Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 43: Thỏa mãn (2)
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 43 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hơi thở nóng bỏng, đầu lưỡi trơn trượt quấn quýt, bàn tay nóng rực khẽ xoa nắn eo Tô Thầm qua lớp vải mỏng manh.
Hơi thở của Tô Thầm dần trở nên gấp gáp.
Y hoàn toàn bị kích thích bởi hơi thở nam tính mạnh mẽ. Rõ ràng chỉ là một nụ hôn… nhưng vì đã lâu không được hắn hôn môi, toàn thân Tô Thầm trở nên rã rời vì nụ hôn này.
Y ngửa đầu lên, đón nhận cái hôn của Tiết Phùng Châu, hắn gần như muốn nuốt chửng y. Tô Thầm khẽ thổn thức, bàn tay nắm chặt y phục Tiết Phùng Châu dần buông ra, thay vào đó y vòng cánh tay qua cổ hắn.
Hành động đáp lại này hiển nhiên khiến nam nhân hài lòng. Tiết Phùng Châu quấn lấy lưỡi Tô Thầm, hôn y chậm rãi hơn, để Tô Thầm có cơ hội hít thở.
Nhưng y chỉ vừa thở đều được một lúc, nụ hôn sau đó càng cuồng nhiệt hơn.
Tô Thầm gần như không thở được, chỉ có thể cố gắng bám víu lấy hơi thở của Tiết Phùng Châu để đảm bảo mình không bị ngạt thở.
Nước bọt mang theo vị ngọt ngào đều bị Tiết Phùng Châu liếm mút sạch sẽ, hắn thỏa mãn liếm môi Tô Thầm một cái, rồi mới buông lỏng tiểu công tử đã bị hắn hôn đến mê mẩn.
Lông mi của tiểu công tử ướt đẫm nước mắt, đôi môi mềm mại vốn nhợt nhạt nay đỏ ửng và sưng tấy vì nụ hôn. Đầu lưỡi đỏ hồng vì bị cắn mút, hơi thở hổn hển thoát ra từ đôi môi và hàm răng run rẩy, trông vô cùng quyến rũ.
Tâm trí Tô Thầm chỉ còn một mảng hỗn độn, y nằm trên giường, khuôn mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ màng nhìn Tiết Phùng Châu, nhưng lại hoàn toàn không nhìn rõ mặt hắn.
“Tiểu công tử.” Giọng nói Tiết Phùng Châu khàn khàn: “Không sao chứ?”
Không sao… không sao gì cơ?
Tô Thầm không thể hiểu được, đầu lưỡi y rã rời, muốn nói cũng không thể nói thành lời.
Tiết Phùng Châu lại cúi xuống, mút nhẹ và cắn vành tai Tô Thầm.
Ngón tay hắn dò dẫm theo tà áo Tô Thầm, vén vạt áo sang hai bên. Đôi môi của Tiết Phùng Châu lướt trên từng tấc da thịt của Tô Thầm.
Tô Thầm đẩy đầu Tiết Phùng Châu ra, môi run rẩy: “Tiết Phùng Châu, đủ rồi.”
“Vẫn chưa đủ.” Tiết Phùng Châu đáp lại, ngón tay hắn lướt qua khóe mắt Tô Thầm, bàn tay thô ráp còn lại lần mò trên da thịt non mịn một cách tự nhiên: “Tiểu công tử kiên nhẫn một chút, chờ ta thỏa lòng nhé.”
Chờ hắn thỏa lòng? Tô Thầm run rẩy nghĩ, Tiết Phùng Châu phải làm đến khi nào thì mới thỏa mãn?
Suy nghĩ của y bị nói thành lời.
Tiết Phùng Châu chỉ mỉm cười: “Tiểu công tử chờ một chút, ta sẽ làm tiểu công tử thoải mái.”
Tô Thầm không thể ngăn cản Tiết Phùng Châu, chỉ có thể bị động đón nhận sự hầu hạ của Tiết Phùng Châu.
Quần áo xộc xệch bị cởi bỏ, để lộ nhiều vùng da thịt, nhưng Tô Thầm vẫn cảm thấy nóng bừng.
Y siết chặt ga giường, nghiêng đầu, nghiến chặt môi.
