44. Chương 44: Bại Lộ

Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Thầm tỉnh giấc khi mặt trời đã lên cao.
Tiết Phùng Châu đã rời đi.
Căn phòng sáng bừng vì được ánh nắng chiếu vào. Tô Thầm cử động thân mình, cảm thấy hai chân bủn rủn. Dù Tiết Phùng Châu không đi quá giới hạn, nhưng cảm giác như đã trải qua một đêm nồng nhiệt, thực tế cũng chẳng khác là bao.
Tô Thầm xốc chăn lên, dấu tích còn lưu lại sau trận đưa đẩy đêm qua hoàn toàn phơi bày trước mắt. Vùng da non mềm bị cọ xát đến đỏ ửng, nhưng không hề đau.
Tai Tô Thầm đỏ bừng, y sờ vào đùi mình, rùng mình một cái rồi bỗng thu tay lại.
“Tùy Ý.” - Vừa cất tiếng, Tô Thầm nhận ra giọng mình khàn đặc, có lẽ do đêm qua đã khóc quá nhiều. Tô Thầm mím môi, trong lòng thầm mắng Tiết Phùng Châu.
“Công tử.” - Hạ nhân bên ngoài lên tiếng: “Tùy Ý đã đến nhà kho rồi ạ, công tử có cần nô tỳ vào hầu hạ không?”
“Không cần.” - Tô Thầm vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng khi nói chuyện: “Ta muốn tắm gội.”
“Công tử không dùng cơm trước ạ?” - Hạ nhân hỏi.
“Không cần.” - Tô Thầm mặc quần áo vào: “Ta muốn tắm trước.”
Hạ nhân bên ngoài đáp ‘vâng’ rồi lui xuống.
Tắm vào giờ này quả thật hơi kỳ lạ, nhưng hạ nhân không được phép tọc mạch chuyện của chủ tử. Tô Thầm chỉ có thể tự an ủi bản thân rằng họ không biết gì hết.
Lần sau y nhất định phải tắm rửa sạch sẽ trước, dù có mệt đến mấy... Nghĩ đến đây, Tô Thầm chợt đỏ mặt. Sao y lại nghĩ đến 'lần sau' chứ? Tốt hơn hết là nên tránh xa những chuyện như thế này, nếu không sẽ cảm thấy càng lúc càng kỳ quái.
Tô Thầm cọ rửa cánh tay rồi ngâm mình vào trong nước, để mặc tóc đen nổi lềnh bềnh phía trên.
Ngoài phòng tắm truyền đến tiếng bước chân và tiếng người hầu đang trò chuyện, quét dọn, Tô Thầm không nghe rõ lắm. Sau khi cảm thấy mình đã bình tâm lại thì trồi lên khỏi mặt nước.
Vừa mở mắt ra, y giật mình khi thấy có một nam nhân đang đứng trước mặt.
Tô Thầm trừng lớn mắt: “Sao ngươi lại ở đây?”
Tiết Phùng Châu giơ lọ thuốc trong tay: "Sáng nay trước khi đi, ta có kiểm tra cho tiểu công tử. Chỗ đó vẫn còn đỏ lắm, bôi thuốc sẽ dễ chịu hơn nhiều."
Tô Thầm: “Không bôi cũng chẳng sao — không phải, ta đang hỏi sao ngươi lại ở đây, chẳng lẽ ngươi lại trèo tường giữa ban ngày ban mặt sao?”
Tiết Phùng Châu đi vòng ra phía sau Tô Thầm, múc nước đổ lên vai y. Nhìn những giọt nước chảy xuống làn da trắng mịn như tuyết của Tô Thầm, ánh mắt hắn khẽ lóe lên: “Ta vào bằng cổng lớn một cách quang minh chính đại mà, sau đó hạ nhân dẫn ta đến phòng tắm.”
Tô Thầm: “……”
Y quay đầu lại, mái tóc ướt dán vào khuôn mặt, trông có vẻ rũ rượi: “Hôm nay ngươi không bận việc gì à?”
