Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 49: Cái gọi là 'kiềm chế'
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Những ngày sau đó, sợ lại đụng phải Tiết Phùng Châu, Tô Thầm đã nhờ Tùy Ý dò hỏi lịch trình của hắn, còn cố ý tránh mặt hắn ở những nơi có thể gặp.
Tiết Phùng Châu rõ ràng biết Tô Thầm cố tình trốn mình nên đã yên phận ở nhà hai ngày. Nhưng khi biết Thẩm Hoàn Chi mời một mình Tô Thầm đến chơi phủ, hắn lại bắt đầu đứng ngồi không yên.
Tô Thầm đã nhận lời mời đến phủ Thẩm Hoàn Chi vẽ tranh nên buổi sáng dậy từ sớm.
Tùy Ý lấy ra vài bộ y phục, hỏi: “Hôm nay công tử muốn mặc màu lục hay màu lam ạ?”
“Cái nào cũng được.” Tô Thầm thắt lại dải buộc tóc, không nghe Tùy Ý đáp lời, y quay đầu nhìn sang: “Sao vậy?”
Tùy Ý vuốt phẳng y phục, rồi nhìn Tô Thầm: “Công tử với Thẩm đại nhân có phải……”
Không đợi Tùy Ý nói hết câu thì Tô Thầm đã hiểu, y dở khóc dở cười: “Ta với Di Tắc chỉ là bằng hữu. Sau này ngươi tuyệt đối không được nghĩ thế, cũng không được nói trước mặt Di Tắc, nếu để hắn hiểu lầm thì không tốt đâu."
“Nô tỳ đương nhiên sẽ không nói trước mặt Thẩm đại nhân.” Tùy Ý lẩm bẩm: “Nhưng nô tỳ thật sự cảm thấy ánh mắt Thẩm đại nhân dành cho công tử không hề đơn thuần chút nào……”
Tô Thầm nhíu mày: “Không được nói bậy.”
Thấy Tô Thầm không vui, Tùy Ý vội vàng im bặt.
Sau khi chuẩn bị xong, Tô Thầm kêu Tùy Ý mang theo bút lông, nghiên mực và giấy.
Xe ngựa đã đậu sẵn trước cổng lớn phủ Thừa tướng. Tô Thầm trò chuyện vài câu với Mạnh Tụ Ngọc rồi bước ra ngoài, nhưng không ngờ lại chạm mặt Tiết Phùng Châu.
Vẻ mặt hắn âm trầm, trường thương cắm thẳng xuống đất, đôi mắt không rời nhìn theo Tô Thầm.
Bước chân Tô Thầm hơi khựng lại, y nghiêng người lách qua Tiết Phùng Châu để ra ngoài, nhưng Tiết Phùng Châu ngay lập tức bước sang bên cạnh, chặn đường y.
Tô Thầm đứng trên bậc thềm, nhìn xuống Tiết Phùng Châu: “Tiết tướng quân rốt cuộc có chuyện gì?”
“Tiểu công tử muốn đi đâu vậy?” Tiết Phùng Châu nói: “Ta đưa ngươi đi.”
“Đa tạ ý tốt của Tiết tướng quân, nhưng không cần đâu.” Tô Thầm nói: “Ta ra ngoài đều có người đưa đón.”
“Tiểu công tử muốn đi gặp Thẩm Hoàn Chi?” Ba chữ cuối cùng thốt ra từ miệng Tiết Phùng Châu nghe như tiếng nghiến răng ken két, tựa như muốn xé xác người kia.
Tô Thầm nhíu mày: “Chuyện này liên quan gì đến Tiết tướng quân?”
Tiết Phùng Châu đột nhiên bước lên bậc thềm, duỗi tay vác Tô Thầm lên vai, rồi xoay người bỏ đi.
“Công tử!” Tùy Ý hoảng sợ: “Tiết tướng quân, ngài muốn đưa công tử nhà ta đi đâu?”
“Đừng đi theo!” Ánh mắt âm trầm của Tiết Phùng Châu lướt qua Tùy Ý: “Ta sẽ không làm gì tiểu công tử, nhưng ta không đảm bảo tính mạng của người khác.”
Tô Thầm bị vác lên như vậy không rõ là khó chịu hay sợ hãi, y đấm thùm thụp vào lưng Tiết Phùng Châu: “Ngươi thả ta xuống!”