Những ngón tay thô ráp của nam nhân đặt lên đôi môi thiếu niên, cố gắng tách chúng ra: “Tiểu công tử, cắn ta đi.”
Tô Thầm vô thức cắn ngón tay hắn, nhưng rồi lại buông.
Không còn gì ngăn cản giữa đôi môi, tiếng rên rỉ thổn thức trực trào ra, Tô Thầm cố gắng kiềm nén lại: “Tiết Phùng Châu, Tiết Phùng Châu.”
Môi Tiết Phùng Châu hôn lên eo Tô Thầm, rồi khẽ liếm nhẹ sống lưng y, nơi nhạy cảm khiến Tô Thầm không khỏi rùng mình, cơ thể căng thẳng đến mức không dám nhúc nhích.
Tiết Phùng Châu cười nhẹ, luồng nhiệt nóng bỏng từ lưng dần di chuyển xuống khe mông, Tô Thầm run rẩy: “Tiết… Tiết Phùng Châu.”
“Tiểu công tử đừng sợ, cứ để ta lo.”
Dứt lời, nụ hôn của Tiết Phùng Châu di chuyển từ lưng sang bụng dưới của y. Lòng bàn tay hắn phủ lên làn da trắng như tuyết của Tô Thầm, đôi mắt sâu thẳm khó dò giờ đây ngập tràn một màu đen kịt.
“Tiểu công tử thật trắng.” Tiết Phùng Châu khẽ thì thầm: “Nhất là khi so sánh với một kẻ thô kệch như ta.”
Tô Thầm há miệng thở dốc, ánh mắt nhìn xuống bàn tay của Tiết Phùng Châu.
Bàn tay ngăm đen đặt trên đùi y, qua khe hở giữa những ngón tay, làn da trắng nõn, mịn màng hiện ra. Sự tương phản rõ rệt giữa màu da khiến Tô Thầm chỉ nghĩ đến ba chữ:
—— Quá đỗi gợi tình.
Sao trước đây y không nhận ra Tiết Phùng Châu đen đến thế nhỉ? Bàn tay Tiết Phùng Châu rất lớn, ngón tay cũng thật dài. Những đặc điểm bình thường y không mấy để ý bây giờ lại được phóng đại trong mắt y.
Nhưng chẳng mấy chốc, Tô Thầm không còn thời gian để nghĩ ngợi nữa. Nam nhân kia đã nắm lấy nơi yếu ớt nhất của y.
Mái tóc đen mềm mại cọ vào làn da, càng làm tăng thêm sự nhạy cảm của Tô Thầm, y vô thức nắm lấy tóc Tiết Phùng Châu.
Đôi chân căng cứng lại, Tô Thầm khẽ khóc nức nở, không ngừng gọi tên Tiết Phùng Châu.
Nam nhân càng lúc càng thành thạo chuyện này, có lẽ hắn còn quen thuộc cơ thể của Tô Thầm hơn cả y. Chỉ cần nhẹ nhàng vuốt ve, liếm mút một chút, Tô Thầm đã hoàn toàn gục ngã.
Một cảm giác trống rỗng quen thuộc bỗng tràn ngập tâm trí Tô Thầm, y cố gắng tập trung ánh mắt vào Tiết Phùng Châu.
“Tiểu công tử.” Tiết Phùng Châu ghé sát vào tai Tô Thầm, hôn lên: “Ta phải làm sao đây?”
Phải làm sao ư… Tô Thầm bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Tiết Phùng Châu, khẽ mấp máy môi: “Ta... ta giúp ngươi.”
Tiết Phùng Châu còn định trêu chọc, hỏi tiểu công tử định giúp hắn bằng cách nào. Không ngờ Tô Thầm chợt quàng lấy vai Tiết Phùng Châu, hai chân kẹp chặt lấy thân dưới của hắn. Tai y đỏ bừng, lắp bắp hỏi: “Như vậy… được không?”
Tiết Phùng Châu ngẩn người, dường như đã hiểu ý của Tô Thầm. Răng hắn ngứa ngáy, liếm môi: “Tiểu công tử muốn… dùng chân để giúp ta sao?”
Vùi mặt vào ngực Tiết Phùng Châu, y gật đầu lia lịa.