“Ta vừa đến quân doanh một chuyến, rồi mới quay về đây.” - Tiết Phùng Châu nói: “Ta sợ ngươi thấy khó chịu nên có lấy ít thuốc.”
“...Cũng đâu... đâu có làm gì.” - Giọng nói của Tô Thầm càng lúc càng nhỏ dần: “Sao lại phải bôi thuốc? Nói cứ như ta đã làm chuyện không nên làm vậy.”
“Lần sau ta sẽ luôn mang thuốc bên người.” - Tiết Phùng Châu giả vờ không nghe thấy Tô Thầm nói. Ngón tay hắn vén nhẹ mái tóc đen ẩm ướt ra sau gáy Tô Thầm, nhẹ nhàng nói: "Lần sau, chúng ta nên tắm trước khi đi ngủ."
Lỗ tai Tô Thầm bắt đầu nóng lên, y không nhìn Tiết Phùng Châu, chỉ hỏi: “Còn có lần sau?”
Tiết Phùng Châu khom người, hôn nhẹ lên gáy Tô Thầm. Giọng nói của hắn có chút khàn khàn: “Kỳ thật ta vẫn hy vọng, tiểu công tử có thể vĩnh viễn mang theo mùi hương của ta.”
Tô Thầm: “...Mùi hương của ngươi?”
“Giống như đêm qua...” - Nụ hôn của Tiết Phùng Châu di chuyển từ gáy xuống sống lưng, bàn tay to lớn luồn vào trong nước, nhẹ nhàng chạm vào vùng da non mềm của y: “Ở đây.”
Tô Thầm chợt hiểu ra, y lập tức hiểu ý của Tiết Phùng Châu. Chẳng trách hôm qua hắn lại hỏi y có muốn tắm hay không, khi thấy y trả lời không, hắn ngay lập tức bỏ qua không hỏi nữa.
Đúng là... đúng là vô sỉ mà.
Tô Thầm đẩy tay Tiết Phùng Châu ra: “Đừng chạm vào ta. Ngươi ra ngoài đi, ta muốn đứng dậy.”
Tiết Phùng Châu cười khẽ rồi rút tay lại: "Được rồi, để ta giúp ngươi mặc quần áo."
“...Không cần.” - Tô Thầm từ chối: “Ngươi ra ngoài chờ đi, ta có thể tự mặc.”
“Tiểu công tử đang sợ điều gì?” - Tiết Phùng Châu khẽ nói nhỏ: “Sợ ta cưỡng đoạt ngươi giữa ban ngày ban mặt sao?”
Tô Thầm cười trêu chọc: “Ngươi mà không dám ư?”
Tiết Phùng Châu thở dài: “Tiểu công tử sao lại đánh giá ta như vậy... Ta đành ra ngoài chờ vậy.”
Mỗi bước chân hắn đều ngoảnh lại nhìn Tô Thầm với ánh mắt lưu luyến: “Tiểu công tử thật sự không cần ta hầu hạ sao?”
“Ta nhận ý tốt của ngươi.” - Tô Thầm mỉm cười: “Mời Tiết tướng quân ra ngoài chờ.”
Tiết Phùng Châu đành phải đi ra ngoài thật. Hắn đứng đợi ở cửa, lơ đãng nhìn gốc đại thụ trong sân.
Nếu tiểu công tử muốn tắm thì hắn có hồ tắm tốt hơn nhiều, vừa rộng vừa có nước chảy róc rách, chỉ là không biết tiểu công tử có muốn đến dùng thử không... Nghĩ như vậy, ánh mắt Tiết Phùng Châu toát lên sự vui vẻ. Chi bằng hôm nay mời tiểu công tử đến phủ tướng quân chơi?
Cánh cửa phía sau kẽo kẹt mở ra, Tiết Phùng Châu quay đầu lại nhìn. Tô Thầm đã mặc vào quần áo, tóc tai ướt đẫm xõa dài sau lưng.
