Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
Chương 50: Hình phạt nhẹ nhàng
Bị Tướng Quân Vô Sỉ Yêu Từ Cái Nhìn Đầu Tiên thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lúc này, các tướng sĩ đang huấn luyện trong doanh trại. Nghe tiếng vó ngựa, mọi người đồng loạt quay đầu nhìn.
“Tướng quân!” – Tiếng hô đồng thanh vang dội.
Tiết Phùng Châu liếc nhìn họ, thản nhiên nói: “Cứ tiếp tục đi, không cần bận tâm đến ta.”
Thấy ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Tô Thầm, Tiết Phùng Châu lập tức che mặt y lại, rồi đi thẳng về phía chủ trướng.
Hắn không thích người khác nhìn ngắm Tô Thầm, đặc biệt là ngay trước mặt hắn.
Tô Thầm vẫn luôn tìm cách để Tiết Phùng Châu đưa mình trở về.
Từ khi y biết rõ mọi chuyện, Tiết Phùng Châu không còn che giấu nữa. Điều này khiến Tô Thầm vừa cảm thấy phiền muộn, vừa muốn cố gắng thấu hiểu Tiết Phùng Châu.
Có lẽ Tiết Phùng Châu từ nhỏ không có gia đình nên mới trân trọng y đến vậy. Nếu đúng là như thế, y có thể khoan dung hơn với hắn, nhưng Tiết Phùng Châu không thể cứ ngang ngược vô lý mãi như thế được.
Trong lúc Tô Thầm đang suy nghĩ, bàn tay to lớn của Tiết Phùng Châu nhấc bổng y lên, bế vào doanh trướng.
Tô Thầm nói: “Ta tự đi được, ngươi thả ta xuống.”
Tiết Phùng Châu dừng bước, đôi mắt nhìn chằm chằm Tô Thầm khiến y bất an: “Ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”
“Không có gì, ta chỉ sợ tiểu công tử lại muốn chạy trốn.” – Tiết Phùng Châu thả Tô Thầm xuống, vẻ mặt vẫn bình thản.
Tô Thầm: “……”
Tô Thầm lạnh lùng nói: “Ngươi tự tiện đưa ta đến đây mà không hỏi ý kiến, sao lúc ấy không thấy ngươi sợ ta bỏ chạy.”
Tiết Phùng Châu cúi mắt: “Ta không muốn tiểu công tử đi gặp người khác.”
“Mấy ngày trước, ngươi rõ ràng đã nói sẽ hỏi ý kiến của ta, vậy mà hôm nay vẫn hành động ngang ngược như thế.” – Tô Thầm nổi giận: “Tiết Phùng Châu, ngươi rốt cuộc coi ta là cái gì?”
“Đương nhiên là người trong lòng.” – Tiết Phùng Châu nói.
“Không.” – Tô Thầm lắc đầu: “Nếu ngươi thật sự nghĩ như vậy thì sẽ không bắt cóc ta ngay trước cửa như hôm nay.”
Ánh mắt Tiết Phùng Châu trở nên tối tăm: “…… Tiểu công tử, ta đã rất cố gắng kiềm chế bản thân.”
“Vậy ta hỏi ngươi, ngươi có từng tôn trọng suy nghĩ của ta không?” – Tô Thầm ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của Tiết Phùng Châu: “Tôn trọng ta kết giao bạn bè, tôn trọng quyền riêng tư và tự do của ta, tôn trọng cả gia đình của ta… Ngươi có làm được không?”
Tay Tiết Phùng Châu siết chặt, đặt lên ngực mình, hắn thấp giọng nói: “Tiểu công tử ngó lơ ta thế này, trong lòng ta cảm thấy đau lắm, thật sự rất đau.”
Đau hơn cả đao đâm vào ngực, hắn thà bị chém vô số lần còn hơn bị tiểu công tử lạnh nhạt, không thèm nói chuyện với hắn.