Sau khi chứng thực suy nghĩ của chính mình, trái tim Tiết Phùng Châu chưa từng mềm mại đến thế, hắn cười khẽ, tay vươn ra: “Nếu muốn giúp ta, tiểu công tử không cần làm thế này.”
Tô Thầm có chút hoang mang nhìn Tiết Phùng Châu.
Nam nhân lật người y lại, ôm Tô Thầm từ phía sau. Hắn cắn nhẹ vành tai y, giọng nói khàn đặc: “Phải làm như thế này… Tiểu công tử cố chịu đựng một chút.”
Có một thứ gì đó chạm vào mông, chậm rãi di chuyển xuống rồi chen vào giữa hai chân y.
Nhiệt độ nóng rực của vật đó khiến cơ thể Tô Thầm rã rời, khuôn mặt y nóng bừng, không hề có dấu hiệu hạ nhiệt, y lẩm bẩm kêu: “Tiết Phùng Châu.”
“Tiểu công tử đừng sợ.” Tiết Phùng Châu tựa cằm lên vai Tô Thầm, một tay ôm chặt eo của y, tay kia giữ chặt chân Tô Thầm. Giọng nói của hắn khàn đặc, trầm thấp: “Ta sẽ không làm ngươi đau.”
Vì không nhìn thấy biểu cảm của Tiết Phùng Châu, toàn bộ sự chú ý của Tô Thầm đều tập trung vào hơi thở dồn dập bên tai mình.
Cảm giác giống như đang ân ái thực sự, nam nhân phía sau liên tục gọi tên thân mật của Tô Thầm: “Triều Triều, Triều Triều của ta.”
Nóng.
Nóng quá.
Mồ hôi lăn dài trên trán Tô Thầm, y cảm thấy toàn thân vô cùng nóng bỏng.
Tô Thầm hơi choáng váng, thậm chí còn cảm thấy cơ thể mình trở nên kỳ lạ hơn bao giờ hết.
“Tiết…”
“Tiểu công tử, gọi ta là Hành Chu.” Giọng nói của Tiết Phùng Châu trầm ấm, hơi thở truyền vào tai Tô Thầm: “Gọi tên tự của ta, tiểu công tử có thể chiều theo ý ta không?”
Có lẽ do bầu không khí trong phòng nóng bức, hoặc do giọng nói cùng với hành động của Tiết Phùng Châu khiến Tô Thầm nhũn ra, y chỉ mấp máy môi hai chữ.
Âm thanh nhỏ bé hoàn toàn bị tiếng động dưới chăn át đi, nhưng Tiết Phùng Châu dường như nghe rất rõ hai chữ này.
Hắn ngừng lại một thoáng, nói: “Tiểu công tử, gọi lại lần nữa.”
Đã gọi một lần nên lần thứ hai rất trơn tru, Tô Thầm lại gọi: “Hành Chu.”
Giọng nói dịu dàng pha lẫn sắc dục khiến Tiết Phùng Châu vừa phấn khích vừa kích động.
Giờ đây, cơ thể hắn chuyển động đúng như cái tên của mình, không ngừng tiến về phía trước.
Tô Thầm rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy cánh tay Tiết Phùng Châu: “Hành Chu, đủ rồi, đủ rồi.”
Bộ phận nhạy cảm liên tục bị cọ xát liên hồi, Tô Thầm cảm thấy bản thân như đang ngâm mình trong một hồ nước nóng.
Cả cơ thể nhấp nhô không ngừng.
Y muốn…
Muốn được lấp đầy.
Ý nghĩ này vừa lóe lên trong đầu, Tô Thầm lập tức bị chính mình dọa sợ, cơ thể lại căng cứng.
“Sẽ nhanh chóng xong thôi.” Tiết Phùng Châu nói bên tai Tô Thầm: “Tiểu công tử càng gọi Hành Chu nhiều hơn, ta càng nhanh chóng hoàn thành.”
Tô Thầm há miệng thở dốc, bật ra tiếng khóc nức nở: “Hành Chu.”
“Tiểu công tử thật đáng yêu.” Tiết Phùng Châu khẽ bật cười: “Hành Chu sẽ làm nhanh thôi. Tiểu công tử giỏi như vậy, Hành Chu cũng phải nỗ lực mới được.”
