của Viên Quy, chỉ khàn giọng hỏi: “Lâm Vu đâu?”
“Lâm Vu?” - Tùy Ý thấy khó hiểu: “Không phải người đó đã đi trấn áp thổ phỉ cùng Tiết tướng quân sao?”
Tô Thầm hơi khựng lại, cố gắng ngồi dậy khỏi vòng tay của Thẩm Hoàn Chi, cảm thấy đầu óc choáng váng vô cùng.
Diệt phỉ? Không phải, y chắc chắn mình không nhìn nhầm, vừa nãy y đã nhìn thấy Lâm Vu.
Lâm Vu không đi cùng Tiết Phùng Châu đến Giang Bắc.
“Công tử, chúng ta nên mau chóng quay về thôi.” - Tùy Ý nói: “Công tử bị rơi xuống nước, nếu bị bệnh thì sẽ nguy hiểm.”
Tô Thầm xua tay, nén xuống sự khó chịu, hỏi: "Vừa rồi là ai cứu ta?"
Tùy Ý hơi sửng sốt: “Vừa rồi ư? Vừa rồi hỗn loạn quá, nô tỳ không để ý.” - Nói đến đây, Tùy Ý mới cảm thấy có gì đó không đúng, nàng thực sự không hề thấy ai cứu công tử lên cả. Nàng liền nhìn về phía Thẩm Hoàn Chi: “Thẩm đại nhân, ngài có thấy ai đã cứu công tử không?"
Thẩm Hoàn Chi cũng lắc đầu: “Khi đó ta sốt ruột quá, chỉ thoáng thấy ai đó bế Triều Triều lên bờ, không nhìn rõ dung mạo.”
Tô Thầm nhẹ nhàng thở dài, ánh mắt tìm kiếm trong đám đông một lúc, sau đó giơ ngón tay nhợt nhạt chỉ về một hướng. Người đàn ông đang ẩn mình trong đám đông lộ vẻ mặt bất lực, đành chậm rãi bước ra: "Công tử."