Tiết Phùng Châu khẽ rên rỉ, Tô Thầm giật mình, hơi ngừng tay: “Ngươi sao vậy? Sức của ta mà cũng làm ngươi đau ư?”
Tiết Phùng Châu im lặng bế Tô Thầm đi, đặt y lên ngựa, hắn cũng nhảy lên, ôm lấy Tô Thầm: “Tiểu công tử bám chặt vào.”
“Tiết Phùng Châu!”
Giọng nói của Tô Thầm nghẹn lại ngay khi con ngựa lao đi, y vô thức nhắm chặt mắt, cắn môi.
“Tiểu công tử đừng sợ.” Tiết Phùng Châu thấp giọng nói nhỏ bên tai Tô Thầm: “Ta chỉ không muốn để ngươi gặp Thẩm Hoàn Chi một mình, ta sẽ không làm gì đâu.”
Tô Thầm tức giận: “Đây gọi là không làm gì sao? Tiết Phùng Châu, ngươi muốn mang ta đi đâu?”
“Quân doanh.” Tiết Phùng Châu chỉ thốt ra hai chữ.
Quân doanh?
Trước mắt Tô Thầm tối sầm, tự hỏi Tiết Phùng Châu đưa một thiếu niên yếu ớt như mình đến đó làm gì, chẳng lẽ hắn chán ghét bộ dạng ốm yếu bệnh tật của y nên muốn cho y huấn luyện một phen, giống như những binh sĩ kia?
Từ lúc bị bệnh, y đi một bước liền lên cơn hen suyễn ba lần. Nếu thật sự tham gia huấn luyện trong quân ngũ, e rằng nửa canh giờ sau đã kiệt sức ngã quỵ.
Huống hồ quân doanh là đại bản doanh của Tiết Phùng Châu, một khi đến đó, cho dù Tiết Phùng Châu muốn làm gì, y chỉ có thể ngồi im chịu trận như cá nằm trên thớt.
“Ta không đi!” Tô Thầm giãy giụa: “Tiết Phùng Châu, ngươi thả ta xuống!”
Tiết Phùng Châu lại khẽ rên một tiếng, không rõ là vì đau đớn hay vì lý do gì khác. Tô Thầm sững lại, chớp mắt hỏi: “Ngươi bị sao vậy?”
“Không sao.” Tiết Phùng Châu chậm rãi nói: “Ta chỉ là nhớ tiểu công tử quá thôi.”
Chóp mũi Tô Thầm khẽ giật, y mơ hồ ngửi thấy mùi máu tươi….
Giọng nói của người phía sau khàn khàn: “Ngươi biết không, ta chưa bao giờ kiềm chế được bản thân khi ở bên cạnh ngươi.”
Mùi máu tươi thoáng qua kia lập tức biến mất, cứ như là ảo giác.
Tô Thầm hơi ngẩn người, cảm giác đụng chạm phía sau lập tức khiến mặt y nóng bừng, Tô Thầm nghiến răng, mắng: “Đồ khốn nạn!”
Tiết Phùng Châu cười khẽ: “Giọng của tiểu công tử khi mắng ta nghe vẫn hay hơn hẳn.”
Tô Thầm: “……”
Y khó chịu cựa quậy: “Ngươi đừng, mau buông ra……”
“Tiểu công tử đừng lộn xộn, cưỡi trên lưng ngựa rất nguy hiểm, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao? Tuy ta không ngại chết cùng tiểu công tử, nhưng ta vẫn hy vọng có thể sống cùng ngươi đến cuối đời hơn.” Hơi thở nóng bỏng của Tiết Phùng Châu phả vào cổ Tô Thầm: “Tiểu công tử.”
Lỗ tai Tô Thầm hơi nhột: “Vậy ngươi ngồi xích ra một chút đi.”
“Trên lưng ngựa chỉ có chừng này khoảng trống, nếu ta nhích thêm nữa thì sẽ ngã chết mất.” Đôi môi của Tiết Phùng Châu dán lên cổ Tô Thầm: “Còn tiểu công tử sẽ thành một góa phụ xinh đẹp.”
“Ngươi câm miệng!” Tô Thầm tức giận dùng đầu cốc vào đầu hắn, nhưng Tiết Phùng Châu chẳng hề hấn gì, ngược lại y xuýt xoa một tiếng vì phần gáy nhói đau.
“Tiểu công tử bị đau à?” Bàn tay Tiết Phùng Châu xoa gáy cho Tô Thầm: “Xoa một chút là hết.”
“Giả vờ giả vịt.” Tô Thầm nghiêng đầu tránh đi: “Đừng chạm vào ta.”
Tiết Phùng Châu thoáng thấy đuôi mắt hơi ướt át và hàng mi dài của thiếu niên, trong lòng bỗng nhộn nhạo: "Tiểu công tử, mấy ngày nay ta đã suy nghĩ kỹ rồi. Những chuyện ta làm trước kia quả thực đã đi quá xa."
Lỗ tai Tô Thầm hơi vểnh lên.
Con ngựa phi trên con đường dài hướng thẳng đến quân doanh. Tiết Phùng Châu không nhịn được chạm vào vành tai Tô Thầm: “Hôm nay ta chỉ muốn nói chuyện đàng hoàng với ngươi. Nếu ngươi không thích bất kỳ điều gì, ta đều sẽ sửa, nhưng tiểu công tử cũng phải cho ta một ít thời gian…… thì ta mới có thể kiềm chế được.”
Tô Thầm vốn đang lắng nghe một cách nghiêm túc, nhưng nghe xong thì không khỏi cười khẩy: “Cái gọi là kiềm chế của ngươi, chính là bắt cóc ta đến quân doanh trong khi ta có hẹn với Thẩm Hoàn Chi ư?”
“Tên đó có âm mưu đen tối, tiểu công tử lương thiện như vậy sao có thể đấu lại hắn được?” Tiết Phùng Châu khẽ cắn tai Tô Thầm: “Nếu tiểu công tử muốn ngắm hoa, khu vực gần quân doanh khắp nơi đều có hoa nở, đẹp hơn nhiều so với hoa sơn chi thảm hại mọc trong phủ của hắn.”
Tô Thầm đẩy mặt Tiết Phùng Châu: “Đã nói chúng ta cần thời gian bình tĩnh lại, đừng có hôn ta.”
“Ta đã bình tĩnh rồi.” Tiết Phùng Châu kề sát tai Tô Thầm nói với giọng điệu đáng thương: “Nếu tiểu công tử vẫn không tha thứ cho ta, ta sẽ buồn chết mất.”
“Nếu ngươi dễ chết thế thì đâu có bám theo ta dai dẳng như vậy.” Tô Thầm nói với vẻ mặt hờ hững.
“……” Tiết Phùng Châu càng ôm chặt eo Tô Thầm hơn: “Tiểu công tử chưa tha thứ cho ta ngày nào thì ngày ấy ta không ngủ ngon được, mắt ta thâm quầng hết rồi. Mấy ngày qua ta luôn suy nghĩ về những gì tiểu công tử nói, ta đã hiểu lý do ngươi tức giận.”
Tô Thầm muốn quay đầu lại nhìn quầng thâm trên mắt Tiết Phùng Châu, rồi nói: “Ta đâu có bảo ngươi không được ngủ.”
Tiết Phùng Châu lẩm bẩm: “Chỉ có ôm tiểu công tử ta mới ngủ được.”
Hắn không thể nói rằng mình đã lẻn vào phòng ôm tiểu công tử mỗi đêm.
“Sau này ta sẽ hỏi ý kiến tiểu công tử trước khi làm bất kỳ chuyện gì.” Tiết Phùng Châu dụi vào cổ Tô Thầm: "Ngươi tha thứ cho ta nhé?"
Tô Thầm mím môi một lúc rồi nói: “Hôm nay ngươi mang ta tới quân doanh cũng đâu có hỏi ý kiến của ta, ta còn có hẹn với Thẩm Hoàn Chi nữa mà.”
“Ta ghét hắn.” Tiết Phùng Châu nói với giọng đầy uất ức: “Ta đố kỵ hắn, tiểu công tử không nói chuyện với ta mà lại cười nói với hắn. Ta sợ mình không nhịn được mà xuống tay với hắn, chỉ có tiểu công tử mới khiến ta cảm thấy an tâm một chút... Tiểu công tử, ta đang kiềm chế chính mình lắm đấy.”
Lời giải thích này khiến Tô Thầm ngẩn người hồi lâu, cho đến khi doanh trướng dần hiện ra trước mắt, có tiếng gầm rú vang dội vang lên bên tai, y mới hoàn hồn.