Nghe thấy những lời này, đầu óc Tô Thầm dù đang hỗn loạn vẫn nghiêng đầu cắn vào tay Tiết Phùng Châu một cái, thầm nghĩ Tiết Phùng Châu đúng là vô liêm sỉ.
Cơ tay hắn gồng lên căng cứng, khiến Tô Thầm trông yếu ớt hệt như mèo con cắn người. Tình cảnh này càng khiến hắn thêm kích thích.
Tốc độ tăng nhanh rõ rệt, Tô Thầm có chút hoảng hốt, muốn bỏ chạy: “Tiết Phùng Châu.”
“Đừng sợ, tiểu công tử đừng sợ.” Giọng nói trầm ấm của nam nhân thì thầm an ủi: “Sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.”
Sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.
Bởi vì bốn chữ này, cơ thể Tô Thầm nhấp nhô không ngừng trong không trung, cho đến khi nam nhân kia khẽ rên một tiếng mới dừng lại.
Dịch lỏng trắng đục bắn tung tóe giữa hai chân y, Tô Thầm choáng váng, cơ thể vẫn giữ nguyên tư thế cũ, Tiết Phùng Châu cũng bất động.
Một lúc lâu sau, Tô Thầm mới nức nở nói: “Đồ xấu xa, thật xấu xa.”
Tiết Phùng Châu hôn lên gáy Tô Thầm: “Triều Triều đừng khóc. Hành Chu sai rồi, Hành Chu xin lỗi.”
“Ta không có khóc!” Tô Thầm quay mặt giấu đi: “Tiết Phùng Châu, ngươi là đồ khốn kiếp, ngươi lừa ta.”
“Ta lừa tiểu công tử khi nào?” Tiết Phùng Châu cẩn trọng lựa lời: “Ta sẽ sửa đổi.”
“Ngươi nói sẽ xong nhanh…” Tô Thầm ấm ức.
“Ta đã nhanh lắm rồi mà.” Tiết Phùng Châu lấy lại nhịp thở, sau đó tiếp tục hôn Tô Thầm: “Mới chỉ như vậy mà tiểu công tử đã không chịu nổi, vậy đến lúc làm thật thì phải làm sao đây?”
Tô Thầm không trả lời, toàn bộ sức lực trong đêm nay đã bị rút cạn, hiện tại y đã hoàn toàn kiệt sức.
Tiết Phùng Châu ôm Tô Thầm hỏi: “Tiểu công tử, có đau không?”
Tô Thầm mệt đến mức không trả lời nổi, khi Tiết Phùng Châu hỏi y đã mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Cảm giác râm ran kỳ lạ vẫn còn vương vấn trên cơ thể, y im lặng, đôi mắt nhắm nghiền.
“Chúng ta đi tắm nhé.” Tiết Phùng Châu ngửi mùi hương trên cổ Tô Thầm: “Hay là tiểu công tử muốn ngủ sao?”
“…” Mắt Tô Thầm gần như không mở ra được, y giữ tay Tiết Phùng Châu, lẩm bẩm: “Ngủ… ngủ.”
Tiết Phùng Châu không nói thêm nữa, đôi mắt hắn lập lòe ánh sáng. Suy nghĩ của Tiết Phùng Châu rất đơn giản: Trên người tiểu công tử vẫn còn lưu lại mùi hương của hắn, hệt như đã bị hắn đánh dấu, tiểu công tử đã hoàn toàn thuộc về hắn.
Nếu có thể, hắn muốn làm điều này mỗi đêm, để mọi người đều biết tiểu công tử chỉ thuộc về mình hắn.
Trên người Tô Thầm vẫn còn lưu lại dịch lỏng của Tiết Phùng Châu, việc y cứ vậy chìm vào giấc ngủ khiến Tiết Phùng Châu vô cùng phấn khích.
Tiết Phùng Châu lại ngửi mùi hương trên người Tô Thầm, rồi từ từ nhắm mắt lại, thầm nghĩ tiểu công tử thực sự đã dung túng hắn, có lẽ còn hơn cả thích...
Tiểu công tử của hắn quả nhiên thiên vị hắn.