Lông mi Tô Thầm run rẩy, ánh mắt vô thức nhìn về phía ngực Tiết Phùng Châu rồi lại quay đi: “Giữa chúng ta có quá nhiều vấn đề, phải giải quyết từng cái một, nếu không sớm muộn gì cũng sẽ bùng nổ…”
“Vậy thì cứ từ từ giải quyết, tại sao ngươi nhất định phải nhẫn tâm đẩy ta ra như vậy?” – Tiết Phùng Châu giữ lấy vai Tô Thầm, vội vàng hỏi.
“Không phải ta…” – Tô Thầm nói dở thì cắn môi: “Ta đã nói những lời này nhiều lần rồi, ta không muốn nhắc lại lần nữa. Ta không thích nhắc đi nhắc lại một vấn đề, thật dài dòng.”
Ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, chiếu sáng khuôn mặt Tô Thầm. Làn da trắng sứ của y dường như trong suốt dưới ánh nắng. Ánh mắt Tiết Phùng Châu rơi trên khuôn mặt Tô Thầm, đáy mắt lóe lên vẻ yêu thương, nhưng biểu cảm lại đan xen phức tạp.
Tiết Phùng Châu ôm chặt Tô Thầm, thấp giọng hứa hẹn: “Tiểu công tử tin ta, ta sẽ sửa mà.”
“Ai cũng nói được lời này.” – Tô Thầm đẩy vai Tiết Phùng Châu: “Tiết Phùng Châu, ngươi buông ta ra trước đã.”
“Tiểu công tử đừng đẩy ta ra xa.” – Tiết Phùng Châu lại khẽ rên rỉ một tiếng, nhưng lông mày không hề nhíu lại. Hắn cúi đầu, đôi mắt đen láy toát ra vẻ u uất: “Bây giờ ngươi chán ghét ta đến vậy sao? Ngay cả ở chung phòng với ta cũng không muốn?”
Tô Thầm hơi sửng sốt: “Ta nói ghét ngươi khi nào?”
“Lúc trước…”
Tiết Phùng Châu định nói đến thời điểm trước khi hắn thổ lộ tình cảm.
Tô Thầm muốn nói gì đó, nhưng lại nhíu mày nhìn chằm chằm môi Tiết Phùng Châu. Y cảm thấy môi Tiết Phùng Châu trông nhợt nhạt một cách lạ thường, chẳng lẽ là ảo giác?
Không nghe thấy Tô Thầm nói gì, Tiết Phùng Châu cũng không dám hỏi lại xem y có thật sự chán ghét hắn không.
Hắn buông Tô Thầm ra, xoay người đi lấy giấy, bút và nghiên mực trong tủ, sau đó nhìn Tô Thầm với ánh mắt sáng rỡ: “Tiểu công tử, nếu ngươi muốn vẽ, ta sẽ vẽ cùng ngươi.”
Tô Thầm rụt tay lại, ngẩng đầu nhìn Tiết Phùng Châu: “Hôm nay ta có hẹn với Thẩm Hoàn Chi, không thể thất hứa vô cớ được. Nếu ngươi…”
“Tiểu công tử muốn vẽ cái gì?” – Tiết Phùng Châu giống như không nghe thấy những gì Tô Thầm nói, hắn cười hỏi: “Ta mở cửa sổ nhé, tiểu công tử có muốn ngắm nhìn rừng hoa bên ngoài không?”
“Tiết Phùng Châu!” – Tô Thầm đột nhiên ngắt lời Tiết Phùng Châu, nhưng nam nhân đang bị thương nhìn y với ánh mắt đáng thương như một chú cún con bị bỏ rơi, y lại cảm thấy mềm lòng, nhẹ giọng nói: “Ta vẽ với ngươi.”
Đôi mắt Tiết Phùng Châu lập tức bừng sáng, nhanh nhẹn xoay người mở cửa sổ bên cạnh.
Bên ngoài, một thảm cỏ xanh biếc đang đung đưa theo gió, xen lẫn những bông hoa dại không tên tạo nên khung cảnh bình yên, khiến người ta cảm thấy vui vẻ, thoải mái.
Tô Thầm không ngờ bên ngoài Vọng Kinh còn có một nơi như vậy, nhất thời ngắm nhìn đến ngẩn người.