“Tóc ướt quá.” - Tiết Phùng Châu khẽ nhíu mày: “Bị cảm lạnh thì sao? Tiểu công tử vào trong lại đi, ta sẽ giúp ngươi lau tóc.”
Nói rồi hắn kéo Tô Thầm vào phòng.
Tô Thầm: “Không đến mức đấy đâu.”
Tiết Phùng Châu lấy một cái khăn lông phủ lên đầu Tô Thầm: “Sao lại không? Nếu bị bệnh thật thì hối hận cũng không kịp. Tiểu công tử đừng nhúc nhích, để ta lau khô cho ngươi.”
Tô Thầm ngoan ngoãn nói: “Ngươi lau nhẹ thôi nhé.”
“Tiểu công tử yên tâm.” - Tiết Phùng Châu cười nói: “Ta sẽ không làm đau ngươi.”
Tô Thầm: “Ừm.”
Tiết Phùng Châu lau khô tóc Tô Thầm từng chút một, động tác vô cùng nhẹ nhàng. Mái tóc đen mềm mại buông xõa xuống vai, khiến khuôn mặt Tô Thầm càng thêm nhỏ nhắn.
Tiết Phùng Châu cúi đầu, nhẹ nhàng ngửi bên tai Tô Thầm: “Tiểu công tử thơm quá.”
Tô Thầm nổi hết da gà toàn thân, y giữ lấy tay Tiết Phùng Châu: “Ngươi lau thì lau đi, đừng có ngửi ta như chó con vậy.”
Tiết Phùng Châu nghe thấy hai chữ ‘chó con’ thì bật cười: “Thì ra trong mắt tiểu công tử, ta đáng yêu giống như chó con.”
Tô Thầm chưa từng gặp ai mặt dày vô sỉ như Tiết Phùng Châu, y thậm chí còn chẳng buồn phản bác.
“Tiểu công tử hôm nay đến phủ tướng quân nhé?” - Tiết Phùng Châu hỏi.
Tô Thầm: “Đến phủ tướng quân làm gì?”
“Hồ tắm lần trước ta nói đã xây xong rồi. Dù sao nó cũng được xây cho tiểu công tử, vì vậy ta muốn dẫn ngươi đi xem.”
Tiết Phùng Châu vuốt ve mái tóc đen của Tô Thầm, khẽ hít hà mùi hương thoang thoảng trên tóc, ánh mắt đen láy: "Tiểu công tử có muốn đến xem không?"
Tô Thầm nâng lên mí mắt nhìn thoáng qua Tiết Phùng Châu, một lúc lâu sau thì cười nói: “Được, đi thì đi, nhưng phải đợi ta ăn trước đã.”
“Tiểu công tử vẫn chưa ăn?” - Tiết Phùng Châu nhíu mày. Hắn nắm tay dẫn Tô Thầm về phòng: “Ngươi nghỉ ngơi đi, chờ ta một lúc, ta sẽ nấu cho ngươi.”
“Công tử, đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi.” - Tùy Ý đứng phía sau nói: “Có thể ăn ngay ạ.”
Tô Thầm quay đầu lại, kinh ngạc chớp mắt: “Ngươi đi theo bọn ta từ khi nào vậy?”
“...Từ lúc nãy ạ, sau khi chuẩn bị xong cơm trưa.” - Tùy Ý liếc nhìn Tiết Phùng Châu với vẻ oán giận: “Tiết tướng quân ngủ lại đây cũng đành rồi, nhưng công tử đã vì chuyện này mà bỏ bữa hai lần rồi đấy ạ.”
Tô Thầm: “...Tùy Ý, chuyện đó không liên quan đến hắn đâu.”
Tiết Phùng Châu nhìn về phía Tô Thầm, ánh mắt thoáng lộ vẻ áy náy và lo lắng: “Là lỗi của ta...”
“Không phải.” - Tô Thầm nói: “Chỉ là ta muốn ngủ thêm một chút thôi. Hơn nữa, bọn ta không có làm gì cả...”
Tô Thầm cắn môi, tai đỏ bừng: "Tại ta đọc thoại bản đến khuya, nên mới thèm ngủ thêm một chút, bỏ bữa sáng cũng không nghiêm trọng đến vậy đâu."
Tùy Ý không nhịn được nói: “Cơ thể công tử vốn ốm yếu, để khỏe lại phải tốn nhiều công sức lắm đấy. Lần trước công tử không ăn cơm đã thấy khó chịu, ăn hơi nhiều một chút thì lại đầy bụng. Sao có thể nói là không nghiêm trọng được?”
Tô Thầm thở dài: “Ta biết rồi, ngươi yên tâm, lần sau ta sẽ dậy ăn sáng mà.”
Tùy Ý vẫn có vẻ bất mãn, nhưng Tô Thầm đã nói như thế, nàng chỉ đành kìm nén sự bất mãn trong lòng.
Tiết Phùng Châu nghe Tùy Ý nói như vậy, cảm giác áy náy như dâng trào. Hắn tuyệt đối không muốn khiến Tô Thầm không khỏe, hắn không nên quấy rầy Tô Thầm nhiều thì tốt hơn...
“Ta không sao mà.” - Tô Thầm nhéo nhéo lòng bàn tay Tiết Phùng Châu: “Đừng nghĩ ngợi nhiều. Bây giờ sức khỏe ta rất tốt, không cần phải ăn kiêng, bỏ ăn ít bữa cũng không sao.”
Thấy Tiết Phùng Châu vẫn ủ rũ, Tô Thầm nhịn không được nhéo má Tiết Phùng Châu: “Trông mặt ngươi dữ quá.”
“...” - Tiết Phùng Châu thấp giọng nói: “Ta không muốn thấy ngươi khó chịu.”
Tô Thầm cười khẽ: “Ta không có khó chịu. Đi thôi, đi ăn trưa với ta.”
____
Hai người đang ăn trưa nửa chừng thì Thẩm Hoàn Chi tới.
Nhìn thấy Tiết Phùng Châu, Thẩm Hoàn Chi lễ nghĩa chu toàn, cung kính gọi một tiếng: “Tiết tướng quân.”
Tiết Phùng Châu mỉm cười đáp lại: “Thẩm đại nhân.”
Thẩm Hoàn Chi chắp tay với hắn, rồi nhìn về phía Tô Thầm: “Ngươi đang dùng bữa sao? Ta đến không đúng lúc rồi.”
“Không có, ngươi ngồi xuống đây đi.” - Tô Thầm hỏi: “Ngươi ăn cơm chưa? Ăn cùng bọn ta nhé?”
"Ta ăn rồi." - Môi Thẩm Hoàn Chi hơi cong lên.
“Sao giờ này ngươi lại đến đây?” - Tô Thầm hỏi.
“Đến thăm ngươi.” - Thẩm Hoàn Chi nói: “Ngươi với Lộ Cảnh Hủ... cãi nhau à?”
Tay Tô Thầm hơi dừng lại, nhìn về phía Thẩm Hoàn Chi: “Có chuyện gì à?”
“Không có gì.” - Thẩm Hoàn Chi đáp: “Chỉ là hôm nay hắn không đến Hộ Bộ. Ta nghe nói đêm qua, sau khi hắn rời khỏi Xuân Phong Lâu thì bị gãy chân. Chuyện Thám Hoa vừa được bổ nhiệm uống rượu với kỹ nữ, lại còn bị đánh gãy chân đã truyền đến tai Bệ Hạ. Bệ Hạ rất tức giận, nghe nói còn định trục xuất hắn.”
Tô Thầm sững sờ: “Trục xuất?”
Tuy có chút bài xích với việc Lộ Cảnh Hủ uống rượu cùng kỹ nữ, nhưng khi biết Lộ Cảnh Hủ sắp bị đuổi đi, y vẫn có chút hoang mang. Một khi đã bị trục xuất, nếu muốn hồi kinh sẽ rất khó khăn, thậm chí có khả năng cả đời cũng không thể quay về kinh thành được.