“Tiểu công tử có thích không?” – Tiết Phùng Châu ôm chặt Tô Thầm từ phía sau, hôn lên vành tai y: “Ta chỉ là người phàm tục, không biết thưởng thức những điều này, nhưng ta cảm thấy tiểu công tử sẽ thích.”
Tô Thầm ngắm nhìn hồi lâu mới chậm rãi gật đầu, thấp giọng nói: “Thích.”
Chỉ cần nghe thấy một chữ này, trái tim Tiết Phùng Châu liền đập thình thịch không ngừng, những đau đớn và dày vò hắn chịu đựng mấy ngày qua dường như tan biến hết cả, ngay cả trái tim đang đau nhói cũng tràn ngập niềm vui.
“Tiểu công tử muốn vẽ lại cảnh này không?” – Khuôn mặt Tiết Phùng Châu toát lên vẻ chờ mong: “Vẽ với ta nhé?”
Tô Thầm nhìn con ‘sói hoang’ đã thu lại móng vuốt trước mặt mình, bộ dạng giả vờ ngoan ngoãn như một chú cún con của hắn khiến y không khỏi mềm lòng, gật đầu nói: “Vẽ cảnh này đi, cùng ngươi.”
“Tiểu công tử, ta không biết vẽ tranh, ngươi dạy ta được không?”
Tô Thầm muốn hiểu Tiết Phùng Châu, đồng thời muốn biết lý do vì sao hắn hình thành tính cách như bây giờ. Y gật đầu: “Được, ngươi muốn vẽ cái gì?”
“Ta chỉ muốn học vẽ tiểu công tử.” – Tiết Phùng Châu nũng nịu cọ vào cổ Tô Thầm: “Không cần vẽ những cái khác.”
Tô Thầm nói: “Ta chưa từng tự họa bản thân, cũng chưa từng nhìn kỹ bản thân trông như thế nào nên không vẽ được. Nếu ngươi muốn vẽ ta thì phải học vẽ từng bước trước đã.”
Tiết Phùng Châu cười nói: “Được.”
Tô Thầm mài mực, rồi nhìn Tiết Phùng Châu: “Bây giờ bắt đầu nhé?”
Tiết Phùng Châu lại ngoan ngoãn gật đầu.
Tô Thầm thấy tâm trạng của hắn có vẻ tốt, y suy nghĩ một lát rồi nói: “Chúng ta đổi chỗ đi.”
Tiết Phùng Châu không hiểu: “Đổi chỗ?”
Tô Thầm gật đầu: “Ta sẽ đứng phía sau, cầm tay ngươi vẽ.”
Tiết Phùng Châu không giấu được nụ cười trên mặt: “Được.”
Vóc người Tiết Phùng Châu cao lớn nên Tô Thầm không thể ôm trọn lấy hắn, tay của hắn cũng dài hơn tay y rất nhiều, Tô Thầm chỉ có thể đứng bên cạnh rồi cầm tay Tiết Phùng Châu.
Tay Tô Thầm rất mềm, cũng không thể bao trọn bàn tay to lớn có phần ngăm đen và thô ráp của Tiết Phùng Châu, cho nên thoạt nhìn có chút buồn cười.
Tiết Phùng Châu thì không cảm thấy vậy, hắn chỉ cảm thấy vô cùng vui vẻ thoải mái.
Hương thơm dịu nhẹ tỏa ra từ người thiếu niên thoang thoảng bên cánh mũi, Tiết Phùng Châu nuốt nước bọt, hắn không muốn phá hỏng sự ấm áp hiếm hoi mới có được sau những ngày qua, nên cố gắng kiềm chế khao khát được ôm hôn Tô Thầm.
Giọng nói của Tô Thầm dịu dàng: “Ngươi chấm nhẹ vào mực, khi đặt bút đừng dùng lực nhiều quá.”
Âm điệu nhẹ nhàng bên tai khiến tim Tiết Phùng Châu đập loạn nhịp. Toàn bộ sự chú ý của hắn đều tập trung vào giọng nói dịu dàng của Tô Thầm và bàn tay mềm mại của y, hoàn toàn không để ý Tô Thầm đang vẽ gì.
Một con chó nhỏ lười biếng đang nằm dài được vẽ một cách đơn giản trên khổ giấy Tuyên Thành, Tô Thầm buông tay rồi nói: “Hay là ngươi thử bắt chước vẽ lại xem?”
Mùi hương dần phai nhạt, Tiết Phùng Châu có chút luyến tiếc, nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu: “Được.”
Thấy hắn thực sự bắt đầu vẽ tranh, Tô Thầm cong khóe môi, lấy giấy bút rồi đứng bên cửa sổ.
Bên ngoài vang lên tiếng hô vang trời, Tô Thầm vừa tập trung vẽ thảo nguyên xanh mướt bên ngoài, vừa chú ý đến Tiết Phùng Châu.
Tiết Phùng Châu quả thực không có thiên phú hội họa, mỗi lần Tô Thầm nhìn qua đều không nhịn được cười, nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Tiết Phùng Châu, y chỉ hắng giọng, nói khẽ: “Tốt lắm, tiếp tục đi.”
Nam nhân được khích lệ càng trở nên vui vẻ và nghiêm túc hơn.
Tô Thầm cũng chuyên tâm vẽ tranh hơn.
Không biết Tiết Phùng Châu ngừng bút và đi đến bên cạnh Tô Thầm từ lúc nào không hay, hắn ngắm nhìn góc mặt y một cách si mê, sau đó khẽ gọi: “Tiểu công tử.”
Tô Thầm dành ra vài giây nhìn hắn, hỏi: “Sao vậy?”
“……” – Tiết Phùng Châu cúi đầu nhìn thoáng qua bức tranh của Tô Thầm, hơi ngẩn người một lúc: “Tiểu công tử, bóng người đang được vẽ là ai vậy?”
“Là ta sao?” – Tiết Phùng Châu nhận ra bộ khôi giáp quen thuộc trong tranh, có chút vui sướng: “Ngươi đang vẽ ta ư?”
Tô Thầm nói: “Chắc vậy. Ngươi tránh ra đi, đừng chắn tầm nhìn của ta.”
Tiết Phùng Châu ngoan ngoãn nhích ra.
Không bao lâu sau, Tô Thầm cũng đặt bút xuống, thổi vết mực trên giấy cho khô rồi nhìn về phía Tiết Phùng Châu: “Tướng sĩ của ngươi đang luyện tập bên ngoài, ngươi không cần trông chừng họ sao?”
“Đã có người trông chừng rồi.” – Tiết Phùng Châu nắm lấy tay Tô Thầm: “Tay tiểu công tử dính mực rồi, để ta lau cho ngươi.”
Tô Thầm nghiêng đầu, nghĩ rằng Tiết Phùng Châu sẽ lau giúp mình, nhưng không ngờ hắn lại cúi đầu, đưa ngón tay y lên môi rồi liếm sạch sẽ.
Đã lâu không thân mật như vậy, ngón tay Tô Thầm cứng đờ, tròng mắt hơi rung lên: “Tiết Phùng Châu, hình như ta ở đây hơi lâu rồi.”
Tiết Phùng Châu thất thần ừ một tiếng: “Nhưng ta cảm thấy chưa lâu lắm, ta muốn ở bên tiểu công tử thêm lúc nữa.”
“Nếu cha mẹ biết ngươi đột ngột đưa ta đi mất, họ chắc chắn sẽ rất sốt ruột.” – Tô Thầm lại nói.
“Nếu họ lo lắng cho ngươi, sao đến bây giờ vẫn chưa đến tìm ngươi?” – Tiết Phùng Châu ngước lên nhìn Tô Thầm: “Tiểu công tử muốn đi?”
Tô Thầm nhẹ nhàng nói: “Ta muốn để cha mẹ yên tâm.”
“Tiểu công tử đừng lo lắng.” – Tiết Phùng Châu đặt tay lên môi Tô Thầm: “Ta đã phái người đến giải thích rõ ràng với phu nhân, sẽ không sao đâu.”
Tô Thầm: “……”
Y nhất thời cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, đồng thời nghĩ rằng tính cách này của Tiết Phùng Châu khó mà sửa được ngay lập tức.