Tiết Phùng Châu bên cạnh nhấp một ngụm trà, che giấu biểu cảm. Hắn hơi nheo mắt lại, thầm suy nghĩ cách đối phó Thẩm Hoàn Chi.
Thẩm Hoàn Chi nói tiếp: “Ta nghe nói hôm trước Lộ Cảnh Hủ nổi giận đùng đùng rời khỏi đây, nên nghĩ có lẽ các ngươi đã cãi nhau, đoán chắc ngươi vẫn chưa biết chuyện này.”
Tô Thầm khẽ gật đầu.
Y quả thực không biết. Dù nói như thế nào, hiện giờ Lộ Cảnh Hủ đang bị thương nằm liệt giường, y đương nhiên phải đến thăm hắn.
“Thẩm đại nhân.” - Tiết Phùng Châu nhàn nhạt nói: “Triều Triều đang ăn cơm, ngươi đến nói chuyện này thì không được thích hợp lắm nhỉ? Chuyện không liên quan đến y, nói lúc nào chẳng được, đừng lựa lúc đang ăn cơm chứ.”
Thẩm Hoàn Chi hơi nhíu mày, hắn muốn nói gì đó, nhưng rồi lại nhìn Tô Thầm: “Xin lỗi đã quấy rầy ngươi. Ngươi ăn cơm trước đi.”
Tô Thầm gật đầu, lặng lẽ ngồi ăn cơm. Sau đó, một thị nữ đi vào, nhẹ nhàng dọn bát đĩa. Âm thanh duy nhất có thể nghe được là tiếng Tiết Phùng Châu gắp thức ăn cho Tô Thầm.
Thẩm Hoàn Chi quan sát hai người, ánh mắt thoáng buồn. Hắn đương nhiên có thể nhận ra Tô Thầm và Tiết Phùng Châu có mối quan hệ vô cùng thân thiết.
Nếu Thẩm Hoàn Chi vẫn còn kiêu ngạo như trước kia, hắn chắc hẳn không biết nhìn mặt đoán ý của người khác, chắc chắn sẽ không nhận ra bầu không khí giữa Tô Thầm và Tiết Phùng Châu dường như không ai có thể xen vào.
Nhưng giờ đây, Thẩm Hoàn Chi đã dần quen với chốn quan trường, dần học được năng lực phán đoán người khác, có thể dễ dàng nhìn thấu sự tín nhiệm của Tô Thầm đối với Tiết Phùng Châu.
“Có thấy khó chịu trong bụng không?” - Tiết Phùng Châu nhẹ nhàng đặt tay lên bụng Tô Thầm, cách một lớp xiêm y mà xoa nhẹ: “Ta xoa giúp ngươi nhé?”
“Không cần.” - Hành động này thật sự quá thân mật, mặc dù Tô Thầm không ngại để Thẩm Hoàn Chi biết chuyện giữa y và Tiết Phùng Châu, nhưng vẫn thấy xấu hổ khi thân mật với hắn trước mặt Thẩm Hoàn Chi.
Thẩm Hoàn Chi dường như không thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh, hắn giật giật cánh tay cứng đờ: “Triều Triều và Tiết tướng quân... quan hệ thật tốt.”
“Đúng là rất tốt.” - Tiết Phùng Châu hơi mỉm cười, thẳng thừng nói: “Ta và Triều Triều chính là tâm ý tương thông.”
“Tâm ý... tâm ý tương thông?” - Thẩm Hoàn Chi nhất thời ngây ngốc: “Là có ý gì vậy?”
“Nghe không hiểu sao?”
Tiết Phùng Châu định nói tiếp thì Tô Thầm chợt giữ tay hắn lại, y không biết Thẩm Hoàn Chi có suy nghĩ thế nào về quan hệ đồng giới, chỉ có thể chậm rãi nói: “Di Tắc, mối quan hệ giữa ta và Hành Chu quả thực vượt trên mức bạn